<

[Review Voz] Ở xứ người có thiên thần

Chap 4

Chap 4:

Cái ngày thứ hai định mệnh ấy cũng đã tới, ông bà già vực em dậy từ 6h sáng rồi khuân hết đống hành lí của em vào xe ô tô rồi trở em đến khu kí túc  . Lúc nhận phòng em cảm giác hụt hẫng vkl, phòng thì bé tí, có 9m vuông, giường thì chật hẹp, đồ ăn căng tin thì như hạch  tự nhủ rằng đây mới đúng là cuộc sống dhs, ai cũng sẽ phải trải qua thôi, sau này sẽ quen dần ấy mà. Em chào ông bà, không quên cảm ơn vì những ngày tháng qua đã giúp đỡ và hẹn sớm gặp lại một dịp nào đó.

Nhận phòng xong, em tiếp tục… lăn quay ra ngủ, mệt mỏi lắm rồi. Đến lúc dậy thì thấy sắp tối cmnr, thôi lết xác đi ăn. Ăn xong rồi lại ngủ, ngủ xong sáng lại dậy đi học, không có gì đặc biệt cả  . À quên, phải cho con bé Sarah xem phòng của mình nữa chứ, để nó thấy cuộc sống mình tồi tàn đến mức nào.

– Phòng m đây á? Bé vậy, sao ở được không?
– Với t thì bé thật, chắc chỉ có lúc ngủ là t ở đây thôi, còn lại chắc t sẽ xuống thư viện học, chứ thế này bí lắm. Mà đến lúc m vào đại học rồi cũng sẽ ở trong cái chuồng giống t thôi 
– Còn lâu nhé, t sẽ tìm nhà cho thuê ở ngoài. T thích đi lại hơn là cứ suốt ngày đi bộ từ nhà đến trường, từ trường về nhà. Giống như là, t bắt xe bus, ngắm cảnh đường phố trên đường đi ấy, đầu óc t sẽ thoáng hơn nhiều.
– Thế nhất m rồi, t không đủ tiền, kinh tế t hạn hẹp lắm. Mà sinh viên trường t hầu hết cũng ở trong khu kí túc này mà. Coi như ở cùng bạn bè cho vui.
– Cũng đúng, nhưng t thích sống như kia hơn.

Cãi nhau với con này thì có mà đến tết công gô  . Tính nó vậy, chúa ương bướng, cái gì theo ý nó cũng đúng, nên em nhanh chóng dập tắt cuộc hội thoại này và đi ngủ.

Tua đến thứ năm, ở Pháp đây là ngày học sinh sinh viên chỉ phải học buổi sáng, buổi chiều được nghỉ nên em và Elisa dắt tay nhau đi làm thẻ đi lại. Cũng đến gần trưa, em ngỏ lời con bé

– Bạn có muốn ăn trưa cùng mình ở đây luôn không? Mình sợ về căng tin muộn quá đóng cửa đấy.
– Ừm vậy cũng được, bạn muốn ăn gì, mình dẫn đi? ^^
– Mình ăn tạp lắm, gì cũng nhai được hết 

Thế là con bé dẫn em vào hàng McDonald gần đấy. Đồ ăn nhanh nên ăn cũng nhanh, hai đứa cứ thế gọi đồ rồi ngồi ăn không nói chuyện gì, để ý em nó ăn có vẻ ít vì giữ dáng thì phải, vđv thể thao mà. Xong xuôi em lại rủ nó đi cafe tiếp  có khi đây là cơ hội để cả hai hiểu nhau hơn thì sao nhỉ?

Ngồi trong một hàng cafe kiểu Pháp, ngắm dòng người đi bộ qua lại dưới những mái nhà cổ kính, em gọi một ly déca crème, còn con bé là Cappuccino.

– Bạn thích sống ở đây không? Hay bạn muốn sống ở VN? hay nước Nga?
– Mình là loại người vứt đâu cũng sống được hết  nhưng mình thích những nơi yên bình, vắng vẻ hơn, nó hợp với tính cách của mình.
– Ồ vậy hả. Người Pháp họ tăng động lắm, họ chỉ muốn quẩy và chơi thôi, họ lười và chẳng ai thèm làm việc cả. Nên nhiều khi cuộc sống ở Pháp dễ khiến con người ta điên loạn lắm.
– Điên loạn, haha, có khi thế lại hay, coi như giải trí sau những giờ làm việc căng thẳng.
– Maybe. Họ giải trí bằng cách lên bar quẩy và uống rượu không đó 
– Vậy sao, thế mà giờ mình cứ tưởng văn hoá Pháp là lãng mạn chứ, tình yêu kiểu Pháp, hôn kiểu Pháp này, bla bla
– Haha, chắc trên phim thì như vậy đó, chứ bên này loạn lắm à. Mà bạn nghĩ lãng mạn kiểu Pháp là sao?
– Thì đây này, một cặp đôi nam nữ, họ hẹn nhau ở một quán cafe ven đường trong một khu phố cổ kính, trao cho nhau những ánh mắt nồng nàn, dưới bầu trời xanh và nắng vàng. Họ tình cảm như vậy đó chứ.
– Haha, mô típ quen thuộc của những bộ phim tình cảm ha? Vậy bạn có muốn biết cuộc sống về đêm ở Pháp không?
– Có chứ, nhưng làm như nào.
– Tối thứ năm hàng tuần luôn có lễ hội của sinh viên. Tối nay, mình dẫn bạn đi nhé, chỉ sợ bạn bị dập tắt cái nhìn lãng mạn kiểu Pháp thôi. 
– Mình không lo đâu, vậy tối nay ha? Mấy giờ nhỉ?
– 10 giờ tối nhé, mình đợi bạn ở bãi xe ha.
– Muộn thế á  liệu có sao không?
– Phải đi muộn mới đúng kiểu Pháp, haha!

Sau đó bọn em nói thêm vài chuyện phiếm nữa rồi cũng về. Đây rồi, kèo gái Pháp lúc gần nửa đêm, ý gì đây, thời cơ đến rồi . Từ lúc về phòng em cứ ngoác miệng ra cười các bác ạ, chỉ mong đến tối thật nhanh. Chải chuốt vuốt vuốt các thứ, 10h rồi, đi thôi . Xuống bãi xe đã thấy Elisa đứng trước xe rồi.

– Giờ mình đi chứ? Mà bạn còn chưa nói cho mình biết là đi đâu đấy.
– Giờ chúng ta sẽ lên trung tâm thành phố, đến đó bạn sẽ biết.

Em nó lái chở em đi, mà em nó lái nhanh thật các bác ạ, không khác gì Fast & Furious . Một hồi lên trung tâm, em nó đi tìm bãi gửi xe, rồi hai đứa đi bộ vào sâu bên trong khu phố. Giờ mới để ý em nó, hôm nay em mặc một cái áo len bó dài màu xám, quần legging và đi đôi bốt đen cao tổ bố, mái tóc dài được để xoã ra và đôi môi điểm thêm ít son hồng. Nếu nhìn từ đằng sau, với thân hình của một vđv thể thao, phải gọi là cực phẩm.

– Đến rồi này!

Đó là một khu phố toàn quán bar và quán nhậu, nhạc xập xình đầy đường, ánh sáng đủ màu chiếu xung quanh khiến những ai không quen rất dễ bị ngợp. Quanh đây để ý có những bọn Pháp trắng, nhưng cũng rất nhiều bọn da đen và hồi giáo, và tuyệt nhiên không thấy một bóng châu Á nào. Không khí nồng nặc mùi của những chai rượu vang hạng nặng, đủ sức đánh gục những tay bợm nhậu nào. Elisa dắt em vào một quán, có lẽ là quán quen của em.

Tay dj luôn miệng kêu gọi mọi người quẩy nhiệt cùng với hắn trên nền nhạc sàn của bọn Pháp, nghe thật đặc trưng. Có những cặp đôi đang ôm nhau nhảy say sưa cuồng nhiệt quên cả trời đất, hay những nhóm bọn thanh niên choai choai quẩy ầm cả lên. Đến chỗ quầy bartender, mấy cô gái nóng bỏng trổ tài pha chế với ngón nghề điêu luyện.

– Cho một Jæger Bomb. Cậu uống gì?
– Mình mới đến nên chưa biết gì nhiều, cứ gọi vodka đi
– Thật luôn hả?(mặt con bé kiểu bị sốc, đ hiểu)

Rồi đồ uống mang ra ngay tắp lự, cuộc vui bắt đầu, có cồn vào cái gì cũng dễ nói hơn hẳn.

– Bạn hay đến đây lắm hả?
– Không, cũng thi thoảng thôi. Ví dụ như bạn bè mình có party hay sinh nhật ai đó thì mình đi, mình không đi một mình(thì có ai đi bar một mình bao giờ  ), đây là quán bạn bè mình hay tới nên mình biết thôi. Bạn chắc không phải lần đầu đi bar nhỉ. 
– Không nhiều, chắc cũng giống bạn thôi. Bạn hay gọi đồ này hả?
– Ừm, mình không uống được nhiều cồn ^^
– À mà mình hỏi nhé?
– Sao bạn?
– Bạn hay ra đây, có bị mấy thằng bỏ mẹ nào gạ không? Nói thật, thật sự mình thấy bạn đẹp, nên mình thấy hơi…
– Haha, chắc mình may mắn nên không đâu, mấy đứa bạn mình thì bọn nó tự nguyện hết ấy chứ, chứ mình không thích như vậy, mình đi chơi với bạn rồi về, mục đích chỉ thế thôi à =))) Cái vấn đề quấy rối đấy thì họ làm nghiêm lắm, ví dụ chỉ cho nhóm hội có đủ cả trai cả gái mới được vào nè, con trai vào một mình là họ không cho đâu. Mà cảm ơn lời khen của bạn nhé ^^
– Mình nói thật thôi :>

Rượu cũng đã ngấm, hai đứa cũng dắt nhau ra giữa sàn. Trong cái nền nhạc đinh tai nhức óc của thằng dj ấy, mình nhận ra chỉ còn em với mình mà thôi…

1h sáng, hai đứa lảo đảo ra khỏi bar. Và, một nam một nữ, sau khi đã nạp vào mình đủ nồng độ cồn và một chút bay lắc, có lẽ không thể kiểm soát được mình nữa rồi. Và kì lạ thay, em cũng vậy. Trao em cái hôn thắm thiết mãi không rời, có lẽ đó không phải nụ hôn của tình yêu, nhưng nó đã vượt quá mức tình bạn, hai đứa dắt nhau đi bus về phòng, và cả hai về phòng em…

Đêm ấy, phòng của Elisa náo nhiệt hơn bình thường.

Mở mắt ra, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu từ lúc nào. Bỏ mẹ, lỡ bùng học rồi. Elisa vẫn ngủ, điện thoại em thì có tin nhắn. Của Sarah.

– Hay là t lên Rennes chơi, m đón t nhé…

 

Bình luận