CHUYỆN HÀI, BỰC, BỰA KHÓ ĐỠ TRONG QUÂN ĐỘI

Loading...

Rảnh rảnh gần tết cũng chả có việc gì làm, ngồi nhớ nhớ 3 cái chuyện tào lao, trong đó có cải chuyện đi quân đội đi 18 tháng là buồn cười nhiều thứ, chia sẻ anh em cái, người nào chưa đi thì biết, mà người nào đi rồi thì coi lại  nhớ gì kể đó, thắc mắc gì thì cứ phan

—————————————————–

Hồi đó đi Sư 9 ….^.^ Lúc mới vào, phải đi chích ngừa, mà bọn nó bảo là ngừa bách bệnh, thì cũng đứng xếp hàng, vạch tay áo ra đưa cánh tay ra cho nó chích ( Quân y thực tập, binh nhất hơn mình 1 gạch ) TSB, các bác bảo thằnng nào chích nhanh hơn nó, tớ ko tin, nó chụp ống chích với rate 3s/1 phát . Đâm, kéo, thả rất dịu dàng, tội mấy thằng mà thuốc ko vào thịt kịp, nó sưng lên bầm tím, mà tớ là trong số đó, có thằng kia rất to con, dek biết quân y nó chích sao, gãy kim, té vật ra xỉu …

————————————————–

Rồi cái màn dậy sớm và ngủ sớm, 5h wake up. 9h len giường 
Chúng mình ở tp làm gì mà có vụ như ngủ như gà thế kia … thế là lôi bánh kẹo, đồ ăn ra lúc mà đi phụ huynh đem cho ấy. Có nhiều ông đem cái balô ra, tôi dám cá rằng bỏ đói nó với cái ba lô ấy cả tháng cũng ko đói… chóp chép mãi rồi ngủ cũng gần 12h. Sáng sớm mấy ông sy quan kéo dậy lúc 4h30 (mịa. chỉ cách gấp nội vụ – chăn màn, chiếu gối đấy các bác – chúng tớ ngủ nướng mà, thế mà chúng nó kéo sạch chiếu gối ra rồi quát lên …… Dis mịa, quân đội dek phải ở nhà, chúng mày dậy mau… rồi chúng tớ gấp theo chúng nó và ra tập thể dục với áo thun 3 lỗ và quần dài .. lạnh bỏ mẹ, lạnh teo cả chym 

————————————————

Cái chuyện ăn uống là bi hài nhất trong cái army của VN này, đến h ăn đánh kẻng, cả đám được mấy ông tiểu đội trưởng dắt xuống nhà ăn, xuống đến nơi, 1 tay cầm chén, 1 tay cầm đũa, nhìn ăn mày dek chịu được 
nhìn vào cái bàn đồ ăn cho 10 thằng … wtf ??? 1 cái nồi cơm với gạo sống, 1 cái đĩa thịt mà tỉ lệ 90/10 trong đó 9 miếng mỡ, 1 miếng thịt  Alê hấp,  canteen thẳng tiến, vào đến nơi, mua đĩa cơm sườn giá 15.000/1 đĩa, nhìn cái đĩa nhiều thằng hất hàm bảo: chủ quán có cái nào sang hơn ko ? chủ quán nhìn thằng ấy bảo: Dek có, dek ăn thì biến ( sau này biết đúng là chỉ có 1 cai canteen trong cái trung đoàn này… hèn chi nó làm trùm, mà lính mà đòi ăn sang thì chết mịa sớm nữa – sau này mới biết – thôi thì mình cũng nuốt, chơi thêm chai nước ngọt nữa.. )

——————————————-

Rồi cuộc sống army bắt đầu với các món ăn chơi… học từ sáng đến chiều, hôm nào về sớm thì tăng gia ( chơi game nông trại các bác à  )
và tắm rửa rồi ăn chiều lúc 5h30, sau đó là sinh hoạt với đồng chí mỏ nhôm ( mỏ nhôm là thế này, d/c ấy là cán bộ phó đại đội trưởng chính trị, trong ban cán bộ phân ra 2 loại: quân sự và chính trị, và chính trị thì nói nhiều, chính d/c ấy tâm sự mình bảo rằng có lúc thực tập và học ở HN thì có bài học thực tập nói liên tục 8h/1 ngày, ko ngưng nghỉ, chỉ uống nước thôi, thì mới pass được và quanlified là cán bộ chính trị, cái mồm d/c ấy phải bằng nhôm thì mới dẻo dai được ) mà d/c ấy nói cái gì mà tớ 18 tháng nghe mà ko hiểu gì cả 

———————————————

Cái vụ tăng gia đấy, bắt đầu cuộc đời nông dân các bác ạ, trưa, sáng , chiều rảnh mà ko học là đi cuốc đất, và bắt đầu bi thảm khi 1 ngày chúng nó bảo đám tớ đi lấy phân đi bón cây cải … tớ bảo phân ở đâu, chúng nó dắt tớ ra thẳng wc … mà wc này là nổi , tức là ko có hầm cầu ở dưới —————- CHỈ ĐỊNH: bác nào đang ăn thì đi ngay ra ngoài, ko đọc tiếp  ———————- Thế là các bác ợ, chúng tớ phải xúc cái đống mà chúng tớ thải ra hằng ngày, dầu gió được trưng dụng, khẩu trang…. but sau này tớ công nhận rằng éo có cái thứ smell nào mà kinh khủng bằng smell của cái đống shit của người…. thế là tay đeo bao ny lông, ôi vãi mẹ, có thằng kia làm ăn kiểu gì nó xúc 1 phát mạnh tay văng mẹ lên thằng kia, văng vào mặt…. thằng ấy ói tới mật xanh … tớ chỉ là thẳng đứng dòm but gió thổi vào mặt, tớ muốn xỉu…. và cái đống ấy dọn tới cái hố và ủ thành cái món lỏng lỏng màu nâu nâu vàng vàng xanh xanh để tưới lên cải này, đậu đũa này, rau này….. để chúng tớ thu hoạch sau này đem lên cái bàn ăn và măm măm….. 

———————–

Cái vụ hốt cức bò ấy, tớ cũng đi theo chơi cho vui, các bác biết ko ? ngày ấy, chúng nó cũng đểu lắm cơ, thủ thỉ với bọn mình rằng: các em lâu ngày quá, ko ra chơi, anh muốn cho mấy chú ra ngoài, ko đi bộ đâu nhé. Có xe đưa rước đàng hoàng ( xe tải …. ) thế là chúng tớ ham vui đi, lên xe ra khỏi cổng thật là 1 cảm giác thật tự do hạnh phúc, như chim trời tung cánh vậy.. Chạy 1 hồi rồi đến 1 cái trang trại nuôi bò… và nhìn cái thảm cảnh phân bò …. nhìn chúng nó trả giá mua phân mà chúng tớ cười ra nước mắt… ” Anh giảm giá tí nhé, cức bò kì này lỏng quá, chả được nhiêu… anh giảm giá tí…” thằng kia phán cức để lâu nó thế chứ muốn rắn thì vào trong….” bọn tớ khóc ko thành tiếng, cười ko ra hơi… thế là vào xúc, ( cái smell của tụi bò này, công nhận là khá nhất trong các loại shit, với lại có nguyên tắc ngửi hoài riết ko ngửi mùi được nữa… thế là lúc đầu cũng nhẹ nhàng, né tránh nó văng vào người, nhưng xong rồi thì chơi tay, rồi dính cũng kệ mịa…. và khi lên xe trở về, các bác biết ko … chúng tớ đã chơi trò chọi tuyết…..  lý do là.. lúc ấy xe đầy shit rồi.. đứng lên nó nhũn xuống và có thằng té, thằng này kéo thằng kia… và thằng nào ko dính thì bi chúng tớ vo shit lại và chọi vào…. lạy hồn… có thằng dính vào miệng thì phải  tớ được đại đội trưởng bảo kê nên dính 1 tẹo… but về tới nơi thì chả thằng nào dám đứng gần trong 10m cả… chúng nó bảo đám tớ thối quá… Thề là tớ ko ngửi được gì.hahaha  ôi cái thảm cảnh ấy nó cười ra nước mắt các bác ạ

——————————————–

Cái chuyện lãnh lương hay còn gọi là lãnh trợ cấp…. lúc đầu nghe chúng tớ được hưởng mức lương căn bản của nhà nước theo hạn ngạch, mình nghe khoái lắm… coi ra cũng được 500k hơn/1ng/1month mà .. but lúc kí nhận tiền…nhìn có nhầm ko ???  còn 80k + và sẽ lãnh vậy lãnh luôn trừ khi được thăng quân hàm…. nhìn cái bảng nó trừ tiền…. choáng… các bác biết ko, nó trừ tiền an, tiền uống, tiền mùng, chăn, chiếu gối, tức là hoàn toàn chúng ta ko free !!! nothing free !!!  thế là ấm ức toàn tập…. bắt đầu lâm vào cảnh thiếu nợ… và ăn thiếu canteen…. và chúng tớ bắt đầu thành con nợ của xã hội khi xin tiền và mượn tiền liên tục, ăn mày của quốc gia khi thấy bất cứ gì cũng ngon miễn là ko phải đồ ăn của lính…  cứ người nhà đem đồ an lên thì share, còn ko quay qua quay lại thì của riêng thành của chung 

———————————————

Toàn nam với nam ở ko mà…. cứ đến CN, gái gú nó lên thăm , các anh em nhà ta cứ tranh thủ…. lúc ấy trại lính thành camping, các bác nghĩ ban đầu nó nghiêm túc bi nhiêu thì Chủ Nhật nó messing bi nhiêu, nào là căng võng, nào là ôm ấp, hú hí, rồi lại còn thịt quay, bánh kem, heo sữa…. tội nghiệp nhất là các đ/c ở xa, ko có nhà lên thăm, đành chờ chiều về vui vẻ với các anh em… Đêm gác, 1 ca 2 tiếng, gái củ chi nó mò vào tận phòng, thằng gác giả điên gặp thằng muốn lại nhiệt tình, thế là bóng đêm tội ác, mà phải con nào nó đẹp mình cũng ko nói, toàn là ma sống, mà tớ lộn con ma với con ma người 2 lần nhé. Đang đêm gác, 1 tiếng hú thất thanh klhủng khiếp vang lên trong phòng, chúng tớ bật đầu dậy, thấy thằng tiểu đội trưởng nó xanh mặt: hỏi sao, bảo nó gặp con ma mặt xanh, áo trắng loàng nhoàng bước qua mặt nhìn nó, cực kì ghê…. tớ hơi ớn…. chúng nó tắt đèn ngủ tiếp, và tớ đang gác, đang phê phê thì có cái mùi… rất lạ…. díu mia… đằng sau ớn lạnh…. mở mắt to và quay lại…. ối má, dm MAAAA !!! ..sẵn cây ba trắc trên tay, tớ dek la tiếng nào, phan luôn, bụng bảo dạ: thôi tớ đi đây, các cậu ở lại mạnh khỏe… chết thì chết đứng dek chết nằm….móa phan nghe cái bộp… vào vai… nó chỉ ứ ứ trong miệng. lấy chân tính đạp tiếp mà nghe nó nói nhỏ: Em đây anh, em vào chiều các anh mà, tha em đi ( nó tưởng tớ là vệ binh… ) em cho miễn phí nhà…. ôi Dis, biến , biến ngay, nó chạy thục mạng các bác ạ… và 1 lần nữa sau lần đó, tớ gặp thật… mình cũng lại tưởng là con khốn nạn nào đấy mò vào phòng. Lúc ấy có cái sào đồ phơi sau nhà, ao thun trắng toát ra phơi 1 tràng dài, tớ đang đứng phịa phịa với thằng gác ( thằng này trước khi phịa, cũng xem mình bị đập, đang đứng thì vổ vai sau lưng, mà nó đen thui, đúng hàm răng trắng nhách.. ) lúc ấy thấy sau lưng có 1 cái bóng trắng lướt qua nhanh lắm, tớ liên tưởng con mẹ kia… rồi lại cười cười nói… tí ra đứng đái… lạy chúa nó đứng trên vách tường ( kể lại vẫn lạnh… ) mà ko có chân…phiêu diêu và tóc phủ hết mặt…. tớ đứng hình và nó di chuyển dọc hành lanh, và tới đúng giường thằng đội trưởng bữa la thất thanh ấy và….. AAAAAAAAAAAAAAAA đíu mịa, thằng ấy nó la cả trung đoàn tưởng bảo động cấp 1, đèn bật sáng khắp nơi…. rồi lại hỏi thăm nó lại kể… tớ thấy và biết đúng rồi….. sau này hỏi thằng ấy tại sao mày gặp ma hoài thế…nó bảo là nó yếu bóng vía nhất và thường xuyên hay gặp… lúc sau thấy nó đeo bùa mới đỡ la lối om sòm…. 

———————————————————

Tớ là người biết nhiều và rất rảnh vì tớ là cò sỹ quan ( trợ lý liên lạc cho oai), nhiệm vụ chính của tớ là nấu ăn và viết giáo án… sáng sớm xuống bếp lấy thịt…. và tớ biết bọn nấu ăn cứ cuối tuần là ăn heo sữa non…. chúng nó chia tớ ít, bọn ấy cũng đểu… heo con ấy chúng nó đập đầu xong đem lên tiểu đoàn trưởng khai là té hố chấn thương sọ não chết… và có 1 lần… cứ tuần nào cũng ăn mà… ông điên tiết bảo cái hố nào mà cứ chết heo hoài thế..cúng đi… chúng nó lén lút bảo nhau đào 1 cái hố sâu chừng 2m ( siêng thật) và để cục đá ở dưới… thế là ra kiểm tra…ông gật gù.. bảo uh, sâu thế té chấn thương sọ não cũng đúng..rồi ổng quát lên.. dm chúng mày ko biết lấp à…. cả đám dạ dạ…. but tuần sau có món mới… heo con chết đuối… giời ạ… tớ nói các bác nghe… dí con heo con là ca 1 vấn đề…. cả đám 5 thằng dí phê đít mới bắt nó được, bắt xong đem con ta ngâm nước rồi trình báo chết đuối…. cơ mà, thịt heo con chết kiểu nào cũng ngon lắm các bác ạ… dòn rụm… nhai luôn cả xương cơ mà  Cái món kế tiếp là *ồn heo…. xin thưa chính xác là cái từ các bác nghĩ trong đầu…. chế biến rất cực… washing sạch lông, wash từ sáp, wash bằng bản chải, keo, các loại, sau đó chế nước muối, iot, và các chât tẩy rửa các loại… sau đó thái nhỏ và kho lên…rất ngon, ăn sựt sựt, ngọt ngọt, mặn mặn…nó ứa ra từ trong thịt đấy.. món *ồn heo ấy phải cả mấy tháng mới an 1 lần… vì chỉ có con heo nái nó mới có, và trọng lượng phải trăm ký, trải qua mấy chục lần giao hợp và sinh sản mới ngon… và khó nhất là lý do chết các bác ạ… chấn thương hay chết đuối với con lỹ heo nái này ko dễ , nó như con hà mã mà .. nên chỉ khi nào tự nhiên chết mới có món đó thôi !

————————————————————–

Về mấy cái vụ tạo tạo phản trong army này thì nhiều cái hài dek chịu được… làm quân lính đâu được nửa năm thì bắt đầu cái trò trốn ra ngoài uống cafe và chơi xếp hình ( học c.Chi nhà ta đây) có cái hào khoảng 4m, có lúc nó cạn nước tới mắt cá, có lúc nó tới ngực, kinh 1 chuyện là có khúc nó có đỉa, khúc không có, lục bình với rau muống đầy… và có đám vệ binh nữa… chúng nó như hung thần lúc ẩn, lúc hiện vậy, nhưng mà đã học lăn lê bò trườn thì ngại gì khó khăn, thế là cả đám rủ nhau trốn… chia ra 2 cánh sau đó hẹn tập trung quán cafe đối diện, thực tập đúng bài đội hình chiến thuật phân tán nhỏ lẻ đánh đặc công nhá… vừa ra tới bờ kênh, bỗng nghe bên kia có tiếng la: “Có thằng trốn, đứng lại…. ” Teo rồi, mình ko tham gia cánh kia, may quá…. bên nay đám tớ vì tiếng gọi của tự do, băng qua luôn, nước tới eo…. wa bên kia, thay quần… Thề với các bác chúng tớ cởi quần tự nhiên giữa đám dân cư, mà lúc ấy cũng đêm rồi, ko sao cả…. tớ thấy…. lúc ấy tớ thấy 1 con gì dài dài ngay bắp chuối… điếng hồn… dis mịa Dính đỉa rồi, tớ la ý ối, đám nó kéo lại và ngồi rút ra, máu chảy tè le cả, nhưng của con đỉa, ko phải máu của tớ… ôi cảm giác kinh hãi… lúc ấy tớ đang ngồi nhá.. ngước mặt dòm lên đúng tầm mắt ngay cái cái thằng kia… lúc ấy cả đám đang thay đồ mà, tớ thấy nó đứng hình…ôi mẹ… đỉa bám vào xung quanh trym nó chắc phải 4 -5 con… ôi nó phình cực lẹ…. thằng ấy ko la được tiếng nào, bọn tớ chạy tới ngồi rút ra… máu chảy tè le… nó chỉ nói 1 câu cuối cùng là: “tao có thể sinh con được nữa ko…” mà cảnh ấy nó hài và rùng rợn nhất trần đời… máu nó chảy ròng ròng… mà nó cứ khóc và ôm chym… ôi cái sự ăn chơi……

1 lần cũng thế, vượt kênh, éo hiểu thế nào lũ vệ binh nó đứng canh bên kia, ko đứng bên này nữa, mà cũng dek bắt lúc qua nữa, mà chúng nó xuất hiện đúng lúc bọn tớ thay quần…haha thằng cu kia có kịp kéo quần đâu, bỏ chạy với cai underwear, tục ko chịu được, thế là đám vệ binh gom quần bỏ về… nó nửa khóc, nửa cười … thế là ngồi trong bụi rậm, đợi bọn tớ ra chợ mua quần… lúc ấy mấy con cafe xung quanh cứ rú sung sướng như được tiền vậy…

—————————————————————

Nói về nhậu chiến sỹ VN này ko thua quân nước nào cả, tớ ko biết nhậu nhưng làm mồi nhậu thì ko thua, ( ko làm được thì sỹ quan nó la như con nó vậy ). Nhưng vui cái là, khi chưa nhậu chúng tớ là đồng chí, mà nhậu vào rồi chúng tớ và sỹ quan coi nhau như con vậy… Sỹ quan nhậu xong, đứa đi ngủ, đứa thì ra sinh hoạt ( mà nó nói như cái máy, nói đúng 1 đoạn tới lui, còn hơn bật băng học tiếng anh nữa ) còn ko thì các bác ấy đau đầu ko ngủ được thì tập báo động ( thật là 3D) cứ hoét hoét vài lần trong đêm, bắt chúng tớ ra xếp hàng rồi lại giải tán… Còn quân lính nhậu thì thật hãi hùng, tớ nhớ 1 lần, thằng tiểu đội trưởng nó nhậu xong, lè nhè lên phòng sỹ quan ( éo mịa, thằng này bản lĩnh các bác à, nhậu xong dân tình nó trốn hết, thằng này lên kiếm sỹ quan nói chuyện…) thằng sỹ quan quân sự sau khi nghe kể lể táng bạt tay 1 phát nháng lửa… thằng lính lui ra, lầm bầm, xong tớ với thằng sỹ quan đi tắm ( tắm ở quân đội là tắm công cộng với cái bồn nước tập thể ) lúc ấy khoảng 6h rồi, còn tớ với thằng sỹ quan tắm, đang tán phét, tớ thấy thằng lính hồi nãy đi tới, mặt đầy sát khí, tớ lại đứng trước sỹ quan nữa, vửa thấy nó vung tay lên, đéo mịa, CLGT này ? nguyên 1 con mã tấu phan thẳng vào đầu sỹ quan, tớ đứng trước, lách qua 1 bên, thằng sỹ quan lui về, 1 phat tóe lửa ngay thành bồn nước, lúc ấy tớ sợ teo các bác ạ, phi mẹ vào bồn nước ( thú thật nhảy vào cũng xón ra 1 ít…) thằng sỹ quan dân lục quân mà, nó chờ chém nhát thứ 2 hụt tiếp, bay vào bẻ tay va quật ngã nó xuổng sau đó trói nó lại bằng cái áo ( ôi thần tượng của đời em lúc ấy ^.^ ) sau đó giải vào nhà, tớ lao ngay ra ngoai mặc đồ…. lúc sau đấy có vài anh em vào tắm… múc nước trong cái bể ấy, ngửa đầu xối vào mặt – tớ nhớ lại cái cảnh xón ra ngoài trong bồn – im lặng ko nói câu nào nữa ( ngu mà nói ra, nó bắt xúc cái bồn tắm tập thể thì ngu toàn tập….) Rồi bác Lính ấy bị giam đúng 1 tháng trong lao… ôi tớ vẫn còn khâm phục anh ấy đây này… Rượu có thể làm tất cả nhở….

———————————————————-

Trong cái base tớ có 1 cái trại tập bắn đạn thật, ngày mà chúng tớ vác súng ra ngoài thi bắn bia.. ôi cái trường tập bắn rộng mênh mông, hùng vĩ lắm…. chúng tớ nằm bắn và cách đó khoảng 500 – 800m gì đó là cái vách đất cao chừng 50 – 100m gì đó, và cái bia để trên đó… lúc mà tớ nheo mắt lại thấy cái bia trùng với cái đầu ruồi….. mịa nhắm kiểu gì nữa…. lúc ấy có thằng bạn tớ lên bắn trước, thằng này nó bị quáng gà mà, tớ bảo thôi thì bắn hú họa ko chết thằng nào là được rồi…. nó phan 1 phát PAANG , tớ thấy bốc khói trên cái cây ( bia thì tuốt dưới đất… ) phát thứ 2 cũng thế, phát thứ 3 thì rõ ràng thấy nòng súng nó chĩa lên trời ( sau này tớ biết phát đấy làm bị thương con bò ngoài củ chi – đền đâu mất 1t đấy – ) Tớ bảo thôi rồi đại đội mình an shit thật rồi, quân ta bắn chym hay quá… tại vì đang thi đua mà….Ôi mà đíu mịa, thằng vệ binh báo bia nói : 9 – 9 -10 , và cứ thế 8 -9 – 10, 10 -10 -9, v..v…. tới phiên tớ bắn: cam đoan các bác, tớ kiểm chứng thế nào, tớ phan đủ 3 phát vào cái nhà vệ binh đấy ( cách bia 100m) và….. 10 – 10 -10….ôi VL…. đại đội tớ hạng nhất huấn luyện aim AK các bác ạ…. hahahahaah

————————————————————————-

Còn cái chuyện tắm rửa thì cũng nhiều cái bi tráng…. tắm thì nước bơm lên từ cái bơm vào cái bể xi măng chính giữa, sau đó cả đám xung quanh đứng tắm… rồi có 2 cái phòng cao tới cổ để thay đồ, chả có cửa nẻo gì đâu… oài.. thế là các bác biết hôm ngày thứ 7, cN ấy, chúng tớ tắm rửa … phụ huynh đặc biệt là các quý cô, quý bà lên thăm đông như kiến… các bác có tưởng tượng cái cảnh bọn tớ chạy lòng vòng quanh cái hồ để che trym (j/k dĩ nhiên vẫn mặc quần đùi hay underwear ..) mà các bác gái non ấy dek biết cứ dí theo hỏi… “anh ơi lấy gì múc nước đây, anh ơi chỗ nào có bồn rửa mặt…. anh ơi sao ko có bồn cầu…ôi, sao anh ko đứng lại nói chuyện đối diện với em mà cứ chạy lòng vòng thế kia …….” ôi đéo mịa… chúng tớ đang tắm, quần thì tụt đến trym, hở hang thế này mà các cô cứ đùa, bởi vậy cái cảnh 1 cô con gái dí cả đám đàn ông quanh bể nước thế này chắc chỉ trong VN army có… Còn thay đồ ở cái phòng ko cửa ấy… các bác đang khoe mông ( thằng nào can đảm thì quay mặt ra khoe trym )…… đang thay đồ gió mắt trăng thanh…bỗng nhiên A’aaaaaaaaaaaaaaaa…. mịa tsb…chúng tớ ko có cửa các cô cứ đi ngang làm gì… nhưng cá biệt có vài người ko la… đứng chết lặng.. nhìn và …. mỉm cười khó hiểu… VD phụ nữ thật…

—————————————————–

Chuyện báo động chuyển trạng thái nhằm huấn luyện tin thần sẵn sàng chiến đấu là bình thường…. hoặc báo động hoặc kiểm tra quân số….khác nhau nếu báo động sẵn sàng chiến đấu là dọn sạch phòng, balo, súng ống là lên vai cả…. còn kiểm tra quân số thì tác phong thôi là chuẩn…. Nhớ có 1 lần báo động chiến đấu giữa đêm…mịa thằng giường trên nó tưởng nằm giường nệm nhà nó, bước xuống đạp đúng đầu thằng kia đang lồm cồm bò ra, Ôi vãi…. chym và ball thằng giường trên lộn xộn, mà răng môi thằng giường dưới lẫn lộn vào nhau … haha chưa hết nữa… gom sạch vào balo mà, gom xong đóng gói, cột thật kỹ lại… nhiều thằng nhớ là giày nó gom cả vào balo, chân thì mang dép, thế là điên lên đổ ra, lấy được giày thì trễ mẹ, bỏ chạy cả rớt toàn underwear ở lại….móa nhìn giường nó Mực phơi nằm rải rác… chỉ nghỉ mịa mày mà đi thật, móa chiến đấu dek co quần lót, lòng thòng , tsb mày chết sẽ ko hiểu tại sao …hahahhah, lúc mang súng thì bộ binh nó còn đỡ, hỏa lực mạnh gồm cối, DKZ, đại liên, 12ly7 mới đau… móa cả 30kg cho 1 thằng chứ ko giỡn, nó vác ra tới nơi, cam đoan mấy bác em nó sẽ thấy hết thấy gì cả toàn sao với chim bay lòng vòng trên đầu….

———————————————————————–

Khi bắt đầu có lệnh hành quân đi Mây Tào, cả 1 trang trại gà nhốn nháo, bởi vì quãng đường quá xa, quá kinh khủng, hix mà còn bị nghe những tai nạn chết người dọc đường nữa…. mặc dù đã luyện đi bộ gần 3 tháng trước khi đi, nhưng vẫn sợ nhưng thấy khoái khoái…. đến ngày phân phát đồ… mỗi anh em trung bình 7kg tượng gạo trên vai, súng ống đầy đủ (không có đạn ) chỉ huy xài súng ngắn… và có 1 chiếc xe thồ cho mỗi trung đội… đúng xe đạp chế lại nhá, chở khoảng 100kg gạo, nồi niêu xong chảo…đến lúc báo động toàn quân đoàn, trung đoàn đi cách nhau 1 đến 2 ngày, mấy thấy cái sự hùng vĩ của quân đội… tiểu đoàn đặc công và trinh sát đi trước, khoảng 11h đêm lầm lũi ra, vũ trang hạng nhẹ, sau đó tới bộ binh và cuối cùng là hỏa lực nặng gồm cối 81, DKZ, và 12ly 7, vài ngày sau đó tiểu đoàn tăng thiết giáp cũng được lệnh báo động cấp 1 và sẵn sàng di chuyển, các trung đoàn phòng không và không quân chuyển trạng thái và sẵn sàng chiến đấu. Tất cả nâng dần cấp độ đến khi bộ binh vào vị trí ở Mây Tào thì hiệp đồng binh chủng tấn công. Chắc cũng vài ngàn thằng hành quân xuất phát vào lúc 11h trưa, ra khỏi cổng thì thấy rất là mát và tự do, đi dọc Củ chi tiến vào bình dương, ngày thứ 1 đi cảm thấy nóng kinh khủng và khát nước. Tớ thì ko mang gạo cũng chẳng mang gì nhiều, đi dọc theo sy quan cầm đồ cho nó và vác nước uống thôi. lúc đầu đi còn ngắm gái, nhưng càng về sau đi chỉ toàn cúi đầu xuống và im lặng cười đùa ko nổi nữa… mỗi lần có lệnh nghỉ chân sau 3 -4h đi bộ, tầm được 25 – 30km thỉ bỏ ba lô xuống, các bác sẽ có cảm giác i believe i can fly…. Đi đâu được đến 6h30 tối được lệnh dừng chân hạ trại, ngày đầu tiên mà, tất cả còn sung lắm, vào rừng caosu sát lề đường bên địa phận bình dương, chúng tớ đi được khoảng gần 40km thì phải, đào công sự giả và bắt tăng võng nghỉ ngơi, các tổ bếp thì lên trung đoàn lấy thực phẩm về… các tổ bếp thi đi trước bộ binh khoảng nửa tiếng đến 2h tùy vị trí, để thu mua lương thực hoặc xây dựng bếp hoàng cầm, mà bếp hoàng cầm được cai đào cực bỏ mịa…. nhưng vẫn phải làm… nước thì xin nhà dân,còn ko xài nước giếng…..

———————————————————————–

Cái sung sướng nhất của lính là ăn no và nằm võng ngủ ngắm sao… Muỗi rừng thì to bấy xấy rồi…. nhưng nằm ngủ thì mặc quần áo và đắp kín cả rất ấm…tối sương đêm nó rơi lộp bộp trên tấm tăng, và tiếng chim kêu đêm, tiếng dế kêu rả rích…. gác thì vẫn phải gác đầy đủ mà….. Về cái sự vệ sinh thì đây cũng là 1 kinh nghiệm… ko ai chỉ bảo gì…nhưng khi các đồng chí có nhu cầu, tự tay kiếm cái xẽng, đi vào sâu trong rừng 1 tí, cắm xẻng thật sâu và xúc lên 1 khối … để yên khối đất đó trên xẻng. và dưới đất thì có 1 cái lỗ …thế là ngồi xuống và…….. thư giãn… đến khi xong, lấy cái khối đất ấy đắp vào đúng chổ cũ… thú thật thằng nào phát hiện ra nguyên trạng chắc thằng ấy ko phải là người…. nhưng mà bi hài cái là…khi đất nó múc mà rắn thì chả sao… đất mà mềm, tơi, xốp… thằng nào xấu số đạp phải…nhũn xuống 1 cái, thật là 3 đời nó ko hết hôi chân … vì chân thì đi giày vải, đi hành quân cả ngày, làm sao mà giặt ngay được….shit người mà nó trùm lên cả đôi giày vải ấy, thấm vào shocks mà ko co điều kiện giặt ngay thì 3D …. hahaha…

——————————————————————

Khi mà đi bắt đầu ngày thứ 2 – thử 3 thì quân y bắt đầu có việc nhé, ban đầu là việc châm lể mấy cái phồng chân sau thì vô số kể – Nguồn cơn bắt đầu từ đây, có vài ông nó phồng chân bự quá, chịu không nổi thì quân y chơi gạc ( 1 loại bông băng cứu thương) đắp vào và băng lại, cảm giác dĩ nhiên là êm ái hơn, nhưng mà cả trung đoàn ngàn thằng làm gì có đủ băng mà chơi… Quân y xúi lấy bvs (băng vệ sinh -haha-) để vào…ôi mẹ, đã thật, chả biết các chị nhà ta cảm giác thế nào, nhưng mà cứu cánh của bộ binh đã xuất hiện…. và cái ngày mà các bác ko thể tưởng tượng nổi khi quân nó tràn vào tạp hóa đòi mua bvs, các mẹ, các chị mắt tròn, mắt dẹt và bán thì vẫn bán nhưng ko hiểu chúng nó xài chỗ trym nào….. và khi cuộc sống có phân hóa giai cấp thì dĩ nhiên trình nó cũng phải hơn… các giai cấp quý xờ tộc trong army đã phân theo đẳng cấp bvs, nhà nghèo mua dày ko cánh , nhà giàu chơi loại siêu mõng và có cánh…ohh fac…. cá biệt có vài trường hợp gia đình tiếp tế ( chúng nó đi hành quân, nhưng xe hơi gia đình và xe 2 bánh lâu lâu kè theo thăm hỏi, gửi đồ tiếp tế ) đã đem loại bvs khủng nhất, nhập từ nước ngoài về, chống hôi, hút ẩm cực tốt có lót lớp Ag bạc nino mịa gì đấy, và thế là
“Quê hương anh nước mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá
Anh với tôi đôi người xa lạ,
tự phương trời chẳng hẹn quen nhau
Súng bên súng, đầu nép bên đầu
Đêm tối chia băng thành đôi tri kỷ” (vô cùng xin lỗi tác giả – nhưng chúng tớ phải chia bvs để mà cưu mang nhau thật mà)

Và khi đến chỗ nghi ngơi – thay bvs – thì các bác vô cùng hãi hùng vì cái chiến trường, vương vãi khắp nơi – dĩ nhiên là vài cái cũng có máu – Ôi VD –

1 (20%) 1 vote

Related Posts

About The Author