[jinrakal voz] Nghề thợ hồ

Loading...

[jinrakal voz] Nghề thợ hồ

Hai con vịt đc 8 tháng, cũng đồng nghĩa vs việc tiền sữa tăng.
Xin mãi k có việc làm, tiền học thì mẹ lo giúp, còn tiền sữa cho con thì k có, bằng cấp thì k, chơi vơi giữa dòng người qua lại.
Vô phỏng vấn xin việc, thì gặp anh đó vừa tốt nghiệp đh, cầm tấm bằng trên tay đi xin việc, tôi ra về.
Đi qua 1 công trường đag thi côg.
-hay đi làm thợ hồ.
-làm vậy bạn bè nó thấy thì nhục, mình cầm đầu bọn nó, lớn nhất đám, th.nào cũng có sự nghiệp, mình thì suốt đời k nuôi nổi cái miệg.
-nhục gì nữa, vợ con khóc lóc ở nhà, nhục mà vợ con nó no cũg nhục.
Vào xin làm.
-thôi thôi đủ người rồi.
-em năn nỉ anh, em còn nuôi vợ con em.
-cậu ốm nhom thế kia thì làm gì đc.
-dạ đc, gì em làm cũng đc.
-chết k chịu trách nhiệm nha.
-dạ.
-rồi, đọc r kí vào đây, thág 3tr5, nghỉ chủ nhật, chọn ca nào.
-dạ chiều đi anh, ság em đi học.
-rồi.
Và thế là có việc làm, mừg như vỡ cờ, háo hức mai đi làm. Nhưg ôi thôi.
Cực k biết lấy gì mà kể, vác 2 bao xi-măng trên vai, tôi như muốn lòi 2 con mắt ra, xúc giả hạ, vác cốt-pha. Vì tôi là ng mới, nên mọi việc nặng đổ hết cho tôi, vì tôi k biết xây.
Vai tôi sưng to, hông bầm tím, có ngày ném gạch lên trên, th.trên chụp hụt, rớt xuống vỡ, mảnh va vào chân tôi rách máu, tôi im lặng chùi máu làm tiếp.
Có bữa đang bê 2 bịch xi-măng trên vai, vấp, ngã r nằm luôn đứng dậy k nổi.
-thằng kia có làm nữa k, k nghỉ đi, nhanh coi.
-dạ đến đây.
Chả ai giúp đỡ, nc mắt cứ rơi ra từ hõm mắt, chỉ muốn chết cho khoẻ, nhắm mắt rồi ngủ k bao giờ tỉnh lại. Nhưng còn vợ với 2 con bé ở nhà, cắn răng vào môi đến toét máu mà gượng dậy làm tiếp.
Công trường tôi đang làm là xây 1 công ty, 23 tầng lầu, nhìn đám thợ leo lên dàn tiệp cao vút cách mặt đất mấy chục mét.
*ực*
bất giác tôi run lên.
-thằng phong, mang nước với vữa lên đây coi, đứng đó làm gì.
-dạ dạ.
18 tầng lầu, r ra giàn tiệp leo lên đưa.
Tôi k dám nhìn xuống đất, miệng lẩm bẩm.
”trời thương con, cho con nuôi vợ con con”
ấy thế mà tôi k chết, mọi lần sau thì liều hơn, leo cao hơn.
Cầm 3tr5 trên tay, tôi vui sướng nhảy cẫng lên.
Mua cho Chi 1 lon sữa, mua cho 2 bé 2 bộ áo quần, 1 bịch bĩm, 1 lon sữa, 2 cái đồ chơi con nít. Ra chợ mua ít đồ về nấu cho Chi ăn.
Cả tháng đó Chi k hề biết tôi đi làm thợ hồ, tôi mặc áo kín tay khi ngủ, quần thun dài. Hôm đó lãnh lương, tôi háo hức nên quên khuấy việc mặc áo, cởi trần nấu nướng, Chi cho con bú trên sofa, đẩy xe lăn xuống từ lúc nào.
-anh ơi.
-hử.
-anh bị làm sao thế.
-à..à anh té, hehe.
-anh đánh nhau hả.
-lại nữa, đánh nhau phải trầy mặt chứ, anh đi làm bị té mà.
-anh cho em xem.
-ừ.
Hai bả vai sưng đỏ, eo bị bầm, hai cánh tay trầy.
-anh để em xoa dầu.
-ừm, lên chăm con đi, anh nấu xog đã.
-dạ.

-anh ơi.
Bả rưng rưng xoa dầu.
-thôi mà, anh sơ sẩy thôi.
-..
-lương nè, cầm đi, mua gì thì đi mua.
-..
-anh có đau k.
-đau gì, anh khoẻ như trâu.
Tôi gồng chuột lên.
-anh yêu vợ thôi, u con gái ba, dễ thương quá đi, ú tà, ú tà.
Bẵng đi 1 th.gian, cứ sáng đi học, trưa về đi làm, hùng hục như con trâu, bốc vác, trộn vữa, xúc cát, đá trộn bê tông, gì cũng làm, nặng mấy cũng vác, trầy gặp nắng thì khô, sưng làm nhiều thì xẹp, bầm va chạm riết cũng chai cứng, cứ thế ròng rã 3 tháng trời.
Cứ tối về Chi lại bắt cởi áo ra ngồi xoa dầu r ngủ, tuyệt nhiên k hỏi về công việc tôi đang làm.
Lúc đang đẩy xe rùa bê tông vào, thấy th.vương đứng ngoài.
Gỡ nón bảo hiểm.
-mày làm lâu r nhỉ.
-ừ, sao mày biết.
-đi theo mày.
-chi nói à.
-ừ, làm đi, xog việc tao chờ trc cổg.
-ừm.

-sao k kiếm việc đc tí mà làm.
-bằng cấp đâu mày.
-mày nên hiểu nếu đám th.long biết thì ồn ào cỡ nào r đấy.
-thì mày đừg có hé răng.
-con Chi nó gọi cho tao vs th.long khóc lóc inh ỏi, bảo mày đi đánh nhau.
-haiz.
-mày tính sao.
-tao đang kiếm tiền nuôi vợ con tao bằg sức của tao, k dựa vào ai hết.
-sĩ quá, mà cũng tốt, khi nào hết sức nói tao, mày về đi.
-ừ.
Cái nghề thợ hồ là nghề sống nay chết mai, còn mau chết hơn cả giang hồ đâm chém.
Tôi từng chứng kiến 1 ông té từ dàn tiệp tầng 8 xuống, chết ngay tại chỗ, máu từ mắt chảy ra.
Rồi gạch từ tầng 4 rơi xuốg, trúg 1 ông, vỡ mũ bảo hiểm nứt sọ chết. Chưa kể cưa sắt vào tay, giả hạ đè..tôi chứng kiến tất cả.
Vợ con khóc thương, là lao động chính, đám c.nít nheo nhóc k hiểu chuyện gọi ”ba ơi, ba ơi”.tiếng mẹ già gọi ”con ơi con ơi”.tiếng vợ gọi ”anh ơi anh ơi”.
Nhìn cảnh đó tôi thấy nhói ở ngực.
Ít lâu sau tôi chuyển sang làm tài xế riêng, hy vọng sẽ tươi sáng, mà nào ngờ đâu..

4.9 (97.97%) 158 votes

Related Posts

About The Author