<

[Review Voz] Ở xứ người có thiên thần

Chap 2

Chap 2:

Sau hơn 10 tiếng ê mông trên máy bay thì cuối cùng em cũng đặt chân đến Paris hoa lệ . Cảm giác đầu tiên khi xuống đến sân bay là nó đông vkl, mà còn kiểu nhộn nhạo như cái chợ, toàn người là người. Em xách đống vali đi một hồi thì chợt nhận ra là ra khỏi cmn cửa sân bay lúc nào rồi mà quên không lấy hành lí xách tay . Hoảng hốt quay lại, may sao hành lí mình vẫn còn ở đấy, chứ không thì trễ giờ tàu chạy mất.

Kéo một đống vali nặng hơn tạ, em chạy ngay đi tìm ga tàu về thành phố mình học. May sao vẫn kịp tàu. Đây rồi, chuyến 6969 đi Rennes . Lên tàu, em quăng quật đúng nghĩa đen đống hành lí vào nơi gửi đồ, ngả lưng xuống ghế, mệt mỏi lắm mà không dám ngủ vì sợ thằng bỏ mẹ nào hack mất đồ của mình . Cái trường em theo học nó hay lắm các bác, nếu mình là sinh viên nước ngoài thì họ sẽ tống mình về ở nhà của một gia đình bản địa để mình quen với nếp sống bên đây. Đến Rennes em được hai ông bà già cầm biển đề tên mình chào đón. Họ hỏi chuyện một hồi mà cũng vì em quá mệt và mới sang chưa nghe quen tiếng nên cứ vâng vâng dạ dạ cho nhanh. Ông bà khiêng vali em lên xe rồi tống nốt em lên, trở em về nhà họ. Mà tđn trên đường đi về toàn thấy rừng rú, không thấy một dấu hiệu nào của sự sống cả, bỏ mẹ, hay nó trở mình bán sang TQ rồi . Một hồi lâu cũng đến nhà, em khiêng hết đồ vào rồi nằm ngủ cmnl, chẳng còn biết trời đất gì nữa.

Ngủ dậy thì cũng đến tối cmnr, mà mặt em cứ như bị ngu ấy, kiểu “đây là đâu, tôi là ai, ông bà này ở đâu ra đây”, 1001 câu hỏi vì sao đặt ra trong đầu em, bất chợt cảm giác thấy thiếu thiếu. Đúng rồi, chưa nhắn tin cho con bé Sarah.

– Helu, t đến Pháp rồi nè m 
– Giờ mới nhắn à ông nội, đi sang đây lâu vậy hay sao, mất nguyên ngày luôn. Mệt mỏi lắm không?
– Lo gì, t khỏe vkl (thực ra tã vl)
– Bao giờ thì m đi học thế?
– Ngày kia t nhập học rồi
– Nhanh vậy á? Mà nếu có gì không hiểu bên này thì cứ hỏi t, t phải đi học bài bây giờ.
– Ok bạn hiền 

Mấy ngày sau thì cũng không có gì nhiều, ông bà chủ yếu dẫn mình đi mua đồ thiết yếu, hướng dẫn cách sinh hoạt bên này, làm các thủ tục giấy tờ hầm bà lằng, đưa đi chơi quanh đó rồi nấu cho em ăn (thề ông bà nấu ngon ếu chịu được, nhắc đến lại thèm). Rồi ngày nhập học cũng tới, chủ yếu là nghe bà giáo phụ trách giảng giải về nội quy và cách học, em thì cứ kệ cmn  . Rồi đến đoạn, đại khái là mỗi thằng sinh viên nước ngoài sẽ chọn một đứa sinh viên bản địa để nó hướng dẫn, coi như thành một nhóm, có gì không hiểu cứ đè nó ra mà hỏi. Bà giáo đưa một list hầm bà lằng tên để chọn. Đến lượt em, đảo mắt nhìn lướt, đập vào là một cái tên: Elisa. Em ghi tên em bên cạch mà cứ tủm tỉm cười, ếu hiểu sao bà giáo cứ lườm em ạ  . Xin info xong, em về viết mail gửi con bé:

“Hiii bạn, mình tên là… Sinh năm… rất vui được làm quen với bạn, đây là fb với insta của mình, có gì cho mình 1 like và subscribe nha  ”

Gửi xong cái, ra ngoài phòng ăn tối, ngồi nói chuyện với ông bà, mà toàn ông bà nói chứ em có nói mấy đâu, toàn nói về chiến tranh VN với người tị nạn các kiểu thì em không đủ vốn từ để cãi, nên ngồi xem TV, hình như lúc đấy đang chiếu The Voice Pháp thì phải, thôi nghe hát cũng đỡ. Tđn em ngủ quên cmnl ạ, tỉnh dậy đã thấy 12h đêm rồi, bà già thì vẫn ngồi đấy, cứ chọc em ngủ ngon vkl trên ghế sofa, đ biết mình có ngáy không nữa, nhục vkl  .

Vào phòng, mở lap lên thì đã thấy Elisa rep rồi, 5 phút sau khi mình gửi thư chứ  . Con bé cho em thông tin cá nhân, fb và insta luôn, mà nó ít hơn mình 1 tuổi , thề lúc đấy em nghĩ con này thần đồng vkl, may quá có người gánh rồi.  . Lên fb và insta đã thấy em nó gửi lời mời kết bạn và follow mình từ lúc nào, em bèn bắt chuyện:

– Chào bạn, mình là người cùng nhóm với bạn đây, mong bạn giúp đỡ những ngày mình ở đây 
– Chào bạn (rep nhanh vl). Nếu có câu hỏi gì cần giúp đỡ thì cứ nhắn mình nhé.
– Ok! Giờ thì mình chỉ đang đau đầu với đống thẻ cư trú, giấy tờ bảo hiểm y tế, giấy tờ sinh viên nước ngoài, bla bla… thôi
– Ah… mình thì không phải làm mấy cái đó nên không biết có giúp gì cho bạn được không… (bome rồi  )
– Không sao, bạn chỉ làm Google Translate cho mình là được rồi. À với cả mình muốn làm thẻ đi lại bên này, bạn giúp mình được không (kiếm cớ đi hẹn hò thôi chứ thật ra hỏi ông bà già họ cũng giúp mình rồi =)))) )
– Tất nhiên rồi, bạn rảnh khi nào, mình đi cùng với bạn.
– Vây ngày kia nhé, hẹn gặp bạn
– Ok, bạn ngủ ngon 
– Mà học ở đây khó lắm không nhỉ?
– Không đâu, chăm chỉ là được ấy mà, cần củ bù thiểu năng. Mà thôi mình đi ngủ đây, muộn rồi.
– Ok bạn ngủ ngon nhé.

Thế là đã có kèo với một em Pháp rồi, lướt qua fb với insta nó tí, thấy em cũng khá được, mắt xanh, tóc vàng, dài mượt, có vẻ thấp hơn mình, mà em nó còn là vđv thể dục dụng cụ nữa, quả này có khi vớ bẫm rồi.  . Lướt một hồi thấy còn tin nhắn chưa đọc, là của Sarah.

– Hi, ngày đầu đi học thế nào?
– Thảm họa vkl, ở VN còn sướng hơn  (trêu tí)
– Ơ chết bỏ mẹ, khó lắm không, hay m không hiểu, hay do bạn bè trường lớp m không quen hay làm sao (bọn Pháp nó không bao giờ hiểu được trò đùa của mình các thím ạ, lúc nào cũng tưởng thật  )
– Đùa đấy, t thần đồng mà, sao mà chết được ở đây =))).
Lúc này em buồn ngủ rồi, kiếm bài chuồn
– Thôi ngủ nhé, t vẫn chưa quen giờ, sáng mai còn phải đi học sớm
– Ok, ngủ ngon.

Định bụng tắt điện thoại thì thấy còn tin nhắn nữa chưa đọc, là của Uyên
– Anh sang Pháp rồi hả?…

 

Bình luận