[Chap 5] Yêu Người Cùng Tên

Loading...

Vắt tay lên trán nằm nghĩ, từ trước đến giờ mình quá đáng với cô ta lắm sao? Theo cách nhìn của 1 đứa con gái thì mình chắc là tồi tệ lắm. Nhưng cô đâu có biết, tại sao tôi lại ghét con gái đến vậy, tôi đã từng sợ con gái, cho đến bây giờ tôi không dám yêu 1 ai, dù chỉ là 1 tí chút cũng ko hề có. Thế mà bây giờ tôi lại thừa thời gian để làm phiền cô, để chọc ghẹo cô. Cô chỉ là 1 người rất đỗi bình thường. Chẳng lẽ cuộc đời tôi lại chông chênh 1 lần nữa sao?

1 tuần sau. Cuộc sống của tôi vẫn diễn ra bình thường như bao ngày. Buổi sáng thức dậy vào lúc 6 giờ, vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng đến 7h đi làm. Lúc thì mì tôm, lúc thì bánh mì, không thích thì nhịn. E Trang thì mới đi làm được vài hôm, cũng vui vẻ bình thường như mọi hôm, chẳng có gì thay đổi. Tôi cũng quên không gọi điện cho cô ta để đòi tiền. Chẳng biết cô ta giờ ra sao. Mà tôi quên cũng ko để lại số điện thoại cho cô ta. Dùng dịch vụ giấu số của vinaphone 4 năm nay rồi, còn 1 máy sim mobi thì ít khi dùng đến. Cho nên khi gọi cho người quen là họ biết ngay là mình, vì chẳng bao giờ hiện số gọi đến. Cô ta cũng đâu có hỏi số điện thoại mình.
Sáng sớm bước vào cửa công ty , lên tầng 3 gặp e Trang đã đến từ sớm
– Em chào sếp
– Ừ, sếp chào em
– Hì, anh gặp chú Quang à, chú chưa đến anh ạ
– Thế thôi a lên phòng a đây
– Ơ khoan đã, e có cái này cho a nè. – cười tươi đưa cho mình 1 túi, chả biết đựng gì
– Gì thế nhóc, định hối lộ sếp à
– À không, tí về phòng a mở ra thì biết – Nói xong cô bé cúi mặt ngượng ngùng
– Lần trước thì hối lộ nước hoa, không biết lần này hối lộ cái gì nữa đây hả, sếp thì chưa có gì cho nhóc cả – Mình cũng bối rối
– Anh đưa e đi chơi là được rồi mà . hì hì
– Mà thôi, a đi đây, đứng đây người ta dị nghị, lại bảo anh và e yêu nhau thì chết
– Người ta thì kệ người ta – anh Tùng hấp dẫn mới là của em!
– Thơ thẩn sến quá đi, bye nhóc nhé
Ko cười ko được với cô nhóc bầy hầy này. Bước vào phòng thì mọi người đến hết rồi.
– Chị Linh, làm xong phần quy hoạch chỗ đất bên Gia Lâm chưa?
– Chị chưa, chắc chiều mới xong
– Chị làm nhanh đưa e xem – Mọi người chú ý này, chiều nay 3h đến phòng họp chung dưới tầng 3 nhé.
Bước vào phòng làm việc của mình. Mở cái túi e Trang đưa cho thì thấy 1 cái áo lascote màu tím than ngắn tay gói cẩn thận trong hộp. Mở ra thấy 1 tờ giấy
– Hôm qua bố dẫn e đi sắm đồ, e thấy đẹp nên mua cho a đấy. Ko vừa thì đưa e đổi cái khác cho nhé. -__-
Đúng lúc mình ko có áo mặc, mới sang mùa hè nên chưa mua gì cả. Nhưng Trang à, sao e tốt với anh thế, anh không nhận thì không được, mà bây giờ nhận thì a phải làm sao với e đây. E ko nói, mà a cũng không nói. Thôi, kệ đi, chuyện gì đến sẽ đến thôi. Ngồi làm việc đến 5 giờ chiều thì có điện thoại.” Nhật calling”
– Anh đang ở đâu thế
– Đang ở công ty, có việc gì thế
– Tối mấy anh em mình tụ tập đi
– Ờ, thế mấy giờ đi
– 7 giờ anh nhé, dẫn cả chị Trang đi nữa nhá, e điện cho chị Trang rồi đấy
– Ơ hay cái thằng này, mày gọi chị Trang đi làm gì
– Hì, có chị Trang đi càng vui chứ sao, có chị í đi anh mới nói nhiều, còn đâu toàn than nghèo kể khổ rồi im im. À hôm nay e dẫn người yêu e ra mắt cho a duyệt.
– À được, tuổi trẻ tài cao. Liều hơn anh mày rồi đấy. Thế ăn ở đâu
– Nấm Việt như mọi khi thôi
– Ờ, cúp đi, để a làm lúc nữa rồi đi luôn, ko về nhà nữa
Cũng lâu lắm rồi không đi ăn uống với Nhật, nó là thằng em con nhà bà cô – e gái bố tôi. Vì không có anh chị em, tôi coi nó như em trai mình vậy. Anh em cũng có nhiều kỉ niệm với nhau. Lúc đói, lúc khổ gần như trải qua cùng nhau hết. Ngồi đến 6 giờ, e Trang gọi điện cho mình
– Anh, chuẩn bị đi chưa?
– Đi đâu cơ
– Ơ, Nhật nó chưa gọi điện cho anh à
– À gọi rồi
– Thế nó không nói gì với anh hả
– À có, nó bảo đi ăn với nó + người yêu nó
– Ơ thế nó ko bảo có e nữa à
– À có.
– Anh định câu giờ phải không.
– Câu giờ ai cơ – mặt tỉnh bơ
– Thôi đi ông tướng, nghỉ làm đi, e đã bảo mắt anh to như ốc bươu rồi, làm nữa mai nó lồi ra như quả bóng bàn cho xem
– Nhưng mà chưa xong
– Chưa xong cũng vứt đấy, a ko xuống là e lên phá ko cho a làm đâu đấy
– Giỏi thì lên đây
– Giỏi thì a xuống đây. Lêu lêu.
Nhiều khi nói chuyện với cô bé lại phì cười. 5 phút sau tự nhiên e Trang mở cửa phòng mình, kiểu dáng hùng hổ đi vào, 2 tay chắp vào hông, đứng trước bàn làm việc
– E lên rồi đây, anh có nghỉ không e còn biết lối
– Nhưng mà…
– Xuỳ xuỳ. Nhưng nhị gì, e phá ko cho a làm nữa đó, hết giờ làm việc rồi
– Thôi cho a xin 10 phút nữa đi
– Lần này e tha, nhưng e sẽ ngồi đây chơi
– Ngoan thế có phải là tốt không.
Cô bé ngồi xuống ghế, rút điện thoại ra nghịch. 1 lúc sau máy mình có tin nhắn đến
– Anh có biết là để phụ nữ chờ là đàn ông không galant chút nào không ?
Mình xem qua lại đặt điện thoại xuống bàn, tiếp tục công viẹc. Tin nhắn lại đến
– Anh có biết là e đang nhìn anh không
Mình ngước mặt lên nhìn cô bé. 5s mình và cô bé nhìn nhau ko chớp mắt. Thế rồi cả 2 lại nhìn xuống, lại thấy tội tội cô bé. Nghĩ cho cùng thì mình cũng có làm được đâu, cô bé cứ liên mồm,ko nói thì lại nhắn tin, ko nhắn tin thì lại nhìn, ở lại lúc nữa ko biết giở trò gì
– OK, let’ go
– Yeah! Sếp “muốn nằm “
– Đúng là…Mà đợi a vào nhà vệ sinh thay cái áo, mặc áo này đi chơi không thoải mái cho lắm, anh sẽ trưng dụng luôn cái áo e vừa đưa cho. Mà lần sau mua áo thì mua nhiều nhiều tí , tặng có 1 cái thôi à 
– Tặng 1 cái 1 thôi, hay chủ nhật đi với em, e lựa cho a mấy cái luôn
– Để xem thái độ từ giờ đến chủ nhật của e đã, còn phải suy xét. He
Vào nhà tắm, thay cái cái áo xong
– E biết ngay mà, mặc áo e mua là rực sáng luôn cả 1 vùng hào quang quanh người anh luôn
– Thật
– Chả thật thì sao, e còn biết anh mặc size gì nữa, nên đương nhiên là vừa vặn, nhìn thế này ai bảo zai 25 tuổi. Nhỉ?
– Ko phải nịnh anh, a ko định cưa sừng làm nghé đâu
– E nịnh chứ có phải ng khác nịnh đâu mà lo, cứ sướng đi anh.
– Thôi đi nào, người gì mà nói nhiều kinh
– Vâng, mà đi xe e hay đi xe anh
– Tuỳ e, thích ngồi xe đẹp thì đi xe của e, thích ngồi xe xấu thì đi xe của anh
– Gớm, xấu với chả đẹp, đi xe của e đi, e hôm nay mặc đầm. Đi xe của e lúc về a lai e về, xong sáng mai qua đón e. Lợi cả những 4 đường chứ không phải đôi đường nhé 
– Ờ, đi thôi
Mình và e Trang 7 giờ có mặt ở quán Nấm Việt, lấy phone alo cho Nhật
– Ngồi chỗ nào
– Tầng 2 anh, lên là thấy liền
– Ừ, đi thôi e
Lên đến nơi thì thấy Nhật cùng 1 đứa con gái ngồi 1 bên đợi sẵn rồi
– Em chào anh chị
– EM chào anh chị ạ – đứa con gái đi cùng Nhật
– Ừ, đến lâu chưa em -mình nói
– Em vừa đến đc dăm phút, anh chị ăn gì gọi đi
– Phở cuốn cho anh
– Phở cuống cho chị- Trang nói chen vào
– Ơ – mình quay sang nhìn Trang, cô bé lại nhe răng ra cười.
– haha, đúng là tâm đầu ý hợp, mà dạo này chị Trang xinh thế, xinh thế thì anh Tùng sao chịu nổi
– Vậy mà anh Tùng nhà chú toàn bắt nạt chị thôi đấy – Trang nói
– Anh đâu dám, mà giới thiệu bạn đi, để bạn ngồi im thế à
– Quên mất, đây là Ngọc, bạn gái e
– Cua gái ko rủ anh đi cùng, mày có tội to- tôi trêu
E Trang và e Ngọc đều cười, nhìn thoáng qua thì e Ngọc cũng thuộc dạng ưa nhìn, chứ không xinh lắm, không xinh bằng e Trang, với lại cách ăn mặc thì ko được như e Trang. Mà thôi chẳng quan trọng, miễn sao e mình nó ưng, 2 đứa yêu nhau là được rồi.
– Giới thiệu tiếp đi, ngồi đực ra đấy à, bao nhiêu tuổi, nhà ở đâu, đi làm hay còn đi học
– Lại khó tính, cứ từ từ rồi giới thiệu e ạ. Anh như ông cụ non í . – e Trang nói
– Ừ thì từ từ. Nhật này, từ lúc anh mặc cái áo mới này ko thấy mày chê nhỉ – mình cười
– E mà chê, 1 là chị vặn cổ e từ trước ra sau, 2 là đừng mơ chị dẫn đi mấy chỗ hay ho nhé cưng- Trang nói
– Haha, hoá ra ông anh nhà tôi hôm nay được chị mua cho cái áo mới, trông cũng được đấy chứ. E nói thật, anh mặc áo ngắn tay kiểu này có khi còn đẹp hơn mặc áo dai tay công sở khi đi làm, trông đứng đắn quá. Bảo sao ngày xưa lúc chị Trang chưa đến cũng chả có đứa con gái nào dám lại gần.
– Trang, e cho nó ăn cái gì mà giờ nó lại đứng về phe e vậy hả – cười
– Đâu tại chú ấy tự nguyện đấy chứ . hì hì
– Vậy thì phải công nhận 1 điều là body a đẹp nên mặc áo gì cũng đẹp, nhở.
Ngồi nói chuyện 1 lúc, mình và thằng Nhật uống hết 1 chai vodka men to + với 1 chai men nhỏ, 2 anh em cũng phê phê. E Ngọc mới gặp thì cũng ít nói, chỉ nói dăm ba câu về chuyện học hành gia đình. Ngọc thua Nhật 2 tuổi, đang là sinh viên.
– Này, có người yêu rồi, cố mà học để cuối năm ra trường, đưa e Ngọc về ra mắt rồi lo tính chuyện cưới xin đi – mình nói với Nhật
– Gì mà sớm thế anh, nhưng mà e thích cưới vợ 
– Ko sợ thằng nào nó tán mất e Ngọc à
– À, anh nói e mới nhớ. Có chuyện này kể cho a. Hôm trước lúc e với Ngọc đang đi chơi thì có điện thoại điện vào máy Ngọc, cũng không có số như của anh í. Bảo là định tán Ngọc. Chả biết thằng bỏ mẹ nào. E mà biết thằng nào e đấm cho vêu mồm, dám nhòm ngó người yêu e à .E nhỉ- Nhật quay sang Ngọc cười
– Hì, e cũng chả biết là ai, tự nhiên hắn ta gọi cho e rồi bảo là có đứa bạn của hắn thách tán được e. – e Ngọc kể
Thôi chết tôi rồi, thôi quả này xong rồi. Kiếm đâu cái lỗ để chui xuống đây. Lần này thì đúng là ông lão đánh cá và con cá vàng rồi ( e Ngọc hôm nay lại mặc áo màu vàng ).
– Ờ, thế à. A ui, sih, tự nhiên bụng a khó chịu quá, hình như dạo này a bị dạ dày, chắc uống nhiều
– Thế thôi đi về đi a, cũng 9 rưỡi rồi
– Ừ, e cầm lấy này, xuống dưới thanh toán – Mình đưa ví cho Trang
– Thôi để e
– A bảo là để anh- mình trừng mắt
– Vâng, mà a có đau lắm ko?
– Không sao, a đỡ rồi
Đúng là éo le, sao mình lại gặp đúng cái em Ngọc này cơ chứ. Mà giờ lại còn giả vờ đau bụng, nhục hết chỗ nói. Cái mớ bòng bong này to quá, chẳng biết có đỡ nổi không nữa. haizz

3.2 (64%) 5 votes

Related Posts

About The Author