<

[Review Voz] Bạn gái cũ làm thư ký

[Review Voz] Bạn gái cũ làm thư ký - Chap 2

Chắc hẳn bất kì ai đọc qua chap 1 đều có thể đoán được cô ta từng có quan hệ với tôi. Đúng là có quan hệ thật, vô cùng mật thiết kìa. 5 năm trước, cái ngày mà cô ta bỏ tôi và bước đi, tôi dường như đã chết lặng. Mà đừng nghĩ tôi tính đàn bà trả thù đời, haha, tôi không đến mức đấy đâu.

– Thiệt anh cũng không biết nói sao, tự nhiên có nhỏ đẹp thế mà chú từ chối cái một. Đừng có nói là…

– Không phải vì anh đâu, ok?

– Chứ vì cái gì?

– Theo anh làm bên kế toán thì có cần đẹp đẽ hay không?

– Chú đừng có suy nghĩ vậy, công ty mình… giờ mình đã hiếm gái rồi, có thêm gái đẹp vô lượn qua vài vòng cũng có cái để ngắm, chứ giờ chú nghĩ…

– Thôi thôi, em không biết, giờ em cũng đã từ chối rồi, ok? Mà đi ăn không?

– Đi.. đi chứ.

Nói rồi bọn tôi kéo thêm tên Khải cùng qua quán cơm văn phòng sát công ty dùng bữa, hôm đó nhớ không lầm là gần 1giờ rồi. Đúng là đói meo râu mà.
Nhưng người đời nói quả không sai, có cái nợ đời thì muốn tránh cũng không được. Vừa bước vào quán thì chúng tôi gặp ngay 2 cô gái, và họ cũng nhận ra bọn tôi vì đơn giản một người là bạn Trúc nào đó, người còn lại là cô gái cuối cùng được nhận vào vị trí kế toán. Đúng là xui quá mà.

– Ơ, lại gặp 2 em rồi? – Lão Long lại tơm tớp, thật tình tôi rất buồn vì mình là em lão. Cơ mà, vãi… tôi bị bể mánh rồi. Hóa ra 2 người họ là bạn sao?

– Dạ, mời anh ngồi.

Trong khi lão Long với tên Khải hí hửng ngồi xuống thì thề là tôi đứng như trời trồng luôn, không biết phải làm gì nữa.

– Ủa Hải, ngồi xuống đi chớ. 

Tôi cố tình chọn cái góc phải nói là né xa tầm nhìn của cô họ Trần, tôi thừa biết mỗi khi cô ta liếc là người cứ như bị điểm huyệt ấy. Má ơi, sao giống phim quá vậy.

Cơm đem ra thì cũng cắm đầu mà ăn, hôm đó không biết do miệng tôi hay do bản thân của mấy hột cơm mà tôi ăn éo ngon nổi luôn. Còn 2 tên kia thì ăn như hạm, vừa ăn vừa cười nói với 2 gái mê tơi.

Ăn được mấy muỗng tôi buông đũa luôn rồi ngồi nhìn 2 cặp kia đang vui vẻ, cảm nhận như mình là một người vô hình. Tên Khải hình như cũng khoái em họ Trần kia lắm, ừ thì, đúng là khi gặp người đó, ai mà không khoái tôi đi đầu xuống đất ngay.

Và rồi tiệc tàn vào lúc 2h khi ai cũng no say còn tôi đói mờ con mắt nhưng vẫn phải tỏ ra tỉnh táo, có lẽ là báo ứng. Tuy đói nhưng vẫn có thể nhận ra cô nàng vừa mới bị tôi đuổi thẳng cẳng kia đôi khi quay qua nhìn tôi rồi khẽ cong môi cười.

“Tôi biết cái cười đó của em ý gì, tôi cũng biết em đã nhận ra tôi rồi.”

Bước ra khỏi cửa thật nhanh, tôi chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại cho đến khi lão Long và tên Khải chạy theo gọi í ới.

– Hê hê, anh đã có vợ mà vẫn có gái tán đây nè – Lão khoe khi nhìn vô cái điện thoại, coi bộ ngắm nghía dữ lắm.

– Đừng làm quá, coi chừng chị dâu.

– Em cũng thấy vậy – Tên Khải vuốt đuôi tôi.

– Chú mà không nói thì…

– Em gọi điện liền cho chị ấy luôn, ok?

– Thôi thôi, anh lạy chú. Anh chỉ là thấy gái đẹp thôi, nhưng thật tình em ấy xin số anh mà.

– Không quan tâm.

– Ha ha, thanh niên cứng vồn.

– Mà anh thấy lạ, sao chú không thích em nó ta, dễ thương là thế, vầy mà đuổi cho được.

– ……………..

Về tới công ty thì mọi người cũng chuẩn bị bắt đầu cuộc họp phòng lúc 3h luôn, mém tí là quên hôm nay là thứ 2 rồi. Họp tầm 1 tiếng thì tôi lượn luôn, tự dưng thấy chóng mặt, chắc là do khi nãy chẳng ăn được gì. Vãi trời hành.

Sau khi lên cơn sốt nằm liệt giường 2 ngày thì mọi chuyện cũng qua, tôi biết người đó sẽ quay lại và tìm tôi, nhưng tôi đã chuẩn bị tốt tinh thần để bài trừ tất cả. Với tôi bây giờ, mọi thứ như là… bát nước đổ đi thì không thể nào vớt vát được gì nữa.

– Anh, chiều nay đi bar chung với phòng em không?

– Làm gì? Tự dưng phòng chú lại kêu anh.

– Thì mấy nữ phòng em mê anh mà, tụi nó cứ kêu em rủ hoài.

– Thoái thác dùm anh, anh uống không được nhiều đâu. – Tôi xua tay lia lịa.

– Giúp dùm thằng em đi mà…

– Chuyện này thì có gì liên quan tới chú đâu.

– Em mà cứ chối dùm anh thì tụi nó nghĩ em gay quá – Tên Khải vừa nói vừa mếu, haha. Dòm cái nước da trắng hồng với cặp môi đỏ chót đó thì bọn trong phòng chọc nó cũng không có gì là quá đáng . Tôi nghiệp thằng em trai.

– Mà đi bar?

– Ừm, đi bar, mà vào không có gì đâu, em biết tính anh nên em mới rủ mà, yên tâm.

– ……………

Vâng, biết tính tôi, biết cái kiểu gì mà “nắm cổ” tôi vào ngay cái bar phải nói là loạn con cào cào. Xưa giờ đồng ý là tôi từng đi bar bên Cali nhưng kiểu đi vô uống chơi chơi xong kiếm cớ về sớm, bản thân chưa bao giờ ở trong bar quá 2 tiếng đồng hồ.

Thế mà… 4 tiếng trôi qua tôi chẳng thể thoát khỏi cái thiên la địa võng của bọn phòng Marketing, tụi nó “chăm sóc” đến nỗi bảo đi toilet cũng có đứa theo canh.
11h bước khỏi quán bar thì tôi lại tỉnh như sáo, chứ gì nữa, ói mửa các kiểu con đà điểu thì không tỉnh cũng lạ. Thế là leo lên xe lái luôn về nhà, không đợi bọn nó có cơ kéo lại.

Tưởng khỏe rồi thì gần tới nhà lại buồn ói tiếp, chắc do mùi xe xông lên tận óc. Cố lái về đến trước cửa nhà thì tôi liền bay đến cái cổng cúi đầu xuống thùng rác bằng gỗ mà ụa như chưa từng được ụa, không có gì khổ bằng cái cảnh này mà.

– Anh có sao không?

– Không.. không sao? – Tôi vừa ụa vừa quơ tay lia lịa.

– Tửu lượng của anh vẫn không lên được hả?

– Im đi bé, anh mày… 

Vừa nói câu đó thì tôi khựng lại, quái con bé Thảo gần nhà làm sao biết được tôi có tửu lượng không cao? Ý nghĩ vừa thoáng qua đầu thì cả người tôi tê dại khi từ từ quay đầu lại ngước nhìn người đang hơi khom xuống nhìn mình.

Đù, sao mà….. nhọ thế không biết.

 

Bình luận