[Chap 25] Yêu Người Cùng Tên

Loading...

Tôi vừa ngồi làm được 1 lát thì e Trang gõ cửa và đi vào
– Có việc gì mà mò lên tận đây thế nhóc
– Trưa anh đi với e ra ngoài chút nhé
– Đi đâu? Có việc gì à
– Thì có việc mới phải ra ngoài chứ.
– Ừ, đằng nào trưa nay cũng rảnh. Trưa thích ăn món gì a dẫn đi ăn luôn
– Cứ đi đã rồi tính, hì hì.
Cô bé lò dò đi xuống, tôi thì mải làm đến giờ cô bé gọi đi cùng. Cũng như mọi hôm, ngồi đằng sau mà nói liến thoắng, trưa thì nóng
– Này nhóc, đi đâu đây ?
– Đi đến cửa hàng chị Huyền đi anh
– Hả, sao lại đến đó – tôi ngạc nhiên
– Chị Huyền hôm qua nhắn tin cho e đến, có mấy mẫu quần áo mới về. Có chuyện gì à anh.
– À không
Thôi chết bỏ mẹ tôi rồi. Giờ mà đến thì kiểu gì Trang và Linh Nga cũng chạm mặt nhau. Mà thôi, cứ đi rồi đến đâu thì đến. Đến cửa hàng bước vào cửa. Linh Nga có vẻ hơi giật mình. Hôm nay ko thấy Huyền và thằng Vũ đâu, chỉ có Linh Nga đang ngồi trông hàng
– E chào anh chị
– Ơ..Hình như. Anh ơi hình như e gặp chị này ở đâu rồi í. – Trang thì thầm vào tai tôi
– À, uh, là người đâm xe vào mình lần trước đấy – tôi trả lời qua loa
– Đúng rồi. Này chị, chị có phải là người lần trước làm chúng tôi ngã xe không- Trang nói to
– Dạ, đúng ạ – Linh Nga cúi mặt xuống
– Chị không được 1 lời hỏi thăm chúng tôi cho hẳn hoi, đi xe thì ẩu. Hóa ra làm ở đây. Tiền viện phí thì không trả.
– Dạ, không phải thế đâu ạ, e….
– Hôm đó anh này trả còn gì nữa, xe tôi anh ấy cũng đem đi sửa. Chị là con người gì vậy. – Trang vừa nói vừa quát
– Thôi Trang, trật tự nào, đây là cửa hàng – tôi nói
– Anh để cho e nói, con người thì phải có ý thức chứ, làm ăn như cô mà được à. Tôi lại bảo chủ shop đuổi việc cô bây giờ – Trang đanh đá không để cho Linh Nga nói
– Hôm đó e không cố tình. Còn tiền thì… – Linh nga mếu mếu và cúi mặt xuống chực khóc
– Trang, đến thử quần áo hay đến cãi nhau đây. Anh bảo không nói nữa cơ mà. Anh lo chuyện đó xong rồi
– Anh thì lúc nào cũng cả nể, cũng thương người, đến thằng ăn mày biết nó xin đểu còn cho nó.
– E ko thử quần áo thì đi về nha, anh ko đứng đây nghe cãi nhau đâu. Anh đã nói đây là cửa hàng chứ ko phải ngoài đường, ngoài chợ
– E xin lỗi chị, xin lỗi anh. E sẽ trả anh chị đầy đủ tiền. Còn đây là cửa hàng, anh chị có thể nhẹ nhàng được không ạ, không e bị đuổi việc mất – cô ta vừa nói vừa lấy tay quệt nước mắt
– Đuổi việc là còn nhẹ, tôi thích nói với chủ shop đuổi chị lúc nào cũng được. Trời thì nóng bức mà đi thử quần áo cũng bực mình.
– Anh đi về đây, e còn nói nữa là anh cho e về 1 mình đấy – tôi nói với Trang
– Ơ, từ đã, đằng nào cũng đến đây rồi. Để e điện cho chị Huyền.
Trang rút điện thoại ra alo cho Huyền
– Alo, chị à, e đang ở cửa hàng chị đây…bao giờ chị về…Vâng, anh chị với cháu cứ đi đi. Khi khác gặp nhé.
Tôi thì nhìn Linh Nga, cô ta nhìn tội lắm. Sáng nay đã uể oải vì 1 trận say rồi, giờ lại bị Trang nói cho 1 trận không ra gì
– Này chị, chị lấy mấy mẫu mới nhất ra tôi xem. Còn chuyện hôm trước tôi bỏ qua, chị rút kinh nghiệm lấy mà sống cho hẳn hoi – Trang nói với Linh Nga
– Vâng, chị đợi e chút
Linh Nga đi lấy mấy cái váy cho Trang thử. Tôi thì lại ghế ngồi chờ, trong lúc Trang đi thử quần áo, tôi và Linh Nga cũng không nói với nhau câu nào. Nhìn khuôn mặt buồn buồn của cô ta, tôi cũng thấy ái ngại, cũng áy náy . Giờ chẳng biêt nên phải làm thế nào. Thực sự tôi cũng ko muốn Trang biết Linh Nga có liên lạc với tôi.
– Anh, anh ngắm hộ e cái váy này xem thế nào – Trang đi ra, mặc 1 chiếc váy màu hồng và nói với tôi
– Ừ, cũng được.
– Anh thì lúc nào cũng được í, đợi e thay cái nữa xem sao – Trang lại đi vào phòng thử thay cái khác
Mặt lại chạm mặt Linh Nga, tôi ngẩng lên thì lại thấy Linh Nga đang nhìn tôi, 2 ánh mắt chạm nhau rồi chúng tôi lại quay mặt đi chỗ khác
– Cái này thì sao anh ơi – Trang lại đi ra.
– Ừ, cái này cũng được, ngang cái trước, cái nào cũng đẹp – tôi trả lời qua loa
– Hỏi anh chẳng bằng thừa, biết thế cho anh ở nhà. Đi mà chẳng giúp được cái gì.
– Thế ai chở e đến đây mà không giúp được cái gì.
– Thì anh chở, nhưng đi với con gái lúc nào mặt cũng lạnh như tiền í.
– Thế e có lấy váy không?
– Có chứ, để e xem lấy cái nào
– Lấy cả 2 đi, nhanh đi ăn còn về công ty. Cô gói cả 2 vào cho tôi đi – tôi nói với Linh Nga
– Vâng, anh đợi chút
Trang vào thay cái váy mới ra, đem ra ngoài cho Linh Nga tính tiền
– Hết bao nhiêu tiền
– Để e xem, 2 cái 1 triệu 350k anh ạ
– Để e trả – Trang nói
– Thôi, anh chưa mua được gì cho e, để anh trả, không thì lần sau đừng rủ anh đi nữa
– Nói vậy ai dám cưỡng, đồ khó tính – Trang phụng phịu
– Tiền này, không cần trả lại đâu – tôi đưa cô ta 1tr400k
– E không được phép ạ, anh cầm tiền thừa lại giúp e – cô ta trả lại 50k cho tôi
– Ừ, thế cũng được. Chào cô
– E chào anh chị!
– Đi về thôi anh – Trang lấy tay khoác vào tay tôi và kéo tôi ra ngoài.
Ra đến cửa tôi ngoái lại nhìn, cô ta vẫn đứng đó, nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt buồn, có thoáng chút gì đó thất vọng. Tôi xin lỗi, tôi không cố tình làm như thế với cô đâu, tôi cũng không lường trước được việc này. Thật sự! Thật sự tôi đã làm cô khổ rồi. Tôi lai Trang đi ăn trưa, trên đường đi tôi nói
– Sao e đanh đá vậy?
– Với những người như thế thì phải nói anh ạ
– Nhưng sao e ko hỏi anh giải quyết với cô ta như thế nào mà đã nói cô ta thế rồi
– Nói có tí đã khóc, lấy nước mắt làm ng ta động lòng, chắc chỉ có anh dính thôi. Phải phũ thì mình mới không bị bắt nạt, toàn thấy anh dễ dàng ở chỗ đâu đâu nào í
– Nhưng mà anh thấy cô ta cũng có phải người không biết điều đâu.
– Chẳng nói với anh nữa, anh lúc nào cũng thương người quá đà, tiền có phải là rác đâu. Đi ăn thôi anh, e đói rồi
– Ừ
Tôi và Trang đi ăn trưa rồi về công ty. Không biết Linh Nga cảm thấy thế nào nữa. Tôi ko trách Trang bởi vì cô bé làm thế là có cơ sở, với 1 người cá tính như vậy thì khó tránh khỏi. Còn Linh Nga thì lúc nào cô ta cũng chịu đựng mọi chuyện, lúc nào cũng như vậy. Lúc nào cũng im lặng, lúc nào cũng chịu đựng như thế. Người cao ráo mà sao họng bé thế không biết.
Vài ngày sau thì tôi vẫn đi làm bình thường. Không liên lạc gì với Linh Nga. 1 buổi trưa thằng Vũ gọi tôi đi café
– Này, tao cũng chưa hỏi, con bé Linh Nga quan hệ gì với mày
– Tao cũng ko biết
– Lại hâm, mày chuyển tao 2 triệu vừa có tin nhắn đến đây rồi. Mày bảo tao trả nó 5 triệu rưỡi à
– Ừ, trả xong mày tính sao
– Chịu, giờ chả muốn nghĩ gì hết
– Tao thấy nó có vẻ khó khăn, hôm đầu tuần vừa rồi nó hỏi tao ứng lương, nhưng tao sợ mày nên tao bảo còn vài hôm nữa nên trả cả.
– Ừ
– Tiên sư cái thằng này, ra đây tao nói chuyện với cái máy à. Nói chuyện hẳn hoi mà mày cứ ậm ờ vậy.
– Hôm trước tao lai e Trang đến mua quần áo cửa hàng mày. Mày còn nhớ tao lai Trang đi bị ngã xe không, Linh Nga làm tao với Trang bị ngã. Xong rồi vào viện hết mấy triệu viện phí, tao cho Linh Nga nợ. Hôm gặp ở cửa hàng mày, cô ta nó bị Trang nói không ra gì, tao quên cũng ko nói với Trang là cô ta nợ. Trang thì cứ tưởng cô ta không trả tiền tao.
– Thế à, sao mày ko nói sớm. Thảo nào mấy hôm nay tao thấy nó buồn với hay nghĩ đi đâu ấy
– Ừ, nghĩ cũng khổ, tự nhiên tao kéo nó vào cái mớ bòng bong này.
– Khó nhỉ, 1 bên e Trang, 1 bên e Nga
– Linh Nga, nói cho đủ chữ vào – tôi quát
– Thì Linh Nga, mai tao trả lương con bé. Mày giải quyết sớm đi, sao ko xin cho Linh Nga nó vào làm ở đâu đó, anh chị họ mày làm ngân hàng với kiểm toán nhiều lắm mà.
– Từ từ, là gì của nhau đâu mà xin. Thằng ngu này
– Ừ, mà thích thì nói mẹ ra, tán mẹ đi. Để lâu c*t trâu hóa bùn. Mày ngu lắm. Đã ngu còn khó tính kén chọn
– Nhưng cái vấn đề ở đây là tao ngại, mày xem từ trước đến giờ tao chủ động nói yêu con nào chưa, đến người yêu đầu tiên nó cũng tán tao trước
– Vứt mẹ cái suy nghĩ đó đi, ko yêu phí tuổi thanh xuân, miếng ăn đến mồm rồi còn chê
– Thôi, giờ thế này đi, mày cứ về trả tiền cho cô ta đi, để tao tính. Mà tông môn, 2 cái váy 1 triệu 350k, lần sau làm cho tao cái thẻ thành viên giảm 20%, mỗi lần vào hàng mày ko mất tiền trăm thì mất tiền triệu.
– Ơ thằng dở, người quen cũng chỉ giảm có 5 % thôi
– Tao có phải bạn mày không thằng hám tiền kia
– Rồi mai tao làm cho cái thẻ giảm 10 %
Giờ chẳng biết nên làm thế nào với cô ta nữa, bao nhiêu lần cầm điện thoại lên định gọi cho cô ta để nghe giọng cô ta nói nhưng rồi lại đặt xuống. Ngày hôm sau tôi đang làm thì có điện thoại. « Đầu thạch cao calling »
– Alo
– Em gặp anh được không ạ
– Có chuyện gì thế ?
– Vâng e có chút chuyện muốn nói, chiều a ra quán cafe…
– Ừ
– Vâng, e cúp máy đây
Nghe giọng cô ta có vẻ rụt rè, thoáng buồn. Tôi chẳng biết nên làm gì với cô ta nữa, thực sự tôi rất bối rối. Không biết cô ta hẹn gặp mình có chuyện gì. 5 rưỡi tan làm tôi đến quán cafe, cô ta đa ngồi đó từ trước. Hôm nay cô ta để tóc dài , 1 nửa búi, 1 nửa xõa, nhìn cô ta xinh lắm. Nhưng khuôn mặt thất thần, mệt mỏi trông có vẻ không vui
– Cô đến lâu chưa ?
– E đến 15 phút rồi, anh uống nước cam nhé !
– Không ! E ơi cho anh 1 nâu đá – tôi gọi phục vụ
– Anh có vẻ không vui
– Đâu có, tôi bình thường, mà cô gọi tôi đến đây có việc gì ?
Cô ta rút trong túi ra 1 cái phong bì
– E gửi anh số tiền hôm trước e còn nợ. Hôm nay e được lĩnh lương rồi. Cảm ơn anh
– Ân huệ gì, cô làm chỗ đó lương cao không ?
– Cũng gọi là cao anh ạ, làm thì không vất vả, lương e được 5 triệu, anh chị chủ shop thưởng thêm cho 500k nữa .
– Ừ
– Cũng nhờ có Nhật nên e mới kiếm được chỗ làm tốt anh ạ.
– Ừ, cầm tiền về liên hoan và cảm ơn nó đi
– Đương nhiên rồi, e quý nó như e trai e vậy – cô ta cười nhẹ
Cả tôi và cô ta nói xong chuyện tiền nong, 2 người cứ ngồi nhìn ra ngoài, chẳng ai nói câu nào. Bỗng nhiên
– Anh Tùng
– Linh Nga này
Cả tôi và cô ta cùng nói, 2 người đều ngập ngừng
– Anh nói trước đi
– Thôi cô nói trước đi
– Hôm trước e có muốn anh làm cho e 3 việc……
– À ừ, cô cần gì thì cứ nói đi
– Thật ra…
– Nói đi
– E muốn…
– Ấp úng mãi thế hả, uống nước đi rồi nói.
Cô ta cầm cốc nước lên uống 1 ngụm, đặt xuống bàn tay cứ xoay xoay cái cốc. Rồi cô ta nhìn thằng vào mặt tôi
– Anh đi chơi với e 1 buổi được không ạ
– Hả – tôi giật mình
– Thôi, anh bận thì thôi vậy ! – cô ta giọng có vẻ buồn và rụt rè, kể cả những lời nói trước đó cũng vậy.
– Không, tôi rảnh chủ nhật, cả ngày chủ nhật tôi đi với cô
– Thế ạ ! – mắt cô ta sáng lên, trông đỡ hơn
– Ừ, đằng nào cũng chưa có lịch làm gì
– Vâng ! Anh uống nước đi
Tôi ko hiểu thái độ cô ta cho lắm, hơi nghi ngờ về cái thái độ này. Thực ra tôi hơi bất ngờ, cô ta lại rủ tôi đi chơi. Không biết cô ta có ý định gì đây nữa.
– Thôi, e về trước đây ạ, e còn về nấu cơm nữa
– Ừ, về đi, có gì liên lạc sau.
Cô ta đứng dậy dắt xe ra về, làm tôi ngẩn ngơ 1 lúc. Tâm trạng đang bất an. 1 lúc sau cũng đứng dậy cầm cái phong bì đi về. Ngày kia là chủ nhật rồi, thời gian 1 tuần trôi nhanh thật. Tôi ko muốn cô ta phải buồn, nhưng chắc cô ta đang nghĩ rằng Trang là người yêu tôi. Mà biết như vậy rồi sao lại rủ tôi đi chơi cùng. 1 dấu hỏi to đùng trong đầu là cô ta muốn gì. Đang nghĩ linh tinh thì mẹ tôi gọi điện
– Mày đang ở đâu thế con
– Con ở nhà
– Lại ở nhà à, sao ko đi chơi – Linh Nga đâu
– Mới gặp lúc chiều rồi !
– Thế à, mai bố mẹ lên, gọi nó sang ăn cơm nhé
– Sao mẹ ko gọi, bảo con làm gì
– Ơ cái thằng mắc dịch này, ăn nói với mẹ thế à. Có người yêu thì phải quan tâm, 1 là để coi không cho nó vào tay thằng khác, 2 là yêu thương nó. Có người yêu mà lúc nào cũng lạnh lùng bất cần thế à
– Kệ con
– Thôi được rồi, mai lên rồi tính.
– Vâng
Chả hiểu mẹ tôi nghĩ gì nữa, gọi điện cho con trai mà cứ Linh Nga, Linh Nga. Vừa đặt máy xuống thì lại thấy Trang gọi
– Anh đang làm gì đấy
– Đang nghe điện thoại của e
– Mai thứ 7 đến nhà e ăn cơm đi, bố mẹ nói e gọi cho anh
– Mai ko được rồi, mai bố mẹ anh lên
– Thế à, vậy thì tốt quá rồi, để e nói với bố điện cho 2 bác luôn
– Thôi, để lúc khác, bố mẹ anh lên rồi về luôn. Sợ bố mẹ mệt
– Lại thôi, lúc nào cũng vậy, hay chủ nhật đi chơi với e đi, tuần trước anh ở nhà làm rồi
– Chủ nhật a có hẹn với bạn rồi, để tối thứ 2 hoặc thứ 3 nhé. Thích đi đâu anh dẫn đi. Ngày thường thì không rủ, cứ cuối tuần mới rủ
– Thì tại e đi làm về mệt mà, đành vậy thôi. Lâu lắm anh ko đi với e đâu đấy.
– Anh biết rồi, dạo này cũng bận vì dự án của bố e đấy thôi.
– Vâng, e biết rồi, anh nhớ là tối thứ 2 đấy.
– Ok, nhóc

4 (80%) 1 vote

Related Posts

About The Author