<

[Truyện 18+] Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap 58

Đi một lúc cũng về tới nhà.

– Hai đứa về rồi à?

– Dạ.

– Quân, cháu ở phòng này nha. Bác Vân nói.

– Vâng.

– Lâm giúp tao với mày. Tôi nói

– Ừ.

– Dọn dẹp giúp tao một tay luôn. Tôi loay hoay quét phòng nói

– Mày sai tao như osin nhỉ. Thằng Lâm khó chịu nói.

– Lúc nào tao hậu tạ sau. Tôi đáp.

– Mày nhớ đấy.

– Ờ. Hehe.

Sau một lúc thì hai thằng cũng dọn dẹp xong.

– Mệt quá mày ơi. Thằng Lâm thở mạnh nói.

– Ừ, tao cảm ơn.

– Cảm ơn đéo gì? Có mày đến ở cho vui. Nó nói.

– Ừ, hi.

Hai đứa nằm khỏa thân một lúc rồi cũng ngồi dậy.

– Tó Lâm ơi.

– Lâm đứa nào gọi mày kìa. Tôi nói

– Đi theo tao luôn. Tiện thể giới thiệu với mày mấy em luôn. Thằng Lâm nghe vậy bật dậy luôn.

– Mày có gấu chưa? Nó hỏi tiếp.

– Có đâu. Tôi đáp

– Ừ.

– Gì vậy con tó. Tôi và nó khỏa thân bước ra ngoài sân thì thấy một đứa con gái nhìn xinh không tả nổi. Một cô bé với thân hình béo ú như siublack.

– Ai đây mày? Con đó hỏi.

– Bạn tao. Hắn giờ ở đây. Thằng Lâm nói.

– Đừng nói mày giới thiệu cho tao nhỏ này nha. Tôi nói nhỏ với nó.

– Thấy sao. Thằng Lâm nói

– Chào bạn? Nhỏ đó lại gần tôi nói.

– Hi, chào. Mình tên Quân ,còn bạn. Tôi mỉm cười nói.

– Mình tên Hiền. Nhỏ cười.

– Gọi là Hiền Siu đi, vì nó giống Siu Black. Thằng Lâm xen vào nói khiên cho nhỏ Hiền ngại.

– Thằng tó mày muốn chết với bà à? Hiền xắn hai ống tay áo lên.

– Ấy ấy chị Hiền tha em. Thằng Quân thấy có biến nên lùi lại phía sau.

– Tha…ừ thì tao tha. Nhỏ Hiền cúi xuống lấy dép tông thần thoại lên và đuổi thằng Lâm.

– Quân, cứu tao mày…

– Tao xin lỗi, tao chỉ là một thằng hiền. Tôi troll

– Phù…phù t.h.a c.h.o m.à.y đ.ấ.y t.h.ằ.n.g t.ó. Hiền vừa thở vừa nói. Tại vì nhỏ hơi mập nên không thể chạy nhanh và lâu được.

– Anh không cần em tha đâu. Có ngon thì bắt anh này. Thằng Lâm lẽ lười trêu.

– Thôi, tao sang nhà Ngọc chơi đây. Hiền nói.

– Đợi tao đi luôn cho vui, sẵn tiện giới thiệu cho Ngọc luôn. Thằng Lâm phóng vào trong nhà.

– Vào mặc áo vào mày? Tiếng thằng Lâm vọng ra.

– À ừ. Đợi tao tí. Tôi nói rồi bước vào phòng chọn cho mình cái áo ngắn màu đen.

– Let go.

– À ông Quân này. Hiền gọi tôi.

– Gì Hiền. Tôi vừa đi nói.

– Ông quê ở đâu thế? Sao tôi thấy ông giọng khó nghe lắm. Nhỏ vừa bước vừa quay qua tôi nói.

– Thằng Quân nó ở Nghệ An. Cùng quê với mẹ tao. Thằng Lâm xen vào nói.

– Ai hỏi mày đâu.

– Đến chưa, lâu thế? Tôi nhăn mặt nói.

– Đó rồi kìa, mà tao nói này. Bạn tao xinh lắm, nhiều anh tán lắm đó. Thằng Lâm nói tiếp.

– Ừ.

Dừng tới nhà nhỏ bạn thằng Lâm.

– Ngọc ơi… Tiếng thằng Lâm gọi vào trong.

– Lâm à. Đợi tớ tí. Tiếng nhỏ bạn nói.

– Thấy chưa. Mới nghe tiếng tao đã biết tao liền. Thằng Lâm hí hửng nói.

– Oẹ. Sặc. Cái giọng của mày nó chua chua, mày nói cách vài Km tao cũng nhận ra tiếng mày. Nhỏ Hiền giả vờ cúi xuống tay bịt miệng giả vờ sặc.

– Haha. Tôi cười.

– Định mệnh tao giết mày, con tó…thằng Lâm chuẩn bị xông vào thì bị ngăn cản bởi tiếng nói của nhỏ bạn nó.

– Làm gì mà ầm ầm thế.

– Ơ, Quân.

– Ngọc, nhà cậu ở đây à. Tôi ngạc nhiên, không ngờ Ngọc là bạn thằng Lâm.

– Hai người quen nhau à? Hiền với thằng Lâm đồng thanh hỏi.

– Tao với Ngọc học chung cùng lớp mà. Tôi đáp.

– Tớ với Quân học cùng lớp nà. Ngọc cười nói.

– Mọi người vào nhà đi. Ngọc nói tiếp.

– Ừ, hi.

– À mà Quân sao quen Lâm và Hiền thế. Ngọc vừa đi vừa nói.

– Tớ mới chuyển tới ở nhà thằng Lâm nà. Tôi đáp

– Ờ, thế vui quá ha.

Nhìn qua nhà Ngọc cũng bình thường, nhà hai tầng, bên ngoài tường được sơn màu xanh lá, đặc biệt trong nhà Ngọc có rất nhiều chậu cây cảnh.

– Chị Linh ơi, ra xem ai tới nè.

– Ai thế? Chị Linh mặc trọn bộ đồ ngắn ở nhà khiến tôi và thằng Lâm suýt tụt hết máu.

– Aaaaa nhóc Quân. Chị Linh nói lớn.

– Hi, em chào chị, em bây giờ là hàng xóm chị rồi nè. Tôi cười nói.

– Em ở đâu mà hàng xóm với nhà chị.

– Nó ở cùng nhà với em mà. Thằng Lâm nói thêm vào.

– Thế giờ vui rồi, hehe.

– Mấy cậu ngồi đi, để tớ ra lấy nước. Ngọc nói.

– Ừ, hi….

Đang nói chuyện một lúc thì ba mẹ Ngọc về…..

Bước vào nhà là phụ mẫu của Ngọc. Nhìn ba mẹ Ngọc vẫn còn trẻ lắm.

– Lâm, Hiền hai đứa tới chơi à.

– Còn ai đây? Mẹ Ngọc nhìn tôi nói.

– Dạ cháu tên Quân, học cùng lớp với Ngọc ạ. Tôi lễ phép đáp

– Hóa ra bạn bé Ngọc nhà cô à. Thế mấy đứa ngồi chơi nhé. Cô chú lên phòng chút. Cô ấy mỉm cười nói.

– Mấy đứa ngồi chơi nhé. Ba Ngọc nói.

– Vâng. Cả đám đồng thanh.

– Ngọc, bồ biết gì không? Nhỏ Hiền nói.

– Gì bồ.

– Lúc nãy thằng Lâm nói xấu bồ đấy. Hiền nói dối

– Ặc. Đâu đâu, bậy à. Tao không nói đúng không Quân. Thằng Lâm chối rồi quay qua tôi nói.

– À thì lúc nãy tao không chú ý nên không nghe thấy. Tôi nhận thấy ánh mắt nhỏ Hiền như dọa dẫm nên không dám làm gì.

– Đấy bồ thấy chưa, Quân cũng nói vậy mà. Hiền Siu giả bộ nói.

– Mấy đứa ăn sữa chua chị làm xem ngon không nè. Đúng lúc đó chị Linh đưa ra mấy cái sữa chua đủ loại màu.

– Nhìn ngon quá chị Linh ơi. Nhỏ Hiền xuýt xoa.

– Nè Quân, Lâm nè ăn đi. Ngọc đưa cho tôi và thằng Lâm hai đứa hai cái.

– Sao bồ không đưa cho tui mà đưa hai ông kia. Hiền Siu nói.

– Tui còn lạ gì tính cách của bồ nữa. Ngọc cười nói.

– Hên là Ngọc đưa cho tao với mày đó Quân à? không là chả có cái gì mà ăn đâu. Thằng Lâm lườm nhỏ Hiền.

– Ông, ông…

– Thôi, mấy đứa ăn đi, chọc hoài à. Chị Linh nói.

Sau một lúc ngồi chơi tí , tôi ngước lên nhìn đồng hồ xem thì cũng 17h rồi.

– Ê Lâm. Tôi đập vai nó.

– Sao mày.

– Đi với tao tới chỗ này phát.

– Ừ ok.

– Thôi, tớ và thằng Lâm về trước đây. Tôi nhìn Ngọc nói.

– Đợi chút tui về chung luôn. Hiền Siu nói

– Ở lại chơi tí nữa đi. Ngọc nói.

– Thôi, tụi tớ phải về rồi. Nhiều dịp khác nữa mà. Tôi nói tiếp.

– Ừ thế thôi. Mọi người về nha.

– Ừ hi.

Trên đường về thằng Lâm và nhỏ Hiền cứ đối chọi nhau. Tôi đi một bên mà cũng phải lắc đầu bó tay hai đứa này.

– Lâm đi theo tao mày. Về đến nhà tôi lấy đạp điện ra.

– Đợi tao tí.

– Giờ đi đâu đây. Thằng Lâm hỏi tiếp.

Tôi im lặng và phóng đi. Từng dòng người con đường giống như đang đuổi theo sau lưng tôi vậy.

Vừa lúc quẹo sang phải thì tôi thấy bên đường có chiếc xe máy đi song song với tôi. Không ai khác chính là thằng mà hay tới chở Uyên. Tôi nhìn Uyên, Uyên cũng thấy tôi. Tôi cảm nhận được trong ánh mắt đó cái gì khó hiểu.

Chiếc xe máy phóng vù đi trước. Tôi hụt hẫng ở đi lại phía sau. Nhìn bóng dáng Uyên từ phía sau nhỏ vẫn đẹp nhưng cái đẹp đấy đã thay thế bởi một tính cách khác từ nhỏ. Nhỏ không nhí nhảnh hay cười với tôi như trước nữa mà thay vào đó là sự khinh bỉ.

Phóng xe một lúc cũng tới trước cửa nhà. Nhìn vào trong tôi thấy Uyên với thằng kia đang bước vào trong nhà.

– Ê mày. Thằng Lâm đập vai tôi nói.

– Gì. Tôi quay lại đáp

– Nhỏ kia là ai mà xinh zữ vậy mày. Thằng Lâm nói.

– Tôi im lặng và phóng vào nhà.

– Anh Kòi. Bé Sún thấy tôi liền chạy lại níu tay.

– Ai đây anh Kòi. Bé Sún thấy thằng Lâm nhìn nói.

– Anh là bạn thằng Quân. Thằng Lâm ấp úng nói.

– Em chào anh. Sún nhìn Lâm cười khiến cu cậu ngất ngây con gà tây như lên mây.

– Hòa. Tôi ,Sún và thằng Lâm bước vào thì thấy Uyên, thằng kia và thằng Hòa đang ngồi uống nước.

– Quân mày về rồi à? Mà ai kia. Thằng Hòa hỏi.

– Bạn tao mới quen tên Lâm.

– Chào em. Thằng kia mỉm cười chào tôi.

– Anh tên Hùng là bạn bé Uyên. Thằng kia nói.

– Ừ. Tôi không quan tâm tới thằng kia mà nhìn vào xem thái độ của Uyên.

– À nhân tiện đây tao nói luôn. Tao đã tìm được phòng trọ rồi. Tao về đây để báo cho mọi người. Tôi nói.

– Anh Quân, anh ở lại đi. Ở đây không tốt sao. Sao phải đi. Bé Sún nhìn tôi ánh mắt rưng rưng.

– Hì anh không muốn làm phiền mọi người nữa. Mà chỗ anh đi làm cũng gần đó nữa. Bé Sún ở nhà ngoan nà. Tôi xoa đầu Sún cười.

– Phòng trọ mày ở đâu? Khi nào tao tới chơi. Thằng Hòa quay qua hỏi tôi.

– Ờ thì cũng gần gần đây thôi à. Mà nhớ những gì tao dặn mày chứ. Tôi nhìn thằng Hòa nói.

– Ờ.

– Thế thôi, mọi người ở lại vui vẻ nhé.Anh/tao đi đây. Tôi nói rồi cùng thằng Hòa bước ra về.

Từng bước chân sao mà khó đi quá. Tôi muốn níu lại những kỉ niệm vui buồn ở nơi đây. Giờ đã xa thật rồi những quá khứ cũng Hòa , Sún và Uyên.

Tôi cứ bước đi mà không hề quay đầu lại. Tôi không biết rằng ở bên trong đó có đôi mắt của một người đang dõi theo tôi.

Phải chăng là đã quá muộn…

Phải chăng là chỉ có thế…

Bước ra sân tôi và thằng Lâm ngồi lên xe và phóng đi.

Tôi cứ phóng đi mà không biết đi đâu về đâu. Đang thả mình sự ồn ào trên đường thì thằng Lâm lên tiếng.

– Ra Bờ Hồ đi mày.

Tôi không trả lời mà phóng ra luôn.

Đi một lúc cũng tới nơi. Tôi dựng xe sang một góc và ngồi xuống cái ghế đá cạnh bên.

Nhìn những ông Tây với những bộ râu khiếp khủng, nhìn về hướng khác lại thấy một đám học sinh tụ tập lại chụp ảnh… Từng hình ảnh những hoạt động ở xung quanh được tôi thu vào tầm mắt.

Đang mải suy nghĩ thì thằng Lâm phá vỡ sự im lặng đáng có.

– Mày đang buồn à.

– Ừ. Tao thấy thiếu thiếu sao ý. Tôi không nhìn nó mà nói.

– Ờ. Ai cũng vậy mà. Mỗi lúc tao buồn tao cũng hay ra đây nè. Thằng Lâm nói

– Ra đây làm gì? Tôi quay sang hỏi nó.

– Ra đây ngắm gái, mày hỏi ngu. Thằng Lâm nói làm tôi cũng phải bật cười.

– Haha, thế lúc mày buồn ngắm gái là hết à. Ví dụ. Buồn Tiểu, Buồn Ị cũng thế à. Tôi cười troll nó.

– Buộn ị cái shit. Thằng Lâm nhăn mặt nói.

– Mày nói buồn tao tưởng buồn ị. Tôi cù nhây nói tiếp.

– Vãi cả ị.

Ngồi nói chuyện một lúc với thằng Lâm thì tâm trạng của tôi cũng tốt hơn. Hai thằng lại phóng về nhà, trên đường về thì thằng tó Lâm nó cứ bù lu bù loa, tia gái, nhận xét gái đi trên đường mà nó nhận không ít mấy ánh mắt khó chịu của đối phương.

– Mày nói ít giùm tao coi. Tôi nhăn mặt nói.

– Ok bạn hiền.

Phóng về tới nhà thấy bác Thanh đang nấu ăn trong bếp.

– Hai đứa về rồi hả. Bác Thanh trong bếp nói vọng ra.

– Dạ vâng. Tôi đáp

– Hai đứa vào tắm rửa rồi vào ăn cơm.

– Vâng. Tôi và nó đồng thanh.

Tôi bước vào phòng lấy bộ quần áo ra.

– Ê Lâm phòng tắm đâu. Cho tao tắm trước đi. Tôi sang phòng nói nó.

– Đó kìa mày. Nó chỉ về hướng bên trong góc bên phải cách một bức tường với nhà bếp.

Nói sơ qua về ngôi nhà thằng Lâm. Nhà ba gian nhưng được

cái là rộng. Ở phía trước có một khoảng đất trống trồng rau.

– Ừ. Haha.Anh thăng trước đây. Tôi giả vờ đi ra sau nó rồi tặng cho thằng Lâm một cú đá ở sau mông.

– À được, có ngon mày mở cửa ra xem.

– Haha, anh thăng đây. Tôi chốt cửa phòng tắm lại, bật vòi hoa sen lên. Từng tia nước chảy xuống khuôn mặt tôi khiến cho tôi tỉnh táo hơn.

– Ê Lâm, tao tắm xong rồi. Mày vào tắm đi. Tôi bước ra nói.

– Ừ. Mặ nó gian gian.

– Hehe. Tôi thấy có biến nên chạy vào trong bếp giúp bác Thanh nấu ăn.

– Bác có cần cháu giúp gì không? Tôi nói.

– Thôi, bác cũng nấu xong rồi không cần giúp gì đâu. Giờ chỉ cần dọn cơm lên là ăn thôi à. Bác Thanh cười hiền nói.

– Vâng. Thế thôi, cháu ra ngoài này chút. Tôi nói rồi bước ra ngoài sân trèo lên bờ tường ngồi.

Trời cũng đã chập tối rồi. Tiếng xe cộ ở bên ngoài vẫn ồn ào như thường. Đang mải mê nhìn xung quanh thì thấy thằng Lâm bước ra.

– Tắm nhanh vậy mày. Tôi quay lại nói.

– Tao chỉ cần tắm qua loa thế thôi. Nó đáp.

– À mà này cái chỗ mày lúc chiều phụ hồ ấy. Xin cho tao làm với được không? Tôi hỏi

– Ừ.

– Tao chỉ đi làm vào chiều thứ 3, 5, 7 và cả ngày chủ nhật thôi. Tôi nói tiếp.

– Thế mấy chiều còn lại mày làm gì. Thằng Lâm quay qua hỏi.

– Tao đi làm gia sư.

– Hahahaha. Mày mà đi làm gia sư á. Tôi vừa nói xong thì thằng Lâm cười to.

– Mày không tin à.

– Đéo tin.

– Uầy.

Ngồi một lúc thì hai vào ăn cơm.

– Cháu mời cả nhà dùng cơm. Tôi nói

– Con mời mẹ ăn cơm. Thằng Lâm nói

– Ừ hai đứa ăn đi.

– Quân có gì con giúp thằng Lâm học giùm bác. Nó kém lắm. Bác Thanh gắp thức ăn cho tôi nói.

– Dạ vâng. Cháu sẽ giúp. Tôi mỉm cười nói.

– Mẹ cứ nói sao chứ. Con của mẹ là trên cả tuyệt vời nhé. Thằng Lâm hếch mặt nói.

– Thôi anh , tui biết tính của anh mà.

Một bữa cơm rộn ràng tiếng cười và sự vui vẻ, đầm ấm…

Ăn cơm xong thì tôi cũng lại dọn mâm xuống cùng thằng Lâm. Nó được bác Thanh giao cho nhiệm vụ rất là cao cả đó chính là rửa bát.

Tôi thì lên phòng tìm cho mình một cái quần jean xanh và cái áo ngắn cúc bấm. Chuẩn bị sách vở đầy đủ tôi bước ra ngoài sân để lấy xe đi mà không quên chào bác Thanh.

– Bác ơi . Cháu đi đây xíu.

– Cháu đi đâu thế. Bác hỏi tôi.

– Dạ cháu đi làm thêm, thôi cũng muộn rồi. Cháu đi đây.

– Ừ thế cháu đi cẩn thận nha.

– Vâng.

Tôi phóng nhanh đến nhà cô Ánh vì cũng quá giờ rồi.

– King coong. Tôi nhảy xuống xe chạy tới bấm chuông.

– Giờ mới mò mặt đến à. Nhỏ Phương mặc quần thun ngắn với cái áo ba lỗ.

Tôi im lặng không nói gì mà dắt xe vào, nhỏ thì lo đóng cửa.

– Tên kia sao ta nói mi không trả lời.

– Nhanh lên vào học. Tôi khó chịu nói.

– À á mi tỏ thái độ gì thế. Muốn ăn cước của chị không cưng. Nói xong nhỏ đứng thủ hai tay nắm quyền để hờ phía trước ngực. Tôi không nói gì mà lấy cặp sách trong giỏ xe mà đi vào nhà.

– Vùùùù. Phương lấy chân trái đá tôi. Tôi xoay người lấy tay đỡ cú đá đó.

– Rách quần giờ. Tôi troll nhỏ mà bước vào.

– Mi mi…hừ. Khỏi phải nói mặt Phương đỏ lựng mà không làm gì nữa. Nhưng chiêu trò của nhỏ này chưa dừng tại đây.

– Quân , cháu tới rồi à. Cô Ánh thấy tôi đến thì mỉm cười nói.

– Vâng, cháu mới tới ạ.

– Phương, mặt gì mà nhăn như khỉ thế con. Lên phòng học đi. Cô Ánh nói thì nhỏ Phương lại nhìn ánh mắt hình viên đạn qua tôi.

– Vâng.

Bước đi cùng nhỏ vào phòng. Căn phòng nhỏ vẫn thế, nó có một mùi thơm thoang thoảng tỏa ra.

– Hôm nay anh sẽ ôn lại toán lớp 8 nhé. Anh nghĩ môn toán em bị mất gốc rồi. Tôi nói

– Cái gì cơ. Anh , em nào ở đây. Không phải hôm qua đã nói trước rồi. Ông hơn tui có 1 tuổi chứ mấy. Phương hếch mặt cãi cùn.

– Hơn 1 tuổi cũng là hơn 1 năm trải đời đấy. Hôm qua mình cũng nói rồi bạn ăn mặc kín đáo một chút đi.

– Tui ăn mặc thế này có ảnh hưởng tới tiền ăn sáng của ông không.

– Tui sẽ cho ông ra khỏi đây. Ông sẽ là gia sư thứ 8 đấy. Nhỏ Phương cười.

– Vinh dự quá nhỉ. Giờ thì học, không thì anh xuống nói với cô Ánh. Tôi nhìn thẳng vào mặt nhỏ.

– Đây 5triệu đấy, ông cầm đi, nó đủ để ông ăn sáng cả năm đấy. Phương không chú ý tới lời tôi nói mà bước lại phía tủ đưa ra một sấp tiền đặt trên bàn.

– Có từng này thôi à. Tôi cầm sấp tiền lên mà nhếch mép nói.

– Sao, còn chê ít à. Phương khoanh tay trước ngực nói.

– Ít quá có từng nào đem hết ra đây. Tôi nhìn nhỏ nói tiếp.

– Đấy 3 triệu nữa. Phương lại phía tủ đem ra một sấp nữa.

– Cảm ơn. Tôi mỉm cười.

– Nhưng mình không cần số tiền này bạn à. Bạn không thử nghĩ xem năm nay là cuối cấp 2 để tiến tới cho tương lai sáng hơn. Nó quyết định cho tương lai của bạn đấy. Bạn xem số tiền 8 triệu này lớn lắm à. Haizz. Nó không lớn như bạn nghĩ đâu. Ba mẹ nuôi bạn 15 năm bạn xem số tiền và công sức của ba mẹ không bằng 8 triệu đồng này à. Đối với mình số tiền này số tiền này lớn thật. Nó có thể cho anh em mình đi học.

– Bạn sống ở đây thì có đủ điều kiện rồi. Không giống như những người nghèo chúng mình. Mình đã phải đi làm kiếm tiền từ lúc còn nhỏ. Thế nên mình hiểu về cuộc sống rất quý và tôn trọng ,đề cao chữ TIỀN.

– Bạn cất đi , mình sẽ không nói chuyện này với Cô Ánh đâu. Chắc hẳn bạn sẽ tìm được gia sư khác giúp bạn. Mình xin phép, mình về. Tôi cất sách vở vào cặp. Tiền thì tôi để lại trên bàn học.

Từng bước từng bước tôi bước ra phía cửa. Đang tính mở ra thì cáng cửa đã tự mở ra và người bước vào không phải ai khác chính là cô Ánh.

– Cháu lại ngồi đây đi. Cô Ánh mỉm cười nhẹ nói.

– Dạ vâng. Tôi lại bước vào phía trong. Quay sang Phương thì thấy nhỏ cười.

– Trước hết cô xin lỗi cháu nhé. Cô và bé Phương muốn thử xem cháu như thế nào? Cô muốn cho con cô tìm được một gia sư tốt, thật thà. Mà không tham lam. Lần đầu cô cũng thấy cháu không giống những gia sư trước. Nhưng cô không thể để bé Phương bị nguy hiểm khi cô chưa thử qua cháu. Thế nên cháu cho cô và bé Phương xin lỗi nhé. Cô Ánh từ từ nói.

– Em xin lỗi nhé…hihi. Phương cười.

– Dạ, không sao đâu cô. Cô cũng muốn tốt cho Phương mà. Người mẹ nào cũng muốn dành những thứ tốt nhất cho con mình mà. Tôi quay qua nói.

– Cảm ơn cháu đã hiểu nhé. Giờ hai đứa học bài đi cô xuống dưới nhà đây.

– Vâng……

– Nhìn gì nữa, lại học thôi. Tôi quay sang thì thấy Phương nhìn.

– Hihi.

– Cười gì? Tôi nheo mắt hỏi

– Anh có bạn gái chưa? Phương tay chống ở dưới bàn rồi nghiêng đầu qua tôi hỏi.

– Liên quan quá ha. Tôi loay hoay soạn sách vở trong cặp ra.

– Lên mặt rồi đấy, hỏi mà cũng chảnh. Phương lấy sách vở ra vẻ mặt nhìn giống như là đang dỗi.

– Em giở lại sách học từ đầu nhé. Bước đầu tiên muốn học giỏi môn toán là mình phải biết công thức của nó.

– Ừ. Ngắn gọn đi. Nhỏ nói cộc lốc.

– Mình làm bài toán này trước nha. Tôi chỉ vào trong sách.

– Ừ ông cứ chỉ bài nào đi tui làm cho.

– Ơ, bài 2 trong sách đấy.

– Ừ.

Ngồi xem Phương giải cũng chán tôi bắt đầu nhìn xung quanh phòng một lần nữa. Căn phòng sạch sẽ, gọn gàng. Tôi bước dậy khỏi bàn học bước lại gần cửa sổ ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài. Nhìn phía xa thì chỉ nhìn thấy những ánh sáng phát ra từ đèn cao áp. Còn lại là một không gian bao trùm toàn là màu tối.

Tôi lại nhớ về gia đình. Không biết ba mẹ và bé Cún đang làm gì nhỉ. Họ có nhớ đến tôi không. Gia đình thì không có điện thoại để mà liên lạc.

Không biết mùa màng sao rồi, cày bừa thế nào rồi. Khoé mắt tôi lại bắt đầu ươn ướt. Tôi thấy mình quá nhỏ bé khi sống giữa cái thủ đô to lớn này. Từng giọt nước mắt chảy ra, trong đầu lại suy nghĩ về chuyện tiền bạc. Tôi đang vay 2triệu của thằng Hòa, còn tiền nợ của Hân với thằng cha đó nữa.

– Ông, tui làm xong rồi.

Lúc đó tôi mải suy nghĩ nên không chú ý tới xung quanh.

– Nè.

– Gì gì thế. Tôi lấy tay quệt nước mắt rồi quay lại nhìn Phương.

– Ông khóc à. Phương nhìn thẳng vào tôi hỏi.

– Đâu đâu, anh ngáp dài ý mà. Tôi giả vờ ngáp rồi lấy tay che miệng lại.

– Ờ, lại xem tui giải đúng chưa kìa. Phương đi lại ngồi vào bàn học.

Tôi thì hướng mắt nhìn theo rồi tự nhủ: “Công nhận da nhỏ trắng thiệt…”

– Ông nhìn gì đấy. Phương theo phản xạ không điều kiện nhỏ quay lại nheo mắt nhìn tôi.

– Ơ , anh có nhìn gì đâu. Tôi lắp ba lắp bắp nói. Trong hoàn cảnh đó thằng con trai nào mà không nhìn chắc hẳn đứa đó bị Bê Đê.

– Rõ là có nhé, hứ.

– Đâu, đưa anh xem nào. Tôi lảng sang chuyện khác.

– Thế nào đúng chưa. Phương chống cằm đưa mắt nhìn tôi. Phương sở hữu một khuôn mặt xinh, vóc dáng cũng được.

– Đúng òy đó.

– Chuyện…tui mà lại. Thấy tôi khen, Phương hí hửng lên mặt liền.

– Mới bài dễ mà nhìn cái mặt kìa. Tôi trề môi đáp.

– Cái mặt sao. Nhiều đứa muốn được giống cái mặt này cũng khó đấy chứ chả đùa. Phương nói lí.

– Thôi được rồi, cho em thắng. Giờ làm tiếp bài thứ 2 nhé. Làm được cái này có thưởng. Tôi nháy mắt nói.

– OK, quân tử nói lời phải giữ lời đấy nhé, ngoéo tay nào. Phương đưa ngón tay

út ra.

– Ok, hìhì. Tôi cũng đưa ngón tay út ra móc ngoéo với nhỏ.

– Bài nào nào. Đưa ra chị xem. Phương bắt đầu lên mặt.

– À được lắm nhóc, à quên. Nếu bé không làm được thì sao nhỉ. Tôi lấy ngón trỏ đưa lên má đập đập nhé.

– Thì em hát cho anh nghe một bài. Thế được chưa. Sau một lúc Phương cũng suy nghĩ xong và nói.

– Nhớ nha ngoéo tay nào. Ai không làm người đó là con heo. Tôi nói.

– Ờ thì ngoéo , xem ai sợ ai, hứ.

– Để xem bài nào nào, làm bài 5 trong sách đi. Tôi nhìn một lượt xem thế nào. Cuối cùng chọn bài 5. Nhìn vào thì có vẻ dễ nhưng có một chỗ trong bài để đánh lừa học sinh.

– Ting…Ting. Tiếng chuông tin nhắn điện thoại.

Phương xem tin nhắn nhưng không trả lời lại. Tôi nhìn qua thì thấy thế.

 

Bình luận