<

[Review Voz] Ở xứ người có thiên thần

Chap 1

Chuyện bắt đầu từ năm em học lớp 12, khi đấy em đang học ở một trường cấp 3 khá là ok ở Hà Nội. Nhà em cũng gọi là bình thường, khó khăn thì không nhưng dư dả thì chắc cũng chưa đến. Đang một ngày bình thường như bao ngày thì tự dưng bố mẹ em gọi ra nói chuyện, rằng sẽ tống em sang Pháp học đại học.. Em thì cũng muốn ra nước ngoài học, nhưng lại không thích nước Pháp cho lắm, bố mẹ em biết em muốn đi du học nhưng lại tống em sang đấy bởi vì có chị em ở bên đấy (chị em sang được hơn 10 năm rồi các bác, cũng đi học rồi đi làm luôn). Cũng chả hiểu sao em lại không muốn sang Pháp nữa, chắc tính em thích tự do, một mình một phương trời luôn, nhưng rồi sang đây mới thấy cái suy nghĩ đấy trẻ con thật (dù giờ cho chọn lại vẫn nhất quyết không chọn Pháp  ). Em dành ra nửa cuối học kì 2 lớp 12 để học tiếng, đùa chứ tiếng Pháp khó vãi đái, ếu hiểu sao em có thể nhồi nhét hết đống B1 tiếng (trong khi em bắt đầu từ con số 0  ) giờ cho học lại cũng chịu chết  .

Hồi em học tiếng Pháp, em có quen được một em gái người Pháp bằng tuổi, tên là Sarah  con bé sang VN theo dạng trao đổi giữa đsq 2 nước, nên nhóm con bé đến giao lưu với hội học tiếng ở đây luôn. Trình độ tiếng lúc đó thì em có hạn (đã học được chữ mẹ nào đâu  ) nên giao tiếp chủ yếu bằng tiếng Anh, tiếng Pháp thì thỉnh thoảng chêm vào. Em xin Sarah lien lạc rôì hẹn con bé ngày em sang Pháp sẽ gặp lại nó. Mà bọn nhóc Pháp sang đây vui lắm các thím, chúng nó quay tung trời cái HN này lên mà thấy cái gì cũng tò mò, độc lạ. Ngộ nhất là lúc sang đường mà xe máy cứ lao vù vù, đứa nào mặt cũng tái mét, đến nỗi mà chúng nó phải làm như bọn mẫu giáo ấy các thím, bám tay vào vai nối đuôi nhau đi, còn mình thì cứ cool ngầu đâm thẳng  .

Rồi những ngày ib với em Sarah cộng với sự chăm chỉ học hành  đã giúp em được một trường ở Pháp nhận và được cầm visa trên tay  người đầu tiên em đem khoe không ai khác chính là con bé:

– Ê t nhận được visa rồi này, chuẩn bị lên Paris đón t đi
– Wow super, t biết m làm được mà, bao giờ m sang thế?
– Thứ ba tuần sau t bay, t vừa đặt vé rồi, sáng thứ tư là đến nơi.
– Oh, mà thế không phải cuối tuần hả? T còn phải đi học, sắp thi Bac đến nơi rồi (Bac là kì thi tốt nghiệp của bọn Pháp ấy mấy thím)
– Thế hả, thôi vậy đi, bỏ học đi lên Paris mà đón khách quý 
– Thôi đi  bao giờ sang thì nhắn t, rồi sắp xếp thời gian xuống nhà t nhé 
-Ok bạn hiền 

Rồi cái ngày ra đi tìm đường cứu nước cũng tới. Em đi sau Tết có 1 tuần nên cũng may được ăn tí tết trước khi đi. Đến sân bay, nhìn những dòng dhs được người nhà tiễn đi cứ như này  mà mặt em cứ nhơn nhơn ra như này  . Chào mọi người rồi tự tin tiến thẳng vào làm thủ tục, em thấy bình thường vì đây không phải lần đầu em ra nước ngoài một mình (em đã từng ở Nga vài năm trước đó rồi, nhưng tiếng Nga thì em quên sạch  ), chuẩn bị cho hành trình mới của cuộc đời.

 

Bình luận