<

[Review Voz] Ở xứ người có thiên thần

Chap 9

Chap 9:

Học cho lắm rồi cũng đến ngày thi thôi.

Kì thi đầu tiên mình trải qua ở nước Pháp, đó là kì thi giữa học kì. Với một thằng lười biếng và chuyên môn nước đến chân mới nhảy như mình thì mình quyết định… kệ cmnl. Cơ mà sao được, vì đã có bà chằn Elisa chuyên đá đít mình đi học rồi. Em luôn nói rằng mỗi kì thi ở đây đều quan trọng đến mức nào, và đừng mong đến chuyện sẽ quay cóp được bài. Thế là cứ mỗi tối Elisa đều lôi mình xuống thư viện học, bất kể mưa gió bão bùng đi chăng nữa. Em nói rằng mình mới sang, sẽ khó để hiểu được cách ra đề bài bên này, em phải giảng cho mình để mình hiểu. Cơ mà đến lúc làm bài tập thì toàn là mình chỉ cách giải cho em nó. Đúng là cơ hội thể hiện tài năng  toàn những cái mình học rồi chứ đâu.

Đến ngày thi, mình mới thấy cách tổ chức thi cử ở đây gây choáng thật sự, như là:
• Sắp xếp bàn ghế trong nhà thể chất, mỗi người một bàn, cách nhau một khoảng, mà cái nhà thể chất to vcđ, một lần thi phải mấy trăm học sinh, tưởng tượng giống mấy cái ảnh bên Trung Quốc tổ chức thi ấy, thì đây giống hệt luôn.
• Mỗi người một mã đề riêng, mỗi dãy bàn sẽ có một giám thị, mỗi khu sẽ có camera giám sát tận răng.
• Đề bài thì dài ngoằng, lan man, khó hiểu, không đúng trọng tâm, dễ gây lú. Giải thì không được phép chỉ viết mỗi công thức mà phải giải thích bằng lời.

Thi xong môn đầu tiên, mình quay ra nhìn Elisa với ảnh mắt như kiểu “thôi bỏ mẹ rồi em ơi”, em nó như nhận ra nên có vẻ lo lắng lắm.

– Anh ổn chứ?
– Ừ chắc vậy. Chắc là hơi bị sốc tí thôi. Quen dần ấy mà.
– Cố gắng lên anh, đây mới giữa kì thôi, đừng lo lắng quá.
– Ừ, mà em muốn so đáp án không?

Lúc so thì thôi cmn rồi luôn, khác nhau vcđ, chẳng lẽ ngày tàn của mình đến rồi hay sao . Trượt môn ở đây là bị đuổi cmnl nên lúc đấy mình hoảng vkl, nhưng không dám nói cho Elisa biết, chỉ ậm ừ thôi. Em nó cũng thôi, cố gắng mà thi mấy môn còn lại cho tốt để nó gánh. Vậy thôi, coi như môn này là bị đời vả cho một phát vì cái tội lười biếng vậy.

Kì thi nguyên một tuần diễn ra dài thật dài, nhưng cuộc vui nào cũng có lúc tàn. Thật may mắn là cuộc vui này cũng đã kết thúc. Elisa, ngay sau khi thi xong môn cuối, ra bảo mình:

– Anh! Thi xong rồi, tối nay xoã thôi chứ nhỉ?

Trong trường mình có một cái sảnh, là không gian sinh hoạt của các câu lạc bộ trong trường. Tuy nhiên, đến những dịp cần thiết, nó có thể biến thành một cái quán bar . Có đầy đủ vòi bia, dj, nhạc xập xình, thôi nói thẳng ra là quán bar trong trường đi vì nó không khác gì bar thật. Elisa rủ mình xuống đó tối nay, ok thôi.

11h đêm, quần áo chỉnh tề, xuống đến nơi đã thấy em đứng trước cửa rồi. Hôm nay nhìn em thật đẹp và quyến rũ, với một cái áo hai dây siêu ngắn hở cả khoảng lưng trắng bóc, chân váy dài xẻ, đi kèm với đôi bốt của Timberland. Mình lại tết cho em mái tóc vàng rồi cả hai xuống dưới bar.

Ở dưới đó, cảm tưởng như tất cả sinh viên của trường này đều ở dưới đấy vậy. Ánh đèn chói loá cộng với tiếng nhạc xập xình khiến cho mình không ngừng nhớ lại đến cái đêm ở bar kia, cái đêm mà mình đã trở thành người yêu của em. Mọi chuyện có vẻ diễn ra quá nhanh? Chỉ biết rằng mình vẫn đang tận hưởng những giây phút tuyệt vời này, thế là đủ.

Hôm đó “quán bar của trường” mở đến tận 5h sáng. Không thể nhớ được mình đã uống bao nhiêu cốc bia ở đó nữa. Em cũng vậy. Hai đứa say sưa như quên hết mọi âu lo muộn phiền, như trút bỏ được tất cả sau kì thi vừa rồi. Em cuồng nhiệt và nổi loạn, lần đầu tiên mình thấy em như thế. Để ý có mấy thằng đực rựa cứ nhìn em chằm chằm với con mắt thèm thuồng, có đứa còn định ra lân la. Mỗi lúc như vậy mình lại thấy ghen kinh khủng và chỉ muốn đấm chết hết bọn nó đi, nhưng tất nhiên không được rồi. Cách tốt nhất là, hãy chứng minh em nó đang hạnh phúc với người đàn ông em yêu ngay trước mặt bọn nó. Mình vòng tay qua ôm hôn em đập sâu tận mấy lần, ngay trước cả thiên hạ. Hai đứa dường như đã quên đi thực tại rồi.

5h sáng, mấy ông bảo vệ bắt đầu lùa bọn sinh viên về phòng như lùa vịt về chuồng vậy. Elisa cứ vừa đi vừa hôn mình, số bia hôm đấy em nó uống phải bằng số bia em nó uống trong cuộc đời em mất. Trên đường đi về, bất chợt nhìn thấy một cặp đôi ngồi phịch trên đường, cô gái thì cứ cuối gằm mặt, người thỉnh thoảng lại run lên, người con trai kia thì cứ ngồi đó nhìn. Thấy có vẻ có chuyện, hai đứa ra hỏi:

– Này hai bạn, có chuyện gì thế?
– Ah không sao đâu, bọn tôi đang chờ một người bạn để đưa tôi chìa khoá về phòng ấy mà. Bọn tôi không phải sinh viên trường này, chỉ đến đây chơi thôi, giờ không có chìa khoá thì không về được mất, Đêm khuya rồi cũng không còn xe chạy nữa.
 Người con trai kia đáp
– Thế thì gay go nhỉ, ông có số bạn kia không, thử liên lạc chưa? Không để bọn tôi gọi cho?
– Tôi gọi nãy đến giờ không được.

Nói rồi cậu đấy gọi lại cho bạn kia nhưng vẫn không thấy ai nhấc máy, mình cũng thử gọi lại nhưng vẫn không được. Chợt Elisa nói:

– A đây là số bạn cùng lớp với bọn tôi mà! Thế mà sao không gọi được nhỉ, lạ thật.

Đoạn quay qua nhìn người con gái kia, thấy cô gái ấy không ổn một tí nào, người cứ thỉnh thoảng lại run lên, khuôn mặt thì thất thần, trắng bệch, người rã rượi, có lẽ chắc vì lạnh quá.

– Người yêu cậu à? Nhìn cô ấy không ổn đâu. Hay cậu đưa cô ấy vào phòng chúng tôi đi? Ngoài này lạnh lắm.
– Thôi không sao đâu, cảm ơn hai người nhé. Hai người tốt bụng thật đấy. Bọn tôi ổn mà.
– Đừng khách sáo như vậy, hãy lo cho sức khoẻ bạn gái cậu đi, nhìn cô ấy thật sự không ổn chút nào đâu.

Đoạn nói xong cái chàng trai kia tiến lại cần khuôn mặt cô gái.

– Em vẫn ổn chứ?

Cô gái vẫn lặng thinh, chỉ phát ra những tiếng thở nặng nhọc.

– Đấy cậu thấy chưa. Thực sự không ổn đâu.

Bất chợt giọng cô gái run lên:

– Cho tôi ít nước.

Bỏ mẹ, giờ bar đóng cửa rồi, lấy nước ở đâu đây? Bảo Elisa chạy lên phòng lấy chai nước, mình nói với cậu bạn kia:

– Cậu vẫn quyết định ngồi đây sao? Giữa trời lạnh thế này? Thôi được, chúng tôi sẽ ngồi đây với hai cậu, chừng nào hai cậu về được phòng thì chúng tôi sẽ về. Không thể để mặc hai cậu ở đây được.
– Vậy cảm ơn cậu, làm phiền hai người quá. Hai người thực sự tốt bụng đấy.

Rồi Elisa cũng mang nước xuống, giờ thì ngồi trò chuyện với hai người chờ người bạn kia đến thôi. Quái lạ, đ hiểu bạn kiểu gì mà để chết rét ngoài trời thế này không biết.

– Bọn tôi là sinh viên ở trên Paris, đang nhân dịp có kì nghỉ nên xuống dưới đây chơi.
– Tên cậu là gì?
– Maxime. Còn cậu?
– Tôi là… Tôi là học sinh ở đây, nhưng cũng mới sang Pháp thôi. Bạn gái tôi đây, tên cô ấy là Elisa. Còn cô người yêu ông là?
– July. Bọn tôi học cùng trường ở trên Paris rồi yêu nhau luôn. July là người ở Chantepie (một thành phố cạnh Rennes). Ở đây có bạn thời niên thiếu của cô ấy học nên chúng tôi đến đây. Ông đến từ đâu vậy?
– Tôi ở Việt Nam, ông biết chứ?
– Có chứ! Bọn tôi dự định đi sang Việt Nam du lịch này, có gì liên lạc được với ông nhé! Hai người tốt bụng lắm.

Nói rồi Maxime đưa mình Instagram của cậu ấy với July luôn. Nhìn qua cô gái, có vẻ đỡ hơn rồi, nhưng vẫn còn nhợt nhạt và yếu lắm.

Ngồi một lúc thì mấy ông bảo vệ đi ra, chủ yếu là đuổi về phòng thôi. Nếu không phải là sinh viên trường này mấy ông ý sẽ đuổi đi ngay vì sợ nếu có gì xảy ra thì sẽ ảnh hưởng. Elisa phải nói mãi mấy ông ý mới cho qua. Rồi gọi điện lại cho người bạn kia, ơn giời nó nghe máy rồi, hoá ra con bé đấy vẫn ở trong cái quán bar kia, làm gì thì không biết. Con bé đi ra, Elisa quạt cho nó một trận thừa sống thiếu chết, mình cũng tức mà cũng quạt theo. Xong xuôi rồi đưa hai đứa về phòng. July có vẻ tỉnh táo hơn rồi, hai đứa cảm ơn mình, hẹn mình nếu có lên Paris chơi hãy gọi cho hai đứa, nhất định bọn nó sẽ đón.

Cuối cùng cũng lết về phòng. Elisa chợt quay qua hôn mình, rồi nói:

– Anh thực sự là người đàn ông tốt bụng nhất mà em từng biết!

Rồi hai đứa lại chui lên giường, lại kẽo cà kẽo kẹt. Một ngày dài, một đêm dài.

Sau đợt thi đó là một kì nghỉ khá dài.

– Đợt nghỉ này anh có kế hoạch gì không?
– Anh thì muốn đi du lịch đâu đó. Tính anh thích đi đây đi đó lắm nên muốn tranh thủ được nghỉ thì đi một chút. Em đi cùng anh không?
– Ưmm tiếc quá em phải về nhà :<. Em nghĩ em sẽ dành thời gian bên gia đình hơn.
– Ừm ok, vậy về nhà vui vẻ nhé, cho anh gửi lời hỏi thăm đến bố mẹ luôn.
– Anh đi vui vẻ nhé! Nhớ chụp ảnh và mua quà cho em đấy!

Giờ là đến chương trình Biết chọn gì đây, biết đi đâu bây giờ nhỉ? Chợt nhớ ra cấp ba mình có một con bạn giờ học ở Ba Lan, bèn nhắn tin cho nó:

– Alo Chi à. Đợt tới m có ở Ba Lan không. T đang ở Pháp, ở đây đang có kì nghỉ, t qua bên m chơi nhé.
– Ok bạn ơiii
– À mà cho t ngủ nhà m nhé được không?
– Ok thế vào phòng t ngủ, mà nằm đất đấy chịu được không?
– Có chỗ ở là được rồi bạn.

Rồi hôm đó tiễn em ra ga tàu, mình cũng lên tàu đi Paris rồi bay sang Ba Lan luôn. Đến Ba Lan, tự tìm đường về nhà con kia, may quá đến rồi.

– Phòng đây, hơi chật, có được không?
– Thế là ổn rồi, t chỉ cần chỗ ở thôi mà.

Những ngày sau mình vui chơi ngắm cảnh ở Ba Lan, chủ yếu là ở Warsaw (Vác-xa-va). Có ít ảnh chụp ở Warsaw gửi về cho Elisa:




– Đẹp thật đấy! Em cũng muốn đi! Ghen tị với anh quá! :<

Một ngày mình bắt tàu đi Gdansk, một thành phố cảng ở phía bắc Ba Lan.







Gdansk hôm đó thật lạnh, phải dưới âm độ. Trên chuyến tàu trở về Warsaw từ Gdansk, khi mình đang đợi tàu, dưới cái mai che cổ kính rêu phong mang phong cách kiến trúc Xô Viết ấy, có tuyết rơi! Một trời chiều xâm xẩm tối giữa tháng 4, chợt thấy tuyết rơi, giữa khung cảnh thần tiên ấy, chợt nghĩ về em. Mình quay lại khung cảnh thần tiên ấy, gửi cho em.

– Em thấy đẹp không? Ước gì em ở đây.
– Em cũng vậy, ước gì em cùng anh ở đó.

Cơ mà lúc ấy có hai đoàn tàu đến sát giờ nhau, và lạy chúa mình bị lên nhầm tàu! Lên đến nơi, tàu chạy được nửa rồi thì mới phát hiện ra, bị phạt tiền, đen thật sự luôn.

Về đến Warsaw, thấy chán chán, rủ con Chi đi bar, ai dè nó đồng ý luôn! Hôm đó mình đi bar với nó quẩy nhiệt thật sự, đến tận 4h sáng. Nhưng tất nhiên hai đứa chẳng có gì đâu nhé, về nhà là lại ngủ lăn quay ra chết thôi.

Cuộc sống ở Ba Lan theo như lời Chi nói, “khá là ok”. Ba Lan có khá nhiều người Việt sinh sống, nên con bé cũng không có vấn đề gì về chuyện hoà nhập. Cái khúc mắc lớn nhất của con bé là ở đây không có trà sữa. Ở Pháp thì trà sữa khá nhiều, nên mình hay lôi chuyện đấy ra để trêu nó, giờ nó vẫn còn cay mình .

Có một hôm, mình với nó hẹn nhau đi ăn trên phố cổ Warsaw. Đó là nhà hàng nổi tiếng nhất ở Warsaw, mình được ăn thử những món ăn truyền thống của Ba Lan, nhâm nhi chút rượu hoa quả ( mình quên tên rồi  ). Thả bộ dọc theo những con phố cổ kính lấp lánh ánh đèn đêm ở Warsaw, mình như tận hưởng những chuỗi ngày tháng châu Âu rong ruổi, đi trên những bước chân mở ra thế giới, đến những nơi, có lạ hay thân quen, để những nơi đó luôn in dấu chân mình, để được có những kí ức mà sau này sẽ không thể nào quên về những chuyến đi đó. Biết đâu sau này mình sẽ được kể với con cháu mình thì sao?

12h đêm, cái lạnh làm hai đứa xuýt xoa, Chi gợi ý mình lấy cái xe đạp công cộng để đạp về. Cái xe đạp ấy được dựng ở ngoài đường, chỉ cần tải app và mở khoá xe bằng app là có thể sử dụng được và nó sẽ tính tiền theo quãng đường mình đi. Mình đạp con bé về, trên đường đi hai đứa cứ trêu đùa với nhau, cứ như hai đứa trẻ con, chợt nhận ra mình và nó cứ như trở về thời cấp ba vậy, hồn nhiên và vô tư, chỉ khác đó là khung cảnh ở trời tây thôi.

Hết một tuần, mình rời Ba Lan, mang theo những kí ức về chuyến đi và nỗi nhung nhớ gặp lại em về lại nước Pháp. Chào Chi, cảm ơn bạn về những ngày tháng đó, hẹn bạn một ngày không xa sẽ đến Pháp. Giờ thì về thôi, có em đang chờ .

 

Bình luận