[Nhật ký Voz] Tán gái Tây trên Meowchat – Chap 5.6

Loading...

Tự dưng đợt này vãn việc, mình bắt đầu rảnh hơn, cũng sắp đến kì nghỉ tết tây nữa. Có vài ngày được xả hơi, sạc lại năng lượng đúng là không còn gì hơn lúc này. Chia sẻ một chút, mình đi học và đi làm song song, sáng ở công ty, chiều lên lớp tối lại về công ty ngủ. Công ti vẫn có rất nhiều người làm ca đêm và trực đến sáng và nghiễm nhiên mình sẽ tận dụng nó để có 1 chỗ ở free 

Trở lại với câu truyện với Jeanine, có điều lạ là thấy view trên channel mình up clip của Jeanine thấy khá nhiều mà tuyệt nhiên gần như không có ai comment thêm trong topic này? https://www.youtube.com/channel/UCHq…UMmUh80r9X7e1w

Ở trước mình đã kể về kế hoạch trong mơ… Tiếp tục nào… 

Tất cả đúng là 1 kế hoạch hoàn mĩ với kiến thức, khả năng cùng các mối quan hệ mình đang có ngoài xã hội. Thế nhưng vấn đề bắt đầu sảy ra, nó ko bắt nguồn từ kế hoạch của mình mà bắt nguồn từ chính Jeanine. Em bắt đầu trở nên thực dụng.
– Anh ơi em hết tiền điện thoại rồi. Anh nạp cho em đi?
– Há? Nạp thế nào đây?
– Ở Indonesia, tiền điện thoại gọi là Pulsa, tìm google đi, tìm cách nào mua cho em đi. (dịch là Viettel cho thuần việt )
– Trời, anh biết làm thế nào giờ? Anh làm gì có tài khoản VISA? mà kể cả có anh cũng không biết làm thế nào mua được luôn?
– Tìm google đi? Anh kém thế?
– … Anh tìm đủ các kiểu rồi? Anh có Paypal, có mua được không?
– Hay anh chuyển tiền cho bạn em đi, nó bán thẻ Viettel.
– Nhưng mà tài khoản ngân hàng của anh chưa cho chuyển, để anh làm VISA đã, nhưng mà kể cả anh làm rồi thì anh cũng chỉ có thể chuyển cho nó qua Paypal thôi? Làm gì có thể loại chuyển tiền nào tốc hành như em muốn lúc này?
– Em không biết đâu, em đang cần gấp lắm? Anh tìm cách nào đi?
– Thế giờ em muốn anh làm sao đây? 
– Em gửi anh info của nó này, ABC XYZ, số tài khoản 696969696xyz… Anh chuyển tiền vào đây rồi nó sẽ gửi mã thẻ nạp cho em.
– Chờ anh chút anh kiếm cách xem nào…

Đệt? Đùa nhau à? Làm nồi gì có kiểu chuyển tiền nào như thế? Nhanh nhất thì chỉ có thằng western union, nhưng thằng này bắt vác giấy tờ đến tận ngân hàng vào giờ hành chính, chưa kể xác minh người nhận các kiểu nọ kia bên ngân hàng bên kia, nói chung riêng khoản thủ tục hành chính thôi đã chết cmn thời gian rồi? Mình đi làm sáng từ 8h đến 12 giờ, đi học chiều từ 1h30 đến 5h, làm nồi gì có lúc nào mà đi? Công ty quẹt thẻ chấm công, camera giám sát các kiểu, đi học thì điểm danh vân tay… Nói chung là nản vãi cả nồi lúc này luôn. Mà chưa kể là đang 12 giờ đêm. MẸ…

– Em ơi, giờ đêm rồi? Em bắt anh làm thế nào?
– Anh có biết western union không?
– Anh vừa xem qua? Thủ tục lằng nhằng lắm, 12h đêm rồi? Ngân hàng nào cũng làm việc giờ hành chính? Em biết anh đi học đi làm lúc nào mà?
– … EM KHÔNG ĐÒI HỎI ANH MỘT CÁI NHÀ, EM KHÔNG ĐÒI HỎI ANH MỘT CÁI XE HƠI MỚI, HAY MỘT HÒN ĐẢO HAY CMN GÌ CẢ? EM CHỈ CẦN THẺ ĐIỆN THOẠI THÔI? CÓ 20$ THÔI MÀ ANH CŨNG KHÔNG LÀM ĐƯỢC? THẾ THÌ ANH CÒN LÀM ĐƯỢC CÁI GÌ CHO EM?
– Ơ? Sao em lại nói vậy?  Anh có làm gì đâu? Anh cũng muốn mua được nhưng giờ anh biết phải làm sao? Vấn đề không phải là bao nhiêu tiều mà là làm thế nào để mua được? Giờ anh có thể nhờ ai đó thanh toán cho qua thẻ VISA hoặc MASTER. Anh không tìm được cách nào mua online bằng thẻ cả? Em tìm cho anh đi?
– Giờ chỉ có cách anh chuyển tiền cho bạn em rồi bạn em sẽ mua thẻ gửi cho em thôi…
– Anh xin lỗi, anh hết cách rồi, anh cũng dốt mấy cái về ngân hàng, tiền nong này lắm, hay thế này, anh đưa em Email và password của ID đăng nhập vào ngân hàng của anh, đây. abcxyz@69.com pass là *******. Em đăng nhập vào rồi thử tìm xem có cách nào không? Anh vừa chuyển ngôn ngữ ngân hàng sang English rồi, trong đó anh có hơn 200$, em muốn làm gì thì làm.
– Không cần nữa. Mình dừng ở đây đi, tôi chán anh lắm, đừng có nói chuyện với tôi nữa.
– WHY? WHAT’VE I DONE? đừng đối xử với anh như vậy chứ? 
– *seen* (đã xem nhưng đé* trả lời)
– Sao em nói những lời này dễ dàng vậy?
– *seen* (đã xem nhưng đé* trả lời)
– Jeanine? Anh xin lỗi mà?
– *seen* (đã xem nhưng đé* trả lời)

Chuyện nồi gì đang sảy ra thế này? Vấn đề không phải là 20$. Mình cũng lục tung cả cái website BIDV của mình lên để xem có cách nào chuyển khoản được tức thì ra nước ngoài không nhưng không hề có. Mình cũng dốt mấy cái tiền nong với ngân hàng vãi nồi, cái này là đi làm công ty làm cho mới có cái thẻ BIDV mà dùng để đổ lương. Mà sao tự dưng em nó trở nên thực dụng vậy? Thu nhập cũng 500$/tháng mà cũng phải lèm bèm vậy? Chẳng nhẽ không nhờ mượn được đứa bạn nào từ xa hay sao? Mà thằng nồi nào chuyển khoản cho nó kia nhỉ? Bắt mình chuyển vào đấy mà mình còn đếch biết nó là ai? 

Em nó không thèm trả lời mình nữa, kể cả Whatsapp lẫn Meow lẫn Skype. Bất kể mình có van nài, xin xỏ hạ thấp mình thế nào… Lúc này mình quan tâm đến cái dự án trong mơ kia hơn bất kì thứ gì, không thể để chuyện nhỏ nhặt này phá hỏng tất cả được, lẽ ra đêm nay 2 đứa phải tập luyện tiếp chứ? Sao lại ra nông nỗi này? Mình bắt đầu gọi, gọi hàng trăm cuộc qua Skype rồi Whatsapp, em không nghe máy? Nhìn thì vẫy thấy nick đang sáng Online mà không nghe? Hết tiền kiểu gì mà vẫn online được vậy? Mình vẫn gọi, đến tầm 2h mệt quá ngủ.

Sáng hôm sau ngủ dậy, không một tin nhắn, không một cái gì hết? Mình gửi vài cái ảnh selfie như hàng ngày, kiểu 2 đứa hay gửi cho nhau buổi sáng để chào nhau vậy… Không thèm xem luôn, chỉ thấy báo đã gửi thành công. Mình tiếp tục gọi và nhắn tin xin lỗi…

Trưa đến lên lớp học, mình vẫn cố gọi nhưng không nghe, mình nhắn tin xin lỗi các kiểu, cố gắng cứu vớt tình trạng này. Cuối cùng cũng hiện *seen* (đã xem nhưng đé* trả lời). Dù sao cũng có tiến triển. em ấy đã chịu đọc những gì mình gửi, đã chịu xem những gì mình nhắn và chắc cũng biết mình gọi cho em cả trăm trăm cuộc từ đêm qua đến giờ…
– hmm… Okay.
– Em đây rồi… Anh xin lỗi, em vẫn giận anh lắm à?
– Không.
– Anh không biết phải làm gì cả?
– Em không giận anh.
– Em ghét anh lắm à?
– Không…
– Vậy thì mình bình thường trở lại được không? Đừng đối xử với anh như vậy nữa? Em hiểu hoàn cảnh của anh mà? yêu cầu của em thực sự là quá khó với anh lúc này?
– Ừ, em biết rồi, không có gì nữa. Nói chuyện sau đi, em đang bận.
– Ừ được rồi được rồi. Anh yêu em. Đừng giận anh…

Em ấy đã chịu nói chuyện, có chút cứu vãn. Ôi cái kế hoạch trời đánh kia… Mày đừng vì thế mà sụp nhé? Tất cả tao trông trờ vào mày. Kế hoạch mấy thằng đã vẽ ra giấy rất công phu, chụp ảnh lại up lên Cloud để bảo mật. Mình hạ bản thân đến mức này tất cả vì nó, chưa bao giờ cảm thấy nhục nhã trước 1 đứa con gái như vậy? Cảm giác van xin tha thứ mặc dù đếch hiểu mình mắc lỗi nồi gì? Mình mệt, thức khuya, sáng dậy sớm đi làm xong giờ học vật vờ trên lớp. Điện thoại cũng hết pin do mình gọi cho em ấy quá nhiều lúc trước. Mình cắm sạc ở ổ điện chỗ gần bục giảng. Lớp cũng toàn đứa thân quen, an tâm không lo mất. Chỉ lo đứa nào nghịch trêu cái gì thôi… Mình gục xuống ngủ vì quá mệt…

Gần 1 tiếng sau, mình tình dậy, lên lấy điện thoại xuống, pin cũng khá khá đầy rồi. Aaaa… Em nó nhắn tin này. Xem nào…
– FUCK
– Really? Ok then, bye…

ĐỆT? ĐỆT? ĐỆT? Cái nồi gì vậy? Sao máy mình lại nhắn từ FUCK cho em nó? Cái nồi gì đang sảy ra vậy? Đệt, đang lúc nước sôi lửa bỏng, cố gắng lắm mới vớt vát được mà giờ lại thế này? Fuck Fuck Fuck…

Rate this post

Related Posts

About The Author