[jinrakal voz] Thằng nhỏ đánh giày-bữa ăn no- ”con k phải là th.ăn cắp”.

Loading...

[jinrakal voz] Thằng nhỏ đánh giày-bữa ăn no- ”con k phải là th.ăn cắp”.

Lúc cưới vợ đc tầm 1 tháng rưỡi, th.điểm đó tôi hay cùng lũ bạn bựa đi rong ruổi khắp nơi, khi thì ăn sáng xog r đi bi-da, r trưa đi nhậu..tối lại lao vô bar sập sình, chả có tí quan niệm về con vợ đang có bầu nằm ở nhà, tôi còn thiết tha với cuộc sống bao la này quá, cưới vợ giống như là dán trc ngực bả tấm bảng ”gái đẹp có chồng”..thế thôi.!!
Trưa đó tôi vs 5 th.bạn vào ăn trưa ở 1 cái quán cafe bán kèm điểm tâm.
Con phục vụ ra đưa cái menu.
-cho anh 6 phần cơm sườn lớn.(long)
-anh ơi, ở đây k có cơm.
-thì đi mua.(long).
-nhưng..
-kêu quản lí ra đây(long).
Con nhỏ lắc đầu vô trog, 6 thằng ôm bụng cười.
15′ sau con nhỏ dọn ra 6 dĩa cơm sườn.
-ô, mua thật hả.(long).
-vâng, chúc các anh ngon miệng.
-…
– con này tội phết, lát bồi dưỡng cho nó tí.
Tôi nào biết rằng th.chiến để ý con nhỏ này, r sau này nó vào nhóm tôi, mỗi lần nhắc cả đám ôm bụng cười, con nhỏ thì ngại..=))
Đang ăn có 1 th.nhóc đến.
-chú ơi, chú có cần đánh giày k?
-ừ, đánh giúp 2 chú.
Th.long vs th.vương cởi giày ra ch.th.nhỏ mang dép vào. Th.nhỏ hí hửng mang 2 đôi giày ra đánh.
Nó có vẻ xanh xao, tóc ít, mang áo pull bị rách vài chỗ, quần đùi. Tính tôi hay để ý những điều tôi thật sự quan tâm, những người tôi thấy mến.
Th.nhỏ cặm cụi đánh giày, khuôn mặt nó nói lên nó rất yêu nghề, và thực sự nó đang kiếm tiền trên sức của nó.
Nó đang đánh thì có 1 cặp nào đó, ng.đàn ông mặc vest, ng.đàn bà mang zip công sở, đến tát nó.
-quân ăn cắp, trả đây (bà).
-mày đưa đây chưa th.ranh con. (ông).
Th.nhỏ hoảng hốt, nc mắt ứa ra từ hốc mắt, khuôn mặt tái đi, má trái của nó đỏ lên in đôi bàn tay của bà đó.
Nhóm tôi đứng dậy.
-này chị gì ơi, sao đánh th.nhỏ vậy.
-nó móc cái ví của chồng tôi.(bà).
-chị có chắc k.
-nó vừa đánh giày cho anh ấy, k phải nó thì là ai.(bà).
-anh thả th.nhỏ ra đi (vương).
Th.nhỏ vừa chạm đất, đôi chân trần thoăn thoắt núp sau lưng tụi tôi.
Tôi ngồi xuống, mặt tôi ngang mặt nó, tôi nhìn thẳng vào mắt nó.
-nói chú nghe, con có lấy ví của ông đó không.
-dạ không, con không có ăn cắp đâu chú..
Nó khóc, mắt nó trog veo chợt nhoà đi. Tôi tin nó, tôi tin vào đôi mắt của nó, ở đó k có sự giả dối.
-th.nhóc k lấy ví của anh.
-nó lấy chứ k ai hết á (ông).
-anh đâu có nhìn thấy.
-…
-nếu con anh đến gần tôi r đi, tôi bảo nó ăn cắp tiền của tôi thì sao.
-con tôi sẽ k bao giờ làm ch.đó.
-vì anh có tiền, nên anh nghĩ con anh sẽ k ăn cắp tiền, vậy những đứa nhỏ ntn, anh nghĩ chúng nó ăn cắp tiền của anh.
-…
-chúng nó là c.nít, cũng như con anh, tâm hồn nó như 1 tờ giấy chưa viết gì, anh đừng viết vào đầu nó hai từ ”ăn cắp”, r sau này nó sẽ ra sao, hai từ đó sẽ in sâu trog tâm trí nó suốt đời, nó sẽ sống trog mặc cảm.
-…
-tôi sẽ để anh tự quyết định, về bàn ăn tiếp bây.
-dẫn nó lên c.an (bà).
-thôi bỏ đi (ông).
Bà đó không cam tâm, lấy gánh đồ nghề th.nhỏ đổ hết ra…nào bàn chải..hộp cọ..dép..tuyệt nhiên k có cái ví nào..
tôi thầm nghĩ..”đồ đàn bà”
2v.c nhà đó đi, th.nhỏ lau nc mắt lượm đồ vào r đánh giày tiếp. Xong nó đến mang giày vô cho th.vương vs th.long.
-bao nhiêu anh gởi. (vương)
-dạ 20 ngàn ạ.
-của em đây.
Th.long rút tờ 200 ra đưa, th.nhỏ cầm tờ 200 lắc qua lắc lại.
-tờ này bao nhiêu vậy chú.
Tôi cay đắng nhận ra nó k biết chữ, ngực tôi thắt lại.
-nó lớn lắm đấy.
-cháu chưa thấy bao giờ.
-thôi đưa anh.
Tôi đưa nó 2 tờ 20. Nó lấy 1 tờ nhưng tôi nhét 2 tờ vào túi nó.
-em vào đây ngồi, lấy tao cái ghế, ngồi ăn vs bọn anh.
-chị ơi, lấy cái gì ngon nhất cho tôi 1 phần.
Tôi gọi 1 phần ốp-la có thịt bò và nhiều thứ, th.nhỏ nghệch ra k biết ăn, tôi đút cho nó ăn, xẻ thịt chấm bánh mì cho nó, th.long kêu thêm sữa cho nó uống.
-ba mẹ em đâu.
-ba cháu nói mẹ cháu đi làm xa chưa về, ba cháu làm tối mới về.
-thế em làm vậy r tối ở đâu.
-cháu về nhà.
-em thích đi học k.
-dạ có, ba nói nhà cháu k đủ tiền.
Tôi nghẹn họng, nc mắt tôi trào ra, tôi xoay mặt qua hướng khác để nó k nhìn thấy tôi khóc.
-nay làm đc nhiều k.
-dạ có, cháu làm được 30 ngàn.
-nhiều vậy.
-dạ, hihi.
-em ăn đi.
Th.nhỏ ăn ngon lành, tôi vs th.long vô tính tiền.
-của anh là 200, phần ốp-la bít tết vừa gọi thêm đã đc anh kia trả r.
Tôi nhìn qua thấy 1 anh nào đó nhìn tôi vs th.long gật đầu cười, tôi mỉm cười chào lại.

Nhìn th.nhóc tung tăng chạy, trên tay là hộp đồ nghề, tôi chợt thấy có 1 niềm hi vọng nào đó loé lên bừng sáng.
Trẻ thơ không có tội, chỉ trách ng.lớn quá nhẫn tâm.
Đừng gieo vào đầu những tâm hồn trẻ thơ những mảng đen, việc làm đó chính là cách mà bạn giết đi 1 con người.
Tôi yêu con tôi, và tôi cũng yêu những đứa bé như vậy..

[jinrakal voz] Bia ôm và sự thật đằng sau bộ đồ vest lịch lãm

5 (100%) 2 votes

Related Posts

About The Author