[Chap 62] Yêu Người Cùng Tên

Loading...

– Hả – tôi tròn mắt nhìn Linh Nga.
Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi ko chợp mắt rồi cười 1 cái rất bí hiểm
– Có…có được…không? – tôi ấp úng
– Anh đang nghĩ cái gì thế?
– À thì về….ngôi nhà và vài đứa trẻ.
– Trời, nhìn mặt anh kìa, ngây ngô buồn cười quá – cười
– Ơ thế ý của e là gì?
– Quyến rũ với e là làm cho anh động lòng, chứ ai nghĩ như anh đâu, tại vì anh hay ko quan tâm e, chẳng mấy khi chủ động nói nhớ e, yêu e gì cả.
– E vẫn biết anh khô khan từ xưa còn gì!
– Biết là thế nhưng anh cũng nên hiểu tâm lí con gái, anh chưa nghe câu con gái yêu bằng tai bao giờ à. Cái này ko đc chối nha
– Ừ thì ….anh sai. Từ từ để anh sửa. Mà này, e nằm xuống đây 1 lúc đi – tôi nói Linh Nga xuống nằm cạnh và gối đầu lên tay, phảng phất mùi hương của tóc Linh Nga
– Nằm yên nhé, để anh ngửi mùi tóc e chút
– Sao lại thế?
– Anh thích thế, khó nói lắm, ko hẳn vì mùi thơm mà vì anh muốn mỗi khi nằm với anh e cũng gối đầu lên vai hoặc lên tay anh như thế này
– E cũng muốn tựa vào anh như thế này, chỉ sợ anh ghét e lúc nào anh lại đẩy e ra thôi
– Anh đâu có hâm, có người yêu vừa xinh vừa ngoan tội gì ko hưởng thụ.
– Anh này, anh biết sao lúc nãy e làm thế ko?
– Làm gì cơ?
– Thì quyến rũ anh ấy
– Sao anh biết đc, e có âm mưu gì à?
– Có chứ – cười nhẹ
– Sao e ko làm cho trót đi – tôi trêu
– E đang nghiêm túc đấy – nhẹ nhàng- thật ra e cũng muốn.
– Hả, e muốn à – tôi sửng sốt
– Không, anh từ từ để e giải thích, thứ e muốn ko như anh nghĩ trong đầu đâu
– Thế là sao? khó hiểu quá
– Thật ra e cũng muốn…anh và em…chúng ta làm chuyện đó. Trong đầu e đã hiện lên cái suy nghĩ rằng nếu làm như thế, e sẽ giữ đc anh lâu hơn, anh sẽ phải có trách nhiệm với e hơn. Nhưng mà e nghĩ lại rồi.
– Haizz, sao e lại có suy nghĩ như thế chứ?
– Vì em muốn anh là của em mà – cười
– Anh nghĩ là hãy giữ cho nhau đến chừng nào có thể – tôi nháy mắt
– Khiếp, nói giữ cho nhau mà nháy mắt ẩn ý thế kia.
– E suy diễn đấy chứ, anh trong sáng mà – mặt tôi tỉnh bơ
– Vâng, trong sáng mà lúc nãy mắt sáng lên như 2 viên bi ve
– Cái đó là bản năng, ko phải bản chất, e phải phân biệt được chứ, yêu anh bấy lâu ko biết bản chất của anh à
– Thôi thôi, cái đó e biết rồi – cười
– Đúng bố dạy văn có khác, kiểu gì cũng nói được
– Vậy mà thỉnh thoảng cũng có người làm câm lặng đấy thôi – tôi trêu
– Tại anh ko đối xử tốt với e đấy. Dạo đầu nhận lời yêu anh e cũng sợ lắm, sợ anh sở khanh này, lăng nhăng này, bạo lực này, ko galant này. Cũng may ông trời thương, hì, giờ thấy may mắn hơn rồi.
– A nhớ lại cái đợt mới gặp e, hồi đó sao chúng ta lại đối xử với nhau vậy nhỉ – cười
Linh Nga cũng cười lớn, bởi vì đã từng là kẻ thù của nhau, hành hạ nhau, đối xử tệ với nhau. Ngẫm lại cũng thú vị
– Chả ai như anh, suốt ngày gọi điện đòi tiền em
– Ơ thế ko đòi nhiều thì làm sao mà yêu nhau được, phải lấy cớ để gặp chứ.
– À ra vậy, hóa ra anh thích em trước phải ko? – hí hí
– Ơ thế ai uống bia say rồi nói ” em thích anh mất rồi”, ngại thế chứ lại.
– Thế ai bảo là “em làm người yêu anh nhé”
– Đàn ông con trai phải chủ động chứ, e ko thấy là điều hiển nhiên à.
– Cũng phải, nhưng mà em yêu người yêu em lắm – Linh Nga vòng tay qua ôm bụng tôi
– Anh cũng yêu cái đồ cứng đầu này lắm.
– Anh dạo này uống nhiều bia hay sao ấy, bụng to lên rồi này, để e xoa bụng cho anh nhé
– Thích thế, lâu lắm rồi không được ai xoa bụng cho – tôi lỡ miệng
– Ơ, lâu lắm rồi là …sao?
– À, thì anh toàn tự xoa bụng ấy mà.
Chắc cô ấy cũng đoán được phần nào, cô ấy không nói gì nữa. Q.Nga ngày xưa hay xoa bụng cho tôi lúc tôi ăn no, lúc tôi giả vờ đau bụng.Linh Nga miệng thì lẩm bẩm vài câu hát, tay thì xoa bụng cho tôi. Linh Nga à, đôi khi em làm anh lặng người đi bởi vì bản thân anh chưa làm gì được cho em, chỉ để lại cho em những suy nghĩ, tâm tư. Em tủi thân anh cũng ko biết cách an ủi vì anh khô khan. Anh hứa sau này anh sẽ cố gắng bù đắp cho em. Em hãy cứ là người đi cùng với anh hết con đường này nhé!
– Anh này, anh lên giường nằm với e đi, dưới này lạnh lắm
– Anh sợ đêm anh ngủ mơ, sờ soạng lung tung. Hehe
– Thì cứ lên nằm với e, đêm có làm gì thì e đạp anh xuống
– Trời, sao em nỡ…
– Hì, e xoa bụng cho anh lúc nữa rồi e lên nằm, anh ngủ đi. À ơi, à ơi, anh ơi……
– Thích nhỉ, giờ lại được người yêu ru ngủ
– Anh nhắm mắt vào đi.
Tôi cũng đành lòng nhắm mắt, Linh Nga gối đầu lên tay tôi nằm, vừa xoa bụng vừa hát, được 1 lúc thì cô ấy ngủ luôn. Thế mà bảo ru ngủ mình. Tôi nhẹ nhàng bế Linh Nga lên giường rồi đắp chăn cho cô ấy. Tôi thích nhìn Linh Nga ngủ lắm, ánh mắt yên bình đến kì lạ, giá như tối nào tôi cũng được nhìn thấy cô ấy ngủ thì mọi suy nghĩ mọi buồn phiền cũng vơi bớt đi phần nào. Còn gì hạnh phúc hơn khi được vuốt tóc em mỗi khi em ngủ, vỗ về em mỗi khi em giật mình, ghé sát vào môi em mỗi khi em nhắm mắt nhưng ko dám chạm môi vì sợ em tỉnh giấc. Mỗi lúc như vậy tôi lại ngồi ngẩn ngơ ngắm nhìn khuôn mặt hiền lành, xinh xắn ấy một lúc lâu. Đợi Linh Nga ngủ say tôi cũng xuống dưới đất nằm ngủ.
Sáng hôm sau tôi đang nằm thì thấy có cảm giác lạ lạ, cố mở mắt ra thì Linh Nga đang ngồi cạnh, mắt cứ nhìn tôi
– Ủa, e dậy rồi à? – tôi dụi mắt – nhìn gì mà như kiểu muốn ăn tươi nuốt sống anh thế?
– E đang muốn ăn thịt anh đây. gru gru – cố tình trêu để tôi tỉnh ngủ
– Ăn không, để anh biết lối cởi quần áo – e ko biết là cái máu dục vọng nó hay dồn đến buổi sáng lắm à?
– Aaaa, ghê quá đi, ko trêu anh nữa.
– Đi đánh răng đôi đi – tôi hểnh mặt
– Tự nhiên hôm nay anh lại thích lãng mạn như phim hàn ấy nhỉ, mọi hôm e rủ anh có đi đâu?
– Giờ già rồi, muốn trẻ là phải bắt kịp xu thế để trẻ hóa
– Thôi ông tướng, đi đánh răng rửa mặt đi cho em nhờ, em đánh răng với vscn xong rồi. À mà anh ơi, chút ra ngoài ăn nhé, trong tủ hết trứng với bánh mì rồi, mì tôm còn nhưng e ko cho anh ăn mì đâu
– Ừ, ra ngoài uống nước cam cho đẹp da. hề
Tôi nhanh chóng đánh răng rửa mặt rồi cùng Linh Nga đi ăn sáng ở quán cafe. Thằng Quân thường nó dậy sớm hơn tôi nên chắc đi làm sớm.
– Lâu lắm mới đi ăn sáng anh nhỉ, giờ mấy thấy lâu lắm anh với em chẳng quan tâm nhau gì hết
– Ừ, mọi hôm anh mệt ngủ dậy muộn, có hôm còn chẳng thèm ăn mà đến cty luôn
– E gọi nước cam với bánh ngọt rồi, anh có ăn gì khác ko, hay đổi uống sữa không?
– Không, anh ăn gì chả đc. Giờ mới biết người yêu mình xinh nhất trần đời luôn – tôi chống tay lên cằm ngồi nhìn
– Khiếp, lại bắt đầu nịnh đấy – cười
– Anh nói sự thật mà – tôi tủm tỉm, mà công nhận xinh thật vì hôm nay cô ấy trang điểm nhẹ. mặc cái váy ren màu trắng, tóc lại búi củ hành, sáng sớm không có sương, nhìn thôi đã thấy tinh khiết rồi
– Từ nay anh phải thường xuyên đi với em, dẫn e đi ăn sáng, đi chơi. Anh mà ko dẫn e đi là e kéo anh đi đấy, làm phiền anh đấy
– Yes sir
Cũng đúng là lâu lắm rồi tôi mới đưa Linh Nga đi ăn sáng như thế này. Lâu lắm mới có cảm xúc hứng khởi đến công ty để làm việc như vậy. Thực ra những điều làm cho mình hạnh phúc nó nằm ngay cạnh mình, rất nhỏ, rất nhỏ, chỉ là mình có chịu khó gom nhặt chúng hay không thôi!
Sang đầu tuần sau tôi đến công ty gặp Trang , buổi đi làm đầu tiên của cô bé khi quay lại chức vụ thư kí sếp tổng. Vẫn như mọi khi, phong thái làm việc rất đặc biệt của cô bé, đi vào phòng tôi ko cần gõ cửa
– À yong sê ô, e trở lại rồi đây
– Nói e bao lần rồi, vào thì gõ cửa cái, mà lên thì thông báo 1 câu. Cứ im im thế hả
– E làm vậy thì mới đc nghe anh giáo huấn anh vặn vẹo chứ mấy cái đó đơn giản không à
– Tôi biết rồi ạ, mà đợt này không biết quay lại làm thư kí là điềm lành hay điềm gở đây nữa
– Tất nhiên là phải lành rồi, em là người hay đem may mắn đến cho người khác mà.hì. À sếp giục anh làm nhanh công trình…đi đấy
– Ờ, sếp có gửi tiền hay gửi gì cho anh ko?
– Đâu có gửi gì đâu, sếp bảo e mỗi thế
– Làm như trâu húc mả mà chả được bổng lộc gì của triều đình, chán quá – tôi trêu
– Đợt này nhiều việc lắm hả anh
– Lúc nào chả nhiều. Mà cái Trà bàn giao sổ sách lại cho e chưa?
– Rồi anh, e nghe bà í kể là bạn học của anh. Sao anh ko nói với em?
– Thì giờ biết rồi đấy thôi
– Nói như anh chẳng hỏi cho xong. À trưa nay đi ăn với e đi, từ hôm e về anh đã đi với e buổi nào đâu
– Trưa anh bận rồi
– Lại đi với con bé kia chứ gì. hừm
– Anh mệt em quá đi, xuống dưới đi cho anh làm việc, lúc khác ăn, đang bù hết cả đầu lên đây này
– Vâng – Trang phụng phịu đi ra
Tôi tranh thủ làm rồi phi qua cửa hàng Linh Nga, trên đường đi tôi mua 3 hộp cơm cho cả con bé Diễm nữa
– 2 chị em chưa ăn cái gì đúng ko?
– Dạ vâng, 2 chị em em đang định đi ăn miến trộn – Diễm nhanh nhảu
– Anh mua cơm đây rồi, ăn cho chắc bụng, ăn miến làm sao mà no được
– Sao anh ko ở công ty ăn mà còn chạy qua đây? – Linh Nga băn khoăn
– Biết rồi còn hỏi – tôi nháy mắt
– Ý anh Tùng là anh í nhớ chị, còn ý chị Linh Nga là chị ý cũng muốn anh qua lắm, sáng giờ nhắc suốt đấy anh ạ
– Chuẩn rồi- tôi giơ tay hình nút like rồi cười
Mặc dù gặp nhau chỉ đc một lúc, nói với nhau dăm ba câu, nhìn nhau vài cái tôi cũng thấy hạnh phúc lắm rồi, vì cái cảm giác nhớ người yêu, chỉ muốn chạy đến và nhìn thấy cô ấy, như thế là đủ rồi, và hiện tại tôi đang cố gắng để bù đắp cho cô ấy, làm cô ấy vui, làm cô ấy cảm động, hạnh phúc, thì có vất vả cỡ nào tôi cũng sẽ làm.
Chiều tôi đang làm thì có điện thoại. 10001091 calling
– Tôi nghe
– Tối anh rảnh ko ạ, em muốn gặp anh chút
– Có việc gì đấy
– Cứ nhất thiết có việc mới gặp được ạ, e đặt bàn rồi, tối anh đến nhé. Tí e gửi địa chỉ cho
– Nếu tôi không đi thì sao?
– Thì e đợi
– Cô đang ép tôi đấy à?
– E chỉ cần gặp anh 15 phút thôi mà. Thế anh nhé
Cô ta cúp máy làm tôi chỉ biết ú ớ và thở dài. Lát âu cô ta gửi địa chỉ đến máy tôi ” 7g em đợi anh ở…Hàng Bài. Anh nhớ đến nhé. Em sẽ không làm khó dễ gì anh đâu”
Tôi bấm bụng nếu cô ta đã nói thế thì cũng nên đi. Tôi cố tình đến muộn, 7 h20 tôi mới đến và cô ta vẫn còn đang ngồi đó đợi tôi.
– Xin lỗi tôi đến muộn
– Không sao đâu, anh đến là e vui rồi. E ơi mang đồ ăn ra cho chị nhé – cô ta quay sang bồi bàn
– Tình hình cô thế nào rồi?
– Anh nhìn em đấy, vẫn sống và hồng hào hơn trước còn gì. Cảm ơn anh nhé!
– Sao cảm ơn tôi làm gì. Cảm ơn bác sĩ ấy
– Nhưng anh là yếu tố quan trọng mà – cười. Thật ra hôm nay e gọi anh đến e cũng muốn cảm ơn anh. Ko hẳn vì chuyện em bệnh tật anh quan tâm đến em mà chuyện nữa là anh cũng mở lòng ra với em được chút ít.
– Nói đến cái đó làm gì? Tôi đã nói làm được gì tôi làm mà.
– Vâng, anh ăn đi – cô ta gắp cho tôi – mấy năm rồi nhỉ- cười- anh có nhớ bữa cơm cuối cùng của 2 anh và em không?
– Bữa đó tôi và cô đi ăn phở chứ ko phải ăn cơm.
– Anh vẫn còn nhớ sao?
– Em xin lỗi, vì đến bữa cơm hẳn hoi em cũng ko nấu được cho anh. Chia tay anh em cũng khóc, cũng buồn lắm. Chiều hôm đó anh có biết em ngồi sau anh, lúc anh đưa em ra bến xe về quê, e ko dám ôm anh. Nhưng trời nóng, anh vẫn bảo “ôm anh đi” để mấy hôm không gặp cho đỡ nhớ. Đó là cái ôm cuối cùng em dành cho anh. Rồi vài ngày sau e biến mất khỏi cuộc sống của anh.
– Cũng may là cô biến mất thì tôi mới có ngày hôm nay, tôi cũng phải cảm ơn cô chứ
– Thật sự em ko thể làm gì khác được, vì chúng ta ko hợp tuổi, vì gia đình em. Đã bao lần e muốn cầm điện thoại lên gọi cho anh nhưng lại sợ. Sợ anh lại đau, sợ anh lại hận em hơn.
– Cái gì qua rồi thì cho qua đi, nhắc lại cho nặng đầu. Cô đi làm lại chưa vậy
– E đi làm cả tháng nay rồi, chỉ có điều e tránh ko dám gặp anh
– Tôi có phải ma đâu mà tránh, đồng nghiệp trong công ty thì vô tư chứ có cái gì.
– Vâng, mà hôm trước anh có nói chuyện với chồng cũ của e à?
– Ờ, có vấn đề gì à?
– Dạ không, anh ta muốn quay lại nhưng thật sự quá mức chịu đựng của e rồi.
– Dù sao cũng từng là vợ chồng, nếu còn cứu vãn đc thì cố gắng xem sao
– Anh ko phải người trong cuộc anh k hiểu đâu. Mà thôi để e tự giải quyết.
– Ờ, cô mổ xong đi khám lại bác sĩ bảo sao, có phải mổ hay điều trị gì nữa ko?
– Uống thuốc bổ với tránh kích động anh ạ. Nói chung là giờ không nguy hiểm nữa
– Thế thì ổn rồi
– Vâng, mà anh…anh có thể
– Sao, ấp úng thế?
– E muốn…..muốn nấu cho anh 1 bữa cơm. có được không ạ? – bẽn lẽn
– Tự dưng muốn nấu cơm cho tôi là sao? – tôi hơi ngạc nhiên
– Để em chuộc lỗi với anh, em ko có ý gì hết đâu
– E là khó, vì…
– Người yêu anh đúng không?
– Ừ, với lại…
– Thôi vậy, e xin lỗi, e đòi hỏi hơi quá rồi. E ko nghĩ là chúng ta có thể ngồi với nhau lâu đc như này đâu. E cứ nghĩ anh sẽ….- cười
– Nghĩ tôi mắng cô , chửi cô à?
– Không, nghĩ anh sẽ lạnh lùng. e biết ngay bây giờ anh vẫn đang tỏ ra lạnh lùng nhưng trong lòng anh ko nghĩ vậy. Bữa cơm hôm nay coi như 1 lời cảm ơn anh thôi.
– Đơn giản vậy thôi sao?
– Anh nghĩ nó đơn giản thì là đơn giản, còn phức tạp hơn thì coi như nó là 1 sự khởi đầu mới cho tình cảm giữa anh và em.
Bữa ăn với cô ta cũng chỉ là vài câu xã giao cảm ơn, thật tình thì tôi cũng thương hại cô ta, một phần vì bệnh tật, phần hơn là gặp phải thằng chồng không ra gì. Tôi cũng thấy thoải mái hơn chút ít, không phải xóa bỏ mặc cảm vì trong lòng vẫn còn những vết cắt, vết gợn.
Vài hôm sau tôi có ăn trưa cùng với cái Trà. Đôi mắt đỏ hoe, thiếu ngủ của nó làm tôi không khỏi ko bận tâm
– Sao thế, có chuyện gì mà mắt đỏ hoe lên thế kia?
– Ông, ông lấy tôi được không?

Rate this post

Related Posts

About The Author