Tam giác mạch – Chap 5

Loading...

Tam giác mạch – Chap 5

– Này, đợi tôi với, sao cô chạy nhanh thế ?
– Tốt nhất là anh tránh xa tôi ra, không thôi lại bảo tôi tán tỉnh anh nữa.
– Có gì mà ngại đâu, tôi đẹp trai vậy cơ mà.
– Mắc ói – Kim Anh quay qua nhìn tôi cười rồi nó lại chạy đi mất.
Địt cụ, có buổi chiều rảnh rỗi kiếm gì chơi, ai ngờ chạy bộ với con điên này mệt vãi cứt. Bọn tôi chạy quanh công viên tới tận tối. Bình thường tôi chảnh chó lắm, đéo quan tâm gái mấy đâu. Tự nhiên hôm nay lại có hứng thú chọc con nhỏ này, vui vãi lone.
– Thôi không chạy nữa. Mệt quá.
– Đàn ông con trai gì mà yếu xìu.
Cái địt, tại bố mày mới từ bệnh viện ra nghe chưa, chứ mày tuổi đéo gì chạy đua với thánh nhân.
Tèn ten ten, đoàn quân Việt Nam đi, chung lòng cứu quốc :
– Alo, mày đang ở đâu thế ? – à, anh Khánh gọi điện thoại cho tôi
– Đang ở cái công viên gần nhà nè.
– Về nhanh nào.
– Rồi rồi biết rồi – tôi tắt điện thoại rồi quay qua nói với Kim Anh :
– Tôi phải về nhà có việc rồi. Cô đã về chưa ?
– Ừ.
Ừ là có hay không ? Cái địt cụ, hãm thế nhỉ. Tôi chạy bộ về nhà, nó cũng chạy về nhà. Thế hồi nãy hỏi thì đéo bảo về luôn đi, còn ừ với chả ờ, lắm chuyện.
– Em về rồi nè, có chuyện gì thế ?
– Hí hí, vào đây vào đây. Ngày mai anh có hẹn đi chơi với chị Quỳnh. Bây giờ mày đi mua đồ với anh nhé.
– Đéo, mệt lắm. Mà ông cũng buồn cười, thì cứ mặc đại cái gì vào rồi đi. Có phải lần đầu đi chơi đéo đâu mà màu mè.
– Đi nào nhanh lên, đi đi rồi tí tao cho tiền.
– Bao nhiêu thế ?
– Đi thôi, nói nhiều quá.
Hihi, thế là tôi lại lẽo đẽo theo ổng đi mua đồ. Cái đoạn này ở trên phim thường nó sẽ nổi nhạc lên, xong bọn diễn viên sẽ đi lựa từng shop một, một thằng chọn đồ còn một thằng đứng lắc lắc đầu đấy. Tưởng tượng thế nhé. Đang loay hoay chọn mấy bộ đồ vest cho ông Khánh thì có người đi vào :
– Ơ Hiếu, em cũng ở đây hả ?
– Ủa anh Tùng, anh cũng đi mua quần áo à ?
– Ừ, anh đi mua mấy bộ vest chuẩn bị đi sự kiện.
– Á đù, ghê nha. Em cũng đi lựa đồ cho anh Khánh nè.
Đúng lúc đấy ông Khánh từ trong phòng thay đồ đi ra :
– Ơ bác sĩ Tùng, trùng hợp quá nhỉ.
– Dạ. Trông anh mặc đồ vest cũng đẹp quá nhỉ.
– Chuyện, anh mà lại hê hê.
– Tháng sau là em nhận bằng tiến sĩ, có một buổi tiệc chúc mừng trên công ty. Nếu không phiền thì anh với Hiếu cũng đến dự ạ.
– Ôi chúc mừng bác sĩ nha. Tất nhiên rồi, ai mời chứ Tùng mời tất nhiên tôi phải đi rồi.
– Có gì đâu anh. Luận án của em cũng nói về bệnh của Hiếu. Em phải cảm ơn hai người đã cho em cơ hội chứ.
– Hê hê, thôi bọn anh về trước nha. Hôm nào tổ chức thì alo anh cái, anh tới liền.
– Dạ.
Đm lão Khánh lựa đồ lâu như chó. Mặc đồ thì xấu mà cứ thích đua đòi đú đởn với giới trẻ cơ. À mấy ông thắc mắc tôi với Tùng là gì hả ? Tùng là bác sĩ chữa bệnh riêng cho tôi. Nghe oai chưa, người quen của anh Khánh giới thiệu đấy. Thằng đó trạc tuổi tôi thôi mà nó giỏi vl, trẻ măng mà được làm viện phó rồi. Nó cũng nhiệt tình với bệnh của tôi lắm, nói chung là bọn tôi cũng có chút quan hệ.
– Về nhà ngủ sớm thôi, mai bắt đầu công việc.
– Ờ….
***
Sáng hôm sau. Hôm nay tôi có nhiệm vụ mới, hãm đéo chịu được.
– Này này, thấy ông đó chưa ? Đeo kính, quần tây màu đen, áo vest đen…
– Cà vạt đỏ hả ?
– Ờ đúng rồi. Nhìn qua bên trái.
– Ai vậy ?
– Việc của chú là bảo vệ ông già đó khỏi đám người kia. Yên tâm đi anh sẽ ở nhà hỗ trợ.
– Bảo vệ thằng già đó hả ? Mà sao chúng nó thích đi xe buýt vậy ?
– Đông người, khó hành động, an toàn. Lên xe theo đi.
Tôi leo lên xe, đứng sát chỗ ông kia. Đứng gần mới thấy, lão run cầm cập. Địt mẹ, ăn cắp tài liệu của công ty mà cũng sợ cơ á. Ghê thật.
Bọn áo đen kia cũng lên xe theo, chuyến xe buýt hôm nay thú vị rồi đây. Tôi đứng sát vào người lão, đưa cho lão một cái thẻ :
– Cậu là…
– Suỵt. Ông chỉ cần làm theo lời tôi nếu muốn sống.
– Ực ực – Địt mẹ tôi nghe rõ tiếng lão nuốt nước bọt.
– Ê Hiếu, trạm kế tiếp xuống xe, đằng trước có một chiếc taxi, leo lên xe đó rồi chạy. Anh đã gửi địa chỉ cho tài xế rồi.
– Ừ biết rồi.
Xuống trạm, tôi đẩy lão xuống xe rồi chạy theo sau.
– Đi theo tôi.
Bọn áo đen cũng chạy theo đằng sau, thấy tôi dắt lão đi, nó chạy vội theo.
– Lên xe đi nhanh lên.
Tôi đạp lão lên xe rồi chạy mẹ mất. Xe chạy vèo, bọn nó chia ra làm hai. Một đuổi theo ông kia, một đuổi theo tôi.
– Đứng lạiiiii…
Ôi đm sợ vãi lone, sao bọn nó đông thế nhỉ ? Chạy còn trâu bò nữa chứ.
– Alo alo, chạy đâu bây giờ.
– Sắp tới đường ray rồi, rẽ trái trước mặt qua cái ngã tư rẽ phải chạy thẳng, chạy nhanh lên.
Tôi cứ chạy, lách hết bên này qua bên khác. Xô vào đám đông rồi nhảy vèo vèo, lại chạy. Đm mệt quá.
– Xe lửa chuẩn bị đi qua rồi kìa. Nó chắn rào lại rồi.
– 30s nữa. Chạy qua đường ray đi.
– Hả ?
– Leo qua cái rào chắn rồi chạy qua, nhanh lên.
Tôi tăng tốc, nhảy cái vèo qua rào chắn xe lửa. Mấy đứa bảo về tít còi ầm lên, còi xe lửa rú tít tít, đm nó đang lao tới phía tôi.
– 10s, chạy qua nhanh lên.
– Anh kia nguy hiểm, làm gì thế.
Kệ mẹ mày, nhảy vèo một cái, tôi bay qua cái rào chắn rồi chạy vù qua bên kia đường. Tít tít tít, ầm ầm ầm xình xịch, xe lửa chạy vụt qua. Mấy thằng áo đen đứng nhìn tôi rồi bối rối, hét ầm lên.
– Cắt đuôi xong rồi, chạy đến chỗ hẹn đi.
– Chỗ nào ?
– Lên cái xe thứ hai ở phía trước.
Tôi leo lên xe, nó chở tôi thẳng ra bến cảng.
– Cái nhà kho màu đỏ, nhanh lên.
Tôi chạy lại chỗ đó. Mấy thằng áo đen đã đuổi kịp ông kia rồi. Má thằng này phế vãi lone.
– Đưa cái vali đây, nhanh lên.
Bọn nó hăm dọa. Còn thanh niên kia thì cứ ôm chặt cái vali, đéo biết có bao nhiêu tiền mà chúng nó thích thế nhỉ ?
Tôi lao ra từ phía sau, đạp một thằng ngã vào người hai thằng kia. Bọn nó giật mình, quay lại nhìn tôi, tôi giật cái vali rồi kéo tay ông già kia :
– Chạy thôi.
– Địt mẹ, đuổi theo nó.
Má ông già ngu vl, chạy chậm đéo chịu được.
– Alo alo, làm gì giờ, ổng chạy chậm như chó.
– 5p nữa người của mình mới tới. Câu giờ đi.
Tôi dừng lại, bọn kia cũng dừng lại.
– Hehe, cái vali ở đây nè, lêu lêu.
– Mày cũng ở đây à ?
– Mấy chú biết anh hả ?
– Nghe nói có một con ma chuyên ăn cắp tài liệu mà không bao giờ bị bắt. Chưa ai thấy mặt hắn cả. Làm việc chưa bao giờ bị bắt, hack mọi hệ thống bảo mật nếu có tiền… còn gì nữa nhỉ, để tao nhớ lại đã… à, nickname là đờ ra cu la ahihi.
– Tiếng anh hơi tệ, nhưng đúng rồi đấy. Hihi, cảm ơn mấy chú nhớ tên anh nhé.
– Ai thuê mày ?
– Đéo biết nữa.
– Tao cần cái vali đó, thằng già kia ăn cắp tài liệu của công ty. Giờ bọn tao đi lấy lại..
– Ờ, rồi sao ?
– Mày…
– Có người thuê tao làm việc. Chỉ đơn giản thế thôi. Có giỏi thì vào đây mà lấy ?
Địt mẹ mới dứt câu, 6-7 thằng chúng nó lao vào người tôi. Tôi ném cái vali cho lão già kia rồi bay lại, một đạp vào thằng số 1. Cúi xuống gạt chân thằng số hai. Ơ địt, hai thằng kia đang chạy lại chỗ ông già. Tôi chạy lại, thì bên này hai thằng nó tóm người tôi. Lấy tay tôi thụi một phát ra đằng sau trúng bụng nó, rồi kéo ngược tay nó lại vật về phía trước. Còn một thằng thì tôi cũng thụi nó một phát rồi đạp nó ra.
– Ném qua đây nhanh lên.
Ông già ném cái vali qua cho tôi. Một thằng đuổi theo tôi còn một thằng đuổi theo ông già Tôi chụp lấy cái vali rồi múa vài đường phang vào đầu một thằng. Thằng còn lại đang đuổi theo ông kia.
– Ê – tôi ném cái va li lên trời .
Nó ngừng lại, chạy theo cái phía va li rơi.
– Alo alo, lên tàu nhanh lên, thấy chưa ?
Tôi chạy lại, đạp thằng áo đen ra rồi chụp lấy cái va li. Kéo ông già chạy lên tàu, bọn nó đuổi theo, tôi ném cái vali lên tàu rồi đạp bọn nó một phát, đm mất mấy phút mới xử xong. Nhảy lên tàu một cái, tôi chạy mẹ mất.
– Đưa ổng ra sân bay, chiều nay có chuyến đấy.
Tôi đưa ổng ra sân bay an toàn, ổng chạy ra nước ngoài trốn. Còn tôi vứt cái vali vào một thùng rác trong hẻm, đợi người tới lấy, xong việc.
– Oa… mệt quá, nay chạy hộc mẹ máu mồm.
– Dạo này đánh nhau giỏi gớm haha.
– Đai đen để làm gì ? À mà, lại cái đám thần kinh nào kêu mình làm mấy việc hãm lone thế ?
– Hiểu đơn giản thế này, ông già đó là người của bên A. Nhưng bị bên B mua chuộc, trả thêm tiền để lấy cắp cái vali hồi sáng, sau đó bên A phát hiện. Và bên B thuê mình bảo vệ ông đó. Xong, ez vcl.
– Sao nó lấy trộm mà để phát hiện ngu vậy ?
– Làm như dễ ăn lắm ấy. À mà chưa được về đâu. Mới nhận được mail nè.
– Gì nữa ?
– À, ông hôm bữa kêu mình đi lấy ADN của Kim Anh.
– Ờ, sao thế ?
– Đéo hiểu. Ổng kêu tới địa chỉ này đi, thế thôi.
– Gì cơ ? Ông này dư tiền à ?
– Thôi kệ, tới đó đi nhanh lên.
Tôi chạy tới địa chỉ đó, là một cái tòa soạn to chà bá lửa.
– Làm gì nữa ?
– Kiếm chỗ nào đứng quan sát được ấy.
Tôi đứng đó quan sát một hồi. Ơ, nhỏ Kim Anh kìa. À thì ra là nó làm ở đây. Nó chạy xuống lấy đồ ăn người ta giao tới. Trông cái mặt buồn cười quá.
– Này, kêu em ra đây làm gì thế ?
– Anh cũng không biết…. cứ đứng đó xem…
Tự nhiên ở đâu có hai thằng bịt mặt y như tôi, túm Kim Anh lên một cái ô tô rồi chạy mẹ mất. Nhanh vcl.
Tôi giật mình, chạy lại nhưng nó chạy xe đi mất rồi. Cái đéo gì thế trời ?
– Anh, Kim Anh bị bắt rồi.
– Cái gì cơ ?

– Biển số xe abcxyz. Anh kiếm được không ?
– Đuổi theo nó đi, đợi anh tí ?
Tôi chạy lại cướp luôn cái xe máy của thằng giao hàng đuổi theo cái xe đó.
– Em đang đuổi theo nè, nhưng sợ bị cắt đuôi quá.
– Chạy nhanh lên, bây giờ làm sao, bây giờ làm sao đây, đợi anh tí. Địt mẹ rối quá đéo biết làm sao. Hack camera thành phố à ? Không được không đủ thời gian, làm sao làm sao.
– Đm rối cái đéo gì, nó chạy nhanh vãi lồn. Nghĩ cách nhanh lên, định vị hay gì đấy, làm sao làm…
– Định vị, định vị ? Định…. à nhớ rồi. Cái định vị hôm trước mày bỏ vào túi Kim Anh….

Tam giác mạch – Chap 6

3 (60%) 1 vote

Related Posts

About The Author