Chuyện kinh dị ở phòng trọ Long Thọ

dạo này đang rãnh nên kể cho mấy bác nghe mấy cái kì dị mà mình từng chứng kiến . mình đã từng không tin ma quỷ nhưng nó là có thật mấy bác à …

khoảng 2009 . mình – một thằng sinh viên cn4 nợ môn ngập đầu . quyết định thôi học , đi làm công nhân .. theo thằng bạn mình rong rủi ra đến nhơn trạch- đồng nai . hồi đó kcn nhơn trạch vẫn còn thưa thớt lắm . xen lẫn các công ty là những cánh đồng bạc ngàn mì (Nghe đâu là vùng nguyên liệu của ve-dan thì phải) . nghe thằng bạn mình kể có vụ công nhân nữ đi làm về khuya bị bọn cướp lôi vào đồng mì cướp -hiếp-giết ghê rợn lắm . nên sau khi tan ca về khuya đi ngang qua mấy đám mì quen đường là mình đạp hết tốc lực ., phần sợ cướp, hiếp phần vì sợ các oan hồn , bóng quế của những nạn nhân xấu số kia ra trêu ghẹo … mình ở trọ một mình . cách ngã ba 25c khoảng 2km … ai ở nhơn trạch chắc biết cống rò rèn nhĩ , mặc dù mình chưa từng thấy cái lò rèn nào ở đó . dãy trọ có 5 phòng nằm đối diện với bức tường của chủ nhà , mình ở phòng thứ 4 từ cổng vào . dãy trọ cách đường lộ khoảng 500m. đường vào là đường đất rộng khoảng nửa mét , hai bên đường là những bụi cây rậm rạp. tính mình thì hay cô độc nên không quen biết hay bắt chuyện với một ai trong dãy trọ cả . đến chị chủ nhà mình cũng chẳng biết tên nữa là , ra vào có gặp mặt thì chỉ xưng hô chị chị , cười cười rồi cuối đầu lằm lũi vào phòng đóng cửa lại tự kỷ . mình làm công nhân , sáng làm tối nhậu .. cuộc sống êm đềm trôi qua với cái suy nghĩ làm lụm tích góp trả nợ cho ba mẹ ( nghĩ thì dễ mà làm thì khó ) . chuyện xảy ra bắt đầu từ tối hôm đó . mình nhậu về khuya . đang loạn choạng chống xe mở khoá vào phòng thì hình như nghe được có tiếng khóc bên phòng số 5 ( phòng cuối) tiếng khóc lúc nhỏ lúc to , lúc nghe như tiếng con gái , có lúc lại giống như tiếng cụ già .. chuyện không có gì đáng nói nếu như mình biết là phòng số 5 chuyển đi cách đây đã 2 ngày , bên ngoài cửa vẫn khoá . bà chị chủ vẫn còn dán bảng cho thuê ngoài lộ , lúc nào đi làm ra vô mình đều thấy cả . tiếng khóc nghe ấm ức lắm , mình đoán là nó phát ra từ nhà tắm trong phòng , éo hiểu sao lúc đó mình đoán vậy nữa , suy nghĩ cũng bị mụ mị ,vô thức tập trung vào tiếng khóc, kiểu như bị thôi miên vậy . men say trong người cũng vơi dần . khoảng một lúc mình mới dám can đảm ghé tai vào cánh cửa sổ bằng sắt để nghe lại thử , tấm cửa sắt hôm nay lạnh bất thường mấy bác ạ , làm da mặc cũng lạnh tê tái luôn, thì không còn tiếng khóc nữa … tự nhũ chắc là do mình say , nghe lầm nên mình vào phòng , đóng cửa ngủ luôn . lúc mới thuê phòng mình cũng không quan tâm lắm về những chuyện hay âm thanh kỳ lạ ở dãy trọ cả .có nhiều lúc nghe rõ từng bước chân người đang đi trên mái toanh của dãy trọ nữa , lúc thì buổi sáng , lúc thì buổi tối . có trưa rãnh rỗi nằm ngân nga vài câu hát thì cũng có những tiếng bước chân người trên mái nhà . vừa nghe mình vừa đoán xem người ấy đang ở đâu và đi tới đâu trên mái, bất ngờ tiếng bước chân dừng lại ngay trên đầu mình và biến mất , không biết mấy phòng bên cạnh có nghe thấy không vì mình cũng ngại nói chuyện , ngại tiếp xúc nên thôi . dần dần cũng làm quen được với tiếng bước chân , có khi mình còn đoán trước được lúc nào nó xuất hiện lúc nào nó biến mất nữa . có thể các bác nói là ai đó leo lên mái để sửa mái nhà . nhưng mình biết là không . vì mình ở đó 2 tháng vừa chưa từng thấy 1 người nào trên đó cả.. đi làm về từ ngoài lộ nhìn vào là thấy mái nhà trọ ngay nên lúc nào mình cũng để ý .hôm sau ( sau hôm nghe tiếng khóc ) mình dạy đi ăn trưa và đi làm ( mình làm ca2 – 2h chiều bắt đầu làm nên mình thường dạy hơi trễ, phần tiết kiệm ăn sáng , phần vì hôm trước say ) có ghé nhìn cửa phòng cuối một lần , phòng vẫn khoá ngoài .mình làm công nhân công ty Hyosung đấy mấy bác , việc thì hơi cực , được cái lương cao , 7-8tr/ tháng vào 2009( nếu tăng ca nhiều có thể lãnh 10tr là bt nha) ra ca tầm 10h tối , đạp xe khá xa nên khoảng 11h mình mới về tới phòng , cứ như thối quen , về tới phòng là leo lên gác ngủ , không tấm không rửa gì cả .. đang thiêu thiêu ngủ thì bỗng nghe tiếng hét lớn , tiếng hét rất to phát ra bên cạnh phòng mình , phòng số 5. tiếng hét như xé toạt màn đêm theo nghe đen vậy . không hiểu sao lúc đó mình bật dậy ngay tức thì và chạy ra khỏi phòng . khi mở cửa phòng ra thì đã thấy cập vợ chồng phòng số 3 cũng đang đước trước cửa phòng cuối , tay ông chồng cầm đèn pin chỉa chỉa vào lỗ thông hơi phía trên cửa , bà vợ thì khoác cái áo len bên ngoài đứng đằng xa .. tí nữa thì cũng có 1 -2 phòng khác dậy mở cửa ra hóng . ai cũng thắc mắc về tiếng hét trong đêm cả . nhưng chỉ đứng ở ngoài cửa , vì cửa khoá nên cũng không làm gì được , nhiều nỗi lo , sợ đang hiện hữu trên mặc của các bà chị hàng xóm và cả của mình nữa , được một lúc loay hoay , trời đã khuya tầm 12-1h gì đấy , gió nam thổi long lọng , nên mọi người cũng phải tãn ra vào phòng ngủ … mình cũng vào phòng , để đèn và cố ngủ
………………………………………………………………
update :

Sáng hôm sau mình phải dậy sớm lên ca1 (6h-14h) .trưa về, câu chuyện tối hôm trước cũng đã nhạt nhoà phần nào rồi . đang dắt xe đạp về phòng thì nghe tiếng gọi giật lại, T ơi !! ( T là tên mình). thì ra là chị gái phòng 3 gọi mình . từ lúc vào ở tới giờ mình chưa nói chuyện với chị lần nào nhưng sao chị lại biết tên mình thế nhĩ . nghĩ vậy thôi , chứ mình cũng “dạ” lại .
-tới đây chị bảo
-dạ (mình là người ít nói nên chị dạ thưa thôi)
bã vừa nhìn mình vừa nhìn cái phòng cuối với cái ý dò xét, e dè . rồi bã kể : là tối hôm qua , sau khi vào phòng thì chồng chị cũng chưa vội ngủ, nên ngồi hút thuốc , đi ra đi vào , thì chồng chị thấy có thấy dáng người đang ngồi co ro ở góc (góc tường cuối dãy trọ , trước cửa chính của phòng cuối luôn) . bã nghe chồng kể lại là dáng người nhỏ nhắn , hơi gầy , áo trắng , không rõ mặt mũi , giới tính ( cuối dãy và hành lang không có bóng đèn nửa ) . hình như đang khóc hay nấc gì đấy . ổng thấy không ổn nên không dám gọi , vì phòng chị có em bé nên ổng cũng sợ , không biết sợ gì . bã nói cái bóng người đó ngồi lù lù như vậy đến 4,5h sang lận . mình nghe tới đây xanh chim luôn . khoảng 4h30 là mình dậy đi làm rồi . vì đi xe đạp , ở xa nên phải dậy sớm .. trời còn hơi tối tối , nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng người nào trong hóc đó như bã kể cả , bã cũng nói là lúc sang mọi người trong dãy trọ có kêu chị chủ qua mở cửa vào kiểm tra , nhưng không thấy gì cả ( chỉ soát lại cái chiếu củ , với mấy cái linh tinh của mấy người củ để lại thôi ) rồi chị chủ cũng khoá cửa lại . nhưng lại mở cửa sổ ra, để mấy người thuê phòng nhìn vào xem phòng lúc không có bã ở nhà , hơn nửa là để mọi người kiểm tra khi có việc gì không ổn xảy ra …
mình lại dắt xe vô phòng, không quên ném cái nhìn ái ngại qua khung cửa sổ phòng cuối . phòng trống trơn , u ám một cách lạ thường …
rồi khoảng 2-3 ngày trôi qua êm đềm , khi cánh cửa sổ được mở ra thì không còn phải nghe tiếng khóc hay tiếng hét gì nữa , còn về dáng người bí ẩn trước cửa phòng cuối có còn xuất hiện hay không mình cũng không biết , vì ít nói chuyện với mấy phòng bên cạnh .
tối hôm đó mình đi ca3 (22h-6h) . nên từ 17h đã ngủ , và hẹn điện thoại báo thức lúc 20h45 rồi .. đang ngủ thì mình thấy như có ai lây vai dậy , rồi tiếng nói “ dậy dậy” . mình tỉnh dậy đang chưa hiểu việc gì xảy ra , đang ngồi từ từ định thần lại . cảm giác lúc đó như người không có não vậy ( như mấy bác trên này thường nói ) chẳng biết suy nghĩ hay hiểu việc gì đang xảy ra cả … trong đầu cũng muốn nghĩ xem hôm nay mình làm ca mấy , nhưng như những sợi dây thần kinh mình không còn kết nối nửa vậy . cảm thấy bất lực vô cùng , có cảm xúc , nhưng không biểu hiện , không cảm giác .. thì bất thình lình điện thoại báo thức reo lên . lúc này mình mới thật sự tỉnh dậy , suy nghĩ sáng suốt hẳng ra . nghĩ lại cái cảm giác mấy giây trước vô cùng trống rỗng , mất kiểm soát cơ thể . bất giác mình đổ mồ hôi hột luôn , mình sợ thật sự … cố gắng bò dậy bật đèn để tìm xem còn ai khác trong phòng không , nhưng mình biết chắc là chẳng có ai cả . dắt xe ra khỏi phòng mà lòng trĩu nặng , cố gắng không nhìn vào khung cửa sổ phòng cuối nhưng vẫn không được , khung cửa tối om , sâu hun hút , dù có căn mắt cỡ nào cũng không thể nào nhìn rõ đồ vật bên trong được . mình dắt xe ra như chạy vậy . càng xa cái phòng của mình thì mình càng thấy thoải mái , bây giờ đây đạp xe giữa đêm tối , 2 bên đường bạt ngàn mì. Gió nam thổi lòng lọng mà lại cảm thấy bình yên , ấm cúm hơn ở phòng nữa …
lên công ty làm mệt mõi , chỉ mong về ngủ cho thoải mái . 6h sáng ra ca . ăn sáng các kiểu rồi mình về phòng . chưa bước tới phòng đã nghe bà chị hàng xóm chửi rồi .” T !! hồi hôm em không ngủ mà làm gì rầm rầm vậy , làm bé của chị cũng không ngủ được, quẩy khóc cả đêm ….” . địt mẹ tồi hôm qua mình làm ca3 ở cty , chứ có ngủ ở phòng đâu …………………………..…….( còn tiếp )

các sự việc kỳ lạ xảy ra rời rạc nên mình không biết bắt đầu kể từ đâu cả , cũng chẳng biết chúng có liên quan gì đến nhau không,có thể có một vài bác kỳ vọng quá nên dừng lại ở đây thôi !! thời gian cũng lâu rồi , những cái gì còn ấn tượng mình sẽ gõ hết 

…………………………………………………………….
update: 11:18pm

đứng nói chuyện xã giao với chị một tý rồi mình về phòng, leo lên gác ngủ, mắt dán lên trần nhà nằm suy nghĩ mông lung về những điều kỳ dị vừa mới xảy ra .lúc mới thuê phòng mình phát hiện có một vết bẩn lạ in lên tấm la-phong(ko biết viết đúng chính tả không) trần nhà được đống la-phong bằng xốp , đã cũ kỷ hoen úa và phủ đầy mạn nhện . vì nằm trên trần nên mỗi khi nằm xuống thì vết bẩn đó luôn đập vào mắt mình , thách thức sự tò mò của tất cả mọi người bước vào phòng .vết bẩn lúc đầu chỉ mờ mờ . thỉnh thoảng để giết thời gian mình hay nằm đoán nó là gì ,và nguyên nhân tạo ra nó .mình từng đoán nó là bàn chân người nhưng chân người thì làm sao có thể đặt lên đó được .rồi vết bẩn đó theo thời gian mình ở dần dần đậm hơn (đen xạm hơn) . và giờ đây , ngay lúc này mình chắc chắn đó là dấu 1 bàn chân người , nó rõ mồn một luôn , bàn chân nhưng không có ngón chân. bất giác mình sợ nơi này , nơi mình đã ở hơn hai tháng … tối hôm qua làm ca3 mệt lã cả đêm nên mình chìm vào giấc ngủ một cách nhẹ nhàng .
khoảng chiều mình bị đánh thức bởi những tiếng động rất mạnh, tiếng bước chân trên mái toanh. tiếng chạy thì đúng hơn, chạy như bị ai đuổi vậy .tiếng chạy từ phòng cuối lên phòng đầu rồi vòng lại khi đến phòng mình thì mất hẳn . tiếng mái toanh hoà lẫn với tiếng khóc om om của em bé phòng bên như muốn hấp tấp hối thúc cái gì đó . mình bật dạy lao như tên bắn chạy ra ngoài nhìn lên xem ai ở trên đó . tiệt nhiên không có ai cả. tiếng bước chân đã mất dạng nhưng em bé phòng bên vẫn khóc. Mình ghé vào hỏi chị hàng xóm . chị có nghe người chạy trên mái không . chị nói có , rồi chỉ kệ máy hôm rồi thỉnh thoảng vẫn nghe nhưng không náo động như hôm nay … chiều hôm đấy thấy không ổn nên mình điện thằng bạn ( nó làm cty texhong ) chạy xe máy qua đèo mình về phòng nó ngủ vài hôm . khoảng 6h tối mình đang loay hoay trên gác gấp ít bộ quần áo đem theo mặc thì cu cậu cũng đến .. vừa dựng xe nó chạy xóc xóc lên gạ mình, vừa nói vừa cười týt mắt
-dkm thằng  có gái đẹp mà mày giấu kỷ thế , giới thiệu cho tao đi , làm quen với ẽm chưa
-mày điên à thằng  này . gái gì?
-con nhỏ hàng xóm kìa , nhìn ngon vl
-bã có chồng có con rồi , mày khùng hả
-không phải bà mai ( tên bà chị phòng bên – mình ko biết tên bã mà thằng ml này biết) phòng cuối kìa !! mới thấy con nhỏ soi gương chải tóc bên cửa sổ mà ,mặt đẹp vl , nó còn nhìn tao cười nữa chứ. chắc mới chuyển vào hả?
-có ai thuê đéo đâu !! não à! ( mình nổi da gà )
Mình hơi ngờ ngợ hiểu ra vấn đề ,chẳng lẽ lại không tin thằng bạn thân mình. Nhưng sự thật thì có éo ai thuê đâu ,vừa mới ở ngoài ngắm mái toanh cách đây 2 tiếng mà . Mình với nó đi xuống xem sao , khoá ngoài đã khoá , cửa sổ vẫn mở toang ,nhìn vào bên trông chẳng có đồ đạt gì cả ( ngoài cái chiếu củ, mấy cái giẻ lâu và không gian u ám, thiếu sáng), khung cảnh chẳng khác gì cái hôm bà chủ phòng trọ qua xem cả
thằng cu trố mắt :
-hồi nãy tao thấy nó đang soi gương thiệt mà , tao còn thấy má nó đang nấu ăn ở bực bếp nữa .
Đúng như điều mình lo sợ, mình dục thằng bạn lên gôm đồ rồi lên đường sang phòng nó gấp. từ lúc dọn đồ đến khi ra ngoài lộ, 2 thằng chẳng nói thêm câu nào…
dọc đường cu cậu gợi ý ghé vào quán mua cái lẩu với lít rượu , đúng với ý mình luôn .. haha…
buổi tối ngoài đường cũng thưa xe , mưa phùn lất phất , gió nam thổi lòng lọng , đang ngồi sau xe nghĩ miên mang đột nhiên thằng cu lẩm bẩm : dkm nó nhìn tao cười mày ơi!!
…………………………………………………………………….. ….

update: 11:55AM

-cái gì?
-nó nhìn tao cười mày ơi!
-dkm chắc nó thích mày rồi (mình đùa)
-tao biết tao đẹp trai mà
-đẹp trai như mày chỉ có chó nó theo thôi
-ơ thằng lol này , tin tao lao vào xe tải không
tiếng cười nói rom rã chửi thề suốt quãng đường về phòng nó, nhưng trong thâm tâm mình vẫn mong cu cậu hoa mắt nhìn nhầm thôi . được một lúc cũng tới . hai thằng bày biện đồ ra nhậu, chắc uống cũng được nữa bịch (1bịch/1lit) thì ông anh họ nó tăng ca về . ông này chạc tuổi 30, chưa vợ con gì hết , siêng năng, cần cù, chất phát, thật thà , không biết có dũng cảm không … 3 người nói chuyện hỏi thăm nhau các kiểu , quyết đêm nay không say không ngủ , uống tý thì hết rượu . ông anh họ nó xung phong đi mua thêm rượu (vì ổng còn tĩnh nhất) . còn hai thằng trong phòng , thì cu cậu có dấu hiệu say , nó ngồi gục đầu vào tường ngủ, khoảng 5 phút thì nó bắt đầu cười the thé , trong khi mắt còn đang nhấm , mình nổi da gà luôn.
-hải, hải !! say rồi lên ngủ mày! (mình lây vai nó)
Nó quay lại nhìn mình với cặp mắt đầy nham hiểm và giọng cười mà mình chẳng bao giờ quên. vừa lúc anh họ nó mua rượu về thì nó lại gục đầu vào tường ngủ (sau này ổng kể: lúc mua rượu về từ ngoài xa nhìn vào thấy có con bé áo trắng nào đấy đang đứng trước cửa nhìn chầm chầm vào phòng , nhưng lại gần thì không thấy nữa) . mình chẳng còn tâm trí nào để nhậu nữa .nên uống một hai ly thì dẹp nghĩ. nữa đêm đang ngủ thì mình giật mình dậy đang định xuống gác uống ly nước , mới nằm quay qua đang thiêu thiểu thì thấy thằng hải đang ngồi lù lù ngoài mùng(màng) . mình cố nằm im xem thử nó định làm gì . nó ngồi lâu lắm (ngồi quay lưng lại phía mình) chắc khoảng 1 tiếng .thì nó đứng dạy đi xuống gác . có bác nào ở phòng trọ thì biết cái gác được đóng bằng ván ép , cứ bước đi là nghe ọp ẹp liền , vậy mà từ đầu đến cuối hành động của thằng hải không gây ra một chút tiếng động gì , ngay cả tiếng thở, tiếng bước chân lên cái thang bằng sắt cũng không nghe thấy . do buồn ngủ với hơi ngà ngà say nên mình cũng (kệ con mẹ nó) không quan tâm , rồi tiếp tục ngủ. …
Sáng hôm sau, mình mò dạy rửa mặt thì anh họ nó đi làm rồi, thằng hải cũng đã dạy từ lúc nào. nó trách mình :
-dkm tao say sao không lôi tao lên gác ngủ mà để tao nằm trong nhà vệ sinh.
Nói thật ra đô thằng hải không phải dạng vừa , mình với nó mõi thằng có thể uống hết lít rượu , vậy mà hôm qua nó mới có gần 2 xị mà đã say bí tỷ, không biết gì là không đúng .mình uống với nó từ nhỏ đến lớn chưa thấy nó say như vậy bao giờ .
Đang thắc mắc thì nó nói hôm qua nó nằm mơ: nó nói đang tới phòng mình chơi thì thấy dãy phòng trọ mình bị cháy , cháy to lắm , có con nhỏ miền tây nào đó (hỏi nó sao biết miền tây , nó cũng ko hiểu sao nó biết) chạy ra bảo nó vào dập lửa dùm , cứu dùm má nó . nó chạy theo con nhỏ đó vào dãy trọ thì không thấy nhỏ đó nữa,không thấy ai, chỉ thấy lửa to thôi , phòng nào cũng cháy, cũng khoá cửa ngoài hết . đang không biết làm thế nào thì anh họ nó kêu dạy để ổng tắm đi làm
-thế con nhỏ có đẹp không
-không nhớ
Đang nói chuyện thì điện thoại của mình reo lên . số chị chủ phòng trọ gọi
…………………………………………………………………….. ………..

update: 9:20AM

-alo ! em nghe nè chị
-T hả ! hôm qua em không ở phòng à ?
-dạ không!
hôm qua dãy phòng mất trộm, toàn dày dép quần áo phơi bên ngoài không à . em về thử xem có mất gì không.
dạ! để trưa em về
Dkm thôi xong ,mấy bộ đồ đi làm , 2 cái quần jean phơi mấy hôm nay làm biếng lấy vào . làm công nhân lương ba cọc ba đồng ,kêu bỏ tiền ăn nhậu thì dễ chứ kêu bỏ tiền đi mua quần áo mới thì chịu .
Trưa hôm đấy thằng hải chở mình về , sau khi kiểm tra một lượt thì mất một bộ đồ đi làm và một cái quần jean. thiệt hại cũng không nhiều , mình tạc qua phòng 3 hỏi xem dãy trọ còn mất gì không . chị hàng xóm bảo toàn mất lưa thưa vài bộ quần áo à ,có điều lạ là có những đôi dép bỏ bên ngoài chỉ bị mất một chiếc , đến cái giẻ lâu cũng bị mất (quần chip của chị em cũng bị mất nhé) . đa phần mọi người đều cho là một thằng nghiện dở hơi nào đấy , nửa đêm lẻn vào phá phách thôi. (phải rất lâu sau này mọi người mới phát hiện ra đống quần áo giày dép đó bị bỏ lại ở góc bồ đề bên kia bức tường, bị cháy xém và trộn lẫn vào đất ).
ở bên kia bức tường cao quá đầu người cuối dãy trọ, là những bãi đất trống xen lẫn với những cây bụi chạy dài xuống đến tận bến nước (mình ở đây 2 tháng cũng chẳng biết là có kênh rạch gì không chứ đừng nói là bến nước) cách bức tường không xa là một gốc bồ đề cổ thụ , già cõi ,nhưng cành lá vẫn sum xuê , vươn cao sừng sững, nằm đối diện theo hướng trục hành lang của dãy trọ .buổi sáng những cành cây rì rào, đổ bóng xuống làm dịu đi cái nắng gắt, tiếng hót lanh lãnh của những chú chào mào trú ngụ trên cây là những bài hát của thiên nhiên êm đềm ru mọi người vào giấc ngủ trưa . nhưng buổi tối thì khác hẳn, nhìn qua bức tường là một cái bóng đen lớn đồ sộ đầy bí hiểm, cành cây uốn éo với những hình dáng kỳ dị theo gió , những đêm dưới ánh trăng bang bạc nữa thì thật là vãi  .buổi tối mình rất ngại phải nhìn qua bên đó.
từ khi dãy trọ xảy ra mất trộm , chị chủ có trang bị ở cuối hành lang một bóng đèn sợi đốt , buổi tối ánh sáng vàng vàng heo hắt của nó không thể rọi qua bên kia bức tường , càng làm cho khung cảnh bên kia đã tối càng thêm u tối , nhưng nó cũng đã làm tròn bổn phận soi sáng, cảnh giác cho hành lang của dãy trọ .chuỗi ngày sau là một chuỗi ngày dài bình yên của xóm .
khoảng hơn nữa tháng sau . tối hôm đó thằng hải qua phòng mình chơi . hai thằng nằm ừ trên gác xem ti vi . mình không nhớ từ khi nào xen lẫn trong tiếng của ti vi , văng vẳng tiếng khóc của một ai đó , mình cũng không để ý lắm vì nó nhỏ và có vẻ ở xa . xem được một lúc thì thằng hải chuyển kênh htv7( hình như là anh hung xạ điêu – phát vào 21h30 thì phải) . mà đã chuyển kênh thì phải xuống nhà để xoay ăng-ten mới rõ được . cây ăng-ten phòng mình được đặt cột chặc vào bên kia bức tường (vì bên này bức tường là hành lang xi-măng nên không trồng được ăng-ten , với lại ăng-ten là của người trọ trước để lại) . vì bức tường cao nên phải nhón , kê chân lên bậc phòng cuối mới xoay được ăng-ten . đang lom khom đi xuống gác thì mình dần dần nhận ra tiếng khóc rõ hơn , từng bước đi càng khiến mình chú ý đến tiếng khóc , tiếng khóc da diết lắm , nó cứ ấm ức kéo dài như được phát ra từ cổ họng của một người đàn bà ( không phải bằng miệng ) . khi ra khỏi phòng thì mình quả quyết tiếng khóc đó , chắc chắn được phát ra đằng sau bức tường kia , ngay dưới chân cây ăng-ten .trong đầu mình hình dung một người đàn bà đang ôm mặc khóc đằng sau bức tường hay một thứ gì đó.dưới ánh đèn vàng heo hắt mình đứng hình trong thoáng chóc ,mình bắt đầu sởn gai óc , da đỉnh đầu co lại , cảm giác như có một luồn điện chạy từ não xuống – mình sợ , sau lúc đó mình có một hành động mà đến sau này mình vẫn không thể lí giải nổi vì sao lại làm vậy . mình bước tới bức tường , nhón lên bậc cấp , đưa tay ra khỏi bức tường và xoay ăng-ten , để mặc tiếng khóc nghẹn kia đang văng vẳng trong đầu , có cảm giác như chỉ cần nhón một tý nữa , đưa đầu ra là mình có thể biết được thứ gì bên kia … mình bước vội lên gác, không nói cho thằng hải biết ,cố gắng uống ngụm nước lấy lại bình tĩnh ngồi xem phim với nó . tiếng khóc vẫn văng vẳng trong đầu , không biết là do ám ảnh thính giác hay tiếng khóc vẫn còn nữa , nó vẫn to như lúc mình đứng gần bức tường vậy . mình thật sự sợ và mất kiểm soát , đến khi tiếng khóc biến mất thì mình cũng không nhận ra được nó biến mất từ lúc nào , chỉ biết là nó không còn nữa …
xem xong phim thằng hải dắt xe ra về .mình cũng đóng vội cửa lại và lên gác ngủ , tính mình là thế , cái gì qua rồi thì thường không bận tâm lắm …
sáng hôm sau mình làm ca 1. Đang làm thì lại có điện thoại thằng hải .
Alo
( giọng anh họ thằng hải ) T à! thằng hải bị té xe rồi !!
…………………………………………………………………….. ……. ……..

[left]update : 14h:55 pm

– ủa ! nó té hoài nào vậy anh
– tối hôm qua lúc từ phòng em về đấy ,
– giờ nó sao rồi anh
– cũng không sao rồi , đang nằm bệnh viện long thành , chắc chiều anh đưa nó về phòng
– dạ ! để chiều làm về em qua thăm nó

đi làm về mình đạp thẳng qua phòng nó luôn ( xa vl , nó ở phước an lận ) . vừa bước vào phòng thấy bộ dạng thảm hại, đi khập khiểng của nó mình không khỏi bật cười .
dkm tay lái lụa của thôn mà bị xoè à . tông chó hả mày
mày biết lol gì .lo cho mày đi
rồi nó kể chuyện hôm đó : trong lúc dắt xe ra nó có thấy một bóng người, áo trắng ngồi lù lù trên cây bồ đề bên kia tường nhìn nó, vì tối quá nên nó chỉ thấy mờ mờ thôi ,lúc ra khỏi cổng vì tò mò nên nó quay lại nhìn lần nữa thì thấy cái bóng trắng đó đu đưa qua lại , dù trời không có gió gì hết . trên đường về nó cứ suy nghĩ hoài về cái bóng đó , đến đoạn vắng người thì nó có cảm giác như ai đang đi theo nó vậy . nhìn lại thì không thấy chiếc xe nào bám theo cả (đoạn này nó vừa kể mà cái mặt nó tái mét , giật giật thấy tội lắm ) . đi được một đoạn vì mãi để ý đằng sau. bất thình lình có bóng người lao xẹt qua đầu xe nó.mất cảnh giác nó bẽ tay lái thắng gấp nên bị té. vì đi chậm với lại nó là thằng lái lụa nhất thôn, có kinh nghiệm , có thế té nên bị xay xước , bong gân. Tay chân thì chổ bầm chổ dập . chiếc way alpha tan nát dàn áo luôn . nó nói lúc bò dạy thì không thấy bóng người nào hết , hai bên đường toàn là cây cối , không có nhà cửa nên không có ai bang qua đường như vậy được , mà nếu có băng qua thì cũng bị nó đụng luôn rồi , đằng này nó tự té do phản xạ thôi.
ngồi nói chuyện với nó một lúc thì mình dắt xe ra về . nó nói theo :
– tao nghi lắm mày ạ
– nghi gì
– con nhỏ bữa gặp đó ,nó xô tao
– bậy
– linh cảm tao không sai đâu , lúc tao thấy người trên cây là tao ngờ ngợ là nó rồi. dọc đường tao cứ suy nghĩ hoài
– thôi mày vào nghĩ đi
– mày cũng cẩn thận đấy
Vài hôm sau. Khi đang ngủ trưa trên gác thì mình nghe tiếng dép dưới hành lang , theo bản năng mình ngó xuống xem sao , thì có một bà lão cứ đi qua đi lại trước cửa phòng mình hoài . mình nghĩ chắc là người mới tới xem phòng nên cũng xuống hóng hớt . khi xuống tới nơi thì mới biết không phải . bà lão cứ loay hoay lục lọi , xem xét đủ thứ ở cuối dãy trọ, chốc chốc bã cũng nhìn lên cây bồ đề như đang dò xét cái gì đó . thấy người lạ vào dãy trọ có biểu hiện lạ nên mình mới hỏi :
– Bà ơi , bà xem phòng phải không , để cháu điện thoại chị chủ trọ qua
– Không . bác là mẹ của chị hằng ( tên chị chủ trọ ). ở dưới quê mới lên chơi từ chiều hôm qua .
– dạ
biết bà lão là mẹ của chị chủ nên mình lại thôi , không quan tâm nữa , chắc là bà đi vòng vòng cho khoay khoả sẵng tiện kiểm tra đất đai luôn. thấy mình ra chào hỏi nên bà lão cũng không lục lọi cuối dãy nữa mà đi dần dần ra cổng .
tối hôm sau mình đi làm về ( tăng ca 4 tiếng nên 6h mới về ) . mới bước vào cổng đã thấy mẹ chị chủ đang bày biện đồ ra cúng cô hồn ở cuối dãy trọ. à thì ra là rằm , mấy hôm nay trăng sáng tỏ như thế mà mình không để ý . trước cửa nhà chị cũng có một cái bàn cúng rất to nữa . hai tháng trước chỉ thấy cúng bên nhà chị chứ đâu có cúng bên dãy trọ đâu. Mình về phòng , đưa mắt lướt nhìn cái bàn cúng cuối dãy trọ , chỉ có nải chuối với vài cái bánh quy . hơi thắc mắc, vừa mở cửa bước vào phòng mình vừa hỏi bà :

– ủa ? mọi hôm con đâu thấy chị hằng cúng bên này đâu, sao hôm nay lại cúng vậy bà

– à . lâu giờ bác không dặn nó

vừa nói tay bà vừa run run cắm nữa bó nhang vào lư hương , cầm nữa bó nhang còn lại bà vái vái tứ phương rồi chia ra cấm từng góc xung quanh . chổ nào cấm được là bà cứ cấm nhang vào . được một lúc là xong , bà thở dài một hơi rồi ngoài xuống trước bậc phòng mình ( ngồi nửa trong nửa ngoài ) . chắc bà ở đây chờ nhang tàng để đốt vàng mã rồi dọn dẹp luôn . nhìn thấy mấy cây nhang được cắm mình cảm thấy không gian ấm cúm hẳn lên . tính mình ít nói nhưng lại thích nói chuyện với người lớn tuổi . mình cũng ngồi xuống ( bên trong phòng ) hầu chuyện bà . đột nhiên bà thở dài :
– tội nghiệp lắm con ạ

…………………………………………………………………….. …………………………

update : 9:18 AM

– dạ !! sao vậy bà !!
mắt bà rưng rưng , ngước nhìn cái bàn cúng nhỏ , bao nhiêu tâm sự , nổi xót xa thương cảm ngày nào ùa về . bà quê ở đây ( bây giờ đang ở quê chồng). phỏng theo lời bà kể :
ngày đó , lúc bà còn con gái mười lăm mười sáu, ở long thọ này còn thưa thớt nhà lắm , nhà bà còn ở gần đường , con đường lộ trãi nhựa bây giờ chỉ là con đường đất rộng chưa tới 1m , cây cối um tùm . một hôm , có một gia đình chạy loạn đùm nhau tới cái xứ này . gia đình gồm hai vợ chồng và ba đứa con gái , đứa lớn nhất chắc cũng gần chạc tuổi bà . được bố bà đứng ra cưu mang , cho gạo và cho miếng đất gần bến để trồng rau . hàng xóm ráng giềng hò nhau dựng một mái tranh bên gốc bồ đề gần đó cho họ nữa . lúc đầu hơi khó khăn , nhưng được hàng xóm cưu mang đùm bọc nên cũng không lo đói . bố bà còn lên xin chính quyền quyên góp cho ông chồng tấm lưới chài , gọi là hổ trợ định cư gì đấy . gia đình từng bước ổn định dần , ông bố ra bến đánh cá cả ngày , bà vợ thì lo việc trồng rau. được cái 3 đứa con gái nhà này rất ngoan , chăm chỉ, phụ giúp bố mẹ . giúp đỡ hàng xóm nữa .nên ai cũng quý cũng mến cả . có nhà còn chấm cô gái lớn về làm dâu . cuộc sống êm đềm không được bao lâu thì ông chồng lại xa vào rượu chè , mỗi lần say rượu về thì lại lôi vợ lôi con ra đánh, đánh vì bà vợ không biết sinh con trai cho ổng . lúc đầu hàng xóm còn can ngăn nhưng ngày nào cũng vậy nên họ mệt mõi và cũng xa lánh dần . mỗi khi đánh vợ là đứa chị lớn lại dẫn hai đứa em chạy qua nhà của bà để lánh ,nhìn lũ nhỏ nheo nhóc, mặt mũi tay chân bầm tím, bố bà không chịu được nhiều lần qua răng bảo nhưng ông chồng vẫn chứng nào tật đó , ngày càng tệ hơn , bỏ bê công việc , có hôm còn đi nhậu ngủ bờ ngủ bụi mấy ngày mới về. bà vợ bị đánh chỉ biết ôm mặt chịu đựng , không có chồng thì bà với con gái lớn lại vác lưới chài ra bến lội bộ đánh cá, trưa về cùng mấy đứa con gái lo cho đám rau, mặc cho những ngày nắng cũng như ngày mưa, lúc khoẻ mạnh lúc đau ốm. mái tranh nghèo càng thêm siêu vẹo, thêm sơ xát. cả đám con đứa nào cũng chỉ có một bộ đồ cũ mặt suốt … nhìn họ ai cũng thương cảm nhưng lực bất tòng tâm , mang gạo qua giúp thì bị ông chồng mang đi đổi rượu … nhậu say lại về đánh vợ đánh con . bố bà nhiều lần lên báo chính quyền xuống còng ông chồng nhưng bà vợ can ngăn, van xin nên lại thôi.

Trưa hôm đó . cả nhà bà đang ăn cơm thì thấy con bé lớn dẫn hai đứa em chạy qua trú . cả ba đứa nước mắt nước mũi dầm dề . kiểu này nó đánh vợ nó nữa rồi – bố bà bảo . mẹ bà chưa kịp dọn chén cho mấy đứa nhỏ ăn cơm thì nghe ở ngoài mọi người chạy rầm rầm về phía bến : cháy , cháy rồi bà con ơi ! . con bé lớn nghe vậy vừa khóc vừa chạy về hướng nhà nó . bố bà với mẹ bà cũng chạy theo . tới nơi thì lửa cháy to lắm , ông chồng thì say nằm bất động bên rãnh nước, hàng xóm xuống cũng đông đang phụ dập lửa : chết người rồi , chết người rồi . tiếng la hét ầm ĩ hoà lẫn với tiếng cháy , tiếng chạy hấp tấp của mọi người . vì nhà tranh nên mọi người càng dập nó càng cháy to ,con bé lớn thương mẹ nó , vừa khóc vừa chạy tới ,thấy nhà nó đang cháy, nó biết mẹ nó bị kẹt bên trong nên nó lao vào lửa luôn . vì đang dập lửa và sự việc xảy ra rất mau nên mọi người không kịp ngăn lại . tiếng hò hét , tiếng la ó càng tăng lên , khung cảnh bi thương , tan tóc bao trùm cả xóm nhỏ ……

ông chồng bị chính quyền còng về đồn . đến đêm thì trốn thoát … đêm ấy mưa to lắm , mưa to như thể đang khóc thương, đang chua xót cho số phận con người . mưa như trút nước , mưa như đổ đốn , nước tràn ngập lên tận nền nhà cũ ( bây giờ chỉ còn lại tro tràn và nền đất đen xì ) như cố cuốn đi cái đau khổ , cái bi ai của hai mẹ con họ. trong tiếng mưa , tiếng gió gào thét ấy dường như người ta nghe được có tiếng khóc thương ai oán của những con người sống khổ đau , cùng cực , chết trong sự uất ức , tan thương. tiếng hờn trách người chồng tàn độc vũ phu đã quên đi nghĩa phu thuê , người cha không làm tròn bổn phận… sáng hôm sau người ta phát hiện ông chồng treo cổ tự tự trên cây bồ đề .

về sau bố bà giao hai đứa em gái cho chính quyền , nghe nói có người trên sài gòn nhận nuôi . vì thương hai mẹ con chết thảm nên hàng xóm lập cái am nhỏ bên gốc bồ đề để nhang khói . thời gian trôi qua những người đi xuống bến thường bắt gặp hình ảnh hai mẹ con ngồi om mặt khóc bên gốc đa , lúc thì là mẹ , lúc là con , lúc cả hai mẹ con .. dường như con người chết tức tưởi uất ức người ta không muốn siêu thoát . mọi chuyện cũng chẳng có gì nghiêm trọng cho đến khi giải phóng (20 hay 30 năm sau gì đấy ) có mấy lão công an xã bài trừ mê tín , đem gài mìn cho nổ góc bồ đề và cái am . hai ngày sau thì cả đám bị chết hết , người bị trúng gió , người bị đuối nước , người bị dẫm phải mìn sau chiến tranh … từ đó không ai còn giám động đến cái am nhỏ , góc bồ đề đó nữa .

sau này đổi mới , kcn mọc lên , di dân vào nhiều , nhà cửa mọc lên , điện đài được kéo thì không còn hình ảnh mẹ con họ nữa , dần dần mọi người đều quên duy chỉ có bà vẫn còn nhớ và vào rằm hàng tháng đều cúng cho mẹ con họ .

( chốc chốc bà lại lâu mắt bằng cái khăn tay cũ )

Nhang cũng đã tàn , bà lom khom đứng dạy ra vái và đốt vàng mã . còn mình thì ngồi lặng yên .

Rate this post

Related Posts

About The Author