Đã nhớ…một cuộc đời – Chap 11

Loading...

Chap 11:
Sáng hôm sau. Đang ngủ ngon thì nó cảm giác có bàn tay sờ sờ vuốt vuốt má nó,mềm mềm mát lạnh. Cái mùi con gái thơm thơm mà lại quen nữa, phê phê xác định đối tượng thì :
_ Hihi…- Thôi đúng rồi, nhỏ Tâm, điệu cười này thì không lẫn đi đâu được. Mà quái lại, sao nhỏ lại ở đây nhỉ, nó cảm giác mới ngủ được có mấy tiếng, chắc cũng sớm mà. Hay nó mơ. Thôi kệ ngủ tiếp đã.
_ Anh M ơi, dậy đi… Hihi- Đập đập vô mặt nó, nó dần dần tỉnh. Ngồi dậy ngu vài s thì nó mở mắt ra, nhỏ Tâm đang ngồi ở giường chăm chú nhìn nó. Phía bên kia thì ông Cương đang gấp chăn.
_ Gì đây?
_ Anh mặt ngố… Hihi.- Sáng ra đã bị chê rồi, đen quá.
_ Ờ.- Xong năm xuống ngủ tiếp.
_ Ơ này này dậy đi…
_ Làm gì, sáng ra đã nói nhảm rồi- Trời lúc này cũng chưa sáng lắm, chỉ hồng hồng thôi, lúc nãy ngồi dậy nó kịp nhìn, đoán chắc bây giờ cũng còn sớm.
_ Dậy đi tập thể dục với em..- Mó tay lấy cái điện thoại, 5h26, móa con điên này. Sáng sớm thu lạnh thế này mà đi đâu.
_ Xin chị hai, em mệt để em ngủ, chị đi một mình đi nha,..-Nó kêu trong khi người vẫn trên giường.
_ Con trai gì mà… Thế giờ anh có dậy không?- Giọng bốc mùi nguy hiểm.
_ Dẹp! Sáng sớm để yên người ta ngủ..
_ Ngủ này!- Sau hai từ đó thì một lực ở đâu rất mạnh tác động vào lưng nó, làm nó lăn vào góc giường. Một cảm giác “ĐAU”.
_ A….a..a..a.a..a!
_ Thế giờ có dậy không?
_ Có.
_ Tốt! Chị hai thương.
_Tát phát giờ!
_ Hihi…
Nó lết cái thân rã rời của mình vào phòng tắm, đi qua ông Cương nhìn nó cười hềnh hệch, nhìn chỉ muốn ọi phát mồm.WC xong xuôi thì nó đi ra :
_ Đi thôi nhìn gì nữa..
_ Đi dép này đi á?
Nó không có giầy, với một gia đình như nhà nó thì không bị đói là tốt rồi. Quanh năm chỉ đôi quai hậu cũ của ông anh để lại, hàng xưa lên cũng bền với lại người nó bé con không phát triển mấy lên đi mãi được.
_ Uhm rồi sao, không có giầy, thôi ở nhà nhá..- Mặt nhỏ xụ xuống, nó thì hí hửng vì sắp được ngủ tiếp Nhưng :
_ Lấy giầy anh mà đi, lâu không tập tành gì lên bỏ xó mà vẫn mới lắm..- Thề là lúc này nó chỉ muốn ọi ông Cương thôi, đang mệt. Đưa nó đôi giầy :
_ Đi vui vẻ nha M héhé..- Ở đó mà vui mới vẻ, cay không chịu được. Mặt nó hầm hầm đi tất đi giầy, ít ra nó cũng có tất, lúc đi bảo không cần nhưng mẹ vẫn nhét vào vài đôi. Toàn của bố với anh thửa lại thủng thì có toàn thủng dưới chỗ bàn chân mới hên =)), Xong.
_ Đi anh.
_ Uhm.
Đứng lên mới để ý, nhỏ mặc một cái quần bò bò dài đến đầu gối, áo cộc trắng có hình con gì béo béo đầu tròn xanh da trời có cái túi giữa bụng (mãi sau mới biết đôrêmon ), tuy kiến thức thời trang của nó là một con số 0 tròn trĩnh nhưng nó thấy nhỏ rất đẹp, hôm nay búi tóc lên mấy lọn tím đỏ kia cũng gọn hết cả. Hơi sững chút những thiên tai mới sáng sớm.
_ Đi thôi anh..
_ À ờ..
Nhỏ cứ tung tăng đi trước, nó thì cứ im im đi sau. Đi qua dãy phòng thì đóng cửa hết, cũng phải thôi, mới sáng sớm mà. Đến phòng ngoài cổng thì thấy bác Trung :
_ Cháu chào bác ạ..
_Uhm M à cháu, Tâm đi đâu thế con?
_ Dạ chúng cháu đi tập thể dục ạ.- Thấy nhỏ Tâm im im.
_ Uhm đi rồi về sớm, hôm nay đi học đấy con..
_ Vâng- Giờ nhỏ mới nói một từ.
Bước ra ngoài khu trọ, gió lùa sảng khoái cơ mà hơi lạnh. Khác hẳn thái độ lúc nãy nhỏ lại bắt đầu tưng tửng, chạy nhảy miệng thì hát líu lo xem chừng vui lắm.
_ Đợi..
_ Hihi, nhỏ đứng lại ở đầu ngõ.. Nó tiến đến gần.
_ Giờ đi đâu?
_ Đi ra chỗ công viên TN đi anh, xong chạy về ăn sáng luôn..
_Uhm, dẫn đường..
Nhỏ không nói gì đi trước. Mấy hàng cây đung đưa vì gió, đường sáng có khác vắng tanh, thậm chí vẫn còn đèn đường. Cảm giác trong lành quá, không giống những lúc cao điểm, xe pháo ngột ngạt, ầm ỹ. Nhỏ dẫn nó đến một khu công viên, toàn mấy cái trò chơi của trẻ con, ở đó cũng có vài người tập, có cả những cụ già tập dưỡng sinh nữa, có mấy thằng thanh niên nhìn nhỏ với cặp mắt hau háu khiến nó hơi khó chịu, không hiểu vì sao nữa. Rủ nhỏ ra đoạn vắng người hơn, chạy vài vòng, nhỏ chả nói gì, chỉ cười cười đi với nó. Mà công nhận nhỏ Tâm chạy khoẻ thiệt, vài vòng quanh khu chứ chả chơi, nó được hai vòng đã thở dốc, đi bộ, mấy lần nhỏ chạy qua mặt còn cười cười nó nữa chứ, kiểu như chê nó yếu ý. Thôi thì đành vậy
_ Tâm ơi về thôi.- Nó gọi nhỏ.
_Về làm gì, sớm mà anh, thêm vòng nữa đi..
_ Thôi về còn ăn sáng với lại em còn đi học mà?
_Ứ, kịp mà, vòng nữa nha anh..-Nhỏ nài.
_ Ùm, em chạy đi anh về trước đây..-Xong nó quay đi luôn.
_ Ấy ấy chờ em về cùng với, con trai gì mà…-Nhỏ xụ mặt xuống.
_ Mà sao, bây giờ ăn sáng rồi về đi học, còn muốn thế nào nữa?
_ Rồi đi…- Thấy ăn là sáng mắt lên còn giả bộ. Nói thế thôi, đang tính về ăn mì tôm thì nhỏ kéo vào một quán phở Nam Định. Đúng là, đã nghèo thì chớ chưa kiếm ra đồng nào mà từ qua tới giờ toàn ăn là ăn thôi. Hai đứa vừa ngồi thì bà chủ đi ra hỏi, tầm cũng sớm thật lên quán chỉ có mỗi chúng nó với 3 người nữa.
_ Hai cháu ăn gì?- Hỏi lạ quá, quán phở vào ăn phở chả nhẽ vào ăn bún à?
_ Cháu một phở tái ạ, còn anh?- Ôi, nói đến phở thì nó mới ăn được có 2 lần, 2 lần bố đèo đi thi học sinh giỏi huyện năm cấp 2. Đến giờ thì nó không nhớ bố gọi như nào, chỉ nhớ đó là phở bò và ăn rất ngon. Lại áp dụng cách này :
_ Cháu cũng thế ạ.- Bà kia đi vào thì :
_ Lại bắt trước rồi nhá, hihi- Nhỏ nói mà cái mặt cứ vênh vênh.
_ Đâu có.
_ Sao gọi giống em thế?
_ Thì thích ăn thế chứ sao? Hỏi lạ- Nó nói dối.
_ Thiệt hông đó, chùng hợp ghê nha, hơhơ..- Nhỏ nheo mắt nhìn nó cười đểu.
_ Mệt quá, lo ăn đi rồi còn về đi học.- Nó lau lau cái đũa với cái thìa đưa sẵn cho nhỏ. Nhỏ hơi sững chút nhìn nó với con mắt ngạc nhiên,
_ Sao đấy, trúng gió ak?
_ K..h.ông.. Em cảm ơn.
Sau đó bà chủ bê hai bát phở ra, cũng là phở bò. Chúng nó cắm cúi ăn, ăn ngon phết nhưng không bằng bát, lần đầu tiên khi ,ăn cùng bố. Người ta nói miếng ngon nhớ lâu đòn đau nhớ đời mà.Nó chìa bát ớt ra, tính trêu nhỏ :
_ Ăn ớt không?
_ Thôi thôi..
_ Hôm qua ghê lắm cơ mà?
_ Xí, con trai mà nhớ dai thế?
_ Ờ thôi, ăn tranh không?
_ Có, lấy em 1 tép.
_ Khỏi vắt sẵn rồi nè, đổ vào.- Nó đưa cho nhỏ cái thìa tranh thì nhỏ cầm mà mặt đỏ lừ. Quái lạ con này có ăn ớt đâu nhỉ? Nhỏ lí nhí :
_ E..m cảm ơn..
_ Uhm, mà sao thế?
_ sao là sao ạ?- Nhỏ ngơ ngác.
_ Mặt sao đỏ lựng thế kia?- Nó dứt lời mặt nhỏ lại đỏ thêm. Hay nhỏ bị sao rồi nhỉ?
_ Không sa..o đâ…u anh.- Nhỏ cúi cúi xuống ăn.
_ Uhm mệt thì về nha.
_ Vâng.- Nó thích cái tính của nhỏ Tâm, đã ăn là tự nhiên, cứ tì tì không dữ ý, thô mà thật.
_Thôi ăn mau còn về đi học.- 6h30 rồi, nó nhìn cái đồng hồ ở quán.
_ Vâng,- nhỏ ít nói hẳn đi.
.Ăn xong đứng dậy tính tiền, định trả cho nhỏ mà nhỏ lại không chịu, thành ra ai trả lấy, thì thôi anh đây đỡ tốn hehe.
Trên đường đi về thì đường bắt đầu đông người rồi, lại ầm ĩ nhức hết cả đầu, chắc tại nó chưa quen.
_ Anh ơi- Nhỏ gọi nó.
_ Gì?
_ Em hỏi rồi, bố mẹ đồng ý anh ạ.
_Uhm tốt, thế tối bắt đầu nhé?
_Vâng hihi- Nhỏ lại tung tăng đi trước. Ở phía sau nó được chiêm ngưỡng cái gáy trắng ngần, lơ thơ vài sợi tóc lâu. Mà cũng kì thật, vừa ăn no xong mà nhỏ lại chạy nhảy được ngay, hay tại nhỏ chưa no, nghĩ đến thôi nó đã rùng mình vì tài ăn của nhỏ. Về đến nhà thì nhỏ lại với nó lại, chẳng lẽ được hôn tiếp sao, hehe chắc không phải :
_ Anh ơi, đèo em đi học nha..- Thôi xong, lại kiếp culi rồi.
_ Không, tự đi đi.
_ Đi mà anh, em đang mệt mà.- Nhỏ Tâm giở cái bộ mặt mà dám chắc con trai ai nhìn cũng yêu ra. Nó đành xuôi xị :
_ Thôi được rồi vào thay quần áo đi. Muộn rồi đấy.
_ Vâng hihi- Nhỏ nhảy chân sáo đi vào, Nó chạy về nhà, mặc thêm cái quần dài vào. Cửa khóa, may mà nó đem theo chìa vì biết ông Cương đi làm rồi, ra đến cổng thì, gặp bác Trung :
_ Đi đâu đấy M?
_ Dạ cháu ra đèo em đi học ạ.
_ Uhm phiền cháu quá. Đi đi tý về bác hỏi cái này.
_ Vâng..

Đã nhớ…một cuộc đời – Chap 12

4 (80%) 3 votes

Related Posts

About The Author