[Nhật ký Voz] Tán gái Tây trên Meowchat – Chap 4.5

Chap 4 – Naru: Chim cánh cụt Pháp (Part 4: Kết thúc)

Khi mà cảm tưởng như em ấy cũng đã hết lòng hết dạ với mình thì mọi thứ vẫn có thể thay đổi vô cùng chóng vánh. Đơn giản nhất là chuyện tần suất chat, lúc nào cũng thấy kêu bận, nhiều khi đã xem mà không thấy trả lời. Thật ra tính mình thì cũng không phải tha thiết cmn gì lắm, xác định ngay từ đầu, mọi thứ cũng chỉ là ảo thôi (à, vẫn có cái thật nhưng sẽ review ở sau). Nhưng thực sự đi đến đây rồi mà còn như thế này thì cũng có vài phần hụt hẫng trong lòng.

Mình có 1 thói quen đó là mỗi khi lên lớp đều dành thời gian này nói chuyện với em ấy vì thời gian khác thì mình bận công việc hoặc em ấy bận ngủ (chậm 5 tiếng timezone) hoặc tối em ấy bận cái nọ cái kia. Trên lớp cũng chả học hành gì, cứ ngày qua ngày chat với Naru. Hôm nào không thấy em ấy cũng buồn. Thích cái lúc em ấy đang làm cái gì rồi chụp ảnh cho mình xem. Khi thì đang nấu ăn, khi thì tưới cây, dọn nhà, chơi với em…

Bố mẹ Naru ly dị lâu rồi, giờ bố ẻm sống với vợ 2 người Trung Quốc (đã kể ở phần trước). Em ấy sống với mẹ và em gái trong 1 căn hộ nhỏ. Nhiều lần mình đòi gọi điện nhưng chưa lần nào gọi được vì Naru bảo mẹ cấm túc. Lần trước cũng có nói chuyện thích thích nhau với 1 thằng xong bị mẹ bắt được, cắt hết điện thoại, laptop, internet, TV, không cho ra ngoài chơi, đấy là lý do mà em ấy sợ không dám nghe điện của mình lần nào. Cho đến tận giờ vẫn chưa hề có 1 cuộc gọi nào diễn ra.

– Khi nào thì anh gọi cho em được? 
– Hôm nào em đến nhà Bố chơi đã. Thường thì 2 tuần em đến 1 lần và ở lại 1-2 hôm chơi.
– Nhớ nhé… Nhưng mà đến hôm sinh nhật anh thì em có gọi điện cho anh 1 lúc được không?
– Em không chắc, được thì em sẽ cố.

Sinh nhật mình đến… Em ấy ghi âm 1 đoạn dài vô cùng, gửi voice chat. Chúc mừng sinh nhật mình, chúc những điều tốt đẹp sẽ đến, chúc cho 2 đứa mãi mãi không rời xa…

Mình có trồng 1 củ khoai vào cái bình thủy tinh, mỗi ngày mình đều chụp hình cho Naru cái bình khoai ấy, em ấy thích lắm. Cái cây khoai mọc mầm rồi lớn lên từng ngày qua từng bức ảnh…

Sau sinh nhật mình, Naru lại bẵng đi, không thấy trả lời… Không thấy nói chuyện gì với mình.

– Em sao thế?
– Không có gì ạ.
– Em chán anh à?
– Không. Nhưng mà em mới tải lại Meowchat rồi. Em muốn tìm bạn.
– Sao em lại làm vậy? Em xóa nó đi vì anh rồi cơ mà?
– Em cần bạn để nói chuyện chứ? Anh có muốn làm bạn em đâu?
– Sao em lại nói như vậy?

Vài hôm sau. Cây khoai héo dần, chắc sắp chết. Chụp hình rồi gửi cho Naru, coi như 1 cách để bắt chuyện…

– It’s about to die (Nó sắp chết rồi…)
– Aww. I see. (Vâng, em thấy rồi…)
– What’s between us too. (Thứ ở giữa chúng ta cũng vậy)
– What do you mean? (Ý anh là gì?)

Mình không trả lời nữa. Có lẽ cứ để em ấy im lặng thì sẽ tốt hơn. Đợt này cũng hiếm khi Naru gửi ảnh cho mình. Cảm giác mọi thứ không còn như lúc xưa… Kệ, mình cũng không làm phiền…

– Anh quên sinh nhật em rồi…
– Ơ? %^#ﹾﹾﹾ***
– Không có gì đâu.
– Anh xin lỗi… Anh không cố ý. Chỉ thực sự là…
– Em bảo là không có gì mà.
– Không, anh xin lỗi. Trời ạ, chuyện quái gì đang sảy ra thế này? Sao lại có thể như vậy được…

Đến lúc này thì mình biết mọi thứ gần như đã chết. Mặc dù It’ve been already dead… Mặc cho mọi lời giải thích, khoảng cách giữa 2 đứa giường như lớn dần lên…

– Bánh của em này…
– Chữ gì trên ý thế? OPERA nghĩa là gì?
– Em chịu =))

Lại là những ngày im lặng trôi qua…

– Nhìn này… (Mình chụp hình cây khoai, mặc dù nó đã héo nhưng 2 cái cành của nó vẫn vươn dài tới nửa mét và mọc thêm ngọn xanh)
– Thật không thể tin được. Nó vẫn còn sống cơ á?
– Still have something left… (Vẫn còn lại gì đó mà… Đúng không?)
– Haha… Yup… I’m often busy there days. I’m sorry about that. (Em đợt này hay bận lắm, em xin lỗi).
– Anh cũng vậy mà…

– Hôm nay, anh mở lại tất cả những tin nhắn của chúng mình, đọc lại tất cả từ đầu.
– Anh cũng làm vậy á?
– Ý em cũng làm vậy là gì?
– Em cũng làm vậy.
– Em có thấy gì không? Hay cảm thấy gì không?

– Anh đang viết truyện đấy. Về cả bọn mình nữa. Như kiểu tự truyện ấy.
– Thật á? Bằng tiếng Anh á?
– Tiếng Việt thôi, viết bằng tiếng Anh cho ai đọc?
– Có nói về bọn mình á?
– Ừ, kể từ ngày mình quen nhau đến giờ…
– À, ra thế.
– Thấy có hơn 20000 view rồi.
– Khiếp, kinh thế? Anh đăng rồi à? Em muốn đọc đấy.
– À trên này cũng chẳng ai biết mình là ai đâu. Kiểu như trang cộng đồng mạng ấy mà. Đấy là lí do mà anh đọc lại hết tất cả những tin nhắn của bọn mình.
– Anh kể với họ về mình như thế nào? Chúng ta là cái gì?
– We are we are (Chúng ta là chúng ta…)
– Hay đấy, nói chuyện sau nhé, mà em sẽ giúp anh hoàn thành câu truyện đó.
– Anh cũng mong vậy. Nhưng mà chắc nó cũng chẳng kết thúc được đâu.
– Cái kết á?
– Ý anh là có thể nó sẽ bị drop hoặc vô tận, không có hồi kết.
– Chắc mọi người nói em ích kỉ lắm nhỉ? Đúng không?
– “Mean” = “selfish” á?
– “Mean” = bad person.
– Anh hiểu rồi.
– Bởi vì em nói là em sẽ không bao giờ rời xa anh. Nhưng mà giờ đây, cảm giác như em đang xa anh dần dần, chầm chậm vậy.
– Ừ… Cái cây mà anh trồng, nó cũng chết rồi. Cũng từ từ như thế.
– Anyway… Vấn đề vẫn là ở em thôi. Em chẳng thể yêu nổi.
– Anh chưa bao giờ ép buộc em phải yêu anh cả. Anh chỉ xin em duy nhất 1 điều khi mình mới quen nhau đó là đừng ra đi nhanh quá. Ít nhất thì đến lúc này, em vẫn ở đây.
– Ừ, em vẫn ở đây, như cái cây ấy. Em cảm thấy tình cảm giữa chúng ta nhạt phai rồi, như cái cây ấy.
– Ừ, vậy thì đi đi. Anh sẽ nghĩ xem nên viết cái gì vào ngày mai. (đi này là đi cho cái việc bận của em ý bảo lúc trên)
– Anh có thể viết là em rất đĩ điếm hay cái gì cũng được. Em cũng chẳng quan tâm lắm bởi vì em thích anh như 1 người bạn cũ thôi. Nếu anh không hiểu thì sao cũng được.
– Anh không hiểu là anh đã làm chuyện gì, kể cả khi này nhưng mà anh vẫn luôn nghĩ tốt cho em. Ít nhất thì câu truyện của anh vẫn sẽ được tiếp tục.
– Anh vẫn nghĩ tốt về em á? Em không tốt đâu? Thấy không? Em làm tổn thương anh. Em làm anh đau.
– Anh vẫn luôn nghĩ rằng em phải có lý do gì đó
– Chẳng có lý do gì hay ho hết đâu. Mọi thứ em làm những ngày qua đều là nhảm shit và tồi tệ thôi..
– Anh không quan tâm lắm. 20000 lượt người đã view ở kia cũng đang chờ anh viết tiếp chap mới.
– Bởi vì cái app chết tiệt này, tất cả bọn con trai đều nói yêu ngay cả khi đ** biết nó là cái nồi gì cả. Em mệt mỏi lắm rồi. Tất cả đều là fake hết. Em đ** muốn thêm nữa. Anh còn muốn thêm bao nhiêu chap nữa?
– Em không cần biết đâu, anh sẽ sớm kết thúc nó thôi.
– Haha. Okay, nếu anh nghĩ như vậy thì tự mình đi mà kết thúc nó đi.
– Ít nhất thì để anh hỏi em câu này được không?
– Hỏi gì?
– Em nghĩ về anh bây giờ thế nào?
– Chả thế nào cả. Em chẳng biết được. Chỉ là ai đó em đã từng quen thôi.
– Anh có câu trả lời của mình rồi.
– Có rồi thì giờ tôi đi được chưa?
– Nếu em muốn thì có ai bắt em đâu?
– Anh nghiêm túc không đấy? Tôi đoán là đây là lượt mà anh làm tôi tổn thương lại như tôi đã làm.
– Anh có cách để kết thúc câu truyện của mình. Anh có cách của anh để suy nghĩ về em dù cho thế nào đi nữa. Thế nên anh sẽ kết thúc theo cách anh muốn. Mọi thứ chỉ là 1 câu truyện mà thôi.
– Ừ, đúng rồi đấy. Đi mà lừa dối người đọc của anh đi.
– Bởi vì anh chỉ là người mà em đã từng quen. Mà như thế có nghĩa là bullshit…
– You’re not. Fuck! I liked you. (Anh đ** phải như thế. ĐM, tôi đã thích anh thật.)
– Ừ, có lẽ vậy, có lẽ là đã từng. Nhưng mà giờ anh chỉ là bullshit mà thôi. Đó là câu trả lời mà anh có.
– Sao anh có thể nói như thế được? Mọi người đều là bullshit hết.
– Chắc anh không thể kết thúc cái kết của câu truyện theo cách mà người đọc muốn.
– Cứ thành thật đi, anh dai, đây là đời thực, không phải hư cấu đâu.
– Anh chỉ không hiểu là mình đã làm gì để bị đối xử như thế này.
– Anh chả làm gì sai cả, mình tôi thôi. Lỗi do tôi hết. Làm ơn quên tôi đi.
– Ít nhất thì cũng không phải do anh. Có lẽ vậy.
– Không phải do anh đâu mà lo.
– Bye, Goodluck.
– Tôi không cần mấy câu đó từ anh đâu. Chào…

Vậy là kết thúc, kết thúc chap này ở đây luôn. 

Rate this post

Related Posts

About The Author