<

[Review Voz] Ở xứ người có thiên thần

Chap 6

Chap 6:

– Em đang ở phòng em. À tối nay lớp mình có tổ chức bữa ăn cùng nhau đấy, anh có đi không? Em nhắn tin cho mình ngay khi mình vừa về đến phòng.
– Có chứ, vậy có cần chuẩn bị đồ gì không?
– Tí chiều em với anh cùng mấy đứa nữa ra siêu thị, rồi về nấu luôn. Anh có biết nấu ăn không đấy?
– Tôi từng đi thi MasterChef đấy cô ạ, tuổi gì hơn tôi
– Thật á?
– Không đùa thôi , nhưng nấu được, đủ để không gây chết người
– Haha, rồi thế hẹn anh chiều nhé!
– Ok.

Ngồi không buổi chiều cũng chẳng biết làm gì, mở máy tính lên khởi nghiệp liên minh với thằng L và đồng bọn vậy. Đến chiều thì em với con bé cùng với mấy đứa trong lớp dắt tay nhau đi mua đồ. Bọn bỏ mẹ này mua nhiều thứ thật sự, thấy cái gì ngon cũng khuân cmn hết vào xe đẩy, riết rồi đầy ự cả cái xe. Một lúc lâu sau cả đám mới đẩy cái container đồ ăn về, mẹ, nhìn đồ nào cũng chỉ tầm 3 – 4 euros mà lúc tính tổng thì lên đến gần trăm cmnl . Về đến khu kí túc, bắt tay vào làm thôi. Bọn em tập trung ở phòng bếp chung, đại khái là mỗi tầng sẽ được một phòng bếp riêng, tđn chúng nó lại chọn bếp ở tầng mình ạ. Hôm đó bọn mình ăn món này, gọi là Raclette:

Nó dạng như lẩu nướng bên mình ấy các bác, cho mấy miếng thịt nguội hoặc thịt xông khói, bơ, xúc xích, phô mai lên cái tấm nướng ấy rồi tự gắp tự ăn. Món này không phải chuẩn bị nhiều nên cũng nhàn. Elisa mang từ phòng em cái két bia ra, thế là lớp lại có bữa nhậu. Đến giờ ăn rồi vẫn thấy thiếu ai đó. Không phải Elisa, là tml L . Nó còn đang mải try hard, cả lớp phải gọi mãi nó mới chịu đi, em thiếu điều sang phòng nó xách cổ thôi à .

Rồi đến tiết mục cả lớp giới thiệu về nhau, thực ra là bọn Pháp cũng biết nhau trước một khoảng thời gian rồi nên chủ yếu bọn nước ngoài giới thiệu mình là chính. Mà lớp được có mấy mống ngoại quốc đâu, có em với tml là người Việt, có bọn Trung Quốc thì đông nhất, xen vào là hai anh Nam Mĩ râu tóc xồm xoàm. Mà bọn Trung Quốc tính nó làm sao ý, cả bữa chỉ ngồi nói tiếng Tàu với nhau, bọn khác có hỏi thì cũng trả lời ậm ừ, phát âm thì đ ai hiểu, tính cục bộ vkl. Bọn Pháp cũng chỉ hỏi mấy câu mà bọn nước ngoài hay hỏi mình thôi, ví dụ như:

– Nói “Xin chào” trong tiếng Việt như nào?
– Bọn tao phát âm tên m như thế này đã đúng chưa?
– Ở nước m có gì hay không? Có đồ ăn gì ngon không? Cảnh chỗ nào đẹp nhất?
– Gái nước m có xinh không?
 (Đến đây em với tml L quyết tâm phải “bảo vệ gái làng”, không cho bọn nào được đụng đến )

Tiết mục truyền thống tiếp theo là dạy bọn nó chửi nhau bằng tiếng Việt . Chúng nó cứ thi nhau “đm”, “vl” cả buổi, thế là cả bữa chúng nó không chửi nhau bằng tiếng Pháp nữa, mà cứ phang tiếng Việt mà chửi thôi các thím à. Cảm giác như sắp đồng hóa được bọn nó rồi ý, phê vkl .

Sau đấy là tiết mục mang đậm quốc hồn quốc túy của dân tộc, các bác biết không, em mang cả cái điếu cày sang . Bọn nó nhìn cái thanh gỗ dài ngoằng cứ thấy lạ hoắc, hỏi em với tml đây là cái gì, thì em bảo: “Thuốc là Việt Nam đấy, bổ phổi mát họng diệt trùng sinh, thuốc tiên chữa bách bệnh”. Thế là chúng nó đòi hút thử. Và thế là toang . Các thím xem mấy cái clip bọn tây tập hút thuốc lào trên mạng ấy, chúng nó phê như nào thì bọn này y chang như vậy luôn, đứa thì gục đầu xuống bàn, đứa thì ngửa cổ thò đầu ra cửa sổ, đứa thì mắt lim dim tim đập chân run lảo đảo lảo đảo. Bọn Pháp lại chả thích quá đi chứ, phê lòi mắt .

Tiết mục gần cuối đó chính là thể hiện tài năng, em thì vốn liếng cũng không có gì mấy ngoài tài năng liên minh và rít thuốc lào . Hay là lôi con đàn ghi ta ra vẩy tí nhỉ? Em đi mượn mấy ông VN khóa trên cây đàn, may sao là có, em bắt đầu trổ tài với giọng hát như vịt bị bóp cổ của em:

Vắng em chiều nay
Áng mây nhẹ theo gió bay
Vương vấn đâu đây
Điệu buồn nhung nhớ giăng đầy
Nắng đã nhạt phai
Trên con đường nghiêng bóng dài
Anh mãi yêu em trong kỷ niệm

Có những chiều mưa
Anh đi về trên lối xưạ
Mưa ướt trên vai
Lạc loài những tiếng nhạc buồn.
Có những chiều đông
Khi tâm hồn anh giá băng,
Sao mãi đơn côị, người tình ơị.

Em rất thích bài này, không phải bản remix, mà là acoustic, cảm giác đánh đàn lên có một cái gì đó yên bình, vắng lặng đến lạ. Vốn trước em đánh chơi bài này thôi, không nghĩ nhịp điệu bài này lại hay đến vậy, thế là thành bài tủ của em luôn. Rồi đến đoạn điệp khúc:

Vườn hồng ngày xưa đã úa tàn,
Con tim khổ đau đã héo mòn,
Chờ đợi tình yêu đã lỡ làng,
Chôn đi bao nhiêu những ước mong
Mãi sống với những kỷ niệm tuyệt vời,
Mãi sống với ước mơ yêu em mà thôị…

Bọn Pháp nghe đến vậy thì vỗ tay, không biết chúng nó khen thật hay khen vì phép lịch sự nữa, vì thực sự giọng em không hay, đàn cũng không mượt lắm. Để ý em Elisa cứ nhìn em chăm chú đàn từ nãy giờ, tay chống cằm, ánh mắt long lanh lắm, thật sự là thấy yêu quá đỗi. Em đánh đàn cũng chỉ hướng mặt về phía em nó mà thôi . Rồi đến bọn Pháp hỏi bài này tên là gì, em bèn mở bản gốc lên cho chúng nó xem. Mồm nói là bản gốc nhưng thật ra là em bật version Khá Bảnh. Bọn nó đúng kiểu sốc nặng, rồi quay sang hỏi em như kiểu muốn xác nhận đấy là thật, còn bắt bọn em dạy múa quạt. Em múa thì không được dẻo lắm (dẻo thì chắc em post lên youtube cho nổi cmn tiếng luôn rồi), cơ mà bọn nó bắt chước anh Bảnh tài tình vkl, có đứa còn múa siêu dẻo nữa, em giờ vẫn thấy ấn tượng với thằng này. Sau một hồi nháo nhác thì Elisa đã ra cạnh chỗ em từ lúc nào, quàng tay qua em, thế mà có đứa để ý luôn ạ.

– Hi bạn, mình là bạn cùng nhóm với L, lúc nãy bạn đàn hay lắm, bạn tên gì?
– Mình là… Còn đây là Elisa, bạn cùng nhóm của mình.
– Chứ không phải là bạn gái bạn hả?
– Sao bạn biết?
– Elisa nói cho mình rồi. Chúc mừng hai bạn nhé.

Tự dưng có mấy tml ở đâu nghe được hay sao ấy, lại nháo nhác cả lên.

– Ù uôi m với Elisa hẹn hò rồi à?
– Lúc nào thế, chúc mừng nhé.
– Anh em ei lớp ta có cặp mới nè.

Bỏ mẹ bọn Pháp lợn này, tính hóng hớt đ khác gì dân Việt . Thế là coi như công khai với cả lớp luôn rồi. Thôi kệ, sớm muộn gì ai cũng biết thôi mà. Giờ mới để ý con bé cùng nhóm tml L. Nó tên là Elodie, nhìn còn thấp hơn cả Elisa, tóc xoăn ngắn, màu vàng, so về mặt tiền thì không xinh bằng Elisa rồi, nhưng tml L này cũng biết chọn người đấy chứ.

– Dạo này con mắt nhìn người của cu có vẻ được cải thiện rồi đấy nhỉ?
– Giề?
– Em cũng nhóm m kìa, cũng được đấy chứ.
– Cút. Có người yêu rồi còn đi soi gái khác à?
– Không, t chỉ bày tỏ ý kiến thôi . Cần trợ giúp thì t giúp cho, bạn bè với nhau cả mà.
– Cmm, để Elodie của t được yên 

Thế là em sút cmn đi rồi bắt đầu đi dọn, cả lũ dọn với nhau cũng đỡ. Elisa thì cứ cuốn theo người em, chắc là thấy cả lớp biết rồi nên không ngại gì nữa. Dọn xong thì ai về phòng nấy, Elisa lại mang số bia dư trong két vào phòng em.

Con bé cùng em lại chui vào cùng một phòng. Em với thằng L có tí cồn vào rồi nên cùng nghĩ chắc đánh liên minh không tỉnh táo được nữa, nên thôi nghỉ. Elisa thì cứ ngồi nghịch ngợm lap của em. Bật chợt, em nghĩ ra một thứ. Lấy đống dây chun trên tủ, em nói:

– Để xõa thế này không thấy nóng à? Để đầu đấy anh tết tóc cho.

Em nó kiểu hơi bất ngờ, nhưng rồi cũng để yên. Trước với người yêu cũ là Uyên thì em cũng đã học cách tết tóc rồi nên cũng thấy đơn giản. Bọn con gái hay thích được mình quan tâm những thứ nhỏ nhặt như này lắm các thím, đôi khi chỉ những thứ đơn giản như vậy thôi cũng đủ để khiến con gái thấy xúc động. Liếc thoáng qua mặt em nó qua hình phản chiếu trên màn hình máy tính, có lẽ em hơi lim dim ngủ (chạm vào tóc ai cũng phê hết  ), miệng hé mở một nụ cười.

– Xong rồi đấy!

Em nó ngắm mình một hồi lâu, rồi nói:

– Cảm ơn anh nhé, anh là người đàn ông lãng mạn nhất em từng biết đấy!

Nói rồi em nó cho mình một nụ hôn dài thật dài, và đêm nay có lẽ cũng là một đêm dài.

Một đêm yên bình.

 

Bình luận