[Nhật ký Voz] Tán gái Tây trên Meowchat – Chap 5.7

Chap 5 – Jeannie: Gái dâm Indonesia (Part 7: KẾT THÚC)

Gần tết, xin lỗi các bác do delay topic hơi lâu, em đi làm dự án ngoài nhiều. Tháng này mắt trước mắt sau đã tiêu hết hơn 10 củ. Bằng mẹ 2 tháng lương.

Cân đối được giữa thời gian làm việc, thời gian đi học trên lớp rồi thời gian nghỉ ngơi trong một hoàn cảnh như thế này khiến mình gần như không còn chút thời gian nào cá nhân. Tiện thể thì thấy có cái app quản lý chi tiêu Money Lover này của Việt Nam ngon phết. Mình dùng Premium cảm thấy không phí 5$ bỏ ra mua bản quyền.  Tiện thể thì bác nào muốn dùng Money Lover Premium bản quyền giá rẻ chỉ 50k thì có thể inbox account tài khoản, mình sẽ set Full Premium cho nhé. 

Trở lại với Jeannine. Như vậy là đã rõ, chắc chắn có thằng mẹ nào trong lớp nhân lúc mình ngủ say đã troll mình như vậy… Sau lúc đó là lại những tràng dài cuộc gọi và tin nhắn xin lỗi. em không nghe máy cũng không reply… Trời… Khó khăn lắm mới làm lành được một chút, còn chưa kịp nguôi thì đã lại tả tơi rồi… Mình cứ gọi, hết whatsapp lại skype, gọi điên cuồn, nhắn tin điên cuồng…
– Em ơi, anh xin lỗi, đêm qua a chờ em mệt quá, sáng làm bận ở công ty, đến giờ lên lớp ngủ gật bị lũ bạn nó trêu. Anh không biết gì cả. Em biết anh là nguời như thế nào mà? Anh không bao giờ nói với em những từ như vậy, anh chưa bao giờ nói bậy hay chửi thề gì bao giờ. Em biết mà?… Đừng như vậy với anh…

Mình cũng không nhớ là đã nói những gì nữa, nhưng nhiều và dài lắm. Chưa bao giờ mình phải quỵ lụy như vậy… Vâng, tất cả vẫn vì cái dự án ấy, không thể để những thứ như thế này làm mọi chuyện đổ hết xuống sống xuống biển được…

Tối đến… Mình cũng đã đủ mệt để dừng lại cái trò spam gọi và tin nhắn ấy. Lúc này cũng chuẩn bị một chút gọi là tâm lý để đối mặt với điều xấu nhất có thể sảy ra…

– Okay… I’m not mad at you… But you need to ask someone who did that to say sorry for me.
– Anh xin lỗi, thật sự là anh cũng chưa tìm được nó là thằng nào cả? Anh mà biết anh cho nó 1 trận ngay. Em đừng giận anh nữa nhé?
– Thôi được rồi…
– Em có nhớ anh không?
– Tất nhiên là có rồi?
– Anh hứa là không để những chuyện như vậy diễn ra nữa đâu..
– Hmm… Em yêu anh…

– Nghe vậy anh thấy đỡ hơn rồi…
– Nhưng mà em hết tiền điện thoại rồi. Nếu tí nữa mà đang chat bỗng dưng không thấy em đâu thì là em chưa mua thẻ kịp. Em mà mua thẻ rồi em sẽ bảo.
– Anh xin lỗi, anh không có thẻ VISA lúc này.
– Không sao mà. Cứ chờ thôi.
– Chờ vậy, Nhưng mà em quay lại sớm nhé…

Thở dài… Cuối cùng cũng xong, cảm giác toàn thân nhẹ nhõm đi bao nhiêu lần. Tưởng chừng mọi sóng gió đã qua đi nhưng mọi chuyện không đơn giản như mình nghĩ. Em bắt đầu lải nhải suốt ngày cái điệp khúc hết tiền điện thoại? Nếu có cách nào mua được thì mua cho em đi? Đệt? Thật sự là đếu biết làm thế nào mua được luôn? Trừ dùng Western Union, mà cái ấy phức tạp vcđ. Chắc mấy hôm nữa ra làm cái VISA Debit rồi kiếm cách link vào Paypal xem có mua được không….

Mình không hiểu tại sao mà lúc nào cũng kêu hết tiền, không skype, không nhắn tin được mà điện thoại lúc nào cũng online? Ơ thế mày dùng bằng mạng gì? Không skype được thì thôi? Nhắn tin whatsapp thì mất gì đâu? E nó bắt đầu tỏ ra khó hiểu và khiến mình mất lòng tin…

– Tớ bảo, con Jeanine ấy? Hôm trước tới faved nó xong hôm qua nó chat với tớ như đúng rồi.
– Tớ bảo rồi, con ấy giờ bitch bỏ mẹ, tớ cũng chán rồi… Đến đâu thì đến, cùng lắm thì thôi.
– Hôm qua nó cũng làm quen, nói chuyện lả lướt như đúng rồi… Nó còn khoe tớ cái bài mà nó thu cho Chim hát Say you do ấy? Chả nhẽ mình bảo mẹ là bố mày nghe chán rồi mày còn gửi?
– Ừ… đm nó…

Mình chán… Thằng bạn trong hội đồng dâm, nó là thằng nhiệt tình nhất, cùng mình vạch kế hoạch cho cái dự án kia tận tình nhất. Mình biết Jeanine cũng không phải đứa tử tế gì, bằng chứng là ngay từ hôm đầu tiên đã đòi chat xxx rồi… Mấy bọn làm trong ngành giải trí này không dâm cũng dật… Buồn vì bị phản bội thì ít… Thật ra mình cũng có mất gì đâu nhỉ? Nhưng buồn vì kế hoạch đổ bể thì nhiều… Mình như kiểu đang lên đỉnh rồi thì bất chợt thượng mã phong vậy?

– Tôi đã lầm, từ trước đến giờ tôi luôn đối xử tử tế, ăn nói nhã nhặn với cô. Cô bảo gì tôi cũng làm. luôn chiều ý cô. Mặc dù chỉ là quen nhau qua internet thôi nhưng đối với tôi, tất cả đều là thật. Không ngờ cô chỉ là kẻ dối trá. You’re liar….
– Yeah.
– So, bye.
– Bye then.

Tất cả đổ bể như vậy đấy… Mình xóa số khỏi danh bạ, xóa hết tin nhắn, hình, video… chặn nick meow, chặn hết…

3 tuần sau… Mình đã quên một thứ đó là chặn số của em ấy trên Whatsapp. Mới chỉ đã xóa tin nhắn kèm danh bạ thôi. Cứ nghĩ mặc định thế là hết rồi…

– Dạo này anh thế nào rồi?
– ?
– Vắng em anh có sống tốt không?
– Tại sao cô lại tự dưng hỏi tôi vậy?
– Chỉ là em bận tâm thôi. Em vẫn nhớ anh, vậy nên em hỏi vậy thôi.
– Không có gì. Ổn, cảm ơn.
– Hmm… Anh có… nhớ em chút nào không?
– Ý cô là gì?
– Ý em là anh có nhớ em hay không?
– Công việc chiếm hết thời gian rồi. tôi không rảnh nghĩ đến mấy thứ khác.
– Thật vậy á? Đừng có tự lừa dối bản thân mình như thế chứ?
– Tôi không đang tự lừa dối bản thân mình. Cô hỏi vậy để làm gì?
– … Vì em nhớ anh nhiều lắm. Anh cứ trả lời đi?
– …
– Tối nay Skype với em nếu anh còn nhớ em. Trả lời em sớm nhé, không là em ngủ mất đấy…
– I know I’m not the only one…
– Cái gì? Anh không phải là người duy nhất á? Sao lại như vậy được? Em đã dành cho anh tất cả thời gian mà em có?
– Ai mà biết được? (công nhận em ý nói dối mà cứ như thật, lúc này mình biết là bị lừa dối nhưng vẫn siêu lòng. Em ấy vô cùng có kinh nghiệm nắm bắt tâm lý đàn ông. Em ấy biết đánh như thế nào , lời lẽ ra sao để đốn gục đối tượng mình muốn một cách nhanh chóng nhất…)
– Em chỉ có một mình anh thôi. Đó là tất cả?
– Anh vẫn nhớ em đấy chứ?
– … Không biết… Tôi đang nghĩ…
– Em biết anh vẫn còn nhớ và yêu em mà? Đừng trốn tránh nữa… Nói với em là anh vẫn nhớ em đi…

Thế rồi em ấy gọi Skype cho mình luôn lúc ấy, mình vẫn giữ 1 thái độ nghiêm túc, vẻ mặt sắc lạnh. Nhưng thật sự là không quá được 5 phút. Em ấn vẫn đốn ngã được mình dễ dàng.
– Em biết là anh vẫn còn yêu em mà?
– Không biết…
– Nhìn khuôn mặt anh kìa?
– Mặt tôi làm sao?
– Đừng cố gượng nữa, anh sắp cười tung tóe ra hết rồi kia kìa…
Lúc này thì không nhịn được nữa. Mình cười… Không cầm nỗi lòng nữa. Em ấy quá sắc sảo…
– Nói là anh vẫn còn yêu em đi.
– Anh không biết. Để lúc khác đi. Anh vẫn còn ghét em.
– Đừng ghét em, em sẽ khóc to đấy. Em sẽ buồn và em sẽ khóc rất to. Anh sẽ là một người đàn ông xấu vì đã làm người phụ nữ của minh khóc.
– Thôi được rồi, được rồi…

Sau hôm đó, 2 đứa làm lành trở lại, em ấy không còn kiểu “khó ở” như trước nữa. Mình lại bắt đầu bàn bạc lại với em ấy về cái kế hoạch cũ, lại quay lại với hội đồng dâm vạch ra từng đường đi nước bước đế biến cái dự án trong mơ kia thành hiện thực….
Cũng có thêm vài lần em ý lại “khoe da thịt” trên Skype, đợt sau đó mình cũng bận, mình còn ít dành thời gian cho Jeannine hơn là em ấy. Đến nỗi em ý còn phải nói “Đã 2 ngày rồi mình chưa skype với nhau đấy? Anh quyên em rồi đấy à?”… Những thứ khác cuốn mình đi, học hành, thi cử, công việc công ty dồn xuống, mình hết còn tâm trí nghĩ cho cái gì. Những cuộc trò truyện giữa mình và Jeanine bắt đầu thưa thớt dần, không hẳn là mình bận mà mình chán, do cứ mở mồm là em ý lại lôi cái điệp khúc em hết tiền điện thoại rồi, anh mua card cho em đi. Em cần lắm… Quanh đi quẩn lại cũng chỉ là như vậy…

1 tuần… Mình không thèm nhắn tin gì cho em ấy. Không còn gì để nuối tiếc nữa, kiểu người này không thể bắt tay làm đại sự được…
– Đến lúc này thì để em nói lời tạm biệt nhé?
– Ừ. Vậy đi. Em nói vậy rồi thì anh cũng không muốn nói gì thêm nữa.
– Ừ, chào anh. đm (Fuck).

HẾT.

Mình done topic này tại đây. Không viết thêm nữa. Cảm ơn tất cả mọi người đã theo dõi. Mình cũng không còn sử dụng Meow nữa. Hiện tại mình đã có mối quan hệ khác, nghiêm túc hơn, cũng từ meow mà ra nhưng có lẽ mình sẽ để dành để viết thành 1 truyện riêng sau. Đưa từ một mối quan hệ ảo, thành một cuộc tình thật và một cái kết có hậu như mong ước. Tất cả còn ở phía sau mà mình còn phải nỗi lực rất nhiều để có được.

Rate this post

Related Posts

About The Author