<

[Review Voz] Ở xứ người có thiên thần

Chap 7

Chap 7:

Hai đứa ôm nhau ngủ tới sáng, chủ nhật rồi nhưng ở bên này đây không phải là ngày nghỉ ngơi. Em và Elisa phải chuẩn bị bài cho cả tuần sau, dồn một đống việc vào trong một ngày khổ thế đấy, bọn em không nói chuyện được với nhau nhiều. Elisa nói là em nó rất lười nhưng em thấy con bé còn chăm hơn em gấp tỉ lần, ít nhất nó vẫn chuẩn bị bài, còn em thì đ :/. Đến buổi chiều thì em nó dắt em ra sân vận động ở đây để xem trận bóng đá ở Ligue 1, ở Rennes có một đội bóng là Stade Rennais FC, hồi đấy là có Ben Arfa với Niang ở trong đội, cơ mà đội đá dở vkl, chắc tại em xem PSG quen rồi. Không khí ở đây thực sự sôi động, các đội cổ vũ liên tục tạo nên sự cuồng nhiệt, họ nhảy múa, hò hét, hát vang không ngừng nghỉ, lần đầu tiên cảm nhận không khí bóng đá chuyên nghiệp nó như nào, em ngồi xem ở đó mà nổi hết da gà luôn. À mà vẫn có pháo sáng nhé, mấy bố này vẫn bạo lực vkl . Xem xong thì chen nhau ra về, mấy bố vẫn quẩy trên xe bus và tàu điện ngầm nữa, kinh dị vkl.

Mấy ngày sau, bọn em làm những điều mà các cặp đôi hay làm. Một ngày, em và Elisa cùng nhau đi ra một hàng ăn kiểu Pháp ở trung tâm thành phố.

– Anh đã từng đi ăn ở những hàng như này chưa?
– Anh chưa. Hôm nay dịp gì à?
– Không, chỉ đơn giản là đi ăn cùng nhau thôi.

Elisa là một người sống khá tình cảm. Em nó có thể nói rất quan tâm đến em, từ những thứ nhỏ nhất, nhưng đôi lúc hơi quá giống như là leo lên đầu làm mẹ em vậy. Nói vậy chứ khi có người con gái nào quan tâm vì mình thì cũng đều đáng trân trọng cả, đúng không các thím? Em nó gọi ra một chai vang đỏ, có thể nói là loại tuyệt hảo trong nhà hàng này. Elisa thì không uống được nhiều, nên chủ yếu là em xử lí cái chai đấy. Ăn uống xong xuôi thì cũng hơi say say rồi, Elisa và em cùng về phòng em, cộng với hơi cồn thì việc gì đến cũng đến, hậu quả là sáng hôm sau lại bùng học cmnl.

Một ngày khác, Elisa và em cùng nắm tay nhau đi dạo trên trung tâm thành phố vào một ngày tháng ba. Hôm đó người ta họp chợ trên phố, họ bày bán thịt cá, hải sản, rau củ quả tươi trực tiếp trên đường, khung cảnh người buôn kẻ bán nhộn nhịp. Hai đứa vào một cửa hàng gọi hai cái bánh crêpe, nó trông như thế này:

Ăn xong, Elisa rủ em:

– Anh nhìn thấy cái nhà thờ kia không?
– Có. Sao thế?
– Em muốn vào trong đấy, rồi trèo lên trên nóc nhà thờ. Chắc ở đó đẹp lắm. Em chưa từng làm trò đấy bao giờ cả.
– Nghe hay đấy. Trò này có bị cấm không?
– Có chứ! 

Nói rồi Elisa kéo tay em vào trong nhà thờ luôn ạ. Hai đứa cứ phải luồn luồn núp núp trốn ánh mắt của mọi người xung quanh. Rồi em nó tìm thấy một cái cầu thang gỗ xoắn ốc, Elisa chạy thẳng cmn lên luôn làm em phải chạy bở hơi tai đuổi theo. Em nó vẫn cứ nhí nhảnh như trẻ con vậy, mà cũng đúng thôi, nó là trẻ con thật mà! Lên đến đỉnh , phóng tầm mắt ra khung cảnh bao la trước mắt, ai lên đây có lẽ cũng sẽ chỉ thốt lên được một câu “Quá đẹp!” mà thôi. Elisa còn đang mải ngắm nhìn khung cảnh thành phố thì bất chợt, em vòng tay qua đằng sau ôm em nó. Em nó có lẽ hơi thoáng giật mình, nhưng rồi cũng nắm lấy tay em. Sau đó hai đứa lại trao nhau nụ hôn, nụ hôn trên mái nhà thờ. Được một lúc tự dưng em nó hét lên “Aaaaaaa”.

– Em làm sao thế?
– Anh thử làm theo đi! Đứng trên này mà hét lên như vậy sẽ thấy thoải mái lắm!

Tất nhiên là không ngu gì mà làm như vậy rồi, lỡ ai nghe được rồi lên bắt hai đứa dở này thì bỏ mẹ. Rồi em nó lại nghĩ ra thêm một trò nữa:

– Anh có muốn khắc tên của hai đứa mình ở đây không?  Nói rồi em nó nhặt lên mảnh gạnh vụn gần đó.
– Thôi thôi ạ tôi xin cô, thế khác gì lạy ông tôi ở bụi này 

Phải thuyết giảng một hồi em nó mới chịu xuôi xuôi, nhưng vẫn bắt em một lúc nào đấy sẽ phải làm một cái gì đó để đền bù cho cái chuyện này. Khổ, yêu trẻ con mệt thật đấy!

Một ngày khác, khi hai đứa đang ngồi nghĩ vẩn vơ thì em nó chợt bảo em:

– Khi nào anh dạy em đàn với! Hôm trước anh đàn hay lắm, à cả hát luôn tiếng Việt nữa, em vẫn còn nhớ bài hôm trước anh hát đấy.
– À ừ thì ok thôi, em từng chơi qua nhạc cụ gì chưa?
– Zero. Em không biết gì về mấy cái đấy luôn! Chắc sẽ hơi vất vả để dạy em đấy nhỉ?
– Không đến nỗi nếu em có đủ tố chất!
– Thế cần những tố chất gì?
– Anh… cũng chịu.
– Này thì, trêu em à!

Đoạn nói cái Elisa đáp cái gối vào người em các thím ạ, éo hiểu gì luôn , rõ ràng là em không biết tố chất gì thật. 

– Thề anh không biết thật mà!
– Hừm, thế còn biết chơi nhạc cụ gì nữa không, dạy em chơi nốt.
– Có một tí piano nữa, nhưng lâu lắm rồi anh không chơi, sợ là không nhớ.

Nói đến piano, ngày xưa em biết chơi đúng một bài là Haru Haru cho Uyên, mà em cũng chỉ chơi được đoạn đầu, nên chắc coi như là không biết chơi đi ha.

Dạy Elisa thì em nói thật với em nó là vốn liếng tiếng Pháp lẫn tiếng Anh của em đều không đủ để dạy, nên sau một hồi chật vật thì em nó cũng bỏ cuộc. Nhưng cái đoạn hát tiếng Việt thì phát âm cũng chuẩn phết đấy các thím, em nó đọc lời qua một lượt rồi em chỉ cần chỉnh lại tí phát âm là cực ok luôn, chắc nghe thì không khác mấy nghe giọng Hari Won cứ lơ lớ.

Một ngày khác, khi đấy lớp em có bài kiểm tra, em với em nó ngồi cạnh nhau. Em thì không hiểu đề bài muốn hỏi cái gì, còn Elisa thì không biết cách làm . Thế là hai đứa quyết đinh hợp sức, đứa thì dịch, đứa thì làm, xong rồi đi chép, may mà nhờ có kinh nghiệm quay cóp của em ở VN nên hai đứa không bị bắt. Lúc trả bài thì hai đứa gần cao nhất lớp, so với bọn khác thôi chứ điểm thì vẫn chỉ qua trung bình có một tí. Công nhận cái môn củ l này dễ trượt vkl, gần như cả lớp em toang cmnl rồi .

Một tối, Elisa rủ em đi chơi bowling và bi a. Đang chọc lỗ thì gặp một ông anh VN, ông ý gọi vọng ra.

– Ê cu đấy à, hay quá lại gặp ở đây, đi chơi với nhóm lớp hả em?
– Dạ không ạ, bạn em rủ nên em đi.
– Thế à? Thế bé nào đây?
– Dạ bạn gái em anh.

Nói rồi ông ý tròn mắt ra nhìn mình, kiểu “clgt m đùa bố đấy à?” 

– Uồi mới sang đã cưa được em tây thế này, được phết đấy chứ nhỉ?
– Dạ anh… Em cũng ngại chẳng biết nói gì nữa nên ậm ừ cho qua.

Rồi ông ý gạ em với Elisa làm vài đường cơ bản với ông ý. Em cũng từng đi đánh rồi nhưng cũng chỉ là dạng a ma tơ, còn Elisa thì đúng kiểu chuyên nghiệp, đường nào ra đường nấy, bóng vào lỗ liên tục, làm em phổng hết cả mũi . Trong lòng thì muốn gáy to lắm nhưng tự dặn phải kềm lòng lại, kiềm chế kiềm chế. Sau đấy hai đứa lại ra chơi bowling. Elisa thì ném không được chuẩn lắm, em thì đỡ hơn một tẹo, nhưng nói chung vẫn là hai đứa gà mờ chơi với nhau. Chơi chán rồi thì hai đứa dắt tay nhau ra sân trượt băng cạnh đấy. Elisa thì trượt chuyên nghiệp rồi, nghe em nó bảo là hầu như người Pháp nào cũng biết trượt băng cả, không có gì bất ngờ lắm. Em thì hồi bé cũng từng trượt băng khi sống ở Nga rồi, còn lúc ở VN thì em cũng có trượt patin nên chỉ cần làm quen tí là cũng ok ngay. Hai đứa cứ trượt hết theo chiều kim đồng hồ lại ngược chiều kim đồng hồ, hết nắm tay nhau trượt lại lôi nhau ra giữa sân xoay vài vòng. Em nhìn bọn vđv chuyên nghiệp trượt mà thấy thèm các thím ạ, đẹp vkl, ước gì mình cũng biết trượt như vậy .

Một buổi cuối tuần, Elisa gọi em:

– Anh! Cuối tuần này em về nhà em. Anh có muốn đi cùng không?

Bỏ mẹ, giờ đi về gặp mẫu phụ với nhạc phụ à? Vấn đề này với em là một số không kinh nghiệm tròn trĩnh luôn. Hoảng bỏ mẹ ra nhưng vẫn đáp lại:

– Tất nhiên chứ! Anh cũng muốn về nhà em xem ở đó như nào!

Rồi cái cuối tuần đấy cũng đến. Elisa với em khoác balo bắt tàu về thành phố em sống. Đó là một thành phố biển nhỏ, nói đúng hơn đó là một cái làng chài. Ở đó có những bãi biển đầy sỏi đá, có những con thuyền nhấp nhô đón từng nhịp sóng vỗ mạnh, những đàn hải âu bay qua bay lại và ngọn hải đăng cao lừng lững. Nhà Elisa ngay đối diện với bờ biển, về đến nhà thì gặp ngay bố mẹ Elisa:

– Chào hai bác ạ!
– Chào cháu. Elisa đây là bạn con à?
– Vâng, bạn trai con!

Ông bà nghe thấy thế cũng không nói gì, chỉ hỏi em đến từ đâu mà thôi. Bên này họ dễ thật, con cái đến tuổi là tự mình quyết định mọi thứ rồi, bố mẹ không can thiệp gì cả. Em biếu hai ông bà chai rượu vang, họ thích thú lắm, thế là quyết định mở nó luôn ngay trong bữa tối. Bữa tối họ cũng đơn giản, có cái bánh mì baguette, món thịt hầm, nồi súp, một đống bơ , em thề chưa bao giờ, cho đến cả bây giờ nhìn thấy nhà nào ăn nhiều bơ đến thế luôn. Hỏi chuyện gia đình em nó thì biết được nhà em nó có 5 anh chị em, em nó là thứ ba, anh chị thì đi làm hết rồi, bọn còn lại thì vẫn đang học cấp ba. Mà hôm nay có mỗi Elisa với bố mẹ em nó ở nhà thôi, bọn em của Elisa nghe nói đi chơi đâu đó rồi. Thôi thế cũng tốt, đỡ bị hỏi nhiều.

Ăn xong em cũng lao vào dọn, mà thực ra ông bà cũng nhét hết vào máy rửa bát nên một tí là xong. Rồi em với Elisa được tống vào ở cùng môt phòng, là phòng của em nó . Elisa rủ em đi ra ngoài đường đi dạo, tất nhiên là ok thôi.

– Anh nhìn kìa! Em chỉ vào ngọn hải đăng đang chiếu sáng.
– Đẹp thật đấy nhỉ.
– Vâng. Hồi em còn bé em hay trèo lên trên ngọn hải đăng ngắm nhìn cảnh biển ở đây. Cuộc sống của em gắn bó với nơi này quá nhiều. Anh biết không, lúc chuẩn bị lên Rennes học đại học em còn định trốn không đi nữa đấy! Cảm giác như không thể dời khỏi nơi này vậy.
– Anh hiểu cảm giác đó. Khi mà ta đã trở thành một phần của miền đất này rồi thì không dễ gì để có thể từ bỏ mà đi được. Nó như là người thân ruột thịt của ta vậy.
– Đúng rồi. Vây khi anh chuẩn bị sang Pháp thì sao? Cảm giác cũng giống em chứ?
– Có một chút. Không chỉ như em và rời bỏ thành phố, anh rời bỏ đất nước anh, đến một nơi xa lạ hoàn toàn. Nhưng anh nghĩ rằng anh đã tự mình quyết định sự lựa chọn này, nên anh chấp nhận điều đó. Nó giúp anh vượt qua cảm giác đấy rất nhiều.
– Em nói này. Ngay từ ngày đầu gặp anh, khi hỏi anh câu tương tự và nghe cách anh trả lời, em đã thấy anh là một người đàn ông rất mạnh mẽ rồi. Thật sự, em đã bị ấn tượng với anh ngay từ giây phút đó. Nhưng em bảo, nếu chợt một ngày anh cảm thấy nhớ quê nhà và không kìm được lòng, hãy cứ nói với em. Đó là cảm xúc bình thường của con người thôi mà. Em hiểu điều đó và em yêu điều đó, như cách em yêu anh vậy.
– Cảm ơn em thật nhiều Elisa, anh không biết nói gì hơn nữa.

Có lẽ trước cái khung cảnh như này thì cũng không cần nói gì nhiều, cảnh vật đã thay lời muốn nói rồi. Cơn gió xào xạc khẽ đưa lọn tóc em bay, nó mang theo hương vị miền biển, và dư vị của tình yêu.

– Anh hỏi. Ở thời điểm bây giờ, nếu em được chọn, em sẽ chọn ở lại Rennes hay sẽ về nhà?
– Anh ở đâu thì em theo đấy!
– Thôi đi cô ạ.
 Nói rồi em bóp mũi em nó một phát, em nó cứ tít mắt lại. Thế là đủ cho đêm nay rồi nhỉ. Một đêm bình yên đến lạ thường  .

Cùng nhau đi vào nhà, em và Elisa cùng lên giường, và… cái gì đến lại đến thôi . Nhưng lần này là ở nhà em nó, bố mẹ em nó thì ở ngay phòng bên cạnh, không biết các cụ có biết gì không nữa, đã cố bịt mồm em nó lại rồi, cái giường thì cứ đung đưa kẽo cà kẽo kẹt, cảm giác lạ vừa sợ mà lại vui .

Sáng hôm sau, em và Elisa đi ra ngoài biển, ngắm những dòng người, những dãy nhà, những đàn hải âu tung cánh. Đến chiều, hai đứa chào tạm biệt ông bà, cùng dắt tay nhau về trường. Nhất định mình sẽ phải đến đây thêm nhiều lần nữa  .

Về đến phòng, quăng cặp, mở điện thoại, nhận ra lâu rồi không nhắn cái tin cho Sarah.

– Tình hình thế nào rồi m?

 

Bình luận