[jinrakal voz] Người đàn bà lượm ve chai-thằng con có hiếu và thằng chồng khốn nạn

Loading...

[jinrakal voz] Người đàn bà lượm ve chai-thằng con có hiếu và thằng chồng khốn nạn

Vào thời điểm năm 2011, nghề ”ve chai” đang có sự phát triển lớn, đi đâu cũng thấy những cô lượm ve chai đi lục từng thùng rác để bới và móc.
Xóm tôi-một cái xóm tạp nham với đủ loại thành phần, điếm, giang hồ, xì ke, thợ hồ…tất cả bọn họ đều có điểm chung..đó là NGHÈO.
Ngôi nhà cũ nằm cách nhà tôi 8 căn, có 1 g.đ nhỏ, ng.vợ tên Xí, có chồng và 1 đứa con, cô ấy làm nghề lượm ve chai.
Tính tôi k quan tâm, soi mói chuyện ng.khác, trừ khi họ cần tôi giúp đỡ.
Hôm ấy đang nằm ngủ, nghe tiếng rầm rầm đập đồ đạc rồi chửi bới, tiếng hàng xóm tôi kêu la inh ỏi, tôi chạy ra xem.
Chồng cô Xí cầm chai rượu đánh cô ấy, cô ấy núp sau lưng lão tổ trưởng, kêu van nài và khóc.
Một chặp rồi lão sỉn quá ngủ luôn, cả xóm giải tán ai về nhà nấy.
Bẵng đi 1 th.gian, tôi và vợ sắp cưới, tôi hay dẫn vợ về chơi tại nhà tôi rồi ngủ, hai bên gia đình đã gặp nhau nên k có gì phải ngại, tôi tập dần thói quen dậy sớm đẩy xe cho vợ sắp cưới đi dạo, tôi cứ để ý sáng nào cô xí cũng mua 1 chai samurai rồi uống xog lại đi làm, sáng nào cũng như sáng nào. Tôi lấy lòng khó hiểu hỏi cô Thanh tạp hoá.
-con xí á hả, sáng nào cũng uống hết, nó nghiện samurai như mấy thằng trog xóm mình nghiện ma tuý vậy á.
Tôi cười, có một buổi trưa tôi qua nhà cô Xí chơi.
-cô Xí ơi, có nhà k cô.
Th.con cổ chạy ra.
-em chào anh Phong, mẹ em đi làm rồi anh ạ, em mời anh vào nhà
-ừ.
Tôi mở cửa vào nhà, đập vào mắt tôi là khunh cảnh k còn gì tệ hơn, chiếc chiếu rách trải 1 góc, bàn ghế cũ kĩ, góc học tập của th.nhóc cũng chỉ là mấy mảnh gỗ vụn ghép lại để sách vở, chiếc cạp rách, bằng khen dán trên góc ngủ của th.bé.
-kiên, lại anh Phong hỏi.
-dạ.
-ba đâu.
-dạ ba em đi uống rượu vs mấy chú rồi ạ.
-ổng hay đánh mẹ em đúng k.
Th.bé nhìn tôi.
-dạ đâu có, ba hay nạt mẹ nhưng có bao giờ đánh đâu.
Tôi há hốc mồm, rõ ràng tôi từng chứng kiến lão đánh cô Xí mấy lần.
Ngồi nc vs nó 1 lúc, r dụi vào tay nó 400.
-em giữ cho kĩ, tuyệt đối k đưa cho ba, mẹ về thì lén đưa cho mẹ, nghe chưa.
-dạ, nhưng sao anh đưa tiền cho mẹ em.
-tiền anh nợ, bảo mẹ là anh Phong nhà cô Thương trả nợ cho mẹ.
-dạ.
-kiên ơi, sao k đóng cổng vậy con.
Người đàn bà đó trở về, mở khẩu trang, đôi mắt k to, môi thâm, dánng người nhỏ nhắn. Cô nhìn tôi ngạc nhiên.
-cậu là..
-cháu là Phong, con mẹ Thương..
-à, con của chị Thương, vào đây con, con qua lâu chưa, Kiên, sao k rót nc cho anh uống.
-dạ thôi cô, con qua chơi mà.
-có chuyện gì hả con.
-dạ, con qua thăm nhà, thôi cô.
-kiên ra chơi với bạn đi con.
Th.nhỏ hí hửng chạy ra, tôi nhìn cô Xí.
-cực lắm hả cô.
-cô quen rồi con ơi.
-lão Thiết hay đánh cô vậy, lần sau có ch.gì cô cứ qua bảo con, con trị lão cho cô.
-thôi con, dù sao cũng là chồng cô, k còn tình thì còn nghĩa, sao cô nỡ thấy ổng bị đánh.
-con có thấy ổng làm gì đâu, suốt ngày ôm chai rượu.
-trước chú làm thợ mộc, rồi công việc k có, chú đâm ra chán mới uống rượu con à. Trách cô nữa, chẳng làm đc gì.
-làm gì thì cũng là vợ, đánh mẹ trc mặt con thì ra thể thống gì.
-không đâu con, tối về là cô giởi th.kiên cho nhà ngoại, để nó thấy nó lại ghét cha con à.
-dạ, cô k khuyên lão đi làm đc à.
-cô đi lượm nuôi cũng ổn hết cả nhà con ạ, trách cô thôi, trc cô có chồng, sinh th.kiên ra rồi mất khả năng sinh con, chồng cô bỏ đi, cô đi bước nữa vs ổng.
-thế là th.nhỏ k phải con ổng à.
-ừ, ổng bảo bọc mẹ con cô, cô mang ơn ổng, ổng đánh thì cô chịu, nhưng bù lại ổng thương th.kiên như con ruột con ạ.
-con k thể hiểu nổi cô nữa, bỏ ổng đi mà nuôi th.kiên, cô cần gì ổng.
-con à, lỡ mai mốt cô có chết, cũng còn bên ngoại với ổng nuôi th.nhỏ, đến khi cô chết, cô tin là ổng thấy th.kiên vậy sẽ nuôi nó đàng hoàng.
Tôi nhìn cô Xí, tôi cảm phục cô.
-có gì khó khăn cô cứ chạy qua kêu con với mẹ con nhé.
-ừ, cô cảm ơn con trước.
Tôi đứng dậy, người đàn bà hiền từ nhìn tôi mỉm cười, trog mắt tôi, cô Xí rất đẹp, đẹp trong tâm hồn lẫn tính cách, tôi chào cô ra cổng, th.chồng say bét nhè, tướng đi lảo đảo xiêu vẹo cầm chai rượu bước vào.
-Mày là thằng nào.(nó nhè nhè).
-tao đâm cho bỏ mẹ mày giờ, cút vào nhà chăm vợ con đi, tao mà thấy mày ở quán bà Hai tao đâm chết.
Nó sảng hồn mở cửa đi vào nhà.
Cuộc sống cô Xí vẫn vậy, luôn cơ cực chịu đựng, gặp tôi lúc nào cô cũng cười.
Tôi hy vọng rằng người chồng của cô sẽ hiểu ra, quãng đời còn lại của cô sẽ thật hạnh phúc.

Rate this post

Related Posts

About The Author