[Review] Nghề Nuôi Gái 1-2-3

Loading...

#NghềNuoiGai
Chap 1 : Công việc không ngờ đến.
Chắc anh em ai cũng từng một lần đi đá phò , hoặc chí ít cũng từng gặp hoặc nghe đến những cô gái làm cái nghề mà xã hội cho là mạt hạng này. Tuy nhiên đó là cái nhìn khinh rẻ của xã hội , ban đầu tôi cũng có suy nghĩ như thế. Nhưng rồi khi tiếp xúc nói chuyện , chăm lo từng bữa cơm , giờ đi ngủ cho bọn nó thì tôi thấy cái nghề lấy lỗ làm lãi đó đằng sau còn rất nhiều câu chuyện đáng cảm động.
Giữa năm 2016 tôi từ bên Đài Loan trở về nước , trước đó tôi đi du học. Gọi là du học cho nó ha oai thôi chứ sang đó đi cày kiếm tiền hết. Gần ba năm bên đó tôi làm bếp trong một nhà hàng Hàn Quốc. Ban đầu được nhận cũng làm chân nhặt rau , rửa bát lương bèo bọt thôi. Nhưng vì có máu đam mê nấu ăn trong người tôi lân la, gạ gẫm thằng sư phụ đứng bếp chính lúc bấy giờ dạy mình cách cầm chảo, cầm dao, hất chảo nữa. Ham học hỏi nên sau 1 năm tôi được thay sư phụ đứng bếp chính khi mà nó lên làm quản lý, tạm biệt cái cảnh rửa bát mòn vân tay. Hết hạn 3 năm tôi về nước, ban đầu cũng tính xin làm bếp ở các nhà hàng. Khổ nỗi bên kia tôi làm một tháng tính cả thêm giờ với tiền thưởng có tháng lĩnh tới 40tr. Giờ về nước ra mấy nhà hàng làm tháng 3tr nghĩ nó cũng nản. Vậy là tôi vật vờ chưa muốn làm gì , số phận đưa đẩy thế nào bà chị họ ngoài Quảng Ninh lại gọi tôi ra đó chơi. Ra đến nơi tôi mới biết bà ấy mở một quán cà phê , nhưng bên trong thực chất là nuôi Gái. Nhìn cái quán thì lụp xụp , phòng ngoài thì kê tạm bộ bàn ghế ( chắc là để tiếp các thanh niên hay hội những người đàn ông goá vợ ) . Đi sâu vào trong là một gian nhà rộng được ngăn ra làm 3 phòng để cho nhân viên ở. Lúc tôi ra thì quán bà chị nuôi tầm 7 đứa. Tất cả đều là người dân tộc , tại sao tôi lại biết bọn nó là người dân tộc ..?? Vì lúc tôi vào quán thấy chúng nó ngồi nói chuyện xì xà xì xồ, mấy năm ở bên Đài có đi học đàng hoàng nên vốn tiếng Trung của tôi không phải ít. Nghe thì ko phải tiếng Tàu rồi , tôi cũng hơi đơ thì bà chị mới bảo chúng nó nói tiếng dân tộc đấy không hiểu được đâu.
Quả thật nếu bọn nó mà không xổ tiếng bản địa ra thì bố tôi cũng chẳng đoán được là người Kinh hay người dân tộc. Nói thế không phải phân biệt vùng miền mà đang kể chuyện thế thôi nhé các thím. Đừng chửi em mà tội, liếc qua một loạt thì phải công nhận một điều bà chị tôi tuyển toàn hàng chất lượng, đứa nào cũng cao tầm 1m6 , trang điểm xinh xắn, tuổi đời còn rất trẻ , thấy bảo toàn 97-98. Nhưng chúng nó nhìn có vẻ già dặn hơn tuổi , chắc là do tính chất công việc phải di chuyển nhiều , với vào đời sớm nên việc lão luyện so với tuổi đời có thể hiểu được. Thăm quan cái động của bà chị xong là hai chị em đi ăn hải sản để nói chuyện. Nói thêm về bà chị hoi tôi một chút , bà này cũng thuộc dạng xã hội , có quan hệ. Không thế mà cái động bàn tơ của bà ấy tồn tại ngót nghét chục năm nay chưa một lần bị Can sờ gáy. Tính tình thì nóng nảy nhưng được cái bộ đội. Đang định đưa con tôm vào mồm thì bà ấy hỏi thẳng luôn :
– Về không tính làm gì hả cậu..??
Tôi ngập ngừng đáp:
– E chưa chị ạ, bên kia làm bếp mà về Việt Nam lương thấp quá. Đi làm công nhân có khi còn được 7-8tr một tháng.
– Thế mày ở đây làm quán cho chị . Tiền nong chị không để mày thiệt. Ít nhất cũng gấp đôi cái lương công nhân.
Tôi thấy làm lạ , nghĩ bụng : Chắc bà ấy trêu.
Bà ấy tiếp :
– Chị nói thật đấy, chị sắp mở một quán cầm đồ. Cần người làm ở quán cà phê để chị làm mảng khác. Giao cho người ngoài thì không kiểm soát được. Tính cậu chị biết, nên muốn giao cho cậu làm.
Tính chất công việc thì cũng chẳng có gì, chủ yếu là thức khuya thôi. Quán thường mở cửa từ sáng đến tầm 1h đêm. Gọi là mở từ sáng nhưng ban ngày đa phần ít khách, nhân viên thường ngủ lấy sức để tối hoạt động. Bà chị tôi khôn ở chỗ là biết tôi thích nấu ăn nên nếu để tôi làm thì việc cơm nước xem như là ổn định. Ngoài ra thì còn tiếp khách thu tiền, chấm công cho mỗi đứa nữa. Bao giờ đóng cửa thì tính tiền vào sổ….Đại loại là như thế. Nói thật thì từ trước đến giờ làm toàn những công việc theo khuôn mẫu , cho nên nghe cái việc mới này thấy cũng ham ham. Một phần nữa là môi trường làm việc khá năng động . Suy nghĩ mấy giây tôi trả lời luôn :
– Thế chị cho e làm thử , nếu được thì e sẽ làm.
Kiểu thấy tôi còn e dè bà chị nói :
– Cứ làm đi, mặt đỏ thì tháng nào cũng lo từ trên xuống rồi. Chị làm gần chục năm nay mà vẫn tồn tại thì cậu biết. Mặt đen thì lại càng ko phải sợ , có vấn đề gì cứ alo cho chị là được.
Nghe thấy hai quả bảo hiểm có vẻ nặng đô nên tôi thấy tự tin hẳn. Vậy là tôi chính thức trở thành Cai Phò từ ngày hôm sau. Cái công việc mà có nằm mơ tôi cũng không bao giờ nghĩ đến. Ngay hôm đó bà chị dọn ngay cho tôi một phòng ở quán luôn , đồ đạc thì tôi chỉ có mấy bộ quần áo . Còn đâu phòng ốc thì đã có máy tính, điều hoà, giường đệm đầy đủ. Cư như bà này đã chuẩn bị từ trước chờ người đến ở vậy. Buổi tối hôm đó tôi được mục sở thị cung cách làm việc của Chủ đến Nhân Viên.
Trời nhá nhem là các em bắt đầu xúng xính quần áo, tô son, trát phấn…Kiểu như chuẩn bị diễn thời trang ấy. Tám giờ tối trở đi là tầm cao điểm , khách vào từng tốp 2-3 người, có khi lại đi đơn lẻ. Đôi ba câu xã giao , mời chào đon đả là khách chọn nhân viên , các em mặt ai cũng tươi cười như hoa hậu thân thiện. Ngã giá trả tiền xong là mỗi em khoác tay một anh đưa sang nhà nghỉ phía sau quán. Vừa nhìn vừa suy nghĩ thì tôi đoán ở đây đều làm việc theo hệ thống hết. Không như Đồ Sơn hay Quất Lâm mà tôi từng biết. Ở đây nhân viên từ quán phải dẫn khách sang các nhà nghỉ chứ không được đi tại gia. Nói nôm na là mỗi người một mảng , bạn không thể nào vừa kinh doanh Thịt mà lại đòi bán cả Cá được. Còn nhà nghỉ cũng không được phép nuôi nhân viên , nếu nhà nghỉ có khách thì sẽ alo sang các quán để mượn người. Đôi bên cùng có lợi, có mối liên hệ chặt chẽ với nhau.
Sau một tối nhìn nhận và ghi nhớ tôi phần nào nắm được giá cả, mấy nhà nghỉ xung quanh tên gì , và quan trọng nhất là nhớ mặt 7 đứa em Gái. Cái quán trông vậy mà đông khách phết , từ 8h tối mà cư đi đi , về về không lúc nào ở nhà đủ quân số. Hôm đó quán nghỉ sớm , 12h đêm bà chị đóng cửa gọi tất cả ra phòng tiếp khách để giới thiệu Boss mới là Tôi. Không phải vòng vo bà chị đi thẳng vào vấn đề :
– Đây là em trai chị, từ ngày mai cậu ấy sẽ thay chị trông nom quán xá và quản lý các em. Tạm thời chị vẫn ở đây nhưng nếu cậu ấy làm tốt thì sau này chị giao hẳn quán cho cậu ấy làm. Mấy đứa làm quen với cậu ấy nhé.
Đờ mờ , nhìn bọn nó địa tôi từ đầu đến chân mà ngại đỏ cả mặt các ông ạ. Xong một hai đứa còn xổ tiếng dân tộc nói thì thầm với nhau cái gì đấy mà tôi đéo thể nào hiểu nổi. Tôi vừa gãi đầu vừa nói :
– Chào mọi người , từ mai anh sẽ thử việc ở đây. Mong tất cả giúp đỡ.
Thấy bộ dạng lúng túng của tôi chúng nó phì cười , xong còn trêu mấy câu bựa bựa. Ôi dào , chúng nó còn có thể ăn thịt tôi luôn chứ trêu đã là nghĩa địa gì. Chào hỏi xong thì tôi lấy số điện thoại của từng đứa rồi cho số của mình để tiện liên lạc. Đồng hồ lúc này cũng đã gần 1h sáng….Bà chị cho tất cả đi ngủ , tôi cũng khá mệt vì hôm nay phải tiếp thu hơi nhiều cái lạ. Tôi đi vào phòng của mình chuẩn bị ngủ , đóng cửa phòng mà vẫn nghe chúng nó ríu rít ở bên ngoài , đứa thì thay quần ao, đứa thì gọi nhau :
– Thế mày đã đặt thuốc chưa , hôm nay nghỉ sớm ko đặt đi mai lại lười.
Mãi sau này tôi mới biết chúng nó đặt thuốc gì và đặt vào đâu. Tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết………
———————
#NghềNuoiGai
Chap 2 : Ngày đầu tiên làm việc.
Chắc do hôm qua nhìn các em lượn đi lượn lại nhiều quá đâm hoa mắt hay sao mà tôi ngủ đến 10h sáng mới dậy. Mở cửa phòng bước ra đập ngay vào mắt tôi là cảnh hai đứa em Gái áo dây, quần lót đi dạo khắp nhà. Tự nhiên như chỗ không người ấy , à mà cũng đúng thôi , từ trước giờ quán toàn là nữ bảo sao không thấy ngại . Dù chẳng muốn nhìn đâu nhưng nó cứ đập vào mắt , tôi cũng hơi lấy làm lạ vì cứ nghĩ gái vùng cao thì phải đen lắm , kiểu trên núi thì gần mặt trời hơn. Thế mà sao mấy đứa này nó trắng thế , mà thôi kệ , lỡ nhìn rồi thì biết làm sao. Nghe thấy tiếng động cả hai đứa quay lại , hình như chúng nó quên mất sự hiện diện của tôi trong nhà thì phải , cả hai vội vàng kéo áo xuống che phần dưới lại. Nhưng khổ cái kéo xuống che thì bên trên lại hở. Tôi thì đứng chôn chân tại chỗ , hai đứa đỏ mặt chạy cuống vào phòng.
Vậy đấy, thế mà tôi cứ tưởng chúng nó phải quen rồi chứ . Ai dè cũng ngại như bình thường , chắc là do tôi là em bà chủ với chẳng phải khách khứa giao kèo gì nên tụi nó thấy ngại cũng đúng. May mà chúng nó chạy mất chứ bọn nó mà ở lại làm trò trêu tôi chắc tôi Cứng Đơ mà chết . Đánh răng rửa mặt xong thì bà chị tôi đi chợ mua đồ về nấu cơm , bình thường thì là mua thức ăn với rau cỏ về cho các em ấy tự nấu. Nhưng hôm nay thì tôi nấu , cơm canh thì như những gia đình bình thường thôi. Gần 12h thì cơm cháo xong xuôi , các em thì cũng dậy hết cả rồi. Ngủ ngày cày đêm mà , cho nên hầu như cứ gần trưa mới là bình minh. Ăn cơm thì cả nhà ăn chung luôn , ban ngày mới ngủ dậy , chưa trang điểm nên nhìn các em kém sắc đi nhiều so với buổi tối. Được cái em nào ăn cũng khoẻ toàn 3 bát cơm mà chẳng đứa nào béo. Đúng là phải ăn nhiều thì mới có sức làm việc.
Ăn xong là mỗi đứa một tay một chân tập trung vào dọn rửa . Trong số đó cũng có vài đứa sạch sẽ lên khá là chăm. Buổi trưa ít khách là quét dọn nhà cửa phòng ốc ngăn nắp. Bà chị tôi lúc này đã đưa số của tôi cho tất cả các nhà nghỉ xung quanh để có gì còn cho người đi làm. Đồng thời lưu tên các nhà nghỉ vào điện thoại tôi. Tầm 2h chiều cuộc gọi đầu tiên trong ngày làm việc của tôi đến từ nhà nghỉ Đồng Quê. Họ gọi hai người với yêu cầu là trẻ và chiều khách. Tôi nói với bà chị thì bà ấy bảo cho cái Hoa với cái Mỹ đi :
– Cậu cho hai đứa đấy đi, hai chị em nó tự đi xe máy , Đồng Quê cách đây tầm 1 cây cơ. Mấy hôm nữa quen đường xá chị dẫn cậu đi một vòng các nhà nghỉ để biết chỗ còn điều nhân viên.
Tôi đứng gọi với :
– Hoa với Mỹ chuẩn bị rồi chở nhau lên Đồng Quê làm nhé.
Trong phòng vọng ra tiếng :
– Dạ vâng, bọn em ra ngay đây ạ.
Tầm 5′ sau là hai đứa quần áo nhẹ nhàng như kiểu sinh viên đi học lên xe chở nhau đi làm. Nói thật nếu mà bọn nó ăn mặc kín đáo như này ra đường đố bố thằng nào biết tụi nó làm gái. Đã vậy còn đeo khẩu trang đội mũ bảo hiểm chấp hành đúng luật luôn. Tầm nửa tiếng sau thì hai đứa về , bọn nó đưa tôi 400k . Cách đánh dấu cho mỗi vé của mỗi đứa thì tôi biết rồi. Bà chị chỉ nhìn thôi. Nhưng có cái lạ là sao chỉ có 400k vì tôi biết giá bình thường là 300k một vé nhanh. Bà chị giải đáp :
– Khách vào nhà mình thì mới được 300k còn nhà nghỉ với nơi khác họ mượn thì họ trả 200k. Nhưng mình không mất tiền phòng. Họ cũng thu 300k nhưng khách của họ , phòng của họ thì họ lấy 100k.
À thì ra là thế, còn phải tính vé nhà với vé mượn. Cũng lắm trò phết đấy thôi. Tôi đánh dấu cho Hoa với Mỹ mỗi đứa một vé mở hàng. Ban ngày ít khách nên thời gian khá thoải mái , tôi có thể nói chuyện với chúng nó. Hỏi ra thì tôi biết quê của các em đa phần là ở Nghệ An , Hà Giang , Yên Bái nhưng đều là người dân tộc thiểu số. Có mấy đứa nhà còn gần nhau luôn. Như cái Hoa với cái Mỹ lúc nãy là bạn bè rủ nhau cùng đi làm đấy. Nghe chúng nó kể thì trên đó nghèo lắm , hồi ở nhà tụi nó còn phải đi địu củi với làm ruộng suốt. Cái Hoa thì đi làm trước nhưng lúc đầu không phải làm ở đây, nó mới về quán chị tôi làm dc nửa tháng. Nó bảo trước nó làm ở Hà Nam , nhưng vì chủ không chịu thanh toán tiền với không cho về nhà nên nó trốn. Làm ở đó được 3 tháng mà không có đồng nào , lúc trốn đi quần áo còn không mang theo , chỉ có cái điện thoại với mấy trăm nghìn vừa đi khách xong chưa đưa cho chủ. Để em nói tên các em cho các bác đọc dễ hình dung. Quán thì có 7 đứa tên như sau : Hoa – Mỹ – Dung – Ngọc – Hương – Trang- Mai.
Nhưng đấy cũng toàn là tên giả thôi, vì làm nghề chẳng đứa nào lấy tên thật. Nói tiếp đến cái Hoa về đây làm việc là nhờ quen cái Mỹ. Cái Mỹ này là do bà chị tôi nhờ mối đưa xuống , mất tiền cho mối nhưng không phải mua bán lừa đảo gì đâu nhé. Vì Mỹ nó đồng ý đi làm cái nghề này và nó biết điều đó. Nói luôn cho các bác biết là quán chị tôi làm toàn là tự nguyện đến chứ không mua bán người hay làm hợp đồng như ở Đồ Sơn . Mà có nhiều khả năng Mỹ bảo Hoa trốn ra đây làm cùng mình cho có bạn có bè. Hoa kể :
– Hôm đầu e ra đây trên người chỉ có mỗi bộ quần áo. Chủ ở Hà Nam khốn nạn lắm. E làm đó 3 tháng mà không trả một đồng nào. Vậy nên e mới trốn, ra đây gặp chị , chị cho tiền mua quần áo với ở cùng cái Hoa nên vui hơn nhiều.
Cái Hoa sinh năm 98 , mà đấy là chúng nó nói thế chứ cũng chưa chắc là tuổi thật, còn vì sao đứa nào cũng bảo sinh 97, .98 chắc các bác cũng đã biết lý do. Năm nay mới 18 tuổi mà đã có chồng với con rồi nhé. Nó bảo trên đó 14-15 tuổi đã lấy chồng rồi. Nhưng vì còn trẻ nên cãi nhau suốt. Ở nhà không làm gì ra tiền thấy bạn bè cùng làng đi làm hỏi han rồi cũng đi theo, cuối cùng thành quen với cái nghề này. Lấy chồng không có đăng ký , giấy tờ gì nên cũng chẳng coi là chồng. Giờ nó chỉ làm gửi tiền về nuôi đứa con đang ở với mẹ nó thôi. Nhưng mấy tháng nay chưa gửi được về đồng nào. Nó bảo e làm cố hết tháng rồi xin chị thanh toán tiền để về nhà mấy hôm. Chị cũng đồng ý rồi , xong em lại xuống. Tôi hỏi :
– Thế e về một mình hay về cùng với Mỹ…??
Cái Mỹ nghe thế xua tay :
– Nó về một mình thôi , em không về đâu , em gửi tiền nó cầm về đưa bố mẹ em là được. Em đang cố kiếm tiền xây cho bố mẹ cái nhà gạch.
Xong hai đứa dùng tiếng dân tộc nói chuyện với nhau. Thấy bảo là tiếng Thái, nghe chẳng hiểu gì tôi nói :
– Chúng mày nói tiếng Kinh đi nói thế ai hiểu được. Mà gia đình biết các em đi làm cái này không..!??
Cái Hoa nói trước :
– Biết anh ạ, bố mẹ em với bố mẹ con này biết hết. Nhưng chỉ cần gửi tiền về là được. Cả làng em đi làm cơ mà. Con Mỹ kia không muốn về là vì cứ về nhà là bố mẹ lại vòi tiền. Bố nó uống rượu cả ngày , nó có đứa chị gái cũng lấy chồng đẻ con xong bỏ đi. Giờ một mình nó phải làm nuôi bố mẹ , em trai rồi cả cháu nữa. Nên nó không muốn về….
Cái Hoa định nói tiếp thì cái Mỹ xì xồ gì đó. Nhưng tôi đoán nó ko muốn cái Hoa tiếp tục kể về gia đình nó. Ở cái tuổi của nó tôi còn đang ăn bám bố mẹ, còn phá bao nhiêu tiền vậy mà chúng nó đã gánh trên vai cả gia đình. Lại được thêm ông bố bà mẹ chỉ nghĩ đến tiền mà họ đâu biết con họ phải làm những gì….Đang dở câu chuyện thì một ông chú tầm 40 tuổi vào hỏi :
– Quán còn nhân viên không em ơi…!!!
——————–
#NghềNuoiGai
Chap 3 : Ông Chú đạp xe đạp.
– Còn anh ơi ( lẽ ra là phải gọi bằng chú , nhưng làm cái này nó thế kể cả có già bằng bố vẫn phải gọi bằng anh) nhà em con mấy người a vào nhà chơi xem ưng ai thì đi.
Dựng chiếc xe đạp trước cửa ông chú bước vào quán. Cái Dung nói nhỏ với em :
– Ông này là khách quen của quán đấy anh ạ. Tuần nào cũng đến , hôm nay chắc chắn là thứ 3.
Tôi bật cười , lại còn nhớ cả lịch của khách cơ à. Cơ mà đúng thật ko cần suy nghĩ ông chú chỉ cái Dung luôn.
– Anh thu tiền khách luôn đi nhé. Còn đâu để em.- Nó hướng dẫn cho tôi luôn.
Ông chú đưa tiền cho tôi xong dắt xe đạp sang nhà nghỉ như một thói quen , cái Dung đi theo sau , vừa đi vừa bấm bấm cái điện thoại. Đợi cái Dung đi khỏi tôi mới hỏi mấy đứa ở nhà :
– Ông này lần nào cũng chọn Dung à..!??
Bọn nó đồng thanh : Vâng ạ.!!
– Chỉ mỗi cái Dung đi được với ông ấy thôi. Có lần Dung nó đi làm ông ấy chọn em nhưng sau rồi cũng không đi được. – Mỹ nói.
– Tại sao thế..!?? -Tôi thấy hơi lạ.
Mỹ tiếp lời :
– Ui ông ấy khó tính mà không lên được anh ạ. Vậy mà đi cái Dung về lần nào cũng vui vẻ. Tài thật ấy.
Tôi nghĩ chắc các mẹ khó tính gắt gỏng , chê già thì mới không đi được chứ. Nhưng suy nghĩ của tôi thật sai lầm, vì ngay tối hôm đó bọn nó còn đi một tốp khách còn trên 50 tuổi. Cũng vì tò mò mà tôi tìm bà chị hỏi chuyện thì được thông não như sau :
– Dung nó khéo lắm, khách nào không đi được vào tay nó ok hết, mà đã đi một lần lần sau thì lần sau chỉ đến tìm nó. Nó ở đây với chị cả năm nay rồi , ai không có khách thì không có chứ nó bao giờ cũng nhất nhà.
Đúng là làm cái gì mà chuyên tâm với nó thì người ta gọi là Yêu Nghề. Vậy thôi chứ làm Gái cũng phải có bài của nó. Đâu phải cứ lên phòng tụt hết ra là xong. Càng lúc tôi càng thấy cái nghề này nó ly kỳ mà nhiều chuyện để bàn. Nhưng đột nhiên bà chị tôi nói tiếp :
– Mấy đứa kia không thích cái Dung vì nó làm được nhiều. Chúng nó bảo nhau cái Dung hình như làm bùa hay sao ấy. Trên dân tộc nó có cái bùa gọi là bùa Mắt Rắn. Chỉ cần nhìn là người ta tự thích. Nhưng chị chẳng tin.
Ôi vcl , câu chuyện tự nhiên đó đi theo một chiều hướng kinh dị . Chuyện bùa phép trên dân tộc thì tôi nghe nhiều rồi , nào là có ông lên đó bị bỏ bùa về nhà bỏ vợ bỏ con đi lang thang như điên dại, hay yêu gái dân tộc mà lừa nó là cũng bị bùa làm cho sống dở chết dở. Tự nhiên bà này nói đến bùa tôi thấy lạnh sống lưng. Tôi cố tự trấn an :
– Gớm, bùa phép gì , nó dễ nhìn lại cao ráo, khôn khéo thì khách người ta thích. Chị nói thế kinh bỏ mẹ…Lỡ nó cho em quả bùa thật thì…Thôi éo dám nghĩ.
Bà chị cười , nói kiểu doạ tôi :
– Ừ thì nghe bọn cùng làng cùng quê nó nói thế chứ tao sao biết. Mà cậu ko léng phéng với nó là được. Lo gì…!
Tự nhiên sau quả đấy tôi lại thấy nghi nghi, éo dám nhìn vào mắt cái Dung từ hôm đấy. Nói chung là có kiêng có lành . Cái Dung đi tầm 1 tiếng mới về , vì khách quen nên tôi cũng chẳng muốn gọi. Vừa về nó khoe :
– Tao được bo 200.
Bọn kia có vẻ không thích nhưng nó cũng kệ , cơm ai nấy ăn việc ai nấy làm mà. Tôi hỏi nửa đùa nửa thật :
– Mày có bài gì mà hay thế em, a thấy bảo ông chú ấy khó tính lắm mà…!??
Chẳng ngần ngại nó kể luôn :
– Khó với người khó thôi anh , em lên phòng lần nào cũng tâm sự với ông ấy đủ các chuyện từ gia đình đến con cái. Thế là ông ấy thích em thôi.
Nghe Dung kể thì ông chú đạp xe đạp ấy năm nay 45 tuổi , vợ mất sớm một mình ông làm than trong hầm mỏ bao năm nay cũng đủ nuôi con cái khôn lớn. Nhu cầu thì ai cũng có nhưng với ông chú thì còn cần cái gọi là chia sẻ nữa. Mấy đứa kia mà ngồi nghe ông già kể chuyện chắc ngán tận óc. Nhưng cái Dung nó lại thấy thích , lâu dần hợp cạ thành quen. Nó bảo con cái ông cũng khuyên ông lấy vợ hai , nhưng ông ấy bảo già rồi cưới xin gì nữa. Ông ấy chỉ cần có người thi thoảng tâm sự với giải toả nhu cầu là được. Quả thật có những tâm sự đôi khi gi không thể nói với gia đình mà phải tìm đến Gái .
Hóng chán chê , nhìn đồng hồ đã hơn 5h . Tôi bảo hai đứa ra nhặt rau phụ tôi nấu cơm. Được cái sau bữa đầu tiên không đứa nào chê cơm tôi nấu cả nên tôi thấy cũng Ổn. À mà quên không nói, cái Dung lớn tuổi nhất nhà , nó sinh năm 95 mà nhìn phải già dặn ngang tôi dù tôi hơn nó đến 5 tuổi. Điều đó càng chứng minh , tuổi đời và kinh nghiệm đôi khi lại hơn cả bằng cấp. Mà nghe bảo nó đi làm phải 3 năm nay rồi……..
Chap sau e sẽ kể về vụ ẩu đả với khách trong vài ngày sau….

[Review] Nghề Nuôi Gái 4-5

[jw_easy_logo slider_name=”game”]

5 (100%) 1 vote

Related Posts

About The Author