[Chap 64] Yêu Người Cùng Tên

Loading...

Cái gì đây? – cái hộp nhựa được bọc và được cô ta đặt trong túi vải khá gọn gàng
– Anh cầm về đi, ko phải quà đâu. Chút về phòng mở luôn ra nhé! – cô ta nhanh nhẹn dúi vào tay tôi rồi nhanh chạy đi
Tôi cũng ko biết thứ gì, xách cái túi về phòng. Mở cái hộp ra, bên trong là cơm, rau, thức ăn, vài món mà tôi thích. Bên cạnh cái hộp là tờ giấy viết tay khá dài
” Anh, mấy năm rồi e ko được nấu cho anh ăn, e ko được nhìn thấy nụ cười nhăn nhó mỗi khi e nấu mặn, không được anh tranh vào bếp để anh làm mọi việc. Mấy năm qua có rất nhiều điều, rất nhiều việc e muốn thực hiện chỉ mong anh hiểu cho em. Em ko hối hận khi quen anh, càng không hối hận khi yêu anh. Những gì anh dạy em, anh chỉ cho em từ 1 con bé ngu ngơ khù khờ như thế nào, để e trưởng thành hơn, chín chắn hơn. Hộp cơm này, e đã thức dậy từ sớm để nấu cho anh, không biết khẩu vị của anh có thay đổi không. E mong hãy ăn nó nhé, coi như đừng phụ lòng em 1 lần, dù nó có mặn, có chua, e mong anh hãy vui vẻ đón nhận nó, cũng như anh đã đón nhận e quay trở lại, cho e 1 con đường để làm bạn với anh. E tin e nấu ko tệ lắm đâu, hì hì. Còn rất nhiều điều e muốn nói với anh nhưng trong hoàn cảnh bây giờ có lẽ ko hợp. E biết e có lỗi với anh, và chính em cũng ko thể bỏ qua cho bản thân mình được. Thôi thì hãy cứ để thời gian trả lời và hàn gắn vậy. E cố gắng và e hi vọng anh đừng đạp đổ sự cố gắng của em nhé, anh cứ ở đó đi, cứ đứng đó đi. E dừng bút đây, anh nhớ ăn ngon miệng đó!”
Thật tình! Cô ta cũng chạm được vài giác quan của tôi sau khi tôi đọc xong bức thư. Suy cho cùng mà nói cô ta cũng thuộc dạng biết cái gì nên cái gì không nên. Nhưng cô ta bây giờ khác với ngày xưa, quái hơn ngày xưa, khéo léo hơn và toan tính nhiều hơn. Ánh mắt ấy đã ko còn ngây thơ như ngày nào,thay vào đó là sự dè dặt, cũng có phần nào đó bí hiểm.
Đọc xong tôi cất bức thư vào ngăn bàn. Tặc lưỡi đằng nào cũng đến giờ ăn trưa rồi, nên tôi mở hộp ra ăn. Vừa cho lên miệng nhai miếng đầu tiên thì Trang xồng xộc đi vào.
– Anh, đi ăn với em đi
– Hả – Tôi đang nhai nên cứ ấp úng
– Bỏ cái hộp cơm chết tiệt đó đi. Đi với em, nhanh
– Ơ nhưng mà anh đang ăn mà
Trang vội chạy giành cầm cái thìa trên tay tôi vứt xuống bàn rồi gói hộp cơm vào.
– Đi anh- Trang kéo tay tôi
– Em làm gì mà sồn sồn lên thế.Từ từ xem nào
– Thì cứ đi với em – Trang ra sức kéo tôi đi theo.
Ra đến quán ăn mà Trang chọn, gọi đồ xong tôi hỏi
– Này, máu dồn lên não à. Đang yên đang lành như lên đồng thế
– Có anh í, em là em không đồng ý cho anh ăn cái thứ đó đâu!
– Là sao? Ăn cái gì.
– Đồ ăn của cô ta.
– Cô nào?
– Anh còn không nhận à, anh đúng là…Em nhìn thấy hết rồi, e nhìn thấy cô ta đưa cơm cho anh rồi.
– Hóa ra vậy, hộp cơm thôi chứ có phải nhẫn cưới đâu mà to tát vậy
– E không hiểu nổi anh luôn í, e bái phục anh luôn í. Ai chứ cô ta thì không được – Trang nói liên thoắng
– Bình tĩnh đi, anh còn chưa bực mà e đã bực hộ anh rồi
– Lại còn không. Đành rằng nếu cái hộp cơm đó của con bé Linh Nga kia e còn chấp nhận được. Đằng này…. Anh có cần e mua cho vỉ thuốc để tỉnh táo không?
– Thì trưa ko có cơm ăn, cô ta đưa thì tiện ăn luôn thôi
– E cấm anh , cấm tiệt luôn í. Chả hiểu đầu óc anh nghĩ gì. Anh ko nhớ những gì cô ta đã gây ra cho anh à, anh không nhớ rằng cô ta đã hành hạ tinh thần anh mấy năm trời à?
– Anh ít khi thấy e phản ứng kiểu này. Lạ thật – tôi cười
– E nghiêm túc mà anh thế hả. Anh ko nghe lời em thì đừng có trách – lườm
– Thì cô ta với anh giờ chỉ là quan hệ đồng nghiệp. Anh có ý gì đâu, cây ngay không sợ chết đứng.
– Cây ngay có ngày cũng bị chặt. Anh phải cẩn thận.
– Mà thôi e ăn đi, anh sẽ chú ý vấn đề này.
– Anh thì…với ng yêu cũ sao dễ dãi thế. Với em thì đối xử chẳng ra gì. – lẩm bẩm
– Anh nghe thấy hết đấy nha.
– E nói không đúng à – gân cổ lên cãi- lúc nào rủ đi ăn cũng chối, bảo đến nhà nấu cơm cũng không cho, bảo đưa đi chơi cũng bảo bận.
– Thôi thôi được rồi. Để…
– Để lúc nào rảnh anh đưa đi chứ gì. Vẫn cái điệp khúc quen thuộc – chép miệng rồi thở dài
– À thì…
– Thì anh ko cố ý, do việc công ty nhiều nên anh không có thời gian. Em hiểu anh quá rõ rồi ạ. Nói chung là anh ăn đi.
Tôi lắc đầu ,cứng họng vì không thể bật lại cô bé. Không ngờ hôm nay Trang lại nói năng xử sự ngoài sức tưởng tượng của tôi. Xong bữa Trang và tôi về công ty, trước khi ai về phòng nấy cô bé còn cố nhấn mạnh ” Em mà còn thấy anh nhận đồ gì từ cô ta là em phá cho tanh bành đó”. Tôi cười trừ, vì thật ra những gì Q.Nga làm cho tôi và muốn đi xa hơn cũng không được. Tôi biết Trang thấy khó chịu, lo lắng cho tôi. Và cô bé ko hề muốn tôi rơi vào tình cảnh trong quá khứ. Những gì Quỳnh Nga đem lại cái gì cũng sâu đậm, tình yêu, đau đớn, và sự thù hận cũng sâu đậm không kém. Bởi vậy tôi hiểu cách xử sự của Trang.
Một buổi tối đẹp trời, tôi đi làm về hơi muộn. Công việc nhiều nên hơn 7h tôi mới về. Về tới nhà thấy cửa đang mở. Bụng nghĩ là bố mẹ lên, mở cửa bước vào thì không những có cả bố mẹ, vợ chồng thằng Vũ, cu Bin, Quân, Linh Nga, thằng Nhật, Ngọc. Có mặt đầy đủ luôn. Tôi hơi sửng sốt.
– Ủa, sao đông đủ mọi người thế này
– Ba Tùngggg – cu Bin chạy ra
– Tùng về rồi à, bố mẹ lên, gọi tất cả mọi người qua liên hoan 1 bữa đấy – Mẹ tôi nói
– Ra vậy – con tưởng có vụ gì quan trọng
Huyền và Linh Nga cùng Ngọc vẫn đang lúi húi trong bếp nấu ăn.
– Chào 3 người đẹp, có món gì thế
– Mấy món anh thích đó.Anh đi thay quần áo đi – Linh Nga nhắc khéo tôi
– Anh Tùng hôm nay công nhận đẹp trai nhất nhà – Ngọc trêu
Tôi đi vô phòng thay quần áo rồi đi tắm. bên ngoài phòng khách mọi người vẫn nói chuyện rôm rả. Mọi hôm cái nhà vắng như chùa bà đanh, hôm nay đông đúc nên tôi cũng phấn khích lắm. Có bàn tay phụ nữ vào là cái gì cũng đc tươm tất. 2 mâm cơm ngon lành được bày biện đẹp đẽ.
– Bố, nay bố chủ xị phát biểu đi – tôi nói
– Không, cái này để Linh Nga – tôi quay sang Linh Nga thấy cô ấy đang đỏ mặt. Còn mọi người cứ tủm tỉm cười
– Là sao ta? – tôi thấy hơi lạ
– Hỏi Linh Nga ấy – Mẹ tôi cười
– Có chuyện gì thế em? – tôi quay sang Linh Nga
Cô ấy đỏ mặt nhưng rồi cũng cất lời
– Hôm nay, con mạn phép mời 2 bác lên, mời mọi người có mặt ở đây là vì con muốn tổ chức 1 sinh nhật vui vẻ cho người yêu con ạ – Linh Nga ấp úng và nói, nói xong mọi người đồng loạt vỗ tay
– Gì cơ – tôi há hốc mồm – hôm nay mùng mấy mà sinh nhật
– Cái thằng, mày chỉ biết làm thôi à. Đến cái sinh nhật của mình còn không nhớ – mẹ tôi mắng
– Đúng rồi, hôm nay sinh nhật mình. Hề, con cảm ơn bố mẹ, cảm ơn mọi người nhiều nha.
– Tao tưởng mày nhớ sinh nhật chứ, làm ít thôi ko não mày có ngày bị liệt đấy. – thằng Vũ đả kích
– Rồi, cái chuyện làm ăn ko tránh đc.Thôi mọi người nâng ly, chúc mừng sinh nhật. Cảm ơn mọi người lần nữa.
Tôi ghé sang tai Linh Nga thì thầm
– Cảm ơn vợ nha
Cô ấy mỉm cười 1 nụ cười mãn nguyện rồi nói nhỏ
– E mà ko tổ chức chắc anh cũng quên luôn sinh nhật
– Thế mới cần người yêu để nhớ chứ – cười.
Mọi người nói chuyện rôm rả, thằng Quân, thằng Vũ và bố tôi bàn chuyện công việc, chính trị cho đến xã hội. Duy chỉ thấy có thằng Nhật là ngồi im từ đầu
– Nhật, uống đi – tôi gọi
– Vâng, cháu mời bác, em mời các anh – nó cầm chén rượu lên uống
– Nhật này, bác không phải bố mẹ cháu nhưng bác có mấy điều muốn nói với cháu – bố tôi lúc này uống cũng ngà ngà
– Dạ vâng – nó bẽn lẽn
– Đàn ông dám làm dám chịu, cũng đừng nề hà việc gì cả, cũng đừng đánh bóng bề ngoài quá khi mình chưa có đủ khả năng. Mình hơn người này thì sẽ có người khác hơn mình. Cuộc sống còn dài, còn nhiều cơ hội cho cháu khẳng định. Bác làm giáo viên, mẹ cháu cũng làm giáo viên. Cũng là cái lợi cho cháu, nhưng cũng phải trông vào đó. Người ta lại nói con nhà giáo vừa láo vừa ngu thì ko được. Đấy là bác cứ nói thật. Có vấp ngã mới có bài học, và luôn luôn nhớ rằng làm gì cũng phải nghĩ trước nghĩ sau, nhớ đến hậu quả. Nha
– Dạ vâng, cháu biết rồi
– Nhớ nhé, thoải mái uống đi, nay sinh nhật anh. Bác cháu mình làm chén
– Vâng
– Uống đi em – thằng Quân nói.- Cố lên thanh niên.
Sự hiện diện của Ngọc dường như bố mẹ tôi vẫn chưa rõ, chắc vẫn nghĩ là người ở cùng với Linh Nga
– À, dạo này xông việc ở cửa hàng mới thế nào – Mẹ tôi hỏi Linh Nga và Huyền
– Dạ kinh doanh cũng được bác ạ
– Ổn định rồi thì 2 đứa chuẩn bị mà bố trí cưới xin đi cho bố mẹ nhờ cái
– Ơ nhưng mà
– Mày thì suốt ngày nhưng – mẹ tôi chặn họng
– Đúng đấy bác ạ, bây giờ bác cứ phải ép đi bác – Quân châm chọc
– Còn cái thân mày nữa đấy.
Đang ngồi nói chuyện thì có điện thoại. Trang tít calling. Tôi đi ra ban công nghe
– Anh nghe này
– Anh xuống dưới sân đi, e có tí việc – nghe giọng cô bé có vẻ buồn
– Sao không lên đây
– E có việc phải đi luôn
– Ừ, đợi tí
Tôi quay vào nói với mọi người
– Con chạy xuống dưới tí, mọi người cứ ăn uống đi nhé
Mọi người lại gọi với theo hỏi ” đi đâu thế” ” mua gì thế” ” có việc gì thế”
Xuống tới nơi thấy Trang đang đứng đợi tôi ở gốc cây, quay mặt ra đường. Tôi nhanh chạy đến
– Hey nhóc, có chuyện gì đấy.
Trang chìa 2 tay đưa tôi 1 cái túi cũng chẳng nói lời nào. Ánh mắt không giấu được vẻ buồn bã
– Gì đây?
– Quà sinh nhật anh
– Đến rồi sao không lên nhà
– E lên rồi.
– Lên rồi sao không vào?
– E không thích. Sinh nhật vui vẻ nha – Trang quay đi định gọi xe taxi
– Này
– Gì ạ – Trang ngoái lại nhìn tôi, đôi mắt rưng rưng như bị tủi thân
– Anh cảm ơn
– Không có gì đâu. E quen rồi. Anh lên nhà đi – Trang vội vã gọi taxi rồi rời khỏi tầm mắt tôi. Tôi vẫn đứng đó chờ cho cô bé đi khuất. Tôi cảm thấy có thứ gì đó ứ nghẹn trong cổ, cảm thấy mình có lỗi với Trang, cô bé đang cố giấu đi những nỗi buồn. Tôi cũng đang cố giấu đi những giọt nước mắt vì những điều mà cô bé đã làm cho tôi. Từ khi nào, từ bao giờ Trang lại lặng lẽ đến như vậy?
Tôi quay lại bữa tiệc mà mọi người tổ chức cho tôi, dường như có thứ gì đó cắt đứt mạch cảm xúc của tôi. Không hiểu sao tôi lại cứ băn khoăn, cứ trăn trở. Hình ảnh Trang quay đi nó cứ hiện lên trong đầu tôi. Sau bữa cơm, mọi người có mua cho tôi 1 cái bánh , tôi cũng thổi nên và ước 1 vài điều cho bản thân, cho bố mẹ và cho Linh Nga. Dần dần nhờ có Linh Nga nên cái suy nghĩ kia cũng tan biến. Tôi thật sự vui vẻ bên những người thân của mình. Tàn cuộc, mọi người đi về hết. Tôi cùng Linh Nga đi dạo, tiện đường đưa cô ấy đi về
– Anh đưa tay anh đây – cô ấy chủ động nắm tay tôi
– Cảm ơn người thương lần nữa nha – tôi quay sang mỉm cười
– E cũng đoán anh quên sinh nhật tại vì đợt này anh kêu công việc bận quá trời.
– Thật ra mặc định mấy năm nay anh vẫn 1 mình, sinh nhật anh cũng ko nhớ chỉ có…
– Chị Trang nhớ – Linh Nga nhìn xa xăm – Nhưng không sao, e sẽ là người nhớ tất cả những gì liên quan đến anh.
– Lúc nãy Trang có đến gặp, lúc anh xuống
– E biết.
– E ko giận anh à?
– Không, vì e nghĩ e may mắn hơn chị ấy khi được anh yêu thương.
– Ừ, mà e này. E đã bao giờ có suy nghĩ rời xa anh chưa?
– Sao anh lại hỏi thế?
– E cứ trả lời đi
– Cũng đôi ba lần
– Sao nhiều thế – tôi hoảng hốt
– Vì có nhiều lúc e cảm thấy e kiệt sức. Đến bây giờ e vẫn không hiểu nổi rằng e yêu anh nhiều như vậy. Những lúc e muốn mặc kệ anh, rời bỏ anh. Nhưng e biết anh yêu e, và e cũng thương anh nữa. Anh đã trải qua nhiều chuyện. E không biết nếu e bỏ anh thì anh sẽ thế nào
– Ừ , nắm chặt tay anh vào nhé, mùa đông đến rồi đó em!
Đêm đó về tôi cũng nhận được tin nhắn của Q.Nga chúc mừng sinh nhật. Nhớ đến túi quà Trang đưa lúc tối, tôi mở ra. Bên trong là 1 bộ quần áo, 1 chiếc khăn len kèm theo mảnh giấy ” Quần áo em mua, khăn len em đan. Chúc anh sinh nhật vui vẻ, thêm tuổi mới đừng khó tính với em nữa nha”
Không ngờ Trang lại đan được chiếc khăn này, cô bé tiểu thư ngày nào đã trưởng thành thật rồi sao. Thấp thoáng đâu đây sự điềm tĩnh của cô bé. Dù sao thì cũng mừng vì điều đó.
Gần 1 tháng sau tôi có điện thoại của Trà
– Alo
– Ông ơi, bố tôi….- nó khóc nức nở

4.5 (90%) 2 votes

Related Posts

About The Author