5 năm yêu nhau và người cướp gấu là.. ông anh ruột !!

Loading...

Nick này mình mượn của thằng bạn vì bây giờ mình rối quá.
Tối qua uống 5 lon bia mới ngủ được, sáng dậy đầu óc choáng váng, bình tĩnh lại mới lên đây hỏi ý kiến của các bác.
Mình và gấu yêu nhau từ thời phổ thông, mãi tết vừa rồi mới dám ra mắt ba mẹ mình. Ba mẹ mình cũng vừa lòng con dâu lắm, định là học xong năm cuối ĐH nữa là tiến tới hôn nhân luôn..
Ông anh mình hơn mình 4 tuổi, đã đi làm và hiện làm trưởng phòng cho 1 công ty nhà đất. Hai anh em khi sinh ra vốn ít nói chuyện với nhau lắm, có lẽ vì ko hợp tính tình, cứ nói 1 chút là lại cãi nhau hay đánh nhau ngay. Tính mình thì trầm tính, ít nói, còn ông ấy thì lại hoạt bát, gặp ai cũng giao tiếp nên rất đc lòng mọi người, hơn mình.
Mình cũng dẫn gấu về nhà ăn cơm cùng gia đình, có mặt ông anh. Hai người cũng nói chuyện vui vẻ lắm, mình thì cũng ít nói nên chỉ ăn và cười, mới gặp nhau mà hợp tính tình mình cũng thấy vui lắm.
Dạo gần đây khi mình gọi điện hay nhắn tin cho S (gấu mình), thì thấy cô ấy trả lời miễn cưỡng lắm, lúc thì bảo đang đi ăn với đám bạn, lúc thì mệt ko muốn đi đâu. Cả khi nhắn tin thì cũng nửa tiếng mới trả lời lại hay có lúc ko trả lời.
Tối hôm qua cũng thế, định rủ gấu đi ăn vì điểm thi học kỳ tốt, thì gấu bảo là đang kèm thằng em ôn thi ĐH. Chán nản, alo gọi thằng bạn thân nối khố đi nhậu, nó nói đang nhậu và rủ qua nhậu cùng luôn. Nó nói là lúc nãy đang nhậu gặp S với ông L (ông anh) chở nhau đi đâu đó, ôm, hôn hít tình cảm lắm.. 
Mình hỏi là nó có nhìn nhầm ko, nó nói tao hay qua nhà mày nhậu, chẳng lẽ tao ko biết ông anh mày là ai mà kêu nhầm. Mình cũng ậm ừ cho qua chuyện rồi cúp máy, nó cũng biết gấu mình vì nhiều lần ngồi nhậu chung. Chả biết ngoài hôn hít ra còn làm gì khi ko có mình ko nữa, nản quá !!
Chán nản đem bia ra uống, chờ ông L về hỏi sự tình nhưng lại chả biết phải hỏi sao. Hay phải hỏi: ‘’ Ông chở S đi đâu mà tụi bạn bắt gặp tình cảm thế ‘’, hay ‘’ 2 người quen nhau bao lâu rồi ‘’, tính mình thì nói năng ấp úng, nói vài từ là hết chủ đề để nói.
Văn mình vốn dĩ dốt, nếu có gì lủng củng mong các bác đừng trách. Tư vấn dùm em, rối lắm rồi. 

Sáng nay mình đã gọi thằng bạn (thằng này là thằng vào sinh ra tử với mình, những lúc đánh nhau cũng chỉ có nó, anh em sống tình nghĩa lắm, nhưng giờ nó nghỉ học ở nhà làm thợ hồ rồi, còn mình vẫn học tiếp), hỏi nó là hôm qua mày có say mà nhìn nhầm ko?
nó nói là lúc đó mới bày bàn ra thôi chứ chưa nhậu. Nó nói nếu muốn sẽ chỉ rõ 2 người đứng ở đâu luôn. Nhưng mình bảo từ từ để tao tính.
Bố mẹ mình cũng già rồi, nghỉ hưu sớm. Nên kinh tế 1 phần là do ông anh lo, ba mẹ cũng chỉ giành dụm số tiền lương hưu ít ỏi để phòng khi ốm đau bệnh tật. Còn mình tối tối vẫn đi làm để đóng tiền học phí, còn tiền ăn và chỗ ở thì ko phải lo. Sau này nếu ra trường chắc cũng sẽ vào làm chung với ông anh cùng 1 công ty vì kinh tế hiện giờ khá khó khăn.
Mình đã chọn cách gọi điện và mình cũng nhanh trí làm cho con gấu bất ngờ.

S: chồng yêu, gọi cho vợ có gì hok?
Mình: hôm qua đi chơi với ông L vui hok gái?
Nhỏ im lặng 1 lúc lâu.
Mình: sao hok nói gì vậy, bận kèm đứa em hả?
S: hi hok có, tại má em đi ngang qua phòng làm em giật mình, hôm qua em có đi đâu đâu, vẫn ở nhà mà.
Mình: nói dối tài quá ha, hôm qua lúc em nói là em bận, tụi bạn rủ anh nhậu. Ngay chỗ nhậu, anh đã thấy điều mình ko nên thấy. Có ông L ngồi đây này, ổng thừa nhận rồi. Cần anh chuyển máy giúp ko? ( khúc này em bịa ra, cái S bất ngờ luôn)
S:…

Nó khóc các bác ạ, sao giống motip trên voz ghê, gặp chuyện có lỗi là lại khóc =.=’’

S: Em xin lỗi, em cũng định nói cho anh biết lâu rồi, nhưng em ko đủ can đảm. Lần đầu gặp anh L, em đã bị cuốn hút ngay từ cái nhìn đầu tiên, từng cử chỉ, cách nói chuyện của ảnh khác xa anh. Ảnh vui tính lắm, ân cần lắm, luôn làm em cười. Ảnh cũng chững chạc, biết sống cho mọi người, ở ảnh em tìm thấy sự bình yên, em như biến thành con người khác. Còn tính anh trẻ con lắm, những lúc em buồn, khi em giận anh chẳng biết nói gì, làm gì để cho em vui. Những dịp tết, ngày lễ, tụi bạn em chúng nó đều đc bạn trai tặng quà. Còn anh chỉ dẫn em đi ngắm phố, ăn xong rồi về. Tẻ nhạt lắm anh à !!
Em biết là mình ích kỷ, nhưng cái em cần là tình yêu thực sự, chứ ko cần 1 tình yêu hời hợt. Anh hiểu ko?

Có thật là mình tệ đến thế ko?

Mình: Anh xin lỗi vì đôi lúc anh đã ko tốt với em, nhưng S à, anh là sinh viên, anh cắm đầu vào việc học để lo cho tương lại của cả 2 đứa, anh còn cả tương lai phía trước. Anh ko phải là những thằng sở khanh chỉ biết nói lời hay ý đẹp để lừa những đứa con gái nhẹ dạ, chơi chán rồi xem như món hàng qua đường.

S: ….

Mình: Em có nhớ khi em ốm ko, lần đó ba má em đi chùa… nửa đêm em gọi qua nhà anh nói là em bị bệnh. Anh tỉnh cả ngủ, mặt quần áo chạy 10 cây số giữa đêm chỉ để đem 2 liều thuốc và 1 bịch cháo trắng làm sẵn qua nhà em. Em nhớ ko?

S:…

Mình : Em có nhớ dạo ấy, vì ko có tiền, anh đã mua tăm về tự làm nhà tăm tặng em hôm em sinh nhật tròn 20 tuổi. Lúc đó em khóc và em nói chỉ mình anh là tốt với em. Em nhớ ko?

S:…\

Mình: Nhớ năm cấp 3, anh đèo em về, trời đổ mưa. Anh biết em có áo mưa đấy, nhưng em lại nói là ko đem. Hai đứa cười giỡn giữa cơn mưa xối xả, để rồi ngày mai ai cũng xin nghỉ học vì bị cảm nặng. Em nhớ ko?

S:… sụt sịt từ phía bên kia

Mình: Anh nhớ là bố mẹ em cũng quý anh lắm nhỉ, cả em trai của em nữa. Xem anh là người 1 nhà từ lâu rồi cơ. Hai người còn nói là ngoài mày ra thì ko ai đủ tư cách cưới con gái tao cả 

S:…

Mình: Những lúc em buồn, anh ngồi nghe tâm sự của em, làm bao cát cho em trút hết nổi bực tức. Anh lẳng lặng ko nói, nhưng tim anh đau thắt lại khi thấy em khóc. Em nhớ ko?

S: … lúc này khóc lớn lên.

Mình: S à, tình yêu ko phải chỉ những lời ngọt ngào trên đầu môi đâu em à. Tình yêu là phải có sự cảm nhận, chia sẽ từ 2 phía, những quan tâm thầm lặng mà ko mong muốn đối phương báo đáp. Anh tưởng em yêu anh thì phải hiểu cho anh chứ.

Cúp máy, tắt nguồn, chán nản người mệt mỏi, ko ngờ mình đủ dũng cảm để nói những lời đó. Nó như chất chứa trong lòng, chỉ chờ đc giải phóng ra.
Mình cũng chẳng biết có đủ dũng cảm để nói cho ông anh biết những gì mình nghĩ ko
Chạy đi mua vài lon bia, chiên cái trứng, nhậu cho quên tất cả. Trời đã đổ mưa…

 

Cảm ơn anh em VOZ đã chia sẻ với mình, mình đã đọc hết cmt của mọi người và thành thật cảm ơn mọi người.
Nói về chuyện của mình, lúc lập topic xong mình nhậu chờ ông anh về nói cho ra ngô ra khoai. Đang xương xương thì ba, má mình từ dưới nhà lên hỏi có gì buồn mà ngồi một mình thế. Đúng là rượu vào lời ra, mình kể hết mọi chuyện mà mình nói trên VOZ cho 2 ông bà nghe, má mình chỉ ngồi khóc ( cái này ngu thiệt, nhận gạch  ).
Ông già nghe rồi chỉ lắc đầu rồi phán: ‘’ Anh em tụi mày làm sao đó thì làm, đừng để mất mặt với hàng xóm, láng giềng là đc ‘’ rồi bỏ đi đâu đó mình ko biết. Mình cũng chả quan tâm, kệ, nhậu tiếp..
6 giờ ông L về, chắc cũng nghe cái S tường thuật lại, ông hậm hực bỏ ra sau nhà tắm rửa rồi ăn cơm, mình thì vẫn ngồi lai rao…

Ông L biết cũng biết ko tránh đc nên ngồi xuống cùng mình nốc hết lon bia rồi 2 người mới tâm sự
L: tao cũng nghe con S nói lại qua di động rồi, nó khóc nhiều lắm, nó nói với tao là nó cũng khó nghĩ lắm. Hãy để cho nó thời gian suy nghĩ (dm giả dối vl)..
Còn tao nói với mày chuyện này, mày nghe ko thì kệ, nhưng tao vẫn phải nói. Chuyện của tao và con S thì mày cũng biết, hai đứa đến với nhau là tình cờ và cũng cảm thấy mến nhau, con S chọn ai là quyền của nó nên tao cũng ko có quyền gì trong chuyện này. Nếu mày muốn thì tao giới thiệu vài em trong công ty, ko thua kém con S đâu. Buồn làm mẹ gì.

Lúc này máu nóng nổi lên rồi, dm nói chuyện triết lí mà chả ăn nhập con mẹ gì.
Mình: Ông nói thì hay lắm, thế ông cướp bồ của thằng em mà coi đc à? Đm anh em kiểu gì lạ thế, gái chết mẹ nó hết rồi hay sao mà phải la liếm như con chó chực xương thế.. (hơi men vào rồi nên ăn nói hùng hồn vl)

Chát… thêm 1 gót vào bụng nữa… nói thật lúc đó xón mẹ nó nước đái ra luôn các bác ạ..
L: Thằng chó, tao thế đó mày làm cc gì tao.. thêm vài nháy vào ba sườn thốn tới óc..

Má mình lên can, tát cho ông anh vài bạt tai, vừa tát vừa khóc… con với chả cái. Ổng bỏ xuống nhà dưới.
Mình hơi men vào rồi nên người nhủn ra, cộng với tác động của bà già nên cũng chả động tay, động chân gì nổi.

Giờ ổng đã quyết liệt vậy rồi thì mình vô phương rồi, chắc ngày mình gọi gấu là chị dâu chắc cũng sớm rồi.. Dm cuộc đời thật mà như đùa, đùa mà như thật.
Để giành ít tiền định sắm cho con gấu vài bộ đồ mới coi như kỷ niệm ngày yêu nhau mà thế này đổ vỡ cmn hết rồi. Đời đúng là khốn nạn.
Tối nay bắt chiếc xe du lịch nào đó, phóng lên Đà Lạt ở nhà thằng bạn chung lớp vài ngày cho quên hết mọi chuyện vậy.
Cảm ơn các bác đã lắng nghe tâm sự của em, chắc từ đây em sẽ ko review nữa đâu.

5 (100%) 1 vote

Related Posts

About The Author