<

[Truyện 18+] Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap 55

Tôi phóng xe vào gara rồi bước vào nhà. Cái chân thì cũng đã bớt sưng hơn trước, tôi cũng phải cà nhắc nữa.

– Về rồi hả thằng tó. Thằng Hòa ngồi xem Tivi ở dưới phòng khách quay qua hỏi tôi.

– Ừ, mà Bé Sún với Uyên đâu. Tôi nhìn xung quanh hỏi.

– Sún thì đang lo học bài trên nhà, còn Uyên thì lúc nãy có thằng nào vừa đến chở ấy.

– Có phải thằng đi Exciter màu trắng không? Tôi hỏi

– Ờ, mà sao mày biết, quen hắn à.

– Lúc trước thằng này tán Na, rồi chia tay Na qua tán Uyên. Tí Uyên về mày khuyên giùm tao.

– Ừ, tao cũng thấy thằng này gian gian lắm. Tí về tao nói nhưng sợ Uyên không nghe thôi. Thằng Hòa nhăn mặt nói.

– Mày cứ nói đi, tao nghĩ Uyên thông minh đủ để nhận biết mà.

– Thôi, tao lên phòng tí đây.

– Bấm nút đi, à mà con nhỏ mày làm gia sư thế nào, xinh hay xấu, cá sấu hay hotgirl. Tiếng thằng Hòa lải nhải phía sau.

– Trên cả tuyệt vời. Tôi quay đầu lại nói

– Định mệnh, nói rõ ra đi. Thằng Hòa nghe thấy thế liền nhảy qua ghế chạy lại phía tôi.

– Cẩn thận tao mách Trang.

– Áđù, bạn tốt à nhầm anh em ta cả, mày vẫn là em tao đấy.

– Nói chung là xinh nhưng không phải dạng vừa đâu. Tôi cười đểu vừa bước lên cầu thang vừa nói.

– Thế là tao hình dung được con đó rồi, mày không cần phải nói gì thêm nữa. Thằng Hòa nói

– Hình dung gì? Tôi nhíu mày hỏi.

– Tao thấy thương tiếc cho mày, khi dạy phải một đứa lascote. Thằng Hòa nói tiếp.

– Ờ, cho là thế đi. Tôi cũng bó tay thằng Hòa rồi lắc đầu bước vào phòng. Thằng Hòa cũng về phòng nó.

Bước lại bàn học tôi soạn thời khóa biểu ngày mai gồm có. Văn, Thể, Toán, Anh.

Tôi lấy vở ra soạn văn bài xyz được một lúc cũng xong. Mở sách toán ra ôn một tí nữa.

Đang ngồi ôn bài thì nghe thấy tiếng xe máy ở ngoài cửa. Tôi mở cửa phòng rồi chạy ra ngoài ban công nhìn xuống phía dưới thì thấy Uyên đang mỉm cười vẫy tay chào thằng đó. Tôi cũng không biết làm gì hơn ngoài đứng nhìn. Không lẽ giờ xuống nói với Uyên. – Đừng chơi với thằng đó, nó lừa cậu đấy. Nếu mà nói thế là người nhận được cái tát không khác chính là tôi. Đứng suy nghĩ một lúc tôi chạy qua phòng thằng Hòa.

– Cốc…cốc thằng tó, mở cửa. Tôi gõ cửa gọi vào trong.

– Shit, cửa không khóa vào đi. Tiếng nó vọng ra.

Tôi liền mở cửa ra thì chao ôi, quần áo nó vứt lung tung trên giường. Nó ngồi trên ghế chơi facebook trong laptop.

– Uyên về rồi. Xuống khuyên Uyên giùm tao. Tôi nói

– Định mệnh, đợi tí tao nghe rồi. Thằng Hòa gõ phím rồi gấp laptop lại.

– Mày xuống khuyên đi, tao ở trên này.

– Xuống cái gì để Uyên về phòng đã chứ. Thằng Hòa đáp.

– Ừ, mày nói cũng có lí. Tôi gãi đầu đáp.

– Hai anh nói gì mà lớn thế? Bất thình lình tiếng Sún ở phía sau lưng nói.

– Nói gì đâu? À mà Sún ơi. Thằng Hòa.

– Dạ, gì anh?

– Em có biết thằng hay chở Uyên mấy ngày hôm nay không? Thằng Hòa hỏi tiếp.

– Dạ có, em cũng hỏi chị Uyên. Chị đáp thằng đó là bạn trên Facebook nhắn tin rồi làm quen thui. Sún đáp

– Em khuyên giùm anh với Uyên là đừng có qua lại với thằng đó, hắn không tốt đâu. Thằng Hòa nói tiếp.

– Sao anh biết? Sún nhìu mày hỏi.

– Ờ thì… Thằng Hòa gãi đầu quay qua nhìn tôi

– Ờ thì anh thấy hắn đang cặp kè với đứa con gái khác. Thằng Hòa quay lại nói.

– Chị Uyên với anh kia là bạn mà.

– Ặc. Nói với em đến sáng mai cũng chưa xong. Em về phòng học đi. Thằng Hòa lắc đầu nói.

– Em học xong rồi, mà anh Kòi sao cứ im thế? Bé Sún quay qua nhìn tôi hỏi.

– Có gì đâu mà nói. Xuống phòng khách xem phim đi Hòa. Tôi nói rồi bước xuống trước.

Một lúc sau thì thấy Uyên cùng xuống theo bé Sún và thằng Hòa.

– Mày lúc nãy đi đâu thế? Uyên nhìn tôi hỏi.

– Đi đâu là đi đâu. Tôi quay qua đáp

– Tao thấy mày đi qua đường Lí Thường Kiệt. Uyên nói tiếp

– Đi dạo. Tôi cũng trả lời cho qua.

– Đi dạo, hơ, nực cười, hay lại đi tìm đối tượng mới. Uyên cười khẩy nhìn tôi nói.

– Đối tượng. Tôi nhấn mạnh đáp

– À mà Uyên này. Thằng Hòa thấy tình hình hơi căng thẳng xen vào nói.

– Gì Hòa?

– Cái thằng lúc nãy mới chở Uyên về đấy. Hắn không tốt đâu, cẩn thận vào. Chọn bạn mà chơi. Thằng Hòa nói.

– Anh ta cũng tốt mà, sinh năm 95 đẹp trai nhà giàu, còn hơn một số người nhìn mặt thì hiền mà trong tim thì… Uyên đang nói dở chừng thì bị Sún cắt ngang.

– Mọi người đi ăn kem không? Nóng quá à. Sún phồng má nói

– Ok, hihi. Uyên cười với Sún.

– Lên thay đồ đi mày. Thằng Hòa kéo áo tôi.

Đi được một đoạn thì…

– Không có tiền thì ở nhà nha mày. Haha. Uyên nói.

Tôi thì bất giác đứng lại nước mắt bắt đầu tuôn ra.

– Chẳng lẽ Uyên cũng vậy sao??? Tôi thầm nói

– Để tao lại nói với Uyên. Thằng Hòa bực mình nói

– Mày cứ để thế, tao không sao đâu. Tôi dặn lòng rằng không được khóc nhưng nước mắt không nghe theo sự điều hành của não bộ. Một giọt nước mắt tuôn ra mang theo nhiều nỗi buồn.

– Nhưng tao thấy Uyên quá lắm. Thằng Hòa bực mình nói.

– Thôi, tao lên phòng tí đây. Nhớ !!! Là không được nói gì với Uyên nha. Mà tao không đi ăn kem đâu. Tôi nói rồi từng bước lết về phòng. Thằng Hòa chắc nó cũng hiểu nên nó cũng ậm ừ cho qua.

Bước vào phòng điều đầu tiên tôi làm đầu tiên là vào WC khóc rồi tắm luôn.

Bước ra khỏi WC tôi thả mình trên giường suy nghĩ về cuộc sống trước mắt.

Từng câu hỏi, từng câu trả lời tôi đều tự suy nghĩ ra và điều tôi kết luận sau một thời gian không ngắn cũng chả dài là. – Đi tìm việc làm vào chiều thứ 2, 4, 6 và sẽ ra ngoài ở một thời gian để tránh gặp mặt Uyên.

Kết thúc suy nghĩ bởi tiếng gõ cửa bên ngoài.

– Cốc…cốc

– Ai thế? Tôi gọi vọng ra

– Tao đây. Thằng Hòa nói

– Vào đi.

– Cửa khóa bên trong, tao vào bằng niềm tin à.

– Lúc nãy tao quên. Tôi bước dậy ra mở cửa cho thằng Hòa vào.

– Hay mày nói thật cho Uyên biết đi, tao thấy tình hình thế này không ổn? Thằng Hòa ngồi xuống giường rồi quay qua nhìn tôi nói.

– Mày thấy lúc nãy Uyên nói với tao cái gì rồi đấy, nói giờ thì cũng để làm gì chứ, một lần dứt kiểu này cho khoẻ. Tôi cười khẩy nhìn thằng Hòa nói.

– Tao cũng có một chuyện muốn nói với mày luôn. Tôi nói tiếp

– Chuyện gì?

– Tao muốn tránh mặt Uyên một thời gian. Nên tao sẽ ra khỏi nhà một thời gian. Tôi chắc nịch nói

– Thế mày tính ở đâu? Thằng Hòa hỏi nhẹ.

– Tao không biết, để chiều mai tao đi tìm phòng trọ với tìm việc làm luôn.

– Ừ, có gì thì gọi tao. Cần gì tao sẽ giúp.

– Ờ.

Hai thằng nói chuyện một lúc rồi thằng Hòa cũng về phòng. Tôi cũng đóng cửa phòng lại rồi lên giường nằm ngủ.

Sáng hôm sau tôi lại thức dậy vào lúc 5h30.

Vẫn lịch trình cũ tôi lại lên trên tầng thượng hít thở không khí của mùa hè ở Hà Nội. Tôi nhìn xuống phía dưới thì có người đang chạy thể dục, có người đang chạy xe bán hàng rong…

Ngắm quang cảnh buổi sáng một lúc tôi

bước xuống bếp nấu ăn. Mở tủ lạnh ra thì còn vài quả trứng gà, và thịt bò đang được bọc bên ngoài bằng hộp nhựa. Tôi lấy 4 quả trứng gà ra và up la lên. Sau một lúc thì cũng xong, tôi chọn cho mình một phần ăn. Ăn xong tôi phóng lên nhà mặc quần áo và lấy cặp sách đi học luôn.

Phóng xe đi tôi không biết đi đâu và sẽ tới đâu. Tôi cứ đi thẳng đường tới trường thấy cũng lơ thơ vài người đang đi tới tôi phóng qua và tiến thẳng rồi rẽ trái đường Trần Quốc Toản rồi đi thẳng.

Đang đi vào một cái đường nhỏ trong lối thì thấy bên đường đang có mấy đứa con nít tầm 5 hay 6 tuổi gì đấy đang vây quanh làm gì đấy.

– Ăn trộm nè.

– Cho mày chết.bụp…

Tôi tò mò đi một đoạn rồi quay xe lại.

– Mấy đứa đang làm gì thế? Tôi nhỏ nhẹ nói

– Dạ thằng này ăn cướp đồ ăn của em. Thằng tóc bờm nói

– Đâu, anh xem. Tôi nói xong thì mấy đứa kia tản ra đập vào mắt tôi là một cô bé chứ không phải thằng bé. Cô bé đó mặt mũi lấm lem, tóc ngắn kiểu tôm boy. Bé mặc một chiếc áo xanh bị rách vá tùm lum, cô bé ngồi khúm lại giữ trong tay chặt cái bánh mì đang còn ăn dở. Tôi nhìn mà không biết nói gì hơn ngoài việc đỡ cô bé ấy đấy dậy.

– Mấy em về đi, để anh xử lí cho. Tôi giả vờ nói. Nói xong tôi cảm nhận sự run rẩy của cô bé.

– Dạ. Mấy đứa nhỏ kia tản đi.

– Em có sao không? Tôi ngồi xuống hai giữ lấy vai của cô bé đáng thương đó.

– Ba mẹ em đâu, đừng sợ anh không làm gì em đâu? Tôi vuốt mái tóc của cô bé đó ra.

– Ba mẹ em mất rồi. Cô bé nhìn tôi nói, tôi cảm nhận được sự vô cảm trong ánh mắt của bé. Nó vô hồn không có cảm xúc.

– Thế giờ em ở đâu, ở với ai?

– Em không có nhà, không ai thân thích em được tụi mấy anh kia cho ăn rồi bắt em đi kiếm tiền. Nếu em không có tiền thì tụi nó sẽ cho em nhịn đói. Cô bé ánh mắt buồn nói tiếp.

– Anh xin lỗi , anh không có gì để cho em. Tôi lục tung hai túi quần cũng không có gì để cho cô bé.

– Vâng, em cảm ơn. Thôi, chào anh ,em đi kiếm tiền đây. Cô bé quay lưng đi.

Tôi bất thần hướng mắt theo cô bé đó. Một thiên thần bé nhỏ, một cô bé 5 tuổi mà phải làm kiếm tiền. Tôi nhìn lên trời tự hỏi.

– Đời sao có nhiều người đáng thương, khổ đến vậy chứ….

Tôi đứng nhìn cô bé ấy một lúc rồi quay đầu xe về trường.

Phóng tới trường cũng 6h30 rồi. Học sinh cũng tới gần như là đông đủ rồi.

Nhìn mấy anh chị lớp 11, 12 đang đá cầu, đuổi đánh nhau, chọc ghẹo nhau… Đang thơ thẩn nhìn thì có một bàn tay đặt lên vai tôi, theo phản xạ không điều kiện tôi quay lại nhìn thì thấy khuôn mặt trẻ con không ai khác là chị Oanh. Tuy chị hơn tôi 1 tuổi nhưng tính cách của rất con nít, hay khóc hay cười nhưng cũng hay lạnh lùng. Đôi lúc lại tỏ vẻ người lớn.

– Quân em có chuyện gì à?

– Sao chị hỏi thế? Tôi quay qua hỏi.

– Trang kể cho chị nghe hết rồi? Chị Oanh nhìn tôi nói .

– Có phải vì lúc ở phía dưới cănteen nên em mới phải làm như vậy không?

– Thôi, em phải vào lớp làm vệ sinh. Em đi trước đây. Tôi tránh né câu hỏi của chị Oanh.

Bước vào lớp thì cũng tới cả rồi. Thằng Hòa, Khánh, Trung, Uyên, Linh, Trang, Phong, Hân, Lan Anh đều tới đông đủ cả rồi. Tôi im lặng bước tới chỗ ngồi của mình.

– Sao tới trễ vậy mày? Thằng Phong hỏi tôi.

– Tao đi dạo loanh quanh. Tôi đáp

– Hay là… Uyên nói dở chừng rồi đưa ngón tay lên vuốt cằm nói.

– Là gì?

– Không có gì? Thôi tụi mình xuống cănteen ngồi đi. Uyên nói tiếp.

– Ờ.

– Mấy bà đi đi. Tụi tui ở đây chút. Thằng Trung nói

– Ừ, tí xuống nhá. Còn mày thì… Hơhơ… Uyên cười khẩy nhìn tôi rồi lắc đầu.

Thấy Uyên nói kiểu thế tôi cũng chỉ im lặng rồi nhếch mép.

– Tụi kia đi rồi, giờ mày nói đi. Tại sao lại làm thế? Thằng Khánh bước lại gần tôi nói.

– Tụi mày không hiểu đâu. Tôi đáp

– Đến lúc nào đó,tụi mày sẽ hiểu ra vấn đề thôi. Tôi nói tiếp

– Tao không tin mày làm thế, nên tao sẽ chờ tới lúc đó.

– Tao cũng vậy.

– Tao cũng thế. Ba thằng Phong, Trung, Khánh nói.

– Ừ.

Đang nói chuyện với ba đứa thì ngoài lớp có đứa con gái đang nhìn tôi và một đứa con gái khác. Người đó không ai khác chính là chị Oanh và ai đó

– Quân.

– Dạ. Tôi bước ra ngoài gần đáp.

– Hihi, chắc em cũng biết ai đây phải không? Chị Oanh nhìn tôi hỏi.

– Dạ, ai đây ạ? Tôi ngạc nhiên nhìn người con gái đi bên cạnh chị Oanh.

– Là…

– Em chào hai chị. Thằng Trung hớn hở chạy ra nói

– Ơ, em này là ai thế Oanh. Đứa con gái hỏi.

– Em tên Trung nè, em nhắn tin với chị đó.

– À là em hả. Chị Hằng nói

– Dạ.

– Quân, đi theo chị một tí nào? Chị Oanh nhìn tôi nói

– Hằng , mày ở đây tí nha. Tí tao quay lại. Chị Oanh nói tiếp.

– Ờ, đi đi. Chị Hằng cười.

Chị Oanh dẫn tôi đi xuống sân trường rồi ngồi ở cái ghế đá bên dưới cây phượng.

– Chị gọi em tới đây có chuyện gì nói à? Tôi ngồi xuống ghế rồi quay qua hỏi.

– Chị sẽ im lặng, sẽ giữ bí mật. Hãy xem chị như một pho tượng giờ em hãy nói đi. Chị Oanh nói xong rồi nhắm mắt lại.

– Thật ra…blap…blap…em chỉ muốn tốt cho mọi người thôi. Tôi sau một lúc suy nghĩ thì cũng nói ra với chị.

– Hóa ra là thế à? Tiếng nói của một người con gái.

– Cậu làm vậy có đáng không? Một người nữa lên tiếng.

Tôi bất thần quay lại nơi phát ra tiếng nói không ai khác chính là Trang và Lan Anh.

– Sao hai…hai người lại ở đây. Tôi nói.

– Không ở đây làm sao mà biết tại sao cậu lại làm thế? Lan Anh nhìn tôi nói.

– Chị Oanh có phải chị… Tôi quay sang hỏi.

– Đúng chị Oanh gọi bọn tớ ra đấy, đáng ra là Uyên , Linh cũng đi. Nhưng hai người kia không đi. Trang xinh nói.

– Chị xin lỗi, chị muốn em không phải hiểu lầm nữa. Chị Oanh nhìn tôi nói.

– Tớ mong hai cậu, và chị Oanh không nói với ai nữa. Kệ Uyên và Linh, tớ/em không muốn hai người kia biết. Tôi nói.

– Nhưng…

– Thôi, tớ/em vào lớp trước đây.

Tôi bước khỏi ghế đá và bước vào lớp. Bước vào trong lớp thì Uyên và Linh cùng tụi thằng Hòa đang nói chuyện. Tôi cũng bước lại chỗ ngồi rồi tiếng trống vào học bắt đầu…

 

Bình luận