Đã nhớ…một cuộc đời – Chap 64

Loading...

Chap 64
Hai đưa tiếp sau đó chỉ chìm trong im lặng.. Tuy đau nhưng cảm giác im lặng này còn khó chịu hơn cả bị đau, mùa lạnh mà nó cứ toát hết mồ hôi.. Lại còn nằm không dám cử động vì nhỏ đang ngồi sát bên cạnh, nó không nhìn nhỏ tại quay sang hướng khác, không biết nhỏ có đang nhìn nó không nữa..
_ Nè.. Đến đây chi vậy?- Dù biết hỏi câu này hơi vô tâm với lòng tốt của nhỏ nhưng nó muốn biết lý do, nhỏ với nó thân quen gì đâu. Nhỏ vẫn im lặng.. Chán, nó nằm im mong em về.. Lúc sau cái không khí chẳng thay đổi gì mấy thì có một chị ý tá bước vào.. Xinh phết cơ mà so với nhỏ này với em thì không bằng được hehe..
_Đến giờ thay băng rồi, chị là người nhà bệnh nhân à?
_Vâng.- Nhỏ này điêu.. Họ hàng quái gì mà nhận bừa =.=
_Vậy chị ngồi sang bên này để em thay băng cho bệnh nhân chút..- Chị y tá này xinh còn nhỏ nhẹ hệt nhỏ Chi, không biết tay nghề sao ta.. Nhỏ cũng sang chỗ khác đứng khoanh tay nhìn nhìn, kèm theo câu nói.. Lạnh, nhưng nó thấy ấm.. Cứ thế này thì nó chắc không kiềm lòng được mất..
_Chị làm nhẹ tay chút nha.. Kẻo anh ấy đau..
_Hihi vâng, chắc anh chị người yêu của nhau à?- Chị y tá tủm tỉm giáng một câu mà nó giật mình còn nhỏ vẫn vậy khuôn mặt không cảm xúc nhưng có vẻ đỏ lên thì phải.. Định phủ nhận cái thì chị y tá đã làm.. Từng mảng băng của cánh tay bị bỏng được bóc ra, phần thịt hồng cộng thêm những mảng da bị tróc khiến vết thương trông kinh tởm, chính nó còn thấy kinh.. Loang rộng phết, kiểu này tay lại có vết sẹo đẹp rồi.. May mà được bôi thuốc trước chứ không thì da chết dính vào băng được kéo ra khỏi cơ thể thì chắc nó xỉu vì đau mất, có khi bị chích xì bọc nước rồi hay sao ý, nên giờ chỉ thấy đau thường thường thôi.. Con nhỏ P.Anh hình như thấy kinh nên không dám nhìn nữa liền quay mặt đi chỗ khác.. Rồi đến những miếng băng đầu may mà vết thương bé không thì mái tóc của nó đi vào dĩ vãng rồi =.=, người ngợm cũng toàn băng hix.. Làm xong thì chị y ta thoa thuốc vào vết bỏng bằng bông mà xót cứng cả người, rồi chị băng lại.. Đến những vết thương khác thì nhỏ giành..
_Thôi chị để tui làm cho..- Chị y tá ái ngại nhìn nhỏ.. Còn nó trợn mắt lên ngạc nhiên..
_Chị yên tâm, tui từng làm nhiều rồi mà..
_Vậy thôi em ra, chị làm xong cứ để đấy tý em vào lấy sau..
_Ừ.. Chị y tá đi ra khỏi cửa nó vẫn chưa hết ngỡ ngàng, nhỏ tiến lại gần chấm thuốc thoa cho nó một cách nhẹ nhàng làm nó bối rối cực độ, chẳng nói được gì chỉ biết nằm im.. Nó sợ em về nhìn thấy thế này thì sẽ nghĩ sao.. Nhưng nhỏ quá quyết rũ, quá mê hoặc ở gần nó làm nó dường không thể từ chối lòng tốt này.. Ở gần mặt thì mới thấy, nhỏ còn rất đẹp nữa.. Kiểu này nó lại có lỗi với em rồi.. Bỗng nhiên nhỏ run lên tiến sát mặt nó hơn, nó giật mình.. Mắt nhỏ đỏ lên mọng nước..
_Ơ ơ.. Sao lại khóc, người ta làm gì đâu mà khóc..- Khổ sở, hôm nay ai cũng thích khóc hay sao ý, cứ loanh quanh với nó lại khóc, hết em rồi chị giờ thêm nhỏ này nữa.. Làm như nó sắp chết không bằng.. Nhỏ lắc đầu..
_Không..không, có gì đâu…- Chừng hửng chán chả thèm hỏi nữa.. Nhỏ vẫn cúi cúi mà băng vết thương ở bụng cho nó mà không ngại.. Một giọt nước mắt rơi xuống vạt áo nó.. Khó chịu quá.. Xong xuôi thì lại thế hai đứa hai chỗ, hai luồng suy nghĩ.. Chưa bao giờ nó nghĩ đến nhỏ nhiều như vậy, một sự rung động nữa với nhỏ.. Đập nhẹ vào chán, nó lắc đầu.. Chẳng nhẽ nó giống như em nói thật sao.. Không được, Minh ơi mày không được như thế.. Đừng tự biến mày thằng một thằng sở khanh.. Không được.. Thế nhưng, nhìn con nhỏ kia nó lại chạnh lòng.. Nhỏ vẫn thế, nhìn nó bằng con mắt đỏ mọng.. Hai tay thu vào bụng có vẻ lạnh.. Khổ, toàn mặc đồ linh tinh bảo sao không lạnh..
_ Nè..
_Gì?
_Lạnh hả?-Vẫn vậy thôi, thái độ nói chuyện và câu hỏi giống lần trước, rung động thì có, nhưng chẳng nhẽ thể hiện ra hết chắc, giải quyết cảm xúc này sau, giờ lo cho nhỏ đã..
_Ừh.. Không..- Đã ừ lại còn không là sao ta, khùng rồi chắc =.=..
_Không, sao co ro hết cả người kia..? Nhỏ chẳng nói gì im lặng..
_Nè choàng qua người tạm đi..-Nó chìa cho nhỏ cái chăn đang đắp, nãy giờ chảy hết mồ hôi rồi chắc là do nóng.. Vì nó không thấy nóng cũng không thấy lạnh.. Chẳng hiểu sao nữa..
_Không cần anh quan tâm..- Đáng ghét, nói một câu mà chỉ muốn đuổi luôn ra khỏi phòng.. Nó cáu..
_Thế quan tâm tôi làm gì, tôi làm vậy là để trả ơn thui.. Không cầm thì lần sau đừng đến nữa..
Nhỏ nhìn nó mắt lại rưng rưng cộng thêm sự uất ức làm nó bối rối nhưng mặt vẫn lạnh.. Nó giỏi thế này lắm.. Rồi nhỏ cũng miễn cưỡng cầm cái chăn ôm vào người chứ không choàng qua, thế cũng tốt rồi..
_Nếu không thích thì có thể về.. Tôi không làm gì mà phải khóc..-
Nhỏ lại nhìn nó ánh mắt buồn và uất ức nhưng không nói gì.. Khó chịu về cái thái độ này.. Nó tiếp..
_ Một nín hai đi về, tôi không thích nhìn thấy con gái khóc đâu..- Nhỏ lắc đầu, rồi lại gật.. Mặt như lo sợ một điều gì đó, tay quệt vội lên hai gò má để ngăn những giọt nước mắt đi..nhưng dường như, càng quệt lại càng chảy, Tự nhiên nó thấy quặn lòng, hệt lúc nhìn em khóc vậy, hôm nay nhỏ không biết có trang điểm hay không mà nó thấy dưới mắt nhỏ thâm xì.. Chắc đi chơi thâu đêm không thèm ngủ đây mà.. Nó nghĩ mình hơi quá lên cố rặn ra từ..
_Tôi xin lỗi..- Rồi quay sang hướng khác, không nhìn nhỏ nữa.. Tiếng nấc trong không gian im lìm cho nó biết nhỏ vẫn khóc.. Bực mình nó quay lại thì thấy bàn tay nhỏ đang ở gần đầu nó nhưng chưa chạm vào.. Khuôn mặt nhỏ trông rất khổ sợ nhìn nó.. Nó còn đang ngỡ ngàng, cánh cửa phòng mở ra.. Em tung tăng bước vào.. Nhỏ giật mình rụt tay lại..
_Hihi… Anh em về rồi n…è.. Ơ P.Anh cũng ở đây à?- Giọng em có vẻ ngạc nhiên.
_Ừ, mới tới.. Thui về luôn đây.. Mày coi anh ấy nhé?
_Ở thêm chút đã..hihi.
_Khỏi, còn phải đi học, thế nhé..- Rất nhanh nhỏ lấy lại vẻ lạnh lùng, ném trả cái chăn về phía nó rồi khoanh tay bước ra khỏi cửa bằng cái dáng đi kiêu sang của nhỏ, hình như mắt nhỏ vẫn mọng nước thì phải.. Cơ mà quan tâm chi. Em về rồi là có ăn đang đói hehe.
_ Em đi đâu mà lâu dữ vậy?
_Em về nhà nấu cháo.. Chứ người ta làm em sợ không đảm bảo..hihi- em Vừa nói vừa gỡ cái cặp lồng mang theo ra.. Thơm thế này thì chắc ngon rồi..
_Để em xúc cho hihi..- Em cười tít mắt, nó vẫn ngại khoản này..hix
_Thôi..để anh tự làm..
_Không, tay thế kia thì tự làm sao được.. Ngồi im mà ăn, không em đổ vào tai giờ..- Em lườm.. Cái câu dọa trẻ con này lại làm nó sợ chết khiếp mà răm rắp nghe theo luôn.. Cháo thịt bằm.. Rất vừa miệng nhưng hơi nóng, cơ mà em vừa xúc vừa thổi kiểu bón cho trẻ con ấy hix..
_Anh này..
_Ơi..
_Cái P.Anh đến một mình à?
_Không đến cùng chị cả mấy người nữa.
_Ừ.. Thế sao nó lại ở lại sau cùng vậy?
_ Anh không biết..- Em im lặng không nói gì nhưng vẫn xúc cháo và thổi cho nó.. Cái tính chu đáo này càng làm nó thấy điểm hoàn hảo của em.. Có vẻ em đang suy nghĩ gì đó.. Hết chỗ cháo, em đặt cặp lồng xuống bàn gọt đống đồ mọi người mang đến cho nó..
_Em bảo này…
_Sao?
_Lúc nãy sao cái P.Anh lại cầm chăn của anh?
_À.. Thấy nó có vẻ lạnh thì anh đưa vì anh cứ toát mồ hôi..
_Ừ, thế sao nó khóc.. Anh nói gì nó à?
_Ừ thì biết đâu.. Thấy khóc anh bảo không khóc nữa không thì về..
_Anh lúc nào cũng vậy.. Anh không biết cái P.Anh nó…- Em định nói cái gì đó nhưng tự nhiên dừng lại, điều này kích thích trí tò mò của nó..
_Làm sao?
_Thui.. Cái này anh tự tìm hiểu thì tốt hơn, mặc dù cái đầu ngốc nghếch của anh chắc chẳng bảo giờ hiểu được nhưng nhỡ có hiểu thì đừng làm ảnh hưởng đến anh và em đấy..- Em nói một lèo mà nó cũng chẳng hiểu gì hết trơn, cái gì mà ảnh hưởng..
_Là sao?
_Biết ngay mà..hihi, thui ăn táo nè..- Ui, đã thiệt.. Thấy táo lại quên xừ nó luôn..hehe, nó nhồm nhoàm nhai mặc kệ em bên cạnh.. Xưa nay nó đã ăn là không giữ ý gì hết, giữ là chỉ có hết @@.. May mà bị đánh không ảnh hưởng gì đến răng..
_Anh có thắc mắc gì khi thấy bạn em đi học mà em lại không đi không?- Em chợt hỏi nó câu hỏi mà nó muốn hỏi em trong suốt thời gian vừa qua.. Nhưng với tính cách này thì..
_Không.. Nếu em muốn nói thì em sẽ tự động nói với anh, còn em đã không muốn nói thì anh không muốn hỏi..- Lấy thêm miếng táo, nó chìa ra phía em nhìn em bằng con mắt thích thú.. Em lắc đầu cười buồn..
_Em sợ nói ra sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của chúng mình.. Em sợ, vì vậy em muốn giấu anh, nhưng em sợ hơn một ngày nào đó anh biết được thì chắc anh tự động rời bỏ em.. Mẫu con người vô tâm và luôn tự ti như anh thì chuyện gì chẳng dám làm đúng không..hihi..
_Anh không biết nữa..
_Nhưng em biết.. Tuy yêu em rồi nhưng cuộc sống nó vẫn ảnh hưởng đến anh nhiều lắm anh ạ..
_Có lẽ..
_Anh nghĩ có lúc nào anh sẽ tự động rời xa em không?- Em hỏi một câu làm nó chột dạ, hôm nay em sao vậy nhỉ?
_Anh xin lỗi.. Nếu điều đó tốt cho em, cuộc sống của em, hay tương lai của em.. Anh sẽ làm.
Nó cũng không hiểu sao nó lại nói được câu thiếu dũng khí như vậy, nhưng nó biết câu nói đó là từ đáy lòng của nó tất cả chỉ vì nó yêu em và lo cho em mà thôi..Em trầm ngâm khuôn mặt buồn lắm.
_Anh vẫn không hiểu à?
_Hiểu gì?
_Điều tốt nhất cho em là có anh bên cạnh mà.
_Nhưng đó là điều em nghĩ thôi, Còn anh lại nghĩ khác..
_Anh nghĩ thế nào?
_Anh chẳng là gì, chỉ là sinh viên nghèo chưa nghề nghiệp, chưa có gì.. Tương lai anh rất mờ mịt.. Anh yêu em vì mọi thứ em dành cho anh.. Cái cách em đến với anh đó cũng là một điều đặc biệt.. Cũng như em, anh yêu sự đặc biệt đó.. Nhưng anh nghĩ chỉ thế thôi chưa đủ để sống trong cái xã hội này..
_Vậy để giờ em nói cho anh hiểu.. Trước giờ em không đi học là vì em không cần thiết học nữa.. Em chỉ phải học tiếng Nhật để chuẩn bị sang sống với bố mẹ.. Nhưng em vẫn cố xin họ ở đây vì có anh đấy anh hiểu không.. Em còn có riêng một cửa hàng quần áo mà đi cùng anh, cũng không dám tự lấy đồ phải sang chỗ khác mua, sợ anh biết anh lại tự ti anh hiểu không.. Hiểu không hả..!!- Em dường như hét lên.. Những điều em vừa nói làm nó ngạc nhiên tột cùng.. Đúng như nó nghĩ, em không giống vẻ bề ngoài.. Em quá tài giỏi hơn nó về mọi mặt cuộc sống hai đứa quá khác nhau.. Bằng một cách nào đó, dòng đời này đưa em xen vào cuộc sống của nó cướp đi trái tim nó.. Nhưng nó vẫn sợ.. Sợ nhiều lắm..
_Vậy à..?- Sự bình tĩnh của nó được thể hiện trước mắt em.. Chẳng hiểu sao ở hoàn cảnh này nó lại có thể như vậy.. Như một sự vô cảm của một cỗ máy..
_Hức anh độc ác lắm.. Anh ngốc lắm..hức, anh không hiểu gì cả..hức..hức, Tại sao em lại đi yêu con người như anh chứ..
_Bốp…!!-Em tát nó, hơi choáng vì đau chắc do vết thương ở đầu.. Nó im lặng cúi mặt xuống..
_Hức.. Đồ yếu đuối..hức, em nghĩ anh đã thay đổi rồi cơ..hức..-Em che miệng khóc nấc lên, rồi cầm theo đồ chạy nhanh ra cửa, em giận rồi.. Bỏ lại cái xác đau đớn của nó.. Cộng thêm nỗi đau về tâm hồn.. Không cố gọi để giải thích hay làm một hành động gì cả, chỉ biết nhìn theo em.. Im lặng, nó ghê sợ cảm xúc của mình.. Thật sự. Chị y tá bước vào..Ái ngại nhìn nó chắc nghe thấy to tiếng lên nãy giờ không dám vào..
_Thuốc của anh này..
_Tôi cảm ơn..Chị lấy hộ tôi cái đồng hồ đeo tay kia được không?-nó chỉ chiếc đồng hồ cũ đang yên vị trên mặt bàn với cái ví cùng bộ quần áo dính máu..
_Cái này à anh?
_Ừ.
Nhận lấy chiếc đồng hồ từ tay chị y tá, rồi cầm cốc nước lên uống thuốc, chị y tá nhoẻn miệng cười xong bước ra đóng cửa vào..
Nó Ngả người xuống.. Không đeo chiếc đồng hồ như mọi khi, để lên cái gối, quay sang nhìn.. Lại ùa về những miền kí ức đã cố quên để rồi vẫn nhớ.. Nụ cười, lời hứa, tất cả như một thước phim quay chậm.. Rồi hình ảnh em chạy ra khỏi cửa khóc cũng đến.. Đầu nó như một kho lưu giữ những thứ khủng khiếp làm nó đau khổ nhất.. Mắt vẫn chăm chú nhìn chiếc đồng hồ, nước mắt nó chảy.. Tốt hơn hết vào lúc này nó nên ngủ thì hơn, vì những thứ trong đầu nó làm nó không muốn nghĩ đến nhưng vẩn cứ ám ảnh.. Nó nhắm mắt rồi thiếp đi lúc nào không hay.. Chắc nhờ tác dụng của thuốc.
.
.
.
Tỉnh dậy thì có vẻ đỡ đau hơn nhiều rồi, nhưng trong căn phòng trống rỗng này chẳng có ai chỉ mình nó nhìn loanh quanh cùng với đống bông băng trên người.. Không biết giờ là mấy giờ rồi nhưng qua lớp cửa sở bằng kính thì nó thấy trời tối.. Tự thấy mình dở hơi khi chiếc đồng hồ ngay bên cạnh.. 6h, chẳng biết là chiều hay sáng hôm sau nữa.. Thời tiết đông của HN rất khó để nhận biết mà.. Từng tiếng gió rít khiến nó thấy cô đơn lạnh lẽo trong căn phòng trống. Khẽ thu mình vào chăn nó nghĩ đến những việc vừa trải qua.. Là nó đã sai hay em sai.. Có vẻ là nó thì phải.. Nhưng em cũng phải nghĩ cho nó chứ, nó đâu thể cứ sống mãi với em mà không có mối lo toan nào được.. Chắc em chưa rơi vào hoàn cảnh thiếu thốn nên em sẽ không hiểu được.. Trước hết nó phải cần một sự nghiệp tước khi yêu.. Nhưng nó không hối hận khi đã yêu em, chỉ là tình yêu này đến quá sớm mà thôi.. Suy cho cùng em vẫn là một cô tiểu thư điều mà nó đã phủ nhận là đúng.. Cũng có thể giờ em giận mà sắp sửa chia tay nó cũng nên.. Chợt cười cay đắng, không sao đâu cứ lấy thêm đi, lấy hết đi, tao chịu được.. Chỉ là người số ba thôi mà.. Haha.. Có thể nó điên rồi, điên thật rồi. Không có em chắc nó chết mất. Cười rồi lại khóc. Khốn kiếp thật. Cái cảm giác bất lực xâm chiếm nó. Bỗng cánh cửa phòng bật mở ra.

Đã nhớ…một cuộc đời – Chap 65

3.5 (70%) 2 votes

Related Posts

About The Author