[Chap 67] Yêu Người Cùng Tên

Loading...

Chạy nhanh xuống dưới tầng 1, vì quán ăn cũng cách công ty có đôi trăm mét nên tôi chạy bộ, mặc đồ công sở, thêm nữa lâu ko hoạt động thể dục thể thao nên mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Đến cửa quán ăn thở hổn hển, đưa mắt nhìn, xa xa phía góc tường, tôi đã thấy Trang cùng với Q.Nga đang ngồi ở đó, thằng Nhật ngồi cạnh có vẻ khúm núm, khuôn mặt không giấu nổi sự lo lắng. Tôi tiến lại
– Em chào anh – Q.Nga và Nhật đều chào
Trang ngước mắt lên nhìn tôi 1 dấu hỏi to đùng. Tôi chỉ “ừ” 1 câu rồi cầm tay Trang kéo sang chiếc bàn ở góc khác.
– Sang đây anh bảo
– Anh làm gì thế? – Trang vẫn còn ngạc nhiên
Cả 2 ngồi xuống tôi mới nói
– Em định làm gì đấy?
– Theo anh thì em làm gì?
– E để cho cô ta yên đi! – tôi nhìn sang phía Q.Nga, cô ta đang vui vẻ nói chuyện với Nhật
– Anh nghĩ e là con người như vậy à, anh nghĩ e phá hoại, chọc ngoáy cô ta hay làm gì cô ta hả?
– Không, anh chỉ muốn e đừng quan tâm đến cô ta thôi.
– E nói nhé, cô ta với anh chẳng là cái gì, người mà e quan tâm hơn bây giờ chính là cô Linh Nga của anh ấy. Chứ tầm cỡ cô ta muốn đối đầu với e, quên đi
– Thế e ngồi đó làm gì?
– Với tư cách là 1 đồng nghiệp cùng công ty! Không được à?
– Bây giờ anh nói với em thế này. Anh không muốn lặp lại chuyện lần trước e gặp riêng cô ta để dằn mặt hay thế này thế nọ 1 lần nào hết. Anh cũng ko bênh cô ta, nhưng cái gì thuộc về anh và cô ta e đừng động chạm vào nữa, cô ta cũng khổ lắm rồi.
– E ko phải kẻ hèn mọn, cũng không phải kẻ thích xỉa xói người khác, lại càng không muốn xen vào những chuyện đó. Anh nghĩ e nhỏ nhen thế à?
– Anh nói rồi đấy, để mọi chuyện yên ổn đi. Ăn xong rồi về sau, anh về trước đây
Tôi đứng dậy và đi ra, cũng chẳng buồn nán lại ngồi ăn. Nhưng qua cách nói chuyện của Trang thì tôi vẫn băn khoăn 1 cái gì đó, tôi tưởng đao to búa lớn khi 2 người đó gặp nhau cho lắm, nhưng lúc tôi đến thì 2 người cũng không cãi nhau, nói chuyện với nhau rất bình tĩnh. Suy cho cùng thì những cuộc chạm mặt nhau như thế này thì không thể tránh nổi, cho nên mong là Trang sẽ làm đúng. Còn về phía Q.Nga, cô ta cũng đã trải qua 1 khoảng thời gian khó khăn về sức khỏe lẫn tinh thần, không rõ mục đích tới của cô ta là gì nhưng không thể phủ nhận được sự cố gắng của cô ta, khi mà tôi đã ko còn thù hằn cô ta như ngày xưa.
Bước ra tới cửa thằng Nhật chạy theo
– Anh, không ở lại ăn trưa à
– Ăn uống gì tầm này nữa, anh mày mà ngồi lại ăn với 2 bà kia thì biết nói cái gì. Thôi đi vào đi
– Vâng
– À mà này, tối sang nhà, anh hỏi tí chuyện
– Vâng, tối e qua
Lững thững đi bộ về văn phòng, chán chẳng buồn ăn, đặt lưng nằm ngủ giấc. Vừa thiu thiu được 1 lát thì có tiếng nói bên tai
– Anh – Trang đang đứng cạnh lay lay người tôi dậy
– Gì đấy, để anh nằm nghỉ tí đi.
– Anh dậy đi, e có chuyện muốn nói
Tôi uể oải bước ra bàn uống nước, trên mặt bàn có 1 cái bọc
– Gì đây?
– Đồ ăn cho anh, anh chưa ăn đúng ko?
– E mua à?
– Ơ hay, ko e mua thì chẳng lẽ bà hàng xóm mua à. Anh ăn đi – Trang gỡ cái hộp và đưa tôi đôi đũa và thìa
– Tự nhiên anh thấy chẳng muốn ăn gì. – tôi mắt nhắm mắt mở mệt mỏi
– Anh cố ăn đi, có vài miếng. Ko ăn cái này thì e đi mua bánh với sữa nha.
– Thôi thôi, ko phải đi đâu hết, anh ăn, nhưng vài miếng thôi đấy, chứ nhìn đã ko muốn ăn rồi
– Vâng
Tôi ngồi xúc vài miếng cơm đưa lên miệng, Trang thì bỏ điện thoại ra nghịch. Thỉnh thoảng tôi liếc mắt nhìn cô bé, cả 2 cũng chẳng nói với nhau câu nào cho đến khi tôi ăn xong
– Này, lúc nào cũng dí mặt vào cái điện thoại í
– Kệ em, anh ăn xong rồi à, ăn ít thế
– Ăn thế thôi, nay miệng anh ko ngon
Trang lẳng lặng đứng dậy gói gọn cái bịch đồ ăn còn dang dở đem ra thùng rác vứt rồi đi vào
– Lúc nãy í…
– Sao anh?
– E với cô ta, có làm gì nhau ngoài quán ăn ko đấy
– Chứ anh nghĩ đánh nhau à?
– Không, anh sợ e với cô ta to tiếng.
– Anh ko phải lo, trước mặt nhiều người trong công ty e phải giữ thể diện cho cả e lẫn anh nữa. Còn đánh nhau với cô ta á, muốn đánh thì việc gì e phải động tay vào.
– Ko động vào thì làm gì?
– Thuê giang hồ đánh
– Khiếp, sau này nhỡ anh ko đối xử tốt với e thì e cũng thuê giang hồ xử anh à.
– Cái đó còn phải xem xét. Với lại những gì lúc nãy anh nói với em, anh ko cần phải nói lại đâu, e biết mình phải làm gì.
– Ờ. Mà sắp đến giờ làm rồi đấy, về phòng đi
– Dạo này a toàn đuổi khéo e thế, dần dần chẳng thấy galant gì hết.
– Già rồi nên muốn galant cũng khó – cười
– Đúng rồi, e mong cho anh già khú già khắm luôn. Thôi e về phòng đây
Tôi vẫn ngồi lại đó, nhìn theo Trang đến khi cô bé ra hẳn ngoài. Ngẫm thấy cô bé càng ngày càng trưởng thành, nhưng dường như sự trưởng thành đó lại đi liền với sự cô đơn, tôi cũng đã từng đặt mình vào suy nghĩ của Trang, mọi cung bậc cảm xúc từ kì vọng cho đến thất vọng. Trang không hề ghét bỏ tôi khi tôi từ chối tình cảm của cô bé, có lẽ sự chiêm nghiệm của cô bé về tình yêu nó rất khác, những gì mà tôi dành cho Trang cũng ko hẳn là những kí ức đẹp, vui có, buồn có. Chỉ có điều nó chưa đủ sâu để tôi cảm thấy Trang sẽ đi cùng tôi đến cuối được. “Vậy đó, đến 1 ngày em sẽ mệt, em cũng sẽ dừng lại thôi”
Tối hôm đó thằng Nhật qua nhà tôi
– Có chuyện gì đấy anh?
– Thế làm sao sáng nay 2 đứa gặp nhau lại có mặt mày ở đó
– Chị Trang với chị Q.Nga ấy hả anh?
– Thì còn ai vào đây nữa!
– À, chị Trang gọi điện cho e bảo đi ăn, chị í ko đi xa được nên bảo e đến quán gần công ty anh đó, e với chị Trang đến nơi thì gặp chị Q.Nga ngồi đó từ trước rồi. Xong e thấy e gọi luôn cho anh đó – nó nhanh nhảu
– Vậy 2 đứa có va chạm gì không?
– Không, e cũng hơi bất ngờ, e với chị Trang sang 1 bàn ngồi, chị Q.Nga chủ động tiến lại ngồi cùng mà.
– Còn vậy nữa á! – sửng sốt
– Vâng, mà chị Trang cũng bơ, e thì chẳng lẽ gặp người quen ko chào, nên thôi cũng chém gió vài câu
– Thế nội dung câu chuyện hôm nay là như thế nào?
– Đại loại là bình thường thôi, ko như hôm trước, lần này chị Q.Nga chị í chủ động nói mà
– Cô ta nói gì? – tôi tò mò
– Nói là chị ấy làm cùng công ty anh với cả chị Trang, chị ấy cũng ko muốn chị Trang hiểu lầm. Đại loại là muốn vui vẻ để lúc chạm mặt nhau không ngại ngùng
– Có thế thôi á, đơn giản vậy thôi á
– Vâng, mà e cũng ko hiểu, nhà chị ấy giàu thế chui vào công ty anh làm gì nhở
– *101# hỏi chúa! À thế Trang nói gì
– Chị Trang á, bình tĩnh lắm, ko nói nhiều. Bảo là “ đấy là suy nghĩ của chị, chị muốn làm gì thì làm, tôi ko quan tâm, nhưng chị có làm gì anh Tùng, để anh í phải bận tâm vì chị 1 lần nữa thì đừng nói đến chuyện giáp mặt ở công ty này”. Ý ý là như vậy đấy.
– Mày thì cứ ý ý, thôi được rồi, sơ sơ thế là anh hiểu rồi. Mà dạo này tình hình mày thế nào. Học hành, tình yêu? Có biến động gì không?
– Học hành thì bình thường anh ạ, tình yêu thì lúc nắng lúc mưa anh ạ.
– Nghĩa là lúc nắng thì nắng đến phát sốt, mưa thì mưa dầm chứ gì. Yêu nhau cho lắm vào.
– Hề hề, được cái dạo này Ngọc cũng đỡ ương bướng rồi anh ạ. Mà anh với chị Linh Nga cuối năm nay ko cưới à?
– Cưới xin gì, giờ mùa đông rồi cưới ko kịp, mà đã có gì đâu mà cưới.
– Anh bảo bác sĩ tiêm cho phát
– Mày xúi dại anh à, anh ko đùa với bộ đội đâu . Ăn đạn như chơi!
Cuối tuần, tôi cùng Linh Nga về nhà cô ấy. Cái lạnh căm căm của mùa đông làm chúng tôi nắm chặt tay nhau hơn trên đoạn đường đi vào nhà cô ấy. Trời có thể lạnh hơn, rét hơn, nhưng đi với Linh Nga, sánh bước cùng cô ấy, cô ấy có thể lấp đầy khoảng trống của những cơn gió mùa, và khi đó, tôi nhận ra niềm tin của nhiều thứ, và tôi đang sẵn sàng để bắt đầu….
Chập tối, gió thổi càng mạnh, thỉnh thoảng tôi lại rùng mình lên vì lạnh, ánh đèn sáng trắng cũng đã hiện dọc lên trên con đường vào nhà Linh Nga, chúng tôi nắm chặt lấy tay nhau, cô ấy quay sang tôi nở 1 nụ cười
– Cảm giác lần này về nhà e thế nào?
– Như lúc mới yêu í – cười
– Xạo, e thấy a đang rét run lên kia kìa
Thật ra tôi cũng hơi lo lắng, không biết chuyến đi lần này sẽ lành hay dữ. Hít sâu 1 cái rồi định lại tinh thần. Tôi và Linh Nga bước vào nhà thấy bố cô ấy đang ngồi xem ti vi
– Cháu chào bác ạ – tôi dõng dạc chào to
– Con chào bố.
– Ừ, 2 đứa về đấy à. Sao ko đi chuyến xe sớm cho đỡ lạnh
– Bọn con còn bận việc nên mãi 4 giờ mới ra bến xe được.
– Vào nhà rửa mặt mũi cho tỉnh táo đi con.
Tôi xách đồ theo Linh Nga vào trong, ngang qua bếp thấy bác gái đang lúi húi làm đồ ăn, e trai Linh Nga- Thành cũng đang phụ giúp trong bếp
– Cháu chào bác ạ, chào Thành nha em- tôi cười tươi
– Ừ, về rồi đấy hả cháu, để túi đồ đấy Linh Nga nó cất, vào rửa mặt đi
– Dạ vâng – tôi vào rửa mặt rồi đi ra, Linh Nga lên nhà cất đồ
– Bác có cần cháu giúp gì không ạ?
– Không, bác nấu xong rồi, ra ngoài ngồi uống nước với bác trai đi.
Tôi như mở cờ trong bụng vì thái độ của bác gái lần này rất vui vẻ. Đi ra phòng khách ngồi uống nước với bác trai
– Bác về khi nào thế ạ?
– Bác cũng mới về chiều, định gọi 2 đứa về cùng, nhưng mà Linh Nga nó bảo để 2 đứa đi riêng cho tình cảm. Buồn cười, chưa bao giờ nó nói thế đâu, không ngờ con gái yêu vào là thay đổi hẳn.
Tôi thì tủm tỉm cười, chả dám ý kiến
– Vâng, cũng 1 phần vì cháu nghỉ việc ở công ty hơi muộn bác ạ. Muốn về sớm lắm nhưng mà ko được.
Lát sau bác gái gọi tôi và bác trai vào ăn cơm. Món canh chua nấu cá ăn với rau sống đúng sở trường của tôi, thêm chả mực và thịt gà. Tôi và bác trai uống rượu, còn lại mọi người uống coca.
– Ăn đi cháu, thanh niên gì mà bẽn lẽn thế – bác gái gắp cho tôi
– Bác cứ để cháu tự nhiên – cười
– Ăn mạnh đi, uống là phải ăn mới có sức khỏe – bác trai nói
– Hôm nay bác gọi Linh Nga về, tiện có cháu về mẹ cũng có 1 số chuyện muốn nói với 2 đứa
– Vâng- Linh Nga vốn bản tính nhẹ nhàng nên cũng ngoan ngoãn nghe lời
– Chẳng là chuyện của Linh Nga với cháu, bác với bác trai ko phản đối, cái này thì không phải nói, Linh Nga thì cũng đủ tuổi lấy chồng rồi, bác cũng muốn cháu về nói chuyện với ông bà bên đó xem xét tình hình thế nào.
– Dạ vâng
– Bác thì có mỗi đứa con gái đấy, cũng ko muốn nó đi lấy chồng sớm, người ta bảo gả chồng thì mất con, nhưng ý bác gái nói thế, bác nào dám cãi – lúc này bố Linh Nga cũng uống dăm bảy chén rồi, vừa nói vừa quay sang vợ và cười
– Ông này, đùa không phải lúc. Bác thì nghe Linh Nga kể nhiều về cháu, bác trai cũng gặp cháu mấy lần rồi, nên bác cũng ưng, chỉ mong 2 đứa cưới sớm để bác có cháu bế thôi. Người ta bảo lấy vợ xem tuổi đàn bà, làm nhà xem tuổi đàn ông. Bác đi xem thì năm nay Linh Nga hợp tuổi, sang năm ko hợp, ko cưới thì phải sang năm nữa mới cưới được. Đấy, tinh thần 2 bác là như vậy.
– Vâng, cháu thì còn mê mải công việc nên cũng chưa dám nghĩ đến chuyện lập gia đình, lỗi này cũng là ở cháu. Để cháu về nói chuyện với bố mẹ cháu rồi có gì bố mẹ cháu qua nói chuyện với 2 bác được không ạ
– Được, quá được đi chứ lại, cứ về nói chuyện với bố mẹ thế nhé, chứ 2 bác lại chủ động nói với bố mẹ cháu lại ko hay, vì ai đời nhà gái lại đi hỏi cưới bao giờ.
– Em, lấy nhau được chưa? – tôi quay sang vừa cười vừa hỏi Linh Nga
– Bố, mẹ, con còn chưa có công ăn việc làm mà, còn đang phải đi làm thuê kia kìa
– Ô hay, đàn bà con gái thì cứ lấy chồng đẻ con đi, việc thì thiếu gì. Bố bảo xin việc cho thì không chịu. 2 đứa ko cưới thì đẻ con đi rồi cưới sau
– Trời, mẹ nghĩ gì vậy, mẹ ko sợ con làm thế ảnh hưởng đến bố à?
– Không sao đâu con – bác trai nói to- cái này bố ủng hộ mẹ
– Nhưng mà…
– Nhưng nhị gì nữa, đấy nha, việc lấy chồng đơn giản như thế mà còn không chịu. Tóm lại là như thế nha.
Sau cuộc nói chuyện mọi người cũng lái sang chuyện khác, được thể bác trai vui vui nên mời tôi tới tấp, 2 bác cháu uống hết hơn lít rượu. 2 người say say nên ngồi nói chuyện như tấu hài
– Tùng này, con gái bác nó ngoan lắm đấy, sau này về cố gắng chăm sóc nó thay bác. Ông mà để nó bỏ nhà về đây là ông chết với tôi đấy
– Vâng, cháu biết mà
– Nói chung là đàn ông nên nghe lời vợ, vợ nào chẳng muốn mình tốt, mình giỏi.
– Ông uống ít thôi – được hôm mượn rượu bắt đầu nịnh vợ đấy – bác gái cười tươi
– Vâng, cháu hiểu mà
– Bố con cũng chiều mẹ con lắm bác ạ, nấu cơm, đi chợ bố con làm hết
– Thế à, vậy thì hơn bác rồi. Nói chung là phải mềm mỏng đúng lúc. Chiều mấy bà này mệt lắm.
2 bác cháu uống say lất ngất, tôi chỉ nhớ tôi mò được lên phòng của cu Thành nằm ngủ, còn lại chẳng nhớ gì. Nửa đêm khát nước quá mắt nhắm mắt mở bò dậy. Cu Thành vẫn còn đang ngồi học bài, nó ngoảnh mặt sang
– Ơ, anh ko ngủ à
– Anh khát nước quá, dưới nhà có nước ko e?
– Có anh ơi, ở dưới bếp ấy, để e xuống lấy
– Thôi để anh tự xuống, e học tiếp đi
Tôi mệt mỏi đầu óc quay quay mò xuống bếp rót nước uống. Công nhận mệt, mấy ông bộ đội uống rượu kinh khủng khiếp. Tắt điện dưới bếp lại lò dò lên phòng định ngủ tiếp. Vừa mở cửa
– Cạch
Linh Nga đang ngồi trên giường cuốn mỗi 1 cái khăn tắm lên người, đang ngồi sấy tóc.
– Ơ…Ơ…Ơ….
Cô ấy ngẩng mặt lên 2 đứa nhìn nhau, tôi há hốc mồm sửng sốt.
– Ặc, nhầm phòng…

Rate this post

Related Posts

About The Author