<

[Review Voz] Ở xứ người có thiên thần

Chap 3

Chap 3:

Tình cũ không rủ cũng tới, có thật vậy không?

Đùa đấy, Uyên là người yêu cũ của em, tuy chia tay nhưng bọn em vẫn giữ mối quan hệ bạn bè khá bền chặt, thi thoảng vẫn nhắn tin hỏi thăm nhau, trêu đùa các kiểu. Nhưng lần này, không hiểu sao em nó lại biết mình đã sang Pháp.

– Ừ, ai nói cho em biết à?
– Chuyện đó không quan trọng, sao anh lại không báo cho em biết?
– Anh bay đêm mà, sao em đi được, mà anh nói với em rồi đấy thôi? Anh sẽ đi nước ngoài mà.
– Nhưng không nói khi nào cả…
– Ý em là sao?
– Thôi bỏ đi, bên đấy đêm rồi đúng không? Anh ngủ đi, mới sang chắc mệt lắm ha?
– Cũng bình thường, chưa chết được.
– Anh đừng nói kiểu đó nữa, ngủ đi, em phải đi học.
– Ừ vậy anh đi ngủ. À em bảo là sẽ sang Hungary học đúng không, vậy bao giờ đi?
– Em không biết nữa, chưa có kế hoạch cụ thể. Thế nhé em vào học rồi.
– Ừ đi học đi.

Ngàn câu hỏi xuất hiện trong đầu em. Tại sao Uyên lại biết em đã sang? Tại sao em hỏi chuyện mình trước mà lại đuổi mình đi ngủ? Tại sao lại trách mình không nói với em? Khi ngày trước còn yêu, em đã hẹn mình hãy cùng nhau sang châu Âu, mà giờ thì… Tại sao, tại sao… Đành phải ôm một bồ tò mò đi ngủ, không gì có thể cản được cơn ngủ ngáy kịp thời rồi.

Sáng dậy tí thì muộn giờ học, bắt xe bus đến trường. Trong ngày nhập học em có quen một thằng nữa, gọi nó là L đi vì nó đúng là thằng L thật. Đến nơi chưa thấy cậu bé đâu, em bèn lấy một bàn trống ra đặt chỗ trước, dù gì ngồi cạnh đồng hương vẫn hơn chứ nhỉ  . Thế mà lúc đấy Elisa tiến đến chỗ em ngồi phịch xuống bên cạnh luôn ạ  .

– Mình ngồi đây được chứ?
– À ừ, tất nhiên rồi (m ngồi cmnr còn hỏi  )

Hai đứa cứ ngồi im lặng với nhau, không biết nói chuyện gì, em thì vẫn thấy ngại, vốn liếng tiếng Pháp của mình vẫn nghèo nàn nên chưa dám bắt chuyện. Thỉnh thoảng mở điện thoại lên mà cứ nhìn màn hình thôi, không được, phải tự tin, phá vỡ tảng băng lạnh này. Nhưng chưa kịp làm gì thì em nó đã mở lời trước:

– Bạn mới sang đây, đã quen mọi thứ rồi chứ? Mới đầu chắc cũng khó khăn lắm?
– À thì cũng tàm tạm, mình không phải mới sống ở nước ngoài lần đầu nên cũng không bỡ ngỡ mấy
– Oh thế hả? Bạn trước sống ở đâu vậy?
– Hồi tầm 3 4 năm trước, mình sống với họ hàng ở Nga, Moscow ấy, sau đó mình về VN, rồi giờ thì qua đây.
– Ohhh. Bạn giỏi thật, nếu như là mình ở tuổi bạn mà ra nước ngoài sớm vậy mình chắc không sống được đâu (tự hào vkl =))) ). Nếu vậy thì bạn chắc biết tiếng Nga chứ nhỉ?
– Ah mình biết nhiều nhưng cũng quên nhiều hết rồi, chỉ nhớ có xuka blyat, idi na hui thôi hà 
– Nó nghĩa là gì? (bome rồi  )
– Nó nhiều nghĩa lắm, mình không chỉ hết được đâu, nói chung là từ khá đa dụng =)))
– Oh ok, mà dạy mình từ “bonjour” trong tiếng Việt là gì đi?
– “Xin chào”, giống ciao trong tiếng Ý ấy
– Ồ vậy hả, “xin chào” bạn 
– Mà mình thắc mắc một tí được không?
– Sao vậy bạn?
– Mình hơi thắc mắc, sao bạn kém mình 1 tuổi mà đi học đại học rồi nhỉ?
– Mình theo diện vđv thể thao tài năng ấy, nên được tuyển thẳng (đến đây nghĩ kiểu ù uôi, mình đang làm bạn với vđv huy chương vàng olympic à  )

Một hồi thì ông giáo cũng vào lớp, mà giáo viên ở đây họ không phân biệt sinh viên bản địa và sinh viên nước ngoài đâu các thím, đã vào lớp là coi như người Pháp hết, mấy ông ý bắn như rap god ấy, mặt em thì cứ ngu ra cả buổi  . Chán nản, mệt mỏi, quay sang con bé cứ hí hoáy ghi chép cả buổi, kinh dị thật. Cuối cùng thì 2 tiếng tiết học cũng trôi qua.

– Bạn hiểu hết chứ?
– Không hẳn nhưng cũng khá ok, chắc mình cần phải về học thêm
– Không sao, cố gắng lên là được ấy mà ^^
– Mà bạn giảng bài giúp mình được không, mình có mấy câu hỏi, mình cũng muốn mượn vở để xem lại nữa, sợ rằng mình ghi chép không đầy đủ.
– Tất nhiên rồi, bạn muốn khi nào? Tối nay được không?
– Ok tất nhiên  hẹn bạn tối nhé

Mấy tiết sau cũng không có gì đặc sắc lắm, vẫn là rap god với lyrics kiến thức toán lí hoá. Hết giờ là về nhà, đáp cặp sách xuống và đi ngủ, mệt rồi.

Tối đến, hẹn Elisa ở phòng thư viện, em nó đến sớm thật

– Xin lỗi, bạn chờ mình lâu không?
– Không đâu, mình cũng vừa đến thôi, ở trong kí túc mình học cũng không quen nên cũng hay xuống đây học ^^
– Oh vậy hả, thôi mình bắt đầu đi

Mọi thứ cũng không có gì đặc sắc, vì kiến thức hầu như đã được học ở VN hết rồi, chủ yếu là vấn đề về tiếng và cách trình bày bài thôi. Ngồi sát em nó mà lòng rạo rực các thím ạ, mái tóc vàng ấy thỉnh thoảng cứ phảng phất hương thơm, đầu em cúi sát mình, ánh mắt xanh ngọc tỏ rõ sự tập trung, chỉ ngắm em nó thôi cũng đã đủ mãn nguyện đêm nay rồi  . Con gái Pháp luôn có một cái nét thanh tú nhưng quyến rũ rất riêng của họ, và quan trọng nhất, đó là mùi hương cơ thể rất đặc trưng khiến ai tiếp xúc cũng khó mà quên được và nó sẽ luôn khiến ra lưu luyến mãi.

– Bạn hiểu hết chứ.
– Cảm ơn bạn nhiều nhé, không có bạn giúp chắc mình chết 
– Sao đến nỗi thế được, bạn thông minh mà ^^ mà theo mình thì người châu Á rất thông minh đấy chứ. A vậy còn thẻ đi lại, bạn có chưa?
– Chưa, mình mua vé rời thôi, bạn đi làm với mình được chứ?
– Tất nhiên rồi, nhưng tuần sau được không, tuần này mình phải tập luyện ở CLB
– Không sao, cảm ơn bạn nhiều nhé

Về đến nhà, không có tin nhắn mới, đêm nay là một đêm ngon giấc rồi…

Mấy ngày học cũng không có gì đặc sắc, chỉ xoay quanh học, liên minh với thằng L, Elisa. Tua đến cuối tuần, đó là tuần cuối cùng em được ở nhà ông bà trước khi phải chuyển vào kí túc xá, rời bỏ thiên đường này  . Ông bà dẫn em đi về nông trại ở nông thôn, khá xa thành phố, nơi ông bà vẫn hay đến ở trong những dịp nghỉ. Tách biệt với một thế giới xô bồ, về với cánh đồng cỏ xanh tít, những đàn bò thong thả giữa dòng đời, cảm giác tâm hồn ta thanh thịnh, thư thái hơn, vô lo vô nghĩ. Thật sự, em rất muốn một cuộc sống như này.


Em gửi những tấm ảnh đó cho Sarah, con bé có vẻ thích thú lắm 

– Wow, m đang ở đâu thế?
– Chateau des Peres, m biết không? T thấy nơi này yên bình thật, hợp tâm trạng với t đấy 
– T cũng thích khung cảnh như này, t muốn tìm kiếm sự yên bình, nhưng không, vì t sắp thi tốt nghiệp, t bù đầu với việc học, t chán ghét cuộc sống này :<
– Bình tĩnh nào bạn hiền, có gì kiến thức khó quá hỏi thì t giải đáp cho, nói trước t dùng Google Translate đấy, từ chuyên ngành t học chưa nhiều đâu. M làm được mà Sarah, t tin m sẽ qua được kiếp nạn này 
– Cảm ơn lòng tốt của m <3 M cũng cố gắng ở đây nhé. Chắc m cũng có bạn mới ở Pháp rồi chứ ha?
– Có chứ, rất nhiều, rất nhiều, nhưng m vẫn là bạn thân nhất với t ở đây thôi 
– That’s cute haha, t phải đi học tiếp đây, nhắn sau nhé :<
– Ok ^^

Tắt điện thoại, em tìm kiếm chút sự yên bình. Ngồi trên một cái xích đu bằng gỗ, ngắm khung cảnh rừng cây và mặt hồ phẳng lặng, chợt nghĩ, đây sẽ là những phút giây yên bình có thể là cuối cùng trước khi vào kí túc xá.

Bởi vì, kí túc là nơi cuộc đời em ở nước Pháp mới chính thức bắt đầu…

 

Bình luận