[Nhật ký Voz] Tán gái Tây trên Meowchat – Chap 5.4

Chap 5 – Jeannie: Gái dâm Indonesia (Part 4: Tiếp theo từ cái nhà tắm)

Bực mình, dạo này bị dí cho 1 đống việc công ty, toàn các bên không liên quan cứ công văn phối hợp giải quyết suốt. Em cũng vừa nhận mấy dự án kiếm thêm nên có vẻ như không bao giờ hết bận. Tranh thủ buổi tối này để viết tiếp review cho mọi người.


Còn lưu cái ảnh này trên Google Photos, may là còn có anh Google lưu hộ ảnh cho chứ mình xóa hết các thứ của em ấy đi lâu rồi. Ảnh này rõ thấy em ấy trang điểm cực dậm và đeo lense nhìn kinh vãi nồi. Nhưng mà được cái mặt mộc trông rất hiền và xinh. 

Hôm trước là đang kể đến em Jeannie gạ vào nhà tắm rồi, để làm gì thì các bác đoán được chưa?  Đúng rồi đấy, em ấy bắt mình vào để… Cũng không ngờ thật, kể ra thì đây mới là lần nói chuyện đầu tiên, thực sự với nhau mà đã ra thế này rồi…
– Anh vào nhà tắm đi.
– Để làm gì?
– Thì em bảo anh cứ vào đi?
– Nhưng mà trong đó có gì đâu?
– Anh có yêu em không?
– Ừ thì… Có… Hỏi lắm thế?
– Thế thì vào đi… Không thì em cúp máy đây và sẽ không bao giờ nói chuyện với anh nữa.
– Okay Okay, anh vào đây.

– What now?
– What now?
– Thế em bảo anh vào rồi cũng hỏi What now là ý gì?
– Rồi, anh có yêu em không?
– Sao em hỏi mãi thế?
– Nếu anh yêu em thì em bảo anh làm gì anh cũng phải nghe theo nhé?
– Rồi rồi…

– Cho em xem tờ rim… (Show me your dick)

Đệttt… Đệttt… Vừa phải thôi chứ? Lúc này thì mình thật sự thấy bị… thật sự cứ thế nào ấy? Cảm giác mình rẻ rúng vãi cả nồi luôn. Trai bao đâu mà bảo show trym là show trym? Mà trai bao nó còn được tiền, đây lại còn đếch được cái nồi gì.

– Show me your dick, and I show you my boobies… (Cho em xem trym rồi em cho anh xem vếu này…)
– … (Mặt mình tỏ vẻ bất ngờ và lãnh đạm, tất nhiên cũng không nói nên lời… )
– (active camera) Anh thích không? Em đang grabbing my boobies… Ohhhh… I’m so horny babyyy… I’m so high… Cởi quần ra đi. Em muốn xem trym…
– Anh không quen với việc này… Anh không phải kiểu người này… Anh xin lỗi, nhưng anh sợ anh không làm được. Anh thích em nhưng mà…
– Come on, bae, dont be shy… You love me, right? I love you too… It’s OK. Tháo thắt lưng ra đi, em sẽ chỉ cho anh từng bước…
– Không được…
– C’mon, don’t break my mood. Thôi nào, đừng làm em mất hứng. Em chỉ như vậy với anh thôi.
– Anh đi ra đây…
– …
– Anh ra ngoài rồi.
– Ừ… Ra đi.

Xong rồi Jeannie cúp máy luôn. Cảm giác của mình lúc này vô cùng bối rối. Đúng là đàn ông con trai thì ai cũng có cảm giác thật, tất nhiên mình cũng thế thôi nhưng mà cảm giác thiếu tự trọng làm sao ấy? Như kiểu mình là một thể loại gì đó rất dễ dãi và rẻ tiền. Trym có tự trọng của trym. Không phải tự nhiên muốn xem là xem được. Không phải tự cao hay nói vui gì nhưng đặt vào lúc này mới thấy… Đúng là nói chuyện với em ấy thích thật nhưng mà không thể quá vội vàng như vậy được. Nếu đứng trước mặt nhau thì còn có thể xem xét  Hình thức này thấy nó bệnh hoạn làm sao ấy…

Mình ra khỏi nhà tắm, một đống tin nhắn từ em ấy, trách móc đủ các kiểu… Cứ như mình vừa làm một điều tội lỗi lắm ấy?

– Sao mà tôi ghét anh thế chứ? Sao mà anh lại nai như vậy chứ? Đừng có bao giờ nói chuyện với tôi nữa. Bye…

Mình cũng bí luôn, chẳng biết nói gì… Thất thần một lúc… Có khi là chỉ như vậy thôi. Tự nhiên gặp phải gái dâm, dâm vừa thôi thì thích chứ dâm quá cũng khổ. Mình chưa đủ đổ đốn bằng… Nghĩ thế nào cầm máy lên nhắn mấy lời…

– Anh xin lỗi. Chỉ là anh chưa quen với kiểu như thế này. Đúng là anh thích em, nói chuyện với em anh rất vui nhưng mà mọi thứ quá nhanh và anh chưa kịp bắt kịp cảm xúc. Anh cũng rất bối rối vì không biết em đối với anh có thật sự hay không nữa…

Nửa tiếng sau mới thấy em ấy trả lời… Lúc này là 2-3 giờ sáng rồi…
– Okay. It’s fine. Em không nghĩ gì nữa.
– Em không giận anh nữa chứ?
– Không.
– Thật chứ?
– Đã bảo là không giận rôi? Hỏi lắm thế?

Đệt? Kiểu gì vậy? Con gái đứa nào cũng thế này à? Thế này thì bố ai chiều được?

– Anh xin lỗi, anh không có ý đó… Em có còn thích anh nữa không? (câu hỏi ngu nhất trong ngày)
– I don’t know.
– Em chán anh rồi à?
– Không?
– Thế em còn giận anh hay sao?
– Không, em không giận nữa, em thích anh, em yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên… Chỉ là anh naive quá thôi. Anh con trẻ con. Còn nhiều điều phải học…
– Thế thì dạy anh đi? 
– Anh muốn em dạy thế nào?
– Anh không biết nhưng em biết gì thì cứ dạy anh.
– Được rồi. Nhưng mà lần sau em bảo gì thì anh phải nghe nhé? 
– Of couse. Mình Skype tiếp nhé?
– Yep…

Sau đó mình và em lại call tiếp, lại là mình nhìn cái màn hình đen sì vì em ý tắt đèn đi rồi. Được lúc lúc sau em ý lại lên cơn chút chút… Nhưng mà sau đó cũng không còn gì “đặc biệt” sảy ra… Mình và em có trò chuyện nhiều hơn. Em kể là trước đó cũng yêu 6 thằng rồi. Cũng chịch nhau với 1 thằng mới đây nhất cách 6 tháng rồi chia tay. Thằng ý là tình đầu tiên mà chịch. Cũng chẳng biết được. Kiểu lão luyện như thế này không biết là 6 thằng hay 69 thằng nữa? Được cái tư tưởng em ấy khá thoáng. Em ý hát nữa. Hát nhiều. Hát rất hay… Sướng lắm. Trước lúc mà dirty talk đã hát cho mình nghe rồi…

– Anh biết tại sao em lại yêu anh không?
– Tại sao?
– Vì em thích cái khuôn mặt anh khi lần đầu nghe em hát, mắt anh nhắm và tâm chí anh giường như cuốn theo từng lời em hát… Anh như đã nghe bằng cả trái tim vậy.
– Thì đúng là thế, vì em hát hay mà? Mà em học hát ở đâu vậy?
– Từ khi lên 4 tuổi thì bà bắt đầu dạy em tiếng Anh và hát. Em nghĩ giọng hát của em là được Thần linh ban cho thôi.
– Thích thế? Anh còn tiếng Anh bập bõm, anh biết là anh nói chuyện kém nhưng mà may là mình vẫn còn hiểu được nhau. Em là người duy nhất mà anh nói chuyện được trực tiếp tốt như thế này đấy?
– Anh phải học thêm đi, anh nói nhiều lúc còn khó hiểu lắm.
– Anh biết rồi, em cũng phải dạy thêm cho anh nhé 
– Được rồi… Mà sao anh lại đẹp trai vậy?
– Hả?
– Anh đẹp trai, sexy, đáng yêu nữa?
– Chắc là anh được Thần linh ban cho đấy.
… Em cười như phá mả? Mình cũng cười, không hiểu sao lúc ấy buột miệng ra câu ấy. Cảm giác mọi thứ thật thân thuộc. Cũng một phần vì em ấy cởi mở, mọi thứ gần gũi hơn rất nhiều.

– Vậy là… Anh bao nhiêu tuổi nhỉ?
– Ơ? Anh tưởng em biết rồi?
– Em biết đâu?
– Anh để cả năm sinh trong Skype ID mà? 1995 ấy?
– Thế là anh mới có 20 à?
– Chưa được 20, 1 tháng nữa mới đến sinh nhật anh. Anh ít tuổi hơn em…
– Em biết rồi. Không sao? Ổn cả mà?
– Em chắc là không sao chứ? Vì anh thấy con trai ít tuổi hơn cũng thế nào ấy…
– Thế nào là chuyện anh còn trẻ con và naive lắm. Lớn nhanh đi.
– Em hơn anh 3 tuổi, em 23 rồi… Không còn trẻ gì nữa đâu, em sắp phải lấy chồng rồi…?
– Hả? Em đùa anh à?
– Không? Anh có định lấy em không?
– Bố mẹ em có hề hà gì chuyện anh ít tuổi hơn không?
– Không sao đâu, họ không nói gì đâu. Chỉ cần mình yêu nhau chân thành thôi… (ngôn tinh vãi bíp)

Cơ bản vậy thôi… Có một buổi tối mà câu ra đến tận 3 chap 

Rate this post

Related Posts

About The Author