[Chap 66] Yêu Người Cùng Tên

Loading...
– Gì hả, hôm nay á?
– Ờ, mày không nhớ à?
– Bỏ mẹ rồi, thế mày đang ở đâu?
– Tao đang ở nhà Trang. Mọi người vừa ngồi ăn cơm, con bé nó cứ ngóng mày mãi đấy.
– Ừ, xong việc đã nhé. Có gì tao alo.
Tôi cúp máy, nhìn sang Linh Nga, dấu hỏi to đùng hiện lên trên khuôn mặt cô ấy!
– Có chuyện gì thế anh
– Quân nó gọi điện, có việc nên lát nữa không đưa e đi chơi được rồi
– Việc gì thế ạ?
– À…cái đống bản vẽ…bên chỗ nó làm có vấn đề, mà anh là người thẩm định nên anh phải coi lại, mai phải giao sớm. Mà e ăn đi.
– Vâng, anh đưa e đi chơi cả ngày hôm nay rồi còn gì. Nếu vội quá thì anh đi về trước lo việc đi, chút e bắt taxi về cũng đc.
– Đùa, không được, cứ ăn uống xong rồi anh đưa e về, đằng nào cũng muộn rồi. Trời đánh tránh miếng ăn
– Thế thì ăn nhanh thôi anh. Hôm nay đi cả ngày anh có mệt lắm không?
– Cái đó anh phải hỏi e mới đúng – cười
– Đi với anh thì làm sao mà mệt được. – cười tươi
– Thế đi với anh cả đời có mệt không?
– Hông luôn, hì!
– Sau này e muốn đi trăng mật ở đâu?
– Anh lạ thật, chưa cầu hôn người ta đã nghĩ đến chuyện đi trăng mật
– Hề, cái này….-gãi đầu- nhưng cầu hôn dễ ợt
– Anh cầu hôn ai chưa mà anh nói dễ – bắt đầu xoắn
– Chưa, anh nghĩ là sẽ dễ thôi, dễ như yêu em ấy
– Thì tất nhiên phải yêu thì người ta mới cầu hôn đối phương chứ.
– Ờ nhỉ, thôi để hôm nào anh làm thử cho em xem
– Trời, vậy hóa ra anh cầu hôn thử với em, xong anh đi cầu hôn cô khác à – bụm miệng cười
– À….nhầm , hề hề. Anh nghĩ nếu cầu hôn không chuẩn bài nhưng mà cứ thật lòng người ta vẫn đồng ý thôi. Em có đồng ý không
Cô ấy nở nụ cười, đầu thì gật rồi lắc, lắc xong lại gật nhìn yêu chết đi được.
– Tóm lại là dư nào?
– Thì bao giờ anh làm thật e mới trả lời chứ
– Thôi được rồi, e đợi đấy.
– Lúc nào e chẳng đợi anh – lẩm nhẩm trong miệng
Nói xong câu đó tôi đơ người ra mấy giây. Có những khi tôi cảm nhận tình yêu của cô ấy dành cho tôi nó lớn lao lắm, dù nó không hiện rõ nhưng vẫn thấp thoáng trong suy nghĩ của tôi, quanh quẩn đâu đây. Cô ấy hẳn đã trải qua những ngày không có tôi, vẫn mong muốn 1 điều gì đó ở tôi, một điều gì đó to tát hơn là cuộc nói chuyện về lời cầu hôn vừa rồi. Cô ấy sẽ đợi, sẽ chờ đến lúc đó chứ?
Rời quán ăn lúc 8 rưỡi tối, tôi đưa Linh Nga về nhà trọ. Tôi không để Linh Nga biết là tôi sẽ đến chúc mừng sinh nhật Trang, sợ cô ấy lại nghĩ ngợi. Trên đường đi Linh Nga có nói
– Giá như tuần nào anh cũng đưa e đi chơi thế này thì thích nhỉ – lấy tay ôm vòng qua cái bụng bia của tôi
– Sao e không nói rằng “tuần nào anh cũng đưa e đi thế này nhé” mà lại nói giá như!
– Anh bận mà – tay xoa xoa cái bụng béo
– Thế từ nay khi nào e thích đi chơi thì cứ nói, anh sẽ sắp xếp thời gian đưa e đi. E là người yêu anh cơ mà, có phải bà hàng xóm đâu! – tôi buông 1 tay lái xe nắm lấy tay cô ấy
– E cũng bận, anh cũng bận, hầu như chẳng có ngày nghỉ, cửa hàng để đó thì cho nhân viên trông thì e lại không yên tâm. Vả lại e nghĩ đi chơi nhiều cũng chán, thỉnh thoảng anh đưa e đi thế này lại hay, để e còn thèm đi chơi nữa chứ. Hì – Linh Nga dựa cằm vào vai tôi
– Ừ, mà dạo này tình hình hàng quán thế nào hả e.
– Cũng được anh ạ, à mà anh ơi…
– Sao thế em?
– Mẹ hôm qua gọi cho e, nói là sang tuần về nhà, bố mẹ có chuyện muốn bàn. Anh về với em được không?
– Thế mẹ có nói cụ thể là bàn chuyện gì không?
– E cũng chẳng biết, nhưng thấy mẹ có hỏi chuyện chúng mình
– E nói với mẹ sao?
– E bảo là vẫn yêu nhau bình thường thôi mà, hì.
– Vậy e định bao giờ về?
– Cuối tuần sau anh ạ
– Rồi, để anh bố trí về với em, yên tâm đi- tôi nắm chặt lấy tay cô ấy
Để Linh Nga về nhà tôi vội vàng phi xe đi, tôi định đến nhà Trang, nhưng tặng cô bé cái gì bây giờ? Không ngờ là tôi lại sơ ý như vậy, chắc Trang buồn lắm. Tôi liền alo cho Quân
– Tao nghe này, không đến à?
– Chắc không, có ai đứng cạnh mày không đấy?
– Không, tao ra ngoài nghe điện thoại mà, ủa sao mà ko đến
– Chả biết nữa, đang tính, mà mọi người ăn xong chưa? Hôm nay có đông người không?
– Toàn người nhà thôi, bạn bè Trang thì có 1, 2 đứa.
– Ừ, mày cứ ở đó đi nhé
– Thằng hâm này, ko đến thật à, tao thấy con bé buồn lắm đấy.
– Con bé không sao đâu, thế nha.
– Thằng dở hơi….$%&*& – nó lải nhải trong điện thoại khi tôi cúp máy
Nếu tôi đến, chắc chắn Trang sẽ rất vui. Đến giờ này chưa phải là muộn, nhưng tôi muốn làm 1 cái gì đó trong ngày sinh nhật của Trang, không phải là sự im lặng, thay vào đó là 1 món quà ý nghĩa về mặt tinh thần. Về đến nhà khoảng 9 giờ hơn, vì đi cả ngày nên người ngợm cũng hơi bẩn nên đi tắm cho sảng khoái. Dẫu sao muộn thì cũng đã muộn rồi. Tắm xong thì 9 rưỡi, ngồi xem tivi đến 10 giờ tôi alo cho thằng Quân tiếp
– Về chưa?
– Giờ về đây? Mà không đến thì gọi gì nhiều thế
– Biết vậy thôi, mà này, có ai hỏi gì tao không?
– Có, 2 bác hỏi thôi
– Mày trả lời sao?
– Thì tao bảo mày bận
– Trang có nói gì không?
– Không, con bé thấy nhắc đến mày cái buồn thiu, chả nói gì.
– Ờ. Ở đó tàn hẳn tiệc rồi chứ
– Tàn rồi, thôi đang đi đường, tí về nhà nói sau nhé
Đặt máy xuống bàn, nhìn cái điện thoại 1 lúc, tôi quyết định gọi cho Trang. Gọi lần thứ nhất máy đổ chuông nhưng không ai nghe máy, lần thứ 2 cũng vậy. Gọi lần thứ 3 thì….
– Alo ạ
– E đang làm gì đấy?
– E đang ở nhà thôi. Có chuyện gì vậy anh
– Rảnh không?
– Làm gì ạ
– Đi với anh có tí việc
– Việc gì thế, mà giờ 10 giờ hơn rồi, e sợ bố mẹ không cho đi
– Mặc quần áo đi, 15 phút nữa anh đến đón, anh xin bố mẹ cho.
– Vâng
Tôi thừa nhận ra tâm trạng đang buồn qua giọng nói ngập ngừng, lo lắng của Trang. Vội vàng mặc quần áo rồi phóng xe đi, ko quên cầm theo hộp quà mà đã mua cho Trang từ lâu lắm rồi nhưng chưa có dịp tặng.Trên đường đi tôi ghé qua cửa hàng bánh ngọt mua 1 cái bánh nho nhỏ để vừa trong cốp xe. Đến nhà Trang thì thấy cổng mở, tôi vào thấy 2 bác đang ngồi ở phòng khách, thấy tôi 2 bác niềm nở
– Tùng à cháu, vào đây
– Vâng, cháu chào 2 bác. Trang đâu bác?
– Nó lên phòng rồi, để bác gọi. Trang ơi, anh Tùng đến này – mẹ Trang gọi to
– Quân lúc nãy nó bảo cháu có việc bận, không đến được cơ mà – bác trai hỏi
– Cháu cũng vừa mới xong thôi, à bác ơi, lát cháu xin phép đưa Trang đi vòng vòng tí ạ
– Ừ, 2 đứa cứ đi đi, khi nào về gọi chị giúp việc mở cửa cho. Mà bác hỏi nhỏ tí, 2 đứa đang giận nhau à – mẹ Trang thì thầm
– Dạ, tại cháu….
– Thôi ko sao, tính nó bác biết mà – bác trai ngồi cạnh vỗ vai tôi động viên
Trang xuất hiện , cô bé mặc chiếc váy màu xanh, bên ngoài khoác chiếc áo lông, tóc để xõa chứ ko cột lên như mọi khi. Khuôn mặt thoáng buồn lững thững bước từ trên cầu thang xuống. Tôi liền đứng dậy
– Cháu xin phép bác cho cháu với Trang
– Cứ đi đi – bác gái vẫy tay ra hiệu
– Con đi lát con về – Trang xin phép
Ra đến cửa tôi hỏi
– Đi xe em hay đi….
– E ko sang chảnh đến mức như thế đâu, đi xe anh đi. – điệu bộ có vẻ đang giận
Tôi đưa Trang đi lên hồ Tây, cô bé ôm lấy eo tôi, nhưng cảm giác chỉ là có người ngồi sau, khoảng cách cũng xa hơn mọi lần, ko vồn vã, không nhí nhảnh như tôi thường thấy, không khí trầm lặng hẳn xuống
– Anh đưa e đi đâu đấy
– Đi lượn lung tung thôi
– Anh hôm nay có chuyện gì buồn à?
– Không?
– Thế sao…
– Không sao cả.
Tôi đưa Trang đến quán café ven hồ vẫn ngồi, Trang ra ghế ngồi trước, còn tôi lụi hụi mở cốp lấy bánh và hộp quà nhỏ. Nhẹ nhàng bước đến nghe thấy tiếng thở dài của cô bé, đôi mắt đang hướng ra hồ, gió thổi vài sợi tóc bay bay, quyện vào mùi nước hoa. Hôm nay cô bé xinh lắm, nhưng có vẻ buồn. Tôi đặt cái bánh xuống bàn. Trang quay lại
– Gì thế anh?
Tôi lặng lẽ lấy 1 cây nến châm lửa đốt, vì gió hơi to nên tôi phải lấy tay che 1 lúc
– Bánh sinh nhật đó
– E tưởng anh…
Tôi mỉm cười
– E thổi nến rồi ước đi
Trang rưng rưng nhìn tôi, 1 giọt nước mắt tràn ra bên khóe mắt
– Thổi nến đi em, anh xin lỗi
– Anh có biết là…- khóc
– Thổi nến rồi ước đi – tôi đưa tay lau giọt nước mắt đang chảy trên má cô bé
Trang thổi nến và chắp tay ước, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe.
– Anh xin lỗi vì hôm nay ko đến sinh nhật e sớm hơn, xin lỗi vì làm e chờ đợi. Anh biết là
– Anh thì biết cái gì … – Trang òa khóc
Phản ứng của Trang làm tôi bối rối, đúng là tôi vô tâm vì đã không để ý 1 chút nào, tôi cũng ko lí do gì để biện minh cho suy nghĩ và hành động của bản thân. Lúc nào tôi cũng mong những người xung quanh thông cảm, chắc tôi quá đáng lắm.
– Nín đi, anh…
– Em biết anh bận, e cũng không đòi hỏi, nhưng 1 cuộc điện thoại với anh khó đến thế sao?
– Thật ra, anh muốn đến sớm hơn, nhưng anh ko muốn đến lúc mọi người đang vui vẻ tổ chức sinh nhật cho em. Dù gì với anh, e vẫn là 1 con người đặc biệt, anh đưa e ra đây cũng có lí do của anh. Anh muốn dự sinh nhật riêng với em, muốn đưa e đi vòng vòng, và muốn chuộc lỗi vì đã làm e đợi cả ngày hôm nay!
Trang vẫn không nói gì cả
– Anh không biết mua cái gì, tính anh khô khan e cũng biết rồi, anh chỉ mua được chiếc bánh nho nhỏ bằng bàn tay này , anh cũng ko phải con người lãng mạn nên anh ko mua hoa. Cũng không phải nhà giàu nên quần áo, trang sức, túi xách , bởi những thứ đó e có nhiều lắm rồi. – tôi rút từ trong túi ra bọc quà nho nhỏ- Anh có mua thứ này lâu lắm rồi, nhưng anh chưa có cơ hội tặng em, thật sự nó là cả tấm lòng của anh, giá trị nó không lớn, trông nó cũng không cầu kì lắm. – tôi cầm lấy tay Trang và đặt món quà vào tay cô bé – Em mở đi
Trang vẫn ngồi đó, vẫn chăm chú nghe từng lời tôi nói, vội vàng lấy tay quệt nước mắt, cô bé từ tốn mở món quà mà tôi đưa.
– E thử đi
– Thôi để về nhà e thử, e cảm ơn
Thứ mà tôi tặng Trang đó là 1 cái trâm cài tóc, hi vọng nó hợp với cô bé
– Đừng buồn nữa nhé, nó sẽ hợp với e lắm đó
– Hi vọng là thế.
– Hôm nay sinh nhật e, sinh nhật là phải thế này – tôi lấy tay quệt 1 miếng bánh kem dài lên má cô bé rồi cười
Trang cũng tủm tỉm cười theo
– Em chưa tha cho anh đâu – vừa nói cô bé quệt lại miếng bánh đúng 1 đường vòng theo ria mép lên mặt tôi
– Công nhận ăn kiểu này ngon – tôi liếm miếng bánh ngon lành
Dần dần Trang cười trở lại, chắc tâm trạng cô bé cũng vui hơn khi nãy
– Hôm nay lúc ở nhà sinh nhật, có đông vui ko e?
– Cũng đông nhưng mà…thiếu người yêu
– Ơ, thiếu gì người yêu e, bố này, mẹ này. Quâ….
– Không phải, thiếu người em yêu
Tôi lảng đi chuyện khác và không đề cập gì đến chuyện đó nữa, tôi và cô bé nhìn nhau, dường như Trang cũng biết ý nên không nói nữa
– Chẳng ai như anh, 10 giờ đêm còn kéo em đi
– Vậy mới là anh, vì nếu là người khác thì bố mẹ không cho e đi đâu. Vả lại anh nghĩ là những giây phút đầu tiên và những giây phút cuối cùng thường thì sẽ nằm trong kí ức của bản thân mình lâu hơn. Cho nên anh nghĩ e sẽ nhớ lâu hơn, biết đâu sang năm anh lại kéo e đi lúc 12 giờ thì sao
– Nói là làm đó nha.
– Hề hề – gãi đầu
Ngồi 1 lát nữa rồi tôi đưa Trang về, ngồi sau tôi trang thì thầm
– Anh có biết tặng trâm cho con gái cài tóc là có ý nghĩa gì không?
– Không! Hôm trước anh đi mua đồ thấy nó đẹp nên mua cho e thôi.
– Anh về tìm hiểu đi.
– Là sao? Ko tặng được à?
– Tặng được
– Thế e nói xem có ý nghĩa gì.
– E đã nói anh về tìm hiểu đi, có ý nghĩa của nó đấy.
– Ờ
Thật tình nhìn nó đẹp nên tôi mới mua cho cô bé, chứ chẳng biết ý nghĩa của nó là gì cả. Về đến nhà tôi tìm hiểu thì hóa ra món quà này đã từng là lễ vật của nhà trai đưa sang nhà gái của 1 vài dân tộc . Hơi giật mình nhớ lại khi tôi nói Trang cài thử lên mà cô bé không làm theo. Mà thôi, cứ nghĩ là 1 món đồ trang sức đi, không biết nên chắc không sao. Tôi hơi bối rối khi lỡ tặng nó cho Trang. Haizz! Giờ mà không thở dài thì chẳng lẽ đòi lại quà?
Thấy tôi về thằng Quân hỏi
– Thằng điên, đi đâu mà giờ mới về
– Chơi
– Không đến sinh nhật Trang thật à?
– Không!
– Mày đúng là…con bé nó mong mày như thế, sinh nhật mày nó lủi thủi đến tặng quà mày rồi về, mày không biết nghĩ à. Hay mày thành thằng vô cảm rồi
– Yên tao ngồi nghỉ tí mày – tôi đặt lưng xuống ghế salon
– Yên cái đầu mày, không yêu thì cũng phải làm cho trọn nghĩa trọn tình, đàn ông đàn ang như mày sau này có vợ vào thì lo được cho ai
– Ơ thằng này hôm nay mày thổi tù và hơi bị nhiều rồi đấy.
– Nghĩ tốt cho mày tao mới nói, còn ko tao nói làm gì – nó lại lải nhải
– Vâng, em xin anh, em vô cảm rồi, anh để cho em thở cái đã ạ – tôi chắp tay lạy
– Mày điên điên khùng khùng từ bao giờ thế hả Tùng
– Vâng, em điên, anh ngồi xuống đi em giải thích cho ạ
– Còn cái gì mà nói nữa, có mỗi cái chuyện sinh nhật, mua 1 món quà nho nhỏ cho con bé mà cũng không làm được, tao alo cho mày từ sớm cơ mà, mày đi đâu từ lúc đó đến giờ
– Thì đưa Linh Nga về, xong về nhà tắm, rồi đi chơi
– Chơi đ*o gì mà chơi lắm thế
– Mày hôm nay hơi bị hot đấy
– Hot cái đầu mày í
– Ý tao bảo là nóng, nóng tính ấy, hơi lạ nha. Ngồi im vểnh mồm lên nghe tao nói, chưa gì đã phủ đầu tao rồi
– Sao?
– Tao không đến dự sinh nhật ở nhà Trang, nhưng vừa dẫn con bé đi vòng vòng, làm 1 cái sinh nhật nho nhỏ cho con bé rồi. Có bánh, có nến có quà, đủ cả rồi
– Thế thằng nào vừa nói không đến sinh nhật con bé
– Ừ thì tao có đến dự đâu, tao đưa Trang đi thôi mà – cười
– Mày… chỉ được cái lắm chuyện, vòng vo tam quốc.
– Sao, thế yên tâm chưa? Anh chửi em nữa đi anh
– Đi ngủ- nó lên giọng rồi lững thững đi vào phòng
Tôi ngồi ngoài phòng khách vắt tay lên trán. Cũng ngẫm cái sự đời, ngẫm nhiều quá rồi nên bây giờ cũng mệt mỏi lắm. Cuộc sống mà, có nơi nào êm ấm mãi đâu, sóng gió rồi cũng sẽ giăng như mạng nhện, ta phải gỡ từng nút một, từng chút một. Nếu bỏ mặc hoặc nản lòng thì những nút thắt đó sẽ siết cuộc sống của bạn ngày càng ngạt thở. Với tôi tình yêu chỉ có 1, nhưng tình nghĩa thì có nhiều lắm. Sống sao để trọn vẹn đôi đường rất khó, nhưng không phải ko làm được, tôi vẫn tin những gì tôi làm là đúng, vẫn tin một ngày những yêu thương nó sẽ được đặt đúng chỗ của nó.
Sau đó vài ngày, 1 buổi trưa thằng Nhật alo cho tôi
– Alo anh à
– Gì đấy
– Có chuyện gấp anh ơi, anh đến đây đi.
– Chuyện gì?
– Anh ra cái quán… ở gần cơ quan anh đi, cái quán mọi hôm mà anh hay ăn trưa ấy, ra nhanh đi
– Nói có chuyện gì?
– Chị Trang với chị Quỳnh Nga đang…
– Bỏ mẹ… ở yên đó, anh ra luôn
Tôi vội vàng đứng dậy vơ lấy cái điện thoại rồi vụt ra khỏi phòng.
Rate this post

Related Posts

About The Author