Đã nhớ…một cuộc đời – Chap 66

Loading...

Chap 66
Tưởng cháo chị nấu dễ ăn lắm ý mà cứ giục..hix, nó múc nguyên miếng to cuối cùng nín thở mà nhai mà nuốt cho qua.. Cháo người ta thì không phải nhai.. Cháo chị nấu thì nhai hơn cả nhai cơm @@.. Xong, chị cầm cái cặp lồng lên cười cười.. Xoa đầu nó..=.=..
_hihi.. Chị về đây nhóc tồ, tẹo uống thuốc hen.. Nước chị để sẵn nè..
_Rồi em cảm ơn.. Chị về đi..
_Ừm..hihi.
Nhìn chị nhún nhún bước ra khỏi phòng rồi vẫy tay chào nó.. Một cảm giác bình yên đến lạ kì được hình thành lên, chị tốt thật.. Bên cạnh chị thì dù bất kì ai cũng không thể buồn nổi đâu, nó dám chắc như vậy.. Chị như một vị thiên sứ ban phát nụ cười vậy.. Khẽ mỉm cười, nó vớ lấy cái cốc uống thuốc luôn cho xong.. Ngồi nghịch viên kháng sinh đỏ trắng mà nhỡ tay kéo tuột hai đầu vỏ ra.. Rơi hết cả bột thuốc bên trong.. Xui thiệt @@.. Hình ảnh này làm nó nhớ đến trước kia.. Còn nhỏ, những lúc ốm.. Bố mẹ phải nghiền thuốc và pha với nước cho uống chứ không uống được cả viên như bây giờ.. Trẻ con bị đắng nên cứ dãy nảy lên làm hai người phải đè xuống dốc vào họng =.=. Hài thật.. Tự dưng lại nhớ gia đình nó quá.. Thui thì sắp hết kì rồi cố gắng hai tháng nữa là nghỉ tết mà.. Khi viên thuốc cuối cùng được trôi vào ruột nó.. Lại tẩn ngẩn ngồi một mình trong căn phòng trống, đau cũng bớt hơn.. Nó vớ tay lấy cái điện thoại kéo cái danh bạ xuống.. Ngón tay nó dừng lại ở cái tên ” Em “.. Có lên gọi cho em xin lỗi không ta.. Khó nghĩ thiệt, nó nhớ em.. Mới có nửa ngày không gặp mà đã nhớ rồi.. Chắc giờ em đang một mình ở nhà, chắc giờ em đang giận nó.. Làm sao đây? Một ý nghĩ đến trong đầu nó.. Thôi để sau đã, coi như quãng thời gian này để hai đứa suy nghĩ thêm chút về nhau.. Mới yêu nhau đã giận thế này thì sao bền được.. Khẽ đặt chiếc điện thoại xuống nó rúc vào chăn vắt tay lên trán nhìn cái trần nhà màu trắng.. Tĩnh lặng, không gian này chỉ có mình nó.. Đầu nó giờ không có một suy nghĩ gì, điều hiếm khi xảy ra.. Giờ nó chỉ biết cảm nhận mọi thứ âm thanh mà nó cố để nghe dù không có trong phòng.. Cái âm thánh đó là ở bên ngoài kia..Ồn ào.. Vi vút, tiếng gió mùa đông của HN.. Tiếng gió mùa đông bắc về, chỉ riêng ở HN này mà thôi.. Nơi mà nó có thể cảm thấy được.. Mùa đông, cái mùa mà nó thích đã ăn sâu vào HN rồi, không biết đông năm nay sẽ ra sao nhỉ.. Tuy không đoán được nhưng nó nghĩ sẽ khác nhiều đấy, vì năm nay có em rồi mà.. Cái ý nghĩ đó đưa nó vào giấc ngủ sâu, mặc dù hãy còn sớm.. Chắc do tác dụng của thuốc…
.
.
.
Sang hôm sau lúc mà chị y tá thay băng cho nó, từ sáng đến giờ chẳng ai đến cả.. Chán thiệt.. Cơ mà vừa nghĩ xong thì thằng Tuấn bước vào.. Bộ không đi học sao nhỉ..
_Hehe.. Nhìn sư huynh nát quá..
_Hờ hờ.. Cứ thử để năm thằng nó oánh xem biết nát hay cứng liền..
Thằng Tuấn không để ý đến lời nói của nó mà đang liếc chị ytá.. Đúng là hết thuốc chữa mà..=.=..
_ Chị ơi cho em xin số điện thoại..- Nó trợn mắt.. Thằng này định làm gì đây, y tá cũng không tha.. Có người yêu rồi còn.. @@.. Chị y tá tủm tỉm..
_Dạ em không có dùng điện thoại.. Hihi, thui em xin phép..- chị quấn nốt miếng băng ở tay rồi đi ra.. Thằng Tuấn nó gọi với theo..
_Khi nào dùng thì cho em nhé..!!
Rồi quay sang nó..
_Chị ý cười.. Chị ý thích tôi rồi ông ạ..hehe
_Ờ, giỏi.. Thế không đi học à?- Chán vì nói chuyện về gái với thằng ảo tưởng.. Nó trống lảng..
_ Thích thì đi không thích thì nghỉ có sao đâu..
_Ngon.. Rồi tui nghỉ có sao không?
_ Ông á, yên tâm.. Không sao đâu, không bị trừ điểm đâu mà lo.
_Sao lại vậy?
_Ông chỉ cần biết thế thui.. Cần chi biết nhiều..hehe.
Bày đặt bí mật, anh đây cũng chả thèm tò mò nữa.. Ngồi im im.. Rồi nói..
_ Ông bảo bác sĩ cho tui về đi..
_Băng còn một đống thế này về sao được..?
_Chán không muốn ở nữa, ra bảo đi không thì tý tui cũng bảo..- Thật sự bị đau nhưng nó chẳng bao giờ muốn nằm một chỗ, nó chỉ muốn đi lại tự do không gò bó thui chứ ở đây kiểu như bị giam lỏng ý..
_Còn đau không mà về?
_ Còn ít, với lại có bị ở chân đâu.. Đi được tốt.
_ Rồi ok.. Ông đợi tui chút nhé.
Thằng Tuấn đi lấp sau cánh cửa, nó vội vô WC thay quần áo luôn, quần áo này bẩn quá.. Nhưng thui còn hơn là mặc bộ quần áo bệnh nhân, mặc xong thì thấy toàn mùi mồ hôi và tanh tanh chắc do máu.. Nhưng nó không khó chịu, khoác thêm cái áo khoác và thu dọn nó ngồi nghịch điện thoại chờ đợi, sắp được về phòng trọ rồi vui thiệt.. Nhớ cây đàn quá đi thôi kaka..Một lúc lâu chán chê với chiếc điện thoại thì thằng Tuấn cùng ông bác sĩ tối qua mở cánh cửa đi vào phòng..
_Cậu muốn về à?
_Dạ vâng bác.
_Nhưng vết thương của cậu còn chưa lành.. Và vết bỏng này cần được thay băng thêm để cho lên da nữa.
_Dạ cháu tự làm được.
_Thôi được rồi.. Cậu nói vậy thì tôi không giữ nữa, thuốc của cậu đây.. Nhớ về dùng đều đặn, có hướng dẫn trong túi đấy.
_Dạ, cháu cảm ơn.
Ông bác gật đầu rồi đi ra khỏi phòng.. Thằng Tuấn cầm bọc thuốc đỡ nó ngồi dậy, không khó đi lại lắm.. Vì tối qua dù đau vẫn bế được nhỏ P.Anh cơ mà.. Đúng thật nhiều lúc nghĩ sức ở đâu ra.. Lo cho nhỏ mà cũng không tự lo được cho nó..
_ Bỏ ra đi.. Tôi tự đi được mà.
_Sợ ông cắm mặt xuống đất thôi hehe..- Cái kiểu ăn nói bộp chộp này tạo lên tính cách thật thà hài hước của thằng Tuấn, cũng may nó có người bạn này chứ nếu không thì giờ chắc đâu nằm đây..@@
_ Không sao..
Nó rút tay ra, để tự đi.. Cái phòng khám này cũng nhỏ lên qua một gian nữa là đến chiếc cổng rồi.. Trên cổng còn dính một chữ thập màu đỏ chứ.. Chắc để đánh dấu.. Đi qua quầy nhìn thấy chị y tá đã thay băng cho nó, nó chào chị.. Chị tủm tìm cười vẫy tay đáp lại..Còn thằng mãnh Tuấn thì..
_Chị nhớ phải cho em số đấy nhé..
_ Hihi.. Khi nào anh bệnh rồi vào đây em sẽ cho..hihi
Tưởng không có điện thoại mà chị.. Hơhơ, thằng cu bị trêu rồi.. Trèo lên cái xe máy đen xì của thằng Tuấn, lai nó về mà mồm cứ lảm nhảm.. Nó thì không quan tâm lắm vì đang thơ thẩn ngắm đường phố HN.. Cũng không biết phòng khám kia ở đường nào vì lúc ngất thì biết được ai đưa đi đâu.. Chỉ thấy con đường mà nó đi qua rất lạ thế thôi.. Không được ngắm bầu trời một ngày mà giờ được ngắm, thấy vui vui sao á.. Cứ cảm giác như là được thả tự do ý.. Cái tiết trời lạnh lẽo này khiến nó kéo chiếc áo khoác lên kín cổ, bầu trời âm u kèm theo từng cơn gió mùa khiến mọi thứ nhẹ hay rác bên đường tung bay lên.. Có lẽ lạnh này lao công nghỉ nên HN không được chăm sóc kĩ lắm thì phải.. Từng hàng quán sáng cũng bốc khói lên nghi ngút.. Làm cái bụng của nó réo lên nhưng chẳng muốn kêu thằng Tuấn dừng lại.. Chỉ đến khi về phòng nó mới nghe thằng Tuấn nói loáng thoáng gì đó..
_ Cái gì thế?
_ Ủa thế nãy giờ không nghe tui nói gì à?
_ Có, ông vừa hỏi tui có nghe ông nói gì không đúng không?
_Mẹ cha.. Đầu ông để đâu thế?
_À.. Trên cổ, thôi thôi.. Có gì nói nhanh cho tui vào phòng nào?
_Nhiều lúc tôi chỉ muốn đấm cho ông một phát thôi Minh ạ.. Dùng từ ngốc là hơi hoa mĩ nhưng ông ngu bỏ mẹ..
_Ơ.. Thế không nói thui nhá, đi vô đây, tưởng đèo về là được chửi người ta hả?- Nó lục cái chìa khóa trong ví mở cửa phòng ra.. Thầm rủa thằng dở hơi kia tự nhiên chửi nó.. Thằng này mà gặp thằng Long chắc có oánh nhau to.. Chỉ vì nó chả chửi ai bao giờ nên mới chơi được với thằng Long không thì chắc ăn đấm rồi vì thằng Long cực ghét mấy đứa hay chửi bậy mà..
_ấy ấy.. Từ từ, làm gì mà vội hehe, tối nay để mừng ông ra viện tui sẽ đãi ông chầu caphe..hehe
_Xui.. Đây không khoái caphe..
_ Nói thế thôi chứ, nước gì chả được.. Dốt..!
_Biến..!
_Đùa chứ, tôi có chuyện muốn nói với ông.
_chuyện gì, quan trọng không?
_Chuyện này liên quan đến ông thôi cũng chẳng quan trọng lắm.. Mà cứ đi đi rồi biết hehe.
_Ừ nhưng không có xe đâu, đi quán nào gần gần chút nhé.
_Không cần, tôi đến đón ông cho.
_Ừ, thôi về đi.
Nó cũng tò mò không biết thằng này có chuyện gì mà lại liên quan đến nó với lại tối rảnh lười học nên cũng muốn đi cho khuây khỏa.. Một tối không em thì cũng có sao.. Để chút thời gian với bạn bè cũng là một thú vui nó chưa từng trải mà.. Trước khi về, thằng Tuấn còn ném bọc thuốc trúng háng nó chứ.. Thằng mất dạy này..=.=..
_Ui kinh.. Không cảm giác gì luôn, chắc ông đắc đạo mẹ nó rồi haha..
Rồi rú xe vọt đi.. Ức quá mà chẳng làm gì được.. Bước vào căn phòng quen thuộc một cảm giác đầu tiên đến với nó là.. Thôi chết! Quên mất đầu tháng chưa đóng tiền nhà..hix, lại chạy sang nhà bà chủ đóng.. Hên là bà có nhà.. Bà chủ nhà tốt bụng này còn hỏi han xem nó sao vắng nhà mà về lại băng bó thế này.. Bà còn cho nó chai rượu thuốc con con để xoa vào vết bầm nữa.. Đúng là người với người sống với nhau bởi cái tình mà.. Một phần nó cũng may mắn bởi gặp được những con người tốt bụng như thế này.. Cảm ơn bà xong, nó rảo bước lại căn phòng trọ nhỏ của mình với một niềm vui nho nho trong người.

Só rì chap muộn 

Đã nhớ…một cuộc đời – Chap 67

5 (100%) 1 vote

Related Posts

About The Author