Họ nhà em bị vong ám – Phần 6

Loading...

Phần 6: Đàn vịt bầu

Em nghe mẹ kể lại cũng rùng mình, rồi mấy hôm sau em xin nghỉ để lên quê cùng mẹ, mẹ không cho đi nhưng em chả nghe, cứ lăng xăng đi theo. Phần vì tò mò, phần vì muốn đi chơi.

Lên đến nơi thì thấy nhà bác em khác trước nhiều lắm, cái ao cạnh nhà hình như đã được gia cố rộng hơn thì phải, chỉ thả cá trắm cỏ, hôm em lên xem nhìn đàn cá to lồ lộ quẫy mà đã khoái rồi, chỉ muốn đem cần câu ra câu cho sướng. Xuống nhà anh Quang thì chỉ thấy chị Xuyến ở nhà, đang trông thằng con mới đẻ, em và mẹ lại xem thì nó vẫn đang thức, nhưng mắt nó cứ thao láo nhìn lên trần nhà, mẹ em gọi nó cũng không phản ứng gì. Chị Xuyến sụt sùi bảo nó không biết gì đâu, chỉ khi nào đói nó mới khóc thôi. Quả thật lúc đó nhìn mắt nó mà em gai hết cả người, chỉ dám ngồi sau mẹ nghe 2 cô cháu nói chuyện. Đến trưa thì bác em với anh Quang cũng về, nhìn anh càng ngày càng gầy, có lẽ lo nghĩ nhiều quá. Trưa hôm đó ngồi ăn cơm mẹ với bác em bàn sáng ngày mai sẽ phi xe ngược lên Hòa bình để nhờ thầy xem. Quê em giáp Hòa Bình các bác ạ, đi xe máy ngược lên thì chỉ có tầm 60 cây thôi, đi khoảng hơn tiếng thì lên đến nơi. Nghe bác em kể trên đó có 1 ông thầy cao tay lắm nên lên xem nhà mình bị gì.

Tối hôm đó, mải nghịch nên em đi tắm muộn, nhà tắm thì cách nhà bác em khá xa, nằm cạnh bờ ao. Em đang dội nước ở trong thì bên ngoài cứ nghe thấy tiếng ai đó gọi vịt, nghĩ là mình nghe nhầm nên em cũng chả để ý rồi tắm tiếp. Nhưng mà tiếng đó càng ngày càng gần, lại nghe quen quen nữa nên em dội ù rồi chạy ra xem là gì. Lúc em vừa ra thì tí nữa hết hồn, chị Xuyến đang mò mò ra ao để làm gì đó, nghe miệng chị cứ liên tục gọi những tiếng như kiểu lùa vịt, khổ nỗi em có thấy cái gì đâu mà chị ấy cứ gọi, em gọi to:

– Chị làm gì đấy chị Xuyến

Không có tiếng trả lời, em chạy lại thì tý nữa em vật luôn xuống đất, nhìn chị lúc đó rất đáng sợ, chị như người mất hồn, chị cứ lúi húi ra giữa ao làm cái gì đó, em sợ quá hô ầm lên, lúc sau bác em, mẹ và anh Quang chạy ra. Anh Quang chạy thẳng xuống ao bế vợ lên nhưng chị ấy cứ vùng ra và đòi cắn anh Quang. Lúc này mẹ em chạy ngay ra cây dâu gần đấy lúc quay lại thì thấy cầm 1 cành dâu không biết để làm gì. Mẹ bảo em vào nhà lấy dây thừng ra trói chị lại, run quá tay chân cứ quấn lấy nhau chả chạy được, bác em nhanh chân vào cầm dây ra luôn. Trói chị xong mẹ bảo anh Quang đái lên người chị ngay, anh ấy thì xót vợ với cả ngại nên không dám. Lúc sau mẹ em quát quá thì anh ấy mới dám, mà mãi mới rặn ra được. Lúc anh Quang đái, nhìn chị Xuyến lúc ấy sợ lắm, mắt cứ long lên, em nhìn vào mà cảm tưởng nó đỏ chót, đái xong thì mẹ em cầm cành dâu vừa quất vừa chửi:

– Mẹ nhà mày, cút ngay

Mẹ cứ quất, cứ chửi, còn chị Xuyến thì cứ lồng lên, như kiểu đau đớn lắm, miệng cứ rít rít những câu gì đó nhưng mà không ra hơi. Được một lúc thì chị em bỗng dưng ngồi im, cười the thé lên mấy tiếng rồi ngất lịm,mẹ bảo anh em bế chị vào nhà rồi cạo gió. Lúc sau chị tỉnh lại, mọi người hỏi làm sao mà lại mò ra ao lúc nửa đêm vậy. Chị bảo là đang đi vệ sinh thì tự dưng thấy có đàn vịt cứ quang quác đi qua, chị tưởng vịt nhà ra khỏi chuồng nên đuổi theo, ra đến ao thì cứ thấy nó bơi ra giữa ao nên chị đi ra lùa vào, lúc sau thì chẳng biết gì nữa.
Lúc đấy mẹ em mới bảo nhà có vong phá rồi, mai nhất định phải đi xem. Nó định bịt mắt rồi giết người nhà mình. Em cũng tả luôn là cái ao cạnh nhà bác em cũng khá là sâu, em nghe anh em nói là anh em cao hơn 1m7 lội xuống đấy mà đi ra giữa ao thì cũng ngập đầu. Trước khi đi ngủ mẹ còn bảo anh em lấy nước đái rảnh quanh cửa ra vào rồi mới được đi ngủ. Nằm ngủ em mới nghĩ lại mình may mắn không con ma kia nó đã nhập vào mình và giờ khéo mọi người lại đang đổ xô đi tìm mình mà chả biết mình đã chìm nghỉm ở dưới ao. Vậy nên nhà nào ở dưới quê cũng có trồng 1 cây dâu có lẽ là để đuổi ma các bác ạ.

Họ nhà em bị vong ám – Phần 7

Rate this post

Related Posts

About The Author