Đã nhớ…một cuộc đời – Chap 62

Loading...
Chap 62
Nhìn thấy nó ánh mắt nhỏ có vẻ vui lên chút sau cái vẻ lạnh lùng vừa rồi.. Nhưng vẫn cố giấu đi, quay luôn xuống cái điện thoại đang đặt trên bàn..
_Chị có muốn dùng gì không?
Nhỏ lắc đầu. Thì thôi, nó cũng chịu thua rồi.. Đang tính đi thì..
_ Nè..
_ Sao chị?
_Anh đàn đi, tôi muốn nghe..
_Ừ..- Đôi khi nó vẫn luôn muốn mở lòng một chút với ai đó kể cả giờ đã có em.. Nhưng không phải yêu, mà là để người ta thấy nó dễ gần hơn thôi.. Em giúp nó sửa đổi chút về mặt tính cách rồi.. Chắc chẳng thể cố tỏ ra thờ ơ hay khó chịu với nhỏ nữa.. Riêng cái tính cách của nó trước kia luôn áp đặt, ác cảm hay thích ai thì sẽ đến cùng.. Nó luôn tỏ ra ghét nhỏ P.Anh mặc dù nó không ghét nhỏ.. Sau mái tóc nổi bật hay vẻ lạnh lùng kia thì nhỏ cũng chỉ là một cô gái mà thôi.. Có lẽ nhỏ giống em.. Tự cười trong đầu, nó không thể luôn vô tâm như nó muốn được nữa rồi.. Không nói gì, nó vô quầy đàn, hình như mùa này công việc của nó là một người nhạc công hơn là một người phục vụ.. Hai nhỏ Yến và Mi còn hết việc luôn kia kìa..
Việc chơi đàn giữa tiết trời u ám, lạnh lẽo và im lặng này, đòi hỏi nó chọn một bài có thể giúp người nghe “ấm” hơn, và thế là nhạc beat của bài hát ngọt ngào take me to your heart vang lên trong cái không gian của khu vườn ngoài trời.. Nó cứ thế chìm theo khúc nhạc , dường như chính bài hát này làm nó ấm hơn kể cả khi một luồng gió lạnh đi qua.. Nó cũng thấy lo lo liền tia xuống chỗ nhỏ P.Anh.. không sao, nay chắc biết lạnh nên nhỏ mặc ấm rồi.. Nó yên tâm đàn nốt bài nhạc.. Nhưng cái hành động để điện thoại trên bàn của nhỏ làm nó chú ý.. Lúc nào cũng như thế khi nó đàn là sao nhỉ.. Bộ cái điện thoại của nhỏ cũng thích nghe đàn sao trời =.=. Đàn xong nó để dựng vào một góc rồi đi làm việc như bình thường.. Không có khách nên nó, quét lại cái khu vì lá ở mấy chậu cây cảnh rụng hết cả rồi.. Bỗng nhiên nhỏ P.Anh tiến lại..
_Hay lắm, cảm ơn nha.
_Ừ.
_Tui về đây.
_Ừ.
Nhỏ có vẻ vui lắm nên bước ra cửa miệng tươi cười.. Điều hiếm thấy của nhỏ.Mà lạ thật, sao nay nhỏ về sớm thế nhỉ.. À quên nay nó đến muộn mà.. Chị bỗng đến gần nó vỗ vai khoe chiến tích..
_Nhóc ơi.. Ngon nhưng ít quá..
_Ăn ít mới ngon, ăn nhiều không ngon đâu..
_Ừ ha..hihi, khi khác mua chị tiếp nha..
_Rồi rồi.. Mà em hỏi này.
_Gì nhóc?
_Nhỏ P.Anh đến lâu chưa?
_Trước nhóc đến khoảng hai tiếng đó..- Nhỏ này cũng rảnh, đợi hai tiếng để nghe đàn rồi đi về luôn..
_Ừ.. Mà sao lại hỏi em hả chị?
_Hihi.. Chị không biết đâu nhóc tự tìm hiểu đi.. Ai bảo nhóc ngốc quá chi.- Chị nhìn nó cười ẩn ý.. Hazzj, là sao ta..
_Ừ.. Thôi đi chỗ khác chơi, cho người ta làm việc.
_Dám đuổi chị à nhóc con..
_Vậy làm đi nè..- Nó chìa cho chị cái chổi.
_Còn lâu..hihi
Chị chạy biến vào bếp.. Nó thấy vui vì điệu bộ này của chị, ít ra thì chị hết buồn rồi..hay có thể buồn nhưng chị vẫn dấu, cơ mà chị cứ luôn thế này là tốt, chứ như hôm qua thì chắc nó buồn theo quá..
.
.
.
Thời gian trôi nhanh thật.. Mới đến chút đã tối rồi, hôm nay làm hơn ca nên nó có gọi bảo em không phải sang phòng nữa.. Để nó sang em, đêm lạnh này thì em thật sự cần một cái lò sưởi chứ nhỉ..@@, Sau khi xin phép chị về, nó đeo đàn lên vai rồi đạp xe về trên đường phố vắng vẻ.. Để ý những chiếc bóng đèn hình như mờ đi chút vì sương xuống.. Sao mà năm nay cái gì cũng đến nhanh thế nhỉ.. Chán nản.. Tiếng xe đạp rồi tiếng gió rít, khiến nó muốn về nhanh hơn lên guồng chân đạp nhưng vì lực cản của gió.. Vừa mỏi vừa nặng, nó xuống dắt bộ.. Một mình lang thang trong đêm đông này cũng là một cái thú vị của riêng nó.. Nó cảm thấy lúc này có vẻ nhàn rỗi hơn khi cả ngày chỉ có học và làm, đưa mắt ngắm nhìn những ngôi nhà đóng kín cửa.. Ánh đèn vẫn phát ra, đẹp lung linh của một đêm tĩnh lặng.. Tất cả như giấc mơ đang trôi đi chậm và chỉ mình nó bắt được thôi.. Không ai cả, dù mới chỉ ở đây vài tháng nhưng nó đã có cảm giác gì đó với HN rồi.. Thủ Đô của nước mà..kaka, nay thấy yêu nước dữ dội luôn.. Đến phòng nó VSCN, rồi thay bộ đồ để chuẩn bị sang em.. Nay được phát lương phải mua gì ăn cùng em mới được, có khi em đang đợi nó cũng nên. Khóa cửa.. Chạy sang nhà em, đi qua nhìn một số hàng quán ăn tối thật đông khách, đúng là mùa đông là mùa của tụ tập mà, nhất là với những hàng quán có đồ ăn nóng như này, thì càng là điểm để khách hàng họ lui đến hơn, hôm nào phải rủ em ra đây mới được.
Dựng xe trước một cửa hàng đồ ăn vặt đối diện sông TL.. Nó mua hai chai sữa đậu thêm một hộp thịt nướng với cá viên chiên.. Mới nhận lương khao em sang chút hehe.. Nhìn bà chủ đổ sữa nóng hổi vừa đun xong vào hai chai nhựa mà nó nhớ.. Trước ngày bé cũng khoái uống sữa lắm, được hôm ăn bánh mì với sữa đặc, cố tình chấm ít đi để chừa lại đổ nước lọc vào uống. Vui thật, thế mà giờ tự mua đồ ăn cho người yêu được rồi, tự hào quá hehe.. Nhận đồ ăn sau khi tính tiền, cảm ơn bà chủ hàng.. Nó đạp xe đi sang em, hí hửng với thành quả của mình.. Chắc em sẽ thích lắm đây.. Ý nghĩ này khiến nó tự cười như một thằng điên giữa đường phố lác đác người đi lại của HN, đôi khi nó rất trẻ con kể từ lúc yêu em chắc do em lây nó @@… Một luồng gió thoáng qua làm nó rùng mình vội vàng ủ hai chai sữa nóng hổi vào trong người, sợ nguội em uống không ngon.. Thành ra nó phải đi bằng một tay.. Đường tối nên lúc đến gần đoạn sang cầu thì nó va vào một nhóm người đi đường.. Loạng choạng chút, lấy lại thăng bằng.. Nó rối rít xin lỗi..
_Tôi xin..lỗi, tôi vội quá.. Xin lỗi..- Dưới ánh đèn đường nó nhận ra đứa nó va vào, cái dáng cao gầy quen quen cộng thêm giọng nói..
_Cái đ*t con mẹ mày.. Tưởng xin lỗi là xong à, bỏ tiền ra đây..- Thôi xui rồi, đụng đúng phải thằng cướp trước cướp chị Huyền, đúng là oan gia ngõ hẹp mà, nó vội cúi xuống giấu chai sữa vào áo kĩ hơn sợ mất nhiệt.. Mong thằng này không nhận ra mà cho đi.
_Tôi không có tiền.. Tôi xin lỗi..
_Đ*t mẹ con ch* này.. Đéo nhả tiền ra là đéo xong với tao đâu.. Ngẩng con mẹ mặt mày lên xem nào..- Thăng cướp đẩy mặt nó lên.. Ngạc nhiên pha tức giận..
_ A.. Đ*t mẹ con chó này đợt trước cản tao nè chúng mày.. Đánh chết mẹ nó đi..- Thôi xong rồi, bé đến lớn chưa đánh nhau bao giờ, nó còn rất nhát nên cũng không tập võ vẽ gì, người ốm nhom à.. Một thằng còn chưa chắc đánh được chứ nói gì năm thằng.. Liền sau đó những cú đấm đá liên tiếp vào người nó, nó khụy xuống ôm chặt chai sữa và hộp thức ăn.. Mong bọn này đánh chán rồi đi.. Có vẻ hơi điên nhưng hôm nay nó chỉ muốn ăn cùng em bởi có lương cuối tháng này, nó cố giữ chặt đồ trong người.. Dường như mọi đòn đánh đều giáng vào lưng nó, chưa bao giờ nó bị đánh đau như vậy.. Lúc đó nó rất sợ, sợ lắm, nhỡ nó làm sao thì không được gặp em nữa, không được gặp gia đình nữa.. Mỗi cú đạp kèm thêm..
_Đ*t mẹ con chó.. Xen vào chuyện của tao hả con..
_Chết mẹ mày đi..
Rồi nó bị thêm một cú đá rất mạnh làm nó văng ngửa ra, đồ ăn rớt hết, mấy thằng kia giẫm nát rồi đánh nó tiếp, giờ ngửa ra không có sức khom người lại nữa.. Nên nó bị thêm một cú đá vào mặt.. Tay nó vì quá đau nên không giữ được chai sữa, một thằng giẫm mạnh làm chai vỡ.. Sữa nóng đổ vào cánh tay nó bỏng rát.. Chúng nó không có dấu hiệu dừng lại.. Thôi tối nay chắc bỏ xác ở đây rồi M ơi.. Ít ra trước khi chết nó cũng không kêu ca, còn sức để kêu đâu, đường thì vắng nữa chứ @@..
Trong lúc miên man vì bị đánh, nó nghe thấy ..
_Ơ đánh nhau kìa anh em, vô xem coi..- đấy người VN mình thấy đánh nhau thì chẳng ai can, chỉ muốn xem như một môn thể thao thôi.. Trước kia ở cấp ba nó học cũng vậy.. Cơ mà hôm nay hên, chắc kiếp trước nó tu được.. Khi mà cái giọng nói đó là của thằng Tuấn..
_ Ơ ông M..- Nó gượng gượng cười nhìn thằng Tuấn bởi một con mắt, còn một con mắt kia sưng không mở được.. Cũng không nói được vì đau, người chả còn tý sức lực nào, tay thì rát vì bỏng..
_Mấy thằng ch* , dám đánh bạn bố mày à..! Anh em lên..!!- Thằng Tuấn gào, xong lao vào bọn cướp, liền sau đó hơn chục cái bóng lên đập bọn kia, nó vẫn chỉ nằm đấy nhìn trận hỗn loại.. Cảm thấy rung rung ở túi, chắc em gọi.. Nhưng chẳng còn sức mà nó lôi cái điện thoại ra.. Nó thấy có lỗi với em vì không thể đến nhà em như đã nói.. Chắc em đang lo lắm đây, ít ra nó vẫn còn giữ được một chai sữa nguyên vẹn trong người, nhưng chắc em không được uống rồi.. Chán thật, giá như nó mạnh mẽ hơn một chút thì tốt quá.. Đời mà, giá như thôi.. Nước mắt nó chảy cũng chả biết vì sao.. Có lẽ vì đau chăng? .. Kèm theo đó một chất lỏng lạnh từ trên đầu nó lăn theo từng kẽ tóc chảy qua mặt nó xuống đất.. Dưới cái ánh đèn này thì nó chỉ thấy một màu thẫm.. Chẳng biết là máu hay mồ hôi, chỉ nhớ kế đó .. Nó ngất lịm đi.
1.9 (37.78%) 9 votes

Related Posts

About The Author