<

[Truyện 18+] Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap 60

– Cháu làm phiền gia đình. Bước xuống bếp tôi thấy bác Thanh đang chuẩn bị dọn cơm lên.

– Có gì đâu cháu. Cứ xem như đây là nhà mình là được rồi. Bác ấy nở nụ cười hiền nói.

– Vâng.

Được một lúc thì cơm canh cũng được dọn lên.

– Ăn đi mày. Thằng Lâm không chú ý đến tôi bị cả hai tay mà nó cứ nhai ngồm ngoàm.

– Mày nghĩ tao gắp bằng chân à. Tôi nói.

– Lâm gắp cho Quân đi. Tay như thế làm sao ăn. Bác Thanh nhăn mặt nói.

– Nè, ăn đi cho chóng lớn em gái. Thằng Lâm troll tôi.

– Hừ. Tôi cũng phải nhịn mà cố nuốt. Sau này tay khỏe lại giết nó sau.

– Nhìn gì thế mày. Tôi quay sang nó hỏi.

– Có người đẹp mày ơi, hình như đến nhầm nhà. Thằng Lâm ngây thơ nói.

Tôi quay ra phía cổng thì thấy Hân, Ngọc, Linh, Uyên, Lan Anh, Trang, Chị Linh, Chị Oanh đi vào trước còn ở phía sau là tụi thằng Hoà, Phong, Khánh, Trung, Phương, Quang và anh Long.

– Quân. Hân là người chạy vào đầu tiên. Từng giọt nước mắt rơi xuống trên khuôn mặt đáng yêu đó.

– Huhu, sao cậu thế này. Huhuhu.

– Cháu chào bác. Toàn bộ team chào bác Thanh.

– Chào các cháu, các cháu ngồi đi.

– Tớ không sao mà, đừng khóc thế chứ. Tôi lấy cánh tay phải chùi đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt Hân. Tôi biết nhỏ cũng lo cho tôi lắm chứ.

– Huhuhu, sao cậu lại thành ra thế này. Hân vẫn khóc, nhỏ đứng lên choàng ôm lấy tôi.

– Tớ không sao mà đừng khóc. Ngoan nào. Tôi lấy tay phải ôm qua lưng Hân nói.

– Hức, như thế mà không sao à. Sau một lúc đứng như vậy thì Hân mới chịu bỏ tay ra.

– Hức, Quân không sao chứ. Lan Anh cũng khóc.

– Tớ không sao không sao mà. Tôi cười gượng gạo đáp.

– Nhóc có sao không. Chị Oanh nói.

– Dạ không, hìhì.

– Tí nữa Hòa và mấy ông này nữa đưa Quân về nhà để tụi tôi tẩm bổ. Trang mắt đỏ hoe nói.

– Ok, yes madams.

Tôi nhìn Linh và Uyên hai nhỏ cũng nhìn tôi. Trong mắt của hai người ấy tôi cảm thấy một cái gì khó hiểu khó diễn tả.

– Con cảm ơn gia đình nhiều. Thôi, con không dám làm phiền gia đình nữa. Con xin phép. Tôi mỉm cười nói với bác Thanh.

– Không có gì đâu con. Khỏe thì tới chơi gia đình bác nhé.

– Vâng.

– Thôi, tao về nha mày. Chị Linh , Ngọc em/tớ về nha. Tôi nói.

– Nhớ giữ sức khỏe nhé. Cả 3 người đồng thanh.

– Quân, sao mày… Thằng Hòa hỏi tôi.

– Khi nào tao kể cho. Tôi nói.

– Giờ gọi taxi chở Quân về. Ai đi với em ấy. Chị Oanh nói.

– Để em cho. Linh , Hân, Uyên đồng thanh.

– Thế 3 em đi theo nhóc nhé. Tụi chị về trước đây.

– Vâng.

Thế là chỉ còn lại 4 người đứng đó. Tôi thì không muốn nói chuyện Uyên, Linh vào lúc này.

Được một lúc thì 4 đứa lên taxi.

Tôi thì ngồi giữa ở ghế phía sau sau. Hân ngồi bên trái tôi. Ở bên phải thì Uyên và Linh cùng ngồi đó luôn. Dù ở phía trước có một cái ghế đang bỏ không.

– Cháu nào lên ngồi ghế trước đi. Bên sau chật rồi. Chú tài xế taxi nói.

– Thôi, như thế này cũng được không sao đâu chú. Linh nói.

– Thế cũng được mấy cháu chịu khó nhé.

Đi được một lúc thì tôi nóng không chịu được. Ngồi chật khiến tôi mỏi.

– Chú ơi, dừng xe cho cháu lên phía trước đi ạ. Chật quá. Tôi nhăn mặt nói.

– Đợi chú tí.

Được một lúc thì tôi cũng được giải thoát mà lên ghế phía hàng trên ngồi.

– Tay với đầu cháu sao thế. Chú tài xế taxi quay qua tôi hỏi.

– Dạ cháu bị ngã xe. Tôi nói dối.

– Hiện giờ tai nạn giao thông nhiều. Nên chú ý đi cháu à.

– Vâng.

Tôi quay xuống nhìn 3 người con gái. Trong ánh mắt họ đều có một sự khác nhau. Và tôi không giải thích được trong những ánh mắt đó nói lên điều gì….

– À chú ơi. Chú đi đến số nhà 402. Đường xyz. Tôi nhớ còn một chuyện chưa làm.

– Quân , cậu tới đó làm gì?. Hân hướng mắt lên nhìn tôi nói.

– Tớ có chuyện cần làm.

Đi một lúc cũng tới nơi.

– Mấy cậu ngồi đây tí nha. Tớ vào chút rồi ra. Tôi quay xuống nói.

Bước ra khỏi xe tôi chạy lại bấm chuông.

– King coong…King coong.

– Quân, Anh bị sao thế. Không lẽ chuyện thằng Bình nói là thật. Bé Phương đi ra mở cổng, nhỏ nhìn tôi lo lắng.

– Hì anh không sao mà. Tôi cười nhẹ.

– Tại em hết, huhu. Em…em xin lỗi. Phương oà khóc. Nhỏ vẫn thế mặc quần thun, áo ngắn. Hôm nay tóc được xoã xuống sang hai bên.

– Anh có sao đâu. Khóc làm gì. Tôi cười.

– Vì một cuộc gọi mà mấy thằng bạn em làm ra như vậy. Phương cứ đứng khóc.

– Anh không…

– Ai đã làmChap79:

– À chú ơi. Chú đi đến số nhà 402. Đường xyz. Tôi nhớ còn một chuyện chưa làm.

– Quân , cậu tới đó làm gì?. Hân hướng mắt lên nhìn tôi nói.

– Tớ có chuyện cần làm.

Đi một lúc cũng tới nơi.

– Mấy cậu ngồi đây tí nha. Tớ vào chút rồi ra. Tôi quay xuống nói.

Bước ra khỏi xe tôi chạy lại bấm chuông.

– King coong…King coong.

– Quân, Anh bị sao thế. Không lẽ chuyện thằng Bình nói là thật. Bé Phương đi ra mở cổng, nhỏ nhìn tôi lo lắng.

– Hì anh không sao mà. Tôi cười nhẹ.

– Tại em hết, huhu. Em…em xin lỗi. Phương oà khóc. Nhỏ vẫn thế mặc quần thun, áo ngắn. Hôm nay tóc được xoã xuống sang hai bên.

– Anh có sao đâu. Khóc làm gì. Tôi cười.

– Vì một cuộc gọi mà mấy thằng bạn em làm ra như vậy. Phương cứ đứng khóc.

– Anh không…

– Ai đã làm Quân ra thế này. Tiếng nói lạnh lùng phát ra từ Linh. Tôi ngạc nhiên quay sang thì thấy. Uyên, Linh, Hân đứng ở một bên từ khi nào.

– Ơ không có gì đâu. Tôi quay lại nói.

– Bạn có thể nói cho mình nghe được không. Uyên nhẹ nhàng nhìn Phương nói.

– Không có gì…..

– Cậu im đi để tớ hỏi. Linh lạnh lùng nói lớn.

– Ơ thật ra mọi chuyện là…blap…blap. Phương bắt đầu kể lại.

– Cậu đi làm gia sư hả Quân. Hihi. Làm gia sư cho tớ với. Hân quay sang tôi cười.

– Uầy…

– Phương bạn có thể cho mình số điện thoại tên Bình kia không. Uyên nói tiếp.

– 098xxx. Phương đưa số điện thoại cho Uyên.

– Cảm ơn bạn nhé. Nhỏ Uyên cười.

– Không có gì nà.

– À Phương, em nói với mẹ là anh ở nhà ít ngày. Lúc nào khoẻ anh đi dạy nhé. Tôi nói.

– Vâng.

Sau một lúc thì 4 đứa chúng tôi lại về đến nhà.

Uyên ở lại phía sau trả tiền cho chú tài xế taxi. Hân thì đi một bên đỡ tôi. Đi vào trong được tầm mấy chục bước tôi quay đầu lại phía sau và đi. Linh cũng nhìn thấy tôi đang nhìn cũng đã lâu rồi không được nói chuyện với nhỏ.

– Chào mừng anh chiến sĩ đã về nhà…haha. Thằng Trung nói.

– Chiến sĩ cái đầu gối tao nè. Tôi nói lại.

– À được. Bị như vậy mà cũng cứng. Tí mấy thằng ta đưa nó lên giường thông. Thằng Khánh nhào zô.

– Uầy, Phương , Quang hai đứa mày lâu giờ không gặp. Tôi nhìn hai đứa đó.

– Ừ hè. Tao tính gặp mày giao thông vài phát cho đỡ nhớ mà nhìn thế này thì…chậc…chậc. Thằng Phương vuốt cằm nói.

– Èo.

– Hahaha. Thằng nào cũng muốn giao lưu với mày rồi Quân ạ. Thằng Quang béo nói vào.

– Quân , vào đây tao hỏi tí. Thằng Hòa nói.

– À ừ. Tôi bước vào trong phòng cùng nó.

– Nói thật đi mày bị ai đánh à. Thằng Hòa nhìn tôi nói.

– Ừ, thôi không sao đâu.

– Thằng nào thế mà mày làm gì mà bị đánh.

– Tí hỏi Uyên hoặc Linh nha. Tôi đáp.

– Ừ, mà tao… Nó nói rồi tự nhiên ngắt quãng.

– Sao.

– Uyên và Linh biết hết rồi. Thằng Hòa thở dài nói.

– Sao..sao Linh với Uyên biết được. Tôi hỏi lại.

– Tao, Lan Anh và Trang nói lúc mày không đi học mà nằm trong bệnh viện ấy. Tao không thể để hai người họ hiểu nhầm mày được vì tao thấy hai đứa đó cũng thích mày. Thằng Hòa nói.

– Hahaha, thích tao ư, nực cười. Mày nghĩ hai đứa đó thích tao ở điểm gì? Tôi cười

– Ừ thôi. Tao nói thế thôi. Mà chiều bé Thảo về thấy mày như vậy lại khóc bù lu bù loa cho xem. Thằng Hòa nói

– Bé Sún đi học sớm nhỉ mà thôi ra ngoài đi. Tôi nói rồi bước ra ngoài cùng nó.

Ra ngoài thấy chị Oanh , Lan Anh, Trang và Hân đang nấu ăn trong bếp. Mấy thằng bạn cũng được đảm nhiệm làm osin do mấy tiểu thư sai bảo lặt vặt.

Đang đứng nhìn thì có tiếng nói sau lưng tôi.

– Quân, vào đây tớ có chuyện nói với cậu. Uyên nhìn thẳng vào mắt tôi nói.

– Có chuyện gì để nói chứ. Tôi nói xong thì nhận thấy khoé mắt Uyên hơi đỏ rồi

– Ừ thì vào.

Bước vào trong tôi cảm thấy không gian thời gian như chậm lại vậy. Không khí trong phòng căng thẳng.

– Tớ xin lỗi vì đã không tin cậu, huhu. Tớ biết bây giờ nói gì cũng đã quá muộn. Cậu tha thứ cho tớ nhé. Uyên khóc, từng giọt nước mắt lăn trên má rồi rơi xuống.

– Uyên à, mình biết bạn thấy mình đang thương hại mình thế nên hãy sống thật với bản thân mình nhé. Đừng làm thế nữa. Tôi nói rồi toan bước ra.

– Không không, huhu, cậu đừng đối xử với tớ như thế mà. Tớ xin vì đã làm thế với cậu. Nhưng cậu đã thử đặt cậu vào vị trí của tớ chưa. Lúc đó cậu sẽ làm thế nào? Tớ cũng là con gái lúc thấy cậu nói vậy tớ cũng đau lắm chứ. Huhu, bây giờ tớ biết sai rồi mà. Huhu. Uyên chạy lại ôm từ phía sau lưng tôi. Tôi cảm nhận được từng giọt nước mắt đang thấm vào lưng mình.

– Hãy để thời gian trả lời đi Uyên à. Mình xin lỗi, mình không thể. Tôi dùng tay phải mở tay Uyên ra.

Tôi bước ra cửa và nhìn lại, Uyên đang quỳ xuống ôm mặt khóc…

TRUYỆN TÌNH YÊU: NIỀM HẠNH PHÚC CỦA MỘT THẰNG NGHÈO – CHAP 80

TÁC GIẢ: JUN179

Tôi bước ra bên ngoài rồi bước từ từ lên phòng mình.

Từng bước chân là từng dòng suy nghĩ tôi hiện ra trong đầu. Phải chăng tôi làm vậy là sai. Nhưng tôi không còn cách nào khác ngoài cách. Uyên đã quá thay đổi so với trước, lúc trước nhỏ là một người nhí nhảnh ngây thơ ,đáng yêu còn bây giờ tôi thấy thật là xa quá đi. Tôi không biết diễn tả như thế nào ngoài 2 từ “Xa Lạ” đối với Uyên.

Phải chăng thời gian vật chất hay gia cảnh khiến người ta thay đổi.

Từng dòng suy nghĩ được đặt ra cũng là lúc tôi từ từ nhắm đôi mi lại lúc nào không hay biết.

Đang lơ mơ ngủ thì có tiếng người gọi tôi dậy.

– Quân, dậy mau mày có chuyện lớn rồi. Thằng Trung kêu tôi dậy.

– Có chuyện gì? Tôi nheo mắt lờ mờ nói.

– Uyên có chuyện rồi xuống nhà nhanh lên. Thằng Trung nói rồi nó chạy xuống trước.

Tôi choảng tỉnh ,chạy vào WC mở vòi nước ra để rửa mặt rồi chạy nhanh xuống nhà.

– Có chuyện gì vậy? Tôi hớt hải nói ở dưới nhà thì đông đủ cả ngoài Uyên.

– Lúc nãy tớ thấy Uyên ôm mặt khóc rồi chạy ra lấy xe máy phóng đi mà không biết đi đâu. Vừa rồi có bạn của Uyên gọi nói Uyên đang uống say ở quán Bar nào ý. Đang ngồi theo thằng nào ấy. Lan Anh nói giọng lo lắng.

– Thế Uyên uống ở quán nào? Tôi hỏi tiếp.

– Tụi tao biết rồi. Giờ mày ở nhà. Tao, anh Long, Khánh, Phương, Quang đi. Thằng Hòa nói.

– Cho tao đi nữa.

– Nhưng tay mày…

– Không sao cứ để cho cậu ấy đi đi. Linh nói.

– OK thôi đi nhanh.

Thế là 6 đứa con trai chạy trên xe đều có một nét mặt lo lắng chung.

Tôi ngồi phía sau mà cứ nghĩ đến việc mong Uyên không bị gì.

Đi tầm 25phút thì cũng tới nơi cả 6 đứa đều vào trong nhìn qua nhìn lại vẫn không thấy bóng dáng quen thuộc ấy đâu cả.

– Anh gì ơi,lúc nãy có thấy một cô gái cao tầm 1m6, mặc áo trắng ngồi uống say ở đây không? Thằng Khánh hỏi

– Nhiều cô mặc áo trắng lắm. Anh không nhớ hết. Phục vụ nói

– Anh cố nhớ giùm tụi em đi.

– Để anh suy nghĩ đã nào. Cô gái mặc trắng… À có đấy, con nhỏ đấy uống rượu say đi cùng một thằng khác tầm 24 tuổi gì đấy tầm 15phút đi về cùng nhau rồi.

– Vâng, tụi em cảm ơn. Chúng tôi đồng thanh rồi cùng bước ra.

– Thế nào giờ tính sao?

– Chắc chắn rằng thằng cha đó cũng không tốt đẹp gì đâu giờ nên tính đến việc xấu nhất là hắn đang đưa Uyên đến khách sạn hoặc nhà nghỉ nào gần đây. Anh Long nói.

– Giờ 6 người chúng ta chia ra 3 hướng mà tìm. Có gì alô liền.

– Vâng.

Tôi ngồi sau xe thằng Hòa. Tôi cảm nhận rằng khoé mắt đang cay cay muốn khóc rồi. Uyên ơi !!! Mong rằng cậu đừng sao nhá. Tớ sẽ không giận cậu nữa đâu mà. Tôi không biết làm gì hơn ngoài việc đó.

– Bác ơi. Cho tụi cháu hỏi, lúc nãy có thấy một thằng tầm 24tuổi và một cô gái mặc áo trắng vào trong kia không? Tôi hỏi.

– Ở đây thì nhiều đôi lắm. Bác lo bán hàng nên không chú ý đến.

– Vâng , cháu cảm ơn.

Chúng tôi lại vòng đi tìm chỗ khác. Hà Nội thì rộng thênh thang tìm một người giống như Mò Kim Đáy Bể vậy. Điện thoại thằng Hòa không ngừng reo vì tụi con gái ở nhà đã sụt sịt vì lo cho Uyên rồi.

Đang đi thì nhìn thấy phía trước có một cặp trai gái phóng xe vào. Đứa con gái mặc áo trắng đang vòng tay ôm thằng con trai.

– Hòa phóng lên xem thử mày.

– Đéo phải. Không biết thằng chó đó ở đâu tao mà thấy tao đập chết mẹ nó. Thằng Hòa bức xúc nói.

Vừa lúc đó có điện thoại.

– Alô.

– Đến nhà nghỉ xyz ,đường abc nhanh lên.

– Thằng Phương tìm được rồi. Đến đường abc, nhà nghỉ xyz nhanh.

– Ừ.

Hai đứa phóng với vận tốc bàn thờ tới đó.

Chúng tôi phóng vào bên trong thì thấy thằng Phương, Quang, anh Long, Trung tập trung đủ cả rồi.

– Chị có thể cho em số phòng thằng con trai vừa đỡ cô gái đến không? Anh Long nói.

– Xin lỗi nhưng vì đảm bảo cho khách hàng. Chị không cho được. Con nhỏ nhân viên nói.

– Giờ chị có cho không hay để tụi tôi gọi công an tới.

– Để chị hỏi…

– KHÔNG HỎI HAN GÌ CẢ NHANH LÊN.KHÔNG LÀ CÔNG AN ĐẾN ĐẤY NGAY BÂY GIỜ. Tôi hét lớn.

– Chìa khóa đây. Mấy em đến số phòng 129. Dãy bên trái ý.

Anh Long nhanh chóng cầm lấy chìa khóa mà chạy lên tầng.

Chúng tôi mở cửa phòng ra thì đập mắt vào là một cô gái đang nằm trên giường say mèm không biết gì. Hên là thằng đó đang tắm nên Uyên không bị gì.

Chúng tôi núp vào sau bức tường nhà tắm.

Một lúc sau thì thằng cha đó bước , mồm thì hót gió.

– Hiu huýt.

– Bốp.

– Tụi mày là ai.

Cả 6 thằng vào đấm đá, tôi thì không đấm mà chỉ sút vào mặt nó. Từng cơn giận tôi trút lên mặt thằng chó đó.

Một lúc sau thì chúng tôi đưa Uyên xuống và đưa về nhà….

Trên đường chở Uyên về tôi cứ quay sang nhìn phía nhỏ , Uyên bị như vậy cũng một phần là do lỗi của tôi.

Nhỡ may lúc đó không tới kịp thì sao…

May mắn cho tôi là Uyên không bị gì…

Từng dòng xe chạy đi rồi chạy lại. Từng âm thanh ồn ào nơi phố thị nhưng tôi không quan tâm. Điều bây giờ là tôi quan tâm nhất là Cô ấy. Một người nhí nhảnh như Uyên sao lại thành ra như thế chứ. Tôi tự nhủ sẽ tha thứ cho những việc Uyên đã làm…

Đi một lúc rồi cũng phóng về tới nhà.

– Uyên không sao chứ? Chị Oanh lên tiếng rồi tụi con gái lại đỡ nhỏ xuống xe rồi đưa vào trong nhà.

– Lúc đó vừa tới kịp nên thằng đó chưa làm được. Anh Long nói.

– Thôi, Long cùng mấy đứa vào ngồi nghỉ tí đi.

Tụi tôi bước vào nhà ngồi, còn Uyên thì được tụi con gái chăm sóc.

Được một lúc sau thì nhỏ cũng tỉnh thế là tụi con trai chúng tôi vào xem thế nào.

 

Bình luận