<

[Truyện 18+] Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap 59

– My love, I and U… Sau một lúc thì có ai gọi đến.

– Alô.

– …

– Tớ đang học bài, không đi chơi đâu.

– …

– Thôi, tớ cúp máy đây. Không để người bên kia ú ớ một câu nhỏ tắt cái rụp.

Tôi thì lại phía cửa sổ để cho Phương tập trung làm nhìn nhỏ có vẻ kiên quyết lắm.

Tầm 5 phút tiếng chuông lại kêu. Phương khó chịu tắt điện thoại. Nhưng đối phương bên kia cứ gọi.

– Anh nghe điện thoại giùm em. Nhỏ bực mình nói.

– Sao lại đưa cho anh. Tôi nói.

– Anh cầm để em còn làm bài. Phương nhíu mày khó chịu đưa tôi cái samsung galaxy s2.

– Ờ. Tôi bước lại cầm lấy điện thoại.

Được một lúc thì trên màn hình xuất hiện tên người gọi tới là Bình Điên.

– Alô. Tôi nói.

– Phương sao cậu không… Ai đấy. Thằng bên kia nói.

– Phương đang học, thế nhé. Tôi nói xong rồi tắt.

Tiếng điện thoại lại vang lên. Tôi bực mình nghe tiếp.

– Mày là thằng nào, sao cầm máy Phương. Thằng bên kia hùng hổ nói.

– Tao là anh con bé Phương. Nó đang học, đừng làm phiền.

– Đ** con mẹ mày, đưa máy cho Phương nhanh. Phương có anh cái shit.

– Im lặng và ném điện thoại ở giường nhỏ, để cho thằng kia tự độc thoại một mình…..

Sau một lúc thì thằng kia cũng tắt. Tôi lại ung dung ra ngồi gần cửa sổ.

Nhưng chưa được bao lâu thì lại có đứa khác gọi. Tôi lại phải lò dò bước lại nghe.

Nhìn vào màn hình điện thoại thì thấy chữ TÓ và ảnh của một nào đó trông cũng đẹp trai, trắng trẻo. Tóc dựng, cạo trắng 2 bên.

Nhìn vào Phương thì thấy nhỏ đang chú ý làm bài nên không muốn nói. Thế là tôi lại trượt trên màn hình để nghe.

– Alô.

– Phương, em đa…alô, ai đấy.

– À Phương đang học nhé, cháu gọi lại vào ngày mai nhé. Tôi giả nói để thằng kia tưởng là Ba Phương.

– Bác à, thế bác tên gì?

– Phương. Ba em tên gì? Tôi để điện thoại ở xa rồi bước lại hỏi.

– Ba em tên Minh. Mà anh hỏi làm gì. Phương quay lại nheo mắt hỏi tôi.

– À không có gì. Anh hỏi thế thôi. Tôi nói chạy lại cầm điện thoại lên.

– Bác tên Minh có gì không cháu.

– Ờ thế thôi. Khi nào bác cháu ta gặp nói chuyện phát. Thằng kia nói giọng kiểu đấy chắc hẳn biết tôi giả dọng rồi.

– Za… Xong rồi. Phương đưa tay lên vươn vai, may là tôi chỉ nhìn từ phía sau. Nều mà phía trước thì chắc hẳn nằm ra mà ngất, máu mũi chảy đầy nhà mất.

– Xong rồi đưa anh xem nào. Mất quà hay được nghe hát nào. Tôi nói.

– Quả này mà sai, em thề em hứa từ mai em sẽ… Phương nói một đoạn rồi ngắt.

– Sẽ gì?

– Sẽ làm đúng, hihi. Nhỏ híp mắt cười, nhìn dễ xương lắm. Hôm nay tóc Phương được xõa sang một bên. Trên đầu có một chiếc cài to màu đỏ. Nói chung lại là Xinh.

– Uầy.

– Anh xem đi.

– Chỗ này đúng rồi, em làm theo công thức này đúng rồi.

– Yeahhhh. Thưởng em đi. Haha. Phương vui mừng cười lớn.

– Anh đã nói hết đâu.

– Sao nữa em làm đúng rồi mà.

– Cách làm của em đúng nhưng trong bài này người ta đã đánh lừa chúng ta một chỗ. Đoạn này em nên chuyển sang đây và kết quả là bằng 129. Tôi nói.

– Huhu. Thế là sai hở. Phương cúi mặt xuống bàn.

– Ê ê, hát nào. Ngày mai lại tiếp tục, hèhè. Tôi cười trêu Phương.

– Anh biết bài rap Thu Cuối không. Phương quay sang hỏi tôi. Tay thì cầm cái bút vẽ vẽ trong vở nháp.

– Có chứ. Sẵn sàng để bắt đầu chưa. Tôi hí hửng đáp.

– Đợi em lấy máy tính bật beat đã. Mà anh phải rap cùng em. Không thì làm sao em rap được.

– Ok luôn. Nghe đến rap thì tôi cũng khoái lắm.

– Hìhì.

– Nào bắt đầu nhé. Nhỏ Phương đưa máy tính ra và mở beat ra.

– 1 2 3 yô….

5 phút trôi qua tôi và nhỏ cũng rap xong. Nói qua giọng của Phương, sở hữu một cái giọng trong và cao.

– Em hát hay qua nha. Tôi nhìn qua nhỏ nói.

– Ồ uôi, anh cũng rap hay không kém á.

– Ờ, giải lao thế được rồi nhé. Lại học nào. Tôi nói.

– Tí nữa đi. Học suốt à. Phương làm mặt nũng nĩu lắc đầu.

– Giờ không học thì làm gì. Tôi ngạc nhiên hỏi lại.

– Thôi, giờ làm thêm 2 bài dễ nữa. Rồi chơi gì thì chơi nhé. Tôi nói tiếp.

– Vâng. Phương phồng má xụ mặt xuống nói.

– Giờ em làm bài 6, bài 7 nhé. Có gì không hiểu thì hỏi anh.

– Ờ.

Sau một lúc thì nhỏ cũng làm xong.

– Em làm xong rồi nè. Anh kiểm tra đi.

– Ờ làm đúng rồi nè.

– Hihi.

Tôi nhìn lên đồng hồ nhỏ Phương để trên bàn học thì cũng gần 21h rồi.

– Chào cô chú cháu về. Bước xuống nhà tôi thấy cô Ánh và chú Minh đang ngồi xem film.

– Ờ cháu về cẩn thận nha. Cô Ánh quay đầu lại nói.

– Vâng, thôi cháu về đâ ạ !!

Tôi bước ra ngoài sân và phóng xe về như bình thường.

Đi một quãng nữa thì thấy tiếng xe máy chạy phía sau theo quán tính thì tôi cũng nhìn lại xem thế nào. Thì thấy 3 xe máy đi dàn hàng phóng nhanh tới tôi. Tôi nghĩ chắc sẽ bị up sọt rồi. Đề ga phóng hết mức thấy đường nào tôi quẹo đường đó. Sau một lúc nhìn lại phía sau thì không thấy xe nào nữa tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng điều đó là sai lầm đang đi tìm lối ra đường lúc nãy thì thấy một chiếc xe máy phóng nhanh tới. Tôi liền quay đầu xe và phóng đi. Trên đường tôi suy nghĩ chắc hẳn là mấy thằng lúc nãy gọi Phương.

Đang đi thì thấy phía trước là ngõ cụt mất rồi.

– Bác Minh đây hả. Mình gặp nhau rồi. Thằng này nhìn giống thằng trong điện thoại Phương lưu tên là Tó.

– Nhìn thế mà cũng liều mạng mày nhỉ. Dám đến nhà Phương tán luôn. Thằng khác nói thêm vào.

– Gọi mấy thằng kia về trước đi. Ở đây 3 thằng ta lo được rồi. Thằng tóc dựng nói.

– Giờ tính thế nào đây thằng cu. Quỳ xuống xin lỗi anh hay là muốn nhừ xương đây. Thằng khác nói vào nhìn thằng này thì có cái đầu trọc.

– Mình với Phương không có gì với nhau cả.

– Không có gì, sao mày nghe điện thoại của Phương.Thằng tóc dựng nói

– Mày có biết tao đang tán nhỏ không. Nó nói tiếp.

– Haizz. Liên quan quá nhỉ. Tôi thở dài nói. Xe thì dựng phía sau lưng rồi.

– Cứng quá nhỉ….

– Lên tụi bay. Cho thằng cu này ăn hành đuê. Thằng đầu trọc nói.

Thế là 3 thằng nhào vào đánh tôi. Nhưng tôi cũng đã từng học làm sao mà để bị đánh dễ dàng thế được.

Thằng tóc dựng tay nắm thành quyền nhắm vào mặt tôi mà đấm.

– Vùùù. Tôi xoay người tránh cú đấm của nó.

Thấy thế thằng đầu trọc với thằng tóc dựng nhảy vào đánh tôi.

Tụi nó cứ đánh , tôi cứ lùi lại và đỡ chứ không thể tấn công được. Người tụi nó cao to trắng hôi hơn tôi tưởng. Những cú đấm đều dồn hết lực. Khiến một lúc hai tay cũng mỏi rũ ra.

– Khự. 2 đánh 1 nhục như con tó. Tôi lùi lại và thở dốc nói.

– Không phải khích tướng. Đấm chết nó tụi bay. Thằng tóc dựng nói.

2 thằng lại xông vào tiếp. Tôi nhảy lên xoay người đá thằng đầu trọc vào hông nhưng nó né được. Đang được đà tôi tránh những cú đấm của thằng tóc dựng mà dồn tấn công vào một thằng đã. Thằng đầu trọc mất đà , nó đưa tay ra đỡ nhưng cũng đã quá muộn tôi lấy hết sức đấm vào bụng nó. Nó khụy xuống ôm lấy bụng.

Thằng tóc dựng một bên thấy thằng kia bị đánh cũng tính xông lên nhưng bị tiếng nói của thằng khác khiến nó dừng lại.

– Từ từ đã mày, cầm cái này mà chơi nè. Lâu giờ tôi cũng không chú ý thằng này. Thằng này là thằng Bình ,tôi nhìn mặt thấy giống trong màn hình điện thoại.

– Mày ngon quá nhá. Lấy hàng lúc nào tao không biết. Tưởng bỏ mặc anh em. Thằng tóc dựng cười.

– Đến lúc kết thúc rồi mày ,haha. Thằng Bình cười.

Bây giờ tình hình hiện tại rất không có lợi cho tôi. Tay của hai thằng đó cầm một khúc gỗ dài tầm 40cm. Khúc gỗ vuông có 4 cạnh xung quanh điều đó làm tôi hơi rùng mình.

Hai thằng kia cùng xông vào cùng một lúc. Tụi nó cầm khúc gỗ tiến tới đánh tôi, tôi phải né chứ đưa tay ra đỡ cũng không được đánh cũng không xong.

Từng dòng suy nghĩ trong đầu hiện ra. “Trong tình cảnh này chắc hẳn sẽ nằm viện ít ngày rồi. Nhưng tiền lấy đâu ra. Giờ nếu mà chạy thì xe đạp điện sẽ bị chúng nó phá mất…”

Kết thúc dòng suy nghĩ tôi cắn răng nhảy vào mà đánh.

– Hự.

– Mày ngon nha, ngon xông vào. Haha. Thằng Bình nói.

– Để rồi xem. Tôi nhếch mép cười.

– Tao chết cũng phải cho tụi bay lê lết. Nào thì chết. Tôi nhảy vào đánh tụi nó thì khúc gỗ đánh. Từng cú đánh khiến tay tôi như muốn gãy vụn ra.

– Chết con mẹ mày nè. Thằng tóc dựng nói mà cứ phang vào tôi.

– Định mệnh. Tôi cắn răng chịu đựng dù hai cái tay đã hết sức mà muốn thả lỏng.

Nhân lúc thằng tóc dựng cứ phang tôi, tôi cũng tránh né được ít phát và dùng sức của cái tay phải. Lúc nó không chú ý tôi đấm vào phía sau đầu nó. Nó khuỵu xuống. Tôi nhảy vào mà đấm vào mặt nó. Mọi cú đấm của tôi đều dồn hết lực. Tôi dường như không điều khiển được hành động của bản thân nữa. Đôi tay dù muốn gãy rũ nhưng tôi vẫn cố sức để đấm.

– Bốp. Một cú đánh của thằng Bình dành cho tôi ở phía sau lưng. Tôi lơ mơ thân hình đổ rụp xuống. Mắt tôi có vẻ như mờ đi nhưng tôi vẫn cảm nhận được xung quanh. Nó lấy khúc gỗ đánh vào người tôi. Toàn bộ giác quan như bị tê liệt cả. Từng giọt nước mắt tuôn ra, có phải số tôi đã định phải chịu khổ như vậy không.

Sau một lúc thì tôi cũng không cảm nhận được cái gì nữa. Đôi mắt nhắm lại, xung quanh là một màu đen tăm tối.

– Tách…tách. Tôi lờ mờ mở mắt. Thì ra là mưa, chắc nó cũng thương tôi.

Hình ảnh thằng con trai nằm giữa đường hẹp ở trong ngõ, máu me đầy mình. Những giọt mưa chảy lên khuôn mặt tôi, tôi cảm nhận được nó.

Sau một lúc tôi cố gắng chống hai tay để ngồi dậy nhưng không thể. Hai cánh tay đau và rát lắm.

Vật lộn mãi mới ngồi được dậy. Tôi cố gắng lết vào một bức tường để dựa mình vào đó. Cơn mưa vẫn không có dấu hiệu ngừng lại. Máu trên đầu vẫn cứ chảy ra. Chẳng lẽ tôi phải chết ở đây sao.

Ngồi một lúc thì mắt tôi lại muốn thả mình vào giấc ngủ nhưng tôi cố gắng đứng dậy để lết về. Nhưng biết về đâu đây. Về nhà bác Thanh thì không được còn về nhà ai đây. Tôi cố dựa thân mình vào bức tường để rướn người dậy.

Từng bước đi tập tễnh tới cái xe. May là tụi nó không phá cái xe của tôi.

Xe đạp điện đã bị thấm nước mưa nên cũng trục trặc. Hai tay run run nắm lấy tay cầm mà sao khó quá. Tôi đề ga và đạp để đi, ngoài đường tầm này cũng ít người qua lại. Có nhiều đi qua cũng nhìn. Nhưng tôi mặc kệ. VÌ TÔI QUÁ MỆT MỎI RỒI….

TRUYỆN TÌNH YÊU: NIỀM HẠNH PHÚC CỦA MỘT THẰNG NGHÈO – CHAP 77

TÁC GIẢ: JUN179

Tôi cố gắng giữ vững tay lái nhưng không thể. Từng hạt mưa cứ tuôn xuống xối xả vào mặt tôi.

Nhìn xung quanh tôi cảm thấy mọi thứ như nhoè đi. “Xoảng” tôi và xe đổ rụp xuống đường. Tôi hoàn toàn không cảm thấy bị đau nữa. Vì từng bộ phận đã bị tê vì lạnh.

Mọi thứ xung quanh tôi còn là màu đen và tôi thiếp đi lúc nào không hề hay biết.

Một cánh đồng lúa hiện ra trước mắt tôi.

– Anh Quân. Bé Cún thấy tôi liền vẫy vẫy tay.

– Hì. Cún ra đây với ai thế. Tôi quỳ xuống vuốt lấy đôi má của em.

– Dạ ở nhà chán quá em ra đây chơi thôi. Cún phồng má nói. Tay thì cầm ngọn cỏ chơi.

– Anh đi chơi với em nhé. Bé mỉm cười đưa tay ra.

– Ok hì. Tôi nắm lấy tay bé, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại. Tôi và bé đi suốt hết đường trên cánh đồng.

– Anh Quân nhắm mắt lại đi. Cún nhí nhảnh khươ khươ ngọn cỏ trước mặt tôi. Tôi nhắm mắt lại, một lúc vừa mở mắt ra thì không có ai đấy nữa. Tôi chạy xung quanh tìm em nhưng không thấy. Từng bước chân tôi mỏi rũ vì chạy. Tôi dừng lại hai tay chống xuống đầu gối mà thở.

– Quân. Một giọng nói nghe quen thuộc.

– Linh. Sao cậu ở đây thế? Tôi ngước mắt nhìn.

– Cô ấy đi cùng tôi. Tiếng của thằng con trai, không ai khác chính là thằng Hùng. Hắn chẳng phải tán Uyên sao. Sao giờ lại cùng Linh. Từng câu hỏi được đặt ra trong đầu tôi.

– Linh , cậu yêu anh ta à. Tôi nhìn Linh.

– T.ớ…

– Đúng. Linh là bạn gái của tôi. Thằng Hùng nói tiếp.

– Mà sao hai người ở đây. Tôi hỏi tiếp.

– Vì bọn tao thích….

Tôi lại quay đầu đi vì không muốn làm phiền họ. Đang đi thì thấy phía trước có căn nhà nhỏ. Tôi nhìn sao mà quen quá.

– Mẹ. Bước vào tôi thấy mẹ đang ở ngoài sân cày lúa.

– Quân con về lúc nào thế. Mẹ tôi chạy ra.

– Dạ con mới về mà mẹ. Tôi mỉm cười nhìn mẹ.

– Vào nhà đi con.

– Vâng. Tôi bước vào thì thấy ba tôi cùng bé Cún đang ở dưới bếp nấu ăn.

– Quân mới về à con. Ba tôi nói

– Dạ con mới về. Có cần con giúp gì không?

– Thôi. Con mới về thì nghỉ tí đi. Để ba nấu ăn cho.

Tôi nhìn xung quanh ngôi nhà. Mọi vật vẫn y như cũ. Đang tính đi xuống bếp thì mọi cảnh vật xung quanh bỗng biến thành màu trắng.

– Ba mẹ ơi… Ba mẹ đâu rồi… Tiếng của tôi phát ra.

– Bác sĩ , thằng bé tỉnh rồi. Tiếng nói của một người lớn tuổi.

– Để tôi xem.

Tôi lờ mờ mở mắt, mọi thứ xung quanh nhạt rồi dần dần hiện rõ ra.

– Á đau… Tôi cố gắng ngồi dậy nhưng không thể. Tôi nhìn xuống phía dưới thì thấy hai tay đang được băng lại.

– Cháu tỉnh rồi à. Đập vào mắt tôi là một bác lớn tuổi.

– Vâng. Cháu đang ở đâu đây ạ.

– Bệnh viện, tối hôm trước lúc bác đi làm về thì thấy cháu đang nằm ở dưới đường. Máu me đầy mình nên bác đưa vào đây. Bác ấy nói.

– Vâng, cháu cảm ơn. Hai hàng nước mắt lại trào ra.

– Giờ cháu có thể nghỉ lấy sức rồi có thể xuất viện. Bác sĩ nói.

– Thôi. Bác cho cháu xuất viện bây giờ luôn cũng được. Cháu cảm thấy khỏe rồi. Tôi nói dối vì nếu ở lại lâu thì tiền viện phí lấy đâu ra mà trả.

– Cháu yên tâm ở đây nghỉ ngơi đi. Tiền viện phí bác lo hết rồi. Bác trai cười hiền nói.

– Nhưng cháu…

– Không nhưng nhị gì hết, giờ cháu cứ nghỉ ngơi đi. Mà cháu có số điện thoại người nhà không.

– Dạ không, cháu ở dưới quê lên ở với bác. Học và đi làm luôn. Hôm trước đi dạy về thì bị mấy thằng vây đánh. Tôi nói.

– Tuổi trẻ bây giờ thế đấy. Thôi ,cháu nghỉ ngơi đi. Lúc nào bác tới thăm.

– Vâng.

Tôi đã nghỉ học 2 ngày rồi. Không biết bây giờ bác Thanh và thằng Lâm sao nhỉ. Còn việc gia sư nữa… Tôi suy nghĩ rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Sáng ngày thứ 5 thì tôi được bác sĩ cho xuất viện. Tôi có hỏi bác sĩ là bác cứu tôi tên gì? Ở đâu? Để sau này đến để trả ơn.

Bước ra cổng bệnh viện thì mọi người đều hướng mắt vào tôi. Hai tay thì đều băng bó. Trên đầu thì cũng được băng nhưng ít hơn. Bộ quần áo vẫn đang thấm máu vì dù giặt qua nhưng vẫn không thể tẩy hết màu đỏ.

Mọi người đi qua chỉ trỏ có, thương hại có. Tôi cứ đi bộ như thế vì đường xá vẫn chưa quen nên gặp ai tôi cũng hỏi đường. Đi được một đoạn đường thì cũng may gặp được một bác xe ôm tốt bụng.

– Nhà con ở đâu, bác chở về cho.

– Dạ thôi bác ạ, con không có tiền đây ạ. Tôi mệt mỏi nói. Dù xuất viện nhưng trong người tôi vẫn còn sốt và mệt.

– Tiền nong gì? Lên đi bác chở về. Nhìn cháu đi mà khổ quá.

– Vâng. Cháu cảm ơn. Bác chở cháu về số nhà xyz. Đường Hồ Tùng Mậu ạ.

Đi một lúc cũng tới. Tôi cảm ơn bác rồi thất thểu bước vào trong ngõ.

– Lâm. Tiếng tôi nói nhỏ.

– Quân mày sao thế? Có sao không ? sao lại ra thế này. Nó hớt hải chạy lại…..

– Quân. Cháu sao thế. Sao lại băng bó cả người thế cháu. Bác Thanh chạy vội ra xem tôi thế nào.

– Dạ cháu…cháu bị tai nạn. Tôi nói dối.

– Cháu không sao chứ.

– Dạ không, cháu thấy hơi mệt.

– Mày mất tích 2 ngày, Ngọc 2 ngày này qua hỏi thăm mày liên tục đấy. Thằng Lâm nói.

– Tí mày đi học thì nói giùm với Ngọc. Xin cô cho tao nghỉ một ngày nữa. Tôi quay sang nói.

– Ừ thôi, mày nghỉ đi.

– À mà nhớ nói giùm tao là tao bị ốm nhé. Tôi nói với nó.

– Ok.

Tôi lại nằm lên giường, một lúc sau tôi lại thả mình vào giấc ngủ sâu.

– Quân.

– Sao cậu ấy lại bị như thế. Tiếng của Ngọc.

– Ơ, Ngọc à. Tôi lờ mờ mở mắt ra.

– Quân, sao cậu lại…

– Tớ bị tai nạn rồi may lúc đó có người đưa vào viện. Tôi nói

– Thế cậu nghỉ đi. Chiều tớ qua thăm mà mấy bạn trong lớp cũng lo cho Quân lắm đó.

– Thế Ngọc có nói gì với họ không? Tôi hỏi.

– Có.

– Uầy, Lâm đỡ tao dậy mày. Ngủ cả sáng đau lưng quá. Tôi nhíu mày nói.

– Ờ.

Ngọc cũng ra về, tôi được thằng Lâm đỡ dậy. Nhìn lên đồng hồ thì cũng gần 12h.

 

Bình luận