<

[Truyện 18+] Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap 61

Bước vào phòng thì thấy Uyên đang ngồi trên giường khóc.

– Thôi, không sao rồi. Chị Oanh ngồi bên cạnh nói.

– Mình xin lỗi…huhu…vì đã làm mọi người lo lắng. Nếu không có mọi người đến kịp thì….huhu.

– Thôi, không sao đâu hết rồi mà. Linh nói

– Hức.

– Thôi, em vào rửa mặt cho tỉnh táo đi. Đừng suy nghĩ nhiều nữa. Còn mấy nhóc ra ngoài này nấu ăn với chị nào. Chị Oanh nói tiếp.

– Vâng.

Nhân lúc mọi người đi ra cả tôi vẫn ở trong phòng cùng Uyên. Hai đứa nhìn nhau như thế, không khí trong phòng rất căng thẳng. Không một tiếng nói nào phát ra từ miệng của một trong hai đứa, chỉ có vài tiếng ồn của tụi bạn ngoài kia.

– Tớ có chuyện cần nói. Tôi lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng đó. Uyên không trả lời mà nhìn tôi.

– Cậu uống bia giỏi nhỉ…

– Không, tớ… Uyên lại ngấn lệ nhìn tôi.

– Hay lúc cậu buồn cậu chán cậu lại chạy đi uống bia uống rượu. Cậu không nghĩ đến bản thân cậu thì cậu cũng phải nghĩ cho ba mẹ cậu chứ. Nếu nhỡ may lúc nãy cậu bị gì thì sao. Thế nên lần sau có như thế nữa. Tớ nói thế thôi. Tôi nói rồi toan bước đi thì có tiếng nói phát ra sau phía sau lưng, theo quán tính tôi quay lại thì….

– Quân.

Uyên nước mắt tèm nhèm chạy nhanh tới quàng tay qua cổ tôi. Tôi vì quá bất ngờ cộng với sự mất đà nên

không trụ được thế là cả hai đều ngã xuống sàn nhà. Và người chịu hậu quả vẫn là tôi.

– Uiza.

– Quân. Uyên nhìn thẳng vào mặt tôi nói. Vì khoảng cách hai đứa bây giờ rất gần nên tôi trả lời mà quay sang hướng khác mà không nhìn trực diện vào Uyên.

– Gì?

– Cậu có giận tớ nữa không? Uyên cứ nằm trên người tôi mà nói.

– Hỏi thừa. Tôi cứ ngoảnh bên khác mà đáp.

– Mà cậu đứng dậy giùm tớ được không? Tôi nói.

– Không?

– Hở. Dậy đi mọi người vào giờ đấy.

– Không?

– Dậy không? Tớ hét nhé. Tôi nói.

– Cứ việc. Uyên thờ ơ đáp.

– Giờ thế này nhé, cậu tha thứ cho tớ và không giận tớ nữa tớ sẽ dậy. Ok. Uyên nói.

– Ừm. Tôi không nghĩ ngợi mà đáp luôn.

– Ưm…ư. Uyên không nói gì mà đột nhiên cúi xuống và Hôn tôi. Tôi thì không làm gì được tính đẩy nhỏ ra mà không được. Tay phải bị Uyên giữ rồi còn tay trái thị bị Uyên đè lên. Hoàn cảnh bây giờ là tôi giống như đang bị tra tấn, cưỡng hôn.

Sau một lúc thì tôi cũng khó thở mà quay sang hướng khác mà thở.

– Hộc, hộc…mệt. Tôi nói.

Uyên không nói gì mà đứng dậy đi vào WC luôn, nhìn Uyên có vẻ e thẹn.

Tôi ngồi dậy rồi tự suy nghĩ về việc mới xảy ra. Tôi tự hỏi cảm giác vừa rồi là sao? Uyên làm vậy có ý gì? Từng câu hỏi được đặt ra trong đầu tôi.

– Đơ rồi hả? Uyên nghiêng đầu, nheo mắt nhìn tôi nói như chưa có chuyện gì xảy ra.

– Đâu…tớ… Tôi ngập ngừng nói.

– Muốn tiếp không? Uyên nháy mắt nhìn tôi.

– Không, không. Tôi đáp rồi phắn ra ngoài luôn không dám ngoái cổ lại. Bước ra phía ngoài tôi nghe thấy tiếng cười phát ra từ bên trong phòng, không ai khác chính là Uyên……..

Tôi bước vào bếp xem mọi người đang làm gì thì thấy tụi bạn đang nấu ăn.

– Hân, rau này làm như thế nào đây? Thằng Phong nhăn mặt hỏi

– Phong ra rửa sạch và thái nhỏ đi. Hân quay qua đáp…

Tôi nhìn qua và nghĩ về cuộc sống của tôi. May ra cũng gọi được chút là may mắn khi có những người bạn, người chị,người anh rất thân bên cạnh ở cái thủ đô Hà Nội rộng lớn này.

Đang suy nghĩ vu vơ thì tôi bị đánh thức bởi tiếng gọi của Trang.

– Quân cậu ra phòng khách ngồi đi, ở đây có mấy anh hùng giúp òy. Trang mỉm cười nhìn tôi nói.

– Thôi tớ ở đây cho vui cửa vui nhà. Hehe.

– Mày là thương binh nên tụi tao ăn xá cho đó. Không thì không chỉ có tay mà còn cái đầu cũng băng luôn đó em. Thằng Trung nói.

– Cốp. Nói lung tung. Chị Oanh bên cạnh cốc đầu nó.

– Haha. Tội nói ngu. Thế là tụi tôi đang cười thả ga.

Tiến lại phía Hân và Linh thì thấy hai người đó một người nấu canh, còn người kia rán trứng.

– Quân, cậu nếm thử xem được chưa. Hân ngây thơ múc canh rồi đưa miệng ra thổi thổi cho đỡ nóng ở bên dưới thì lấy tay hứng.

– Ơ. Hi. Ngon lắm. Tôi cười đáp

– Thật hông á. Hân chu mỏ nói

– Ngon mừ.

– Eo ôi, nhìn nàng múc canh cho chàng kìa. Thằng Phương nói.

– Anh Quân à. Thằng Quang giả dọng con gái trêu.

– Gì zạ. Thằng Trung nói.

– Anh ăn xem hợp khẩu vị không ạ.

– Hây za, ngon lắm…haha. Hai thằng kia trêu tôi và Hân. Khỏi phải nói nhỏ mặt đỏ hây hây ra.

Bạn Đang Đọc (Hồi Ký) Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo – Chap 82 Tại http://Story.2ola.Net

– King…coong…coong…

– Thôi, không đùa nữa. Ra ngoài mở cổng cho vợ đi Quân. Chị Oanh cười rồi quay qua nói với tôi.

– Vợ á… Lan Anh, Trang, Hân, Linh và tụi con trai ngoài thằng Trung thì mọi người ai cũng ngạc nhiên.

Tôi cũng không giải thích gì thêm mà đi ra mở cửa cho vị khách bên ngoài.

– Hì chị Hằng xinh. Tôi vừa nói vừa mở cửa cho chị.

– Nhóc…ơ. Sao em lại trở nên thế này. Ai đánh em như thế hả. Chị Hằng phóng xe máy nhanh vào rùi chạy lại gần tôi hỏi.

– Dạ em không sao đâu ạ. Em bị ngã xe ý mà. Tôi nói dối.

– Bị ngã mà như thế này hả. Mặt mũi thì bị bầm hết trơn.

– Dạ em không sao đâu.

Bước vào nhà thì Uyên cũng ra giúp cộng thêm chị Hằng tới giúp nữa nên việc nấu ăn nhanh hơn.

Tôi thì cũng không có việc gì làm nên lên phòng nằm.

Bước vàn phòng mình tôi lại nằm trên cái giường thân yêu. Tôi lại suy nghĩ về những việc trước mắt. Hai tay thì bị như thế này thì làm sao mà kiếm tiền được để gửi về nhà cho bé Cún đi học. Còn tiền Hân nợ thằng cha kia nữa, và 2triệu tôi mượn thằng Hòa nữa. Tôi khóc, từng giọt nước mắt của tôi lăn dài lên má. Có ai hiểu cho tôi không sự thiếu thốn, nghèo khổ và gánh nặng gia đình đè lên đôi vai tôi. Lớp 10 đối với con cái nhà người ta thường đi chơi lêu lổng nhìn lại mình thì…

Nhớ lại quá khứ năm lúc tôi 5 tuổi tôi vẫn nhớ như in.

*Quá khứ 13 năm trước.

Một buổi chiều trên con đường quê tôi. Tôi có một thằng bạn tên là Hiếu nó hơn tôi một tuổi nhưng tôi vẫn gọi nó là tao và mày.

– Ai mua kem 500đồng 2 cái, có dép ,đồ nhựa, đổi kem đê .Bóp,Bóp. Cô bán kem đi qua.

– Haha. Có cái chai ở dưới mương lại tao đổi kem thôi. Thằng Hiếu nó nhặt dưới mương lên.

– Ngu cái đó đéo đổi được đâu. Tôi nói.

– Ừ, thế thôi. Nó lại vứt xuống mương.

– Cô ơi. Đổi cho cháu que Kem.

– 1 que cháu nhé.

– Vâng. Thế là tôi và nó mút chung que kem bằng đá.

Trở lại hiện tại.

– Xuống ăn cơm mày….

Thằng Hòa đứng bên ngoài gọi tôi.

– Ờ đợi tao tí. Tôi vội chùi đi những giọt nước mắt đi. Rồi bước xuống cùng nó.

Bước xuống thì mọi người cũng dọn lên đầy đủ rồi.

– Quân sang ngồi với tớ nè. Uyên nhìn tôi.

– Thôi tớ ngồi đây cũng được. Tôi ngồi xuống cạnh thằng Hòa và Trung.

– Ông Trung xích ra, tui ngồi đây. Uyên nhí nhảnh chạy sang ngồi cạnh tôi.

– Hì

– Èo

– Nào. Chúng ta chúc mừng Quân về nhà và cũng chia buồn với thằng em. Anh Long nói.

– Nói lung tung. Chị Oanh véo tai anh Long làm anh la oai oái.

– Haha,hehe,hihi…

– Thôi, chúng ta bắt đầu nào. 123zô…23zô…

– Ăn đi nè, hả mồm ra. Uyên gắp cho tôi miếng thịt bò.

– Ừm cảm ơn hi.

– Nè chồng iu ăn đi nè. Chị Hằng gắp cho tôi miếng rau.

– Hi em cảm ơn.

Thế là bữa ăn hôm đó tôi được tẩm bổ nhưng món ngon….

Một lúc sau thì cũng xong, bọn con trai cũng hăng hái giúp bọn con gái dọn dẹp bãi chiến trường.

Tôi thì không giúp gì được nên đành lủi thủi lên trên tầng tự kỉ.

Đang đứng thì thấy cái bóng người ở sau lưng. Tôi quay đầu lại thì thấy chị Oanh phía sau.

– Sao trông em suy tư vậy Quân.

– Dạ hi.

– Ở đây ai cũng thương em cả. Thế nên em đừng làm vậy nữa nha. Nhìn nè, như thương binh luôn á. Chị Oanh nói trêu tôi.

– Èooo.

– Thôi, chị xuống nhà đây. Em vào phòng nằm đi.

Tôi không trả lời chị, tôi hít một hơi thật sâu rồi vào phòng nằm ngủ một giấc cho thoải mái.

– Quân, quân cậu dậy đi.

– Ưm…ưm. Linh à. Tôi lấy tay dụi mắt.

– Cậu ra ngoài này với tớ đi. Linh ánh mắt buốn đưa tay ra.

– Ờ hè.

– Sao cậu lại dẫn tớ về phòng cậu làm gì? Tôi ngạc nhiên hỏi.

– Cạch. Cánh cửa phòng Linh được mở ra, bước vào trong đó tôi thấy một cô bé đang ngồi co ro trong góc tối. Cô bé ấy đôi mắt không có cảm xúc nhìn tôi.

– Hức, hức. Ba mẹ ơi, vì con chính là vì con nên ba mẹ mới chết. Con sẽ xuống gặp ba mẹ sớm thôi. Hihi. Con nhớ ba mẹ lắm. Cô bé đáng thương khóc rồi đột nhiên cười lớn.

– Ba mẹ đợi con tí nha. Cô bé ấy ngồi dậy rồi chạy lại soi gương, chỉnh sửa lại áo quần đầu tóc.

– Hihi. Ba mẹ thấy con đẹp không.

– Bụp…xoảng. Tiếng vỡ của tấm kính rơi xuống.

– KHÔNGGGGGGGG LINHHHHHHH. Tôi hét lớn lên rồi bật dậy khỏi giường. Từng giọt mồ hôi cộng với những giọt nước mắt tôi tuôn ra trên má. Tôi không biết giấc mơ vừa rồi là gì. Tôi vội mở cửa chạy xuống dưới nhà thì thấy Uyên, Hân, Lan Anh, Trang, Chị Hằng và Chị Oanh mà không thấy Linh đâu.

– Hân, Linh đâu rồi. Tôi thở dốc nói

– Cậu ấy lúc nãy lên trên tầng ý. Lâu rồi mà không thấy xuống. Hân nói.

– Ờ hì. Mà mấy thằng nghịch tử và anh Long đâu rồi. Tôi hỏi tiếp.

– À đi…

– Về nhà ngủ cả rồi. Nói thế chắc tụi đó ra Net. Chị Oanh ngắt lời Hân.

– Ờ thế thôi. Em lên phòng đây.

Tôi chạy nhanh lên tầng 3 nhìn đi nhìn lại cũng không thấy Linh ở đât. Rồi lại cố gắng chạy lên tầng 4. Mồ hôi chảy nhễ nhãi trên khuông mặt tôi. Tìm mỏi cả mắt cũng không thấy bóng dáng ấy. Tôi ngồi sụp xuống và thở.

Một lúc sau lấy lại sức tôi lại chạy lên tầng thượng.

Từng bước lên là từng nhịp thở mạnh của tôi song hành với nhau.

Bước lên phía trên, đập vào mắt tôi là một hình ảnh tuyệt đẹp có một không hai. Một cô gái mặc máy trắng cộng với làn da trắng tinh đang đứng nhìn xung quanh. Từng ngọn gió khẽ rung rinh tạo nên một bức tranh đẹp tuyệt hảo. Tôi bất thần đứng lặng trong vài giây, tôi công nhận một điều rằng. CÔ ẤY, RẤT ĐẸP VỚI VẺ XINH XẮN KHÁC NHỮNG CÔ GÁI…

– Linh. Tôi tiến lại gần nói

– Nhìn lén nha. Linh không quay lại mà khẽ vuốt tóc qua một bên.

– Ơ đâu. Tại tại mệt nên nghỉ ở đằng kia chứ. Nhìn đâu.

– Ừ. Linh vẫn nhìn xung quanh chứ không quay qua tôi.

– Cậu lên trên này làm gì thế? Tôi nói

– Hóng mát, nhìn xung quanh.

– Ừ.

Thế là hai đứa không nói gì nữa mà cứ đứng như thế.

– Cậu không giận tớ chứ. Sau một lúc thì Linh quay qua hỏi tôi.

– Không. Mà cũng có. Tôi thật thà đáp.

– Tớ xin lỗi, vì tớ không tin cậu. Lúc nghe cậu nói với Lan Anh ở trường học ý. Tớ tớ…

– Thôi không sao đâu, tớ bỏ qua rồi mà. Tôi mỉm cười.

– Ờm, haiz. Linh thở dài nói.

– Sao thế. Tôi quay qua hỏi.

– Không sao. Linh quay xuống luôn.

– Cậu sao thế. Tôi níu tay Linh lại.

– Không sao đâu. Tớ xuống nhà trước.

– À ừ. Tôi cũng không hiểu tại sao lại thế nữa………

Tôi bước ra phía ngoài thì thấy tụi thằng Hòa về. Nhìn lại thằng Trung và Quang Béo thì có mấy vết bầm ở trên mặt. Tôi nhớ lúc nãy Hân tính nói gì đó nhưng bị chị Oanh chặn lại và lí do là đây. Anh Long và mấy thằng bạn đi đánh mấy thằng đánh tôi.

– Haha, tụi nó nằm viện khá lâu. Thằng Quang cười

– Công bằng rồi nhé. Xem mấy thằng chó đó còn to mồm nữa không? Thằng Phong nói tiếp.

Tôi bất thấn không biết nói gì? Từng giọt nước mắt lại rơi ra. Có phải tôi quá yếu đuối không, hay là tôi phải cảm ơn ông trời đã cho tôi gặp được những người bạn thân như anh em ruột thịt trong nhà.

Lúc ở dưới quê , đôi lúc tôi cũng bị bọn khác đánh nhưng chưa hề có một thằng nào ra cản hay giúp đỡ mà tụi nó còn hùa vào nhau mà hò mà hét. Đôi lúc tức quá cũng phải dùng võ mà đánh lại nhưng tôi cũng nhận được những lời khuyên của mẹ tôi : Nếu ai đánh con thì con cứ chạy đi chứ đừng đánh lại họ. Đánh đi đánh lại cũng không ai hơn ai đâu thế nên hãy học hai chữ thôi. Hai chữ này sau này con lớn lên ra ngoài xã hội rất có ích đấy “NHẪN NHỊN”.

Tôi không nói gì mà bật khóc luôn, tôi khóc vì cạnh tôi có những người bạn tốt như vậy.

Một lúc sau:

– Haha, lúc nãy đánh sướng tay, đã thiệt. Thằng Hòa cười nói.

– Mày thì ngon rồi, có võ mà. Tụi tao cứ nhảy vào mà múc phê hơn. Thằng Khánh thêm vào.

– Mấy thằng bay phải học hỏi anh nhiều. Cái thằng tóc trọc trọc đấy anh cho nốc ao phát lật. Haha. Lần sau có gì al tiếp. Chứ tao hơi bị khoái mấy vụ đánh nhau này. Thằng Phương nói.

– Thế tụi nó sao rồi. Tôi xen vào hỏi.

– Lúc nãy tụi anh đánh xong lấy điện thoại gọi cho người nhà nó đến hốt xác rồi. Công nhận đánh sướng tay. Anh Long nói.

– Á đau. Uiza.

– Sướng này. Nhớ lúc đầu năm không nhờ nhóc Quân thì xem anh thế nào? Đó là mấy thằng kia đáng đánh chứ đánh lung tung. Anh coi chừng đó. Chị Oanh bên cạnh véo vào hông ảnh.

– Vâng. Tuân lệnh bà xã.

– Hahahahaha.

Ngồi được một lúc thì mấy đứa bạn cũng giải tán cả rồi. Chỉ còn tôi, Hòa, Uyên nữa.

– Quân.

– Gì hở? Tôi quay sang Uyên.

– Cậu thích Linh à? Uyên bặm môi hỏi, làm tôi không biết phải trả lời thế nào. Nói thích thì cũng không đúng lắm, mà không thích cũng chẳng phải.

– Sao cậu hỏi vậy? Tôi hỏi lại.

– Cậu trả lời đi, tớ với Linh cậu thích ai hơn? Uyên nhìn thẳng vào mắt tôi hỏi tiếp.

– Mỗi người có một nét đẹp khác nhau. Cậu thì nhí nhảnh, yêu đời. Linh thì lạnh lùng, đáng yêu. Thế nên ai tớ cũng cũng… Tôi nói đến đó thì cà lăm luôn.

– Cũng gì?

– Cũng không dám mơ tới đâu. Tôi nói

– Nếu có một đứa con gái thích cậu lâu rồi mà chưa nói với cậu. Nếu một ngày cô ấy ra thì cậu như thế nào? Uyên nói.

– Cậu cứ đùa, có TÓ nó mới thích tớ. Tôi đáp luôn.

– Này thì tó, tó này. Uyên nhăn mặt rồi dùng tuyệt chiêu Véo Thần Chưởng.

– Tớ nói gì sai đâu mà véo tớ, hic. Tôi vì tay bị băng bó nên không xoa được nên cũng hơi đau.

– Thế cậu vừa nói ai Tó đấy? Uyên hai tay chống hông ngước mặt nhìn tôi vẻ bất cần.

– Ờ thì cậu hỏi đứa nào thích tớ thì tớ đáp có Tó nó mới thích tớ mà. Tôi đáp.

– Ừ ha, để xem sau này cậu sẽ phải thích con tó cho xem, hứ. Tớ đi tắm. Uyên nói mà tôi không hiểu luôn.

– Có điên tớ mới yêu con Tó. Tôi lẩm nhẩm trong miệng rồi lắc đầu ra ngồi xem Tivi.

– Cậu Là Thằng Ngố Nhất Tớ Từng Gặp, Để Rồi Xem. Uyên cười cười rồi chạy vút lên phòng.

Ngồi xem phim một lúc, quay lên nhìn đồng hồ thì cũng 17h25 rồi. Chắc pé Sún sắp về rồi. Không biết lúc gặp tôi thế này nhỏ sẽ khóc hay cười đây.

– Kingcoong….

Tôi bước ra mở cửa thì thấy pé Sún đang ngồi trên xe máy.

– Sún.

– Ơ, anh Quân. Sún dựng xe xuống chạy xuống ôm tôi luôn.

– Anh , ai làm anh ra thế này. Tại sao hai ngày rồi anh không về. Anh có biết mọi người lo lắng cho anh lắm không. Huhu. Nhìn này trông không gặp có hai bữa mà mặt xanh sao xơ xác thế này hả. Sún vừa nói vừa mếu.

– Anh không sao mà, anh về cho bé tẩm bổ này. Tôi trêu nhỏ.

– Ok anh về đây đừng đi đâu nữa nhé. Anh vào nhà trước đi để em dắt xe vào. Tí vào em tra khảo sau. Pé Sún quệt nước mắt nói.

– Èooo.

Bước vào nhà, tôi được bé Sún tra khảo như tù nhân. Sau một lúc tôi cũng được tha bổngggggggggg…

 

Bình luận