<

[Truyện 18+] Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo

Chap 63

– Còn đứng đó, lại kia ngồi đi. Tôi nạt Linh thì nhận được ánh mắt như là muốn nói rằng ” Cứ để đó nha Cưng ”

– Em bị ốm rồi, người nóng quá. Giờ cô cho uống thuốc tạm rồi về nhà lấy thuốc sau nhé. Cô Hợi nói với Linh.

– Vâng ạ.

– Lần sau ốm thì ở nhà nghỉ, biết chưa? Tôi lại ngồi ở ghế nói.

– Ờ hihi. Linh híp mắt cười.

– Cười hoài. Mà sao ốm thế, lý do. Tôi hỏi.

– Mệt.

– Nói không?

– Thì trời nắng, ăn uống không hợp lý… Nhiều lý do lắm. Linh lè lưỡi đáp.

– Lần sau nhớ đừng để bị ốm đó nhé. Tôi nhẹ nhàng nói.

– Ờ hứa đấy , Biểu tượng cảm xúc heart. Thui tớ đỡ rồi. Mình lên lớp đi. Linh mỉm cười nói.

– Ok.

Thế là hai đứa chúng tôi lại song song lên dãy hành lang của trường. Mỗi người một tâm trạng riêng, họ đang theo đuổi từng suy nghĩ khác nhau của họ…

” Có người bảo rằng: Tình Yêu Là Một Định Mệnh Của Hai Con Người Để Họ Đến Với Nhau…
Nhưng có nhiều người lại có nhiều ý kiến khác… Và điều đó được chứng tỏ qua từng nét vẽ từ trái tim của hai con người khác giớiii…….. ”

*Review Hiện Tại:

Có phải chăng cuộc sống của mỗi con người chúng ta ai cũng có màu hồng không? Có phải chăng rằng chỉ cần có tình yêu thật sự thì không có gì ngăn cản được…

Tôi quay qua nhìn em. Em vẫn thế vẫn xinh xắn như ngày nào. Hôm nay em diện cho mình một cái áo pull rộng và chiếc váy chạm tới gối.

Không gian tĩnh lặng chiếm giữ giữa hai đứa. Tiếng xe cộ chạy qua cộng với tiếng ồn ào ở xung quanh nhưng tôi vẫn không quan tâm mấy vì ở bên cạnh tôi đang có một người con gái xinh đẹp nhưng lại mang trong người một vẻ lạnh lùng cố hữu.

– Hì, lại nhìn lén ! Linh khẽ vén mái tóc lên rồi mỉm cười nhẹ nói.

– Đâu…đâu có ! Tôi vội chối và quay mặt về hướng khác.

– Cái tật mãi không chừa..! Linh tủm tỉm cười.

– Mà em nè..!

– Hở.

– Khi anh đi làm rồi đừng có léng phéng anh nào nha. Tôi nói rồi vội quay sang nơi khác với vẻ mặt đỏ như cà chua của mình.

– Ôi… Người yêu của tôi ghen kìa ! Linh hấp háy môi rồi mỉm cười.

– Ghen…ghen, đâu có..! Tôi lắp bắp chữa thẹn.

– Chàng ngố. Tim em chỉ có chàng thôi ! Linh e thẹn nói, đôi má nàng đỏ hồng từ bao giờ.

– Hì !

Tình yêu của tôi và Linh chỉ có vậy. Có đôi lúc nhẹ nhàng mà thanh khiết. Có đôi lúc lại giận dỗi và hiểu lầm.

Lại một khoảng trống tạo ra từ hai đứa. Dù trong lòng muốn nói rất nhiều nhưng không biết muốn diễn tả ra sao, giống như cực kì bí bách vậy.

– Bé Linh.

– Dạ.

– Chủ Nhật anh đi rồi, ở nhà nhớ đừng léng phéng anh nào…

– ……!

– Nhớ ăn mặc và ăn uống đầy đủ.

– …..!

– Lúc nào rảnh nhớ thì gọi anh.

– Hì , chưa gì mà đã lo xa. Linh tủm tỉm cười.

– Uầyyy hì ! Tôi gãi đầu.

– Mà thôi, giờ theo em ra đây. Em chọn giúp cho mấy bộ quần áo..! Linh đứng dậy rồi bước ra ngoài Shop bán hàng của gia đình mình.

– Thôi, đồ áo anh nhiều rồi. Không đưa nhiều đâu nặng túi. Tôi lắc đầu rồi thở dài.

– Cấm cãi. Đừng để ăn nhéo rồi mới làm. Linh khẽ nói nhỏ vào tai tôi, dù nhỏ nhưng khiến tôi phải làm theo.

– Ừa..!

Mấy phút sau trôi qua.

– Anh lấy cái này đi.

– …..!

– Vào thử đi, cái này, cái này và cả cái này nữa. Linh ném cho tôi tầm chục bộ quần áo. Nhỏ hăng hái bắt tôi thay đi rồi thay lại không thấy đẹp lại bắt tôi vào tay cái khác.

Sau một lúc thì tôi cũng chọn cho mình 5 cái quần jean màu chủ yếu tôi thích là màu đen và xanh. Và 5 cái short ngắn.

Sau khi chọn xong thì hai đứa lại đi ăn.

– Anh ăn đi, nhìn em hoài. Linh không nhìn tôi mà nhỏ chỉ khẽ đỏ mặt rồi cười.

– Đâu…có anh đang ăn đấy chứ. Tôi vội cúi xuống ăn và không biết người đang ngồi đối diện với mình đang tủm tỉm.

– Mà anh vào trong đó tính làm gì? Linh khẽ vén tóc của mình lên rồi nhìn qua hỏi tôi.

– Anh đi làm công ty chỗ thằng Hiếu làm ý.

– Ờ hì. Tí ăn xong rồi chiều hai giờ anh với em tới thăm một người.

– Anh cũng nhớ cô ấy quá.

– ……!

Giữa buổi trưa mùa hè tháng 7, từng tiếng xe ồn ào phá vỡ sự tĩnh lặng của thời gian.

Bước về nhà tôi thấy bé Sún và thằng Hòa đang ngồi xem tivi, hai bác thì chắc đang ở trên phòng.

– Em lúc nào cũng cầm điện thoại nhể. Tôi ngồi xuống cạnh thằng Hòa rồi nói.

– Hứ. Kệ em. Anh muốn ăn cái này hông? Sún lườm tôi rồi đưa tay ra tính nhéo vào tôi.

– Thôi, hai đứa mày lớn đầu rồi mà như con nít. Chuẩn bị đồ đạc thế nào rồi. Thằng Hòa lắc đầu cười khổ.

– Tao với Linh mới đi mua về mày không thấy trên tay tao là cái gì đây hả.

– Eo ôi ! Toàn đồ đẹp không à nha. Bé Sún mở từng túi ra kiểm tra.

– Chị dâu, à nhầm. Em dâu bé mà lại. Tôi cười.

– Ộ Ôi ! Chu choa. Chưa gì đã muốn lấy chị Linh. Anh lo xa quá. Nhỏ nhăn mặt.

– À mà thôi, tao/anh lên phòng ngủ tí đây. Tí bé đưa lên giùm anh nha. Tôi nói rồi bước lên phòng mình và đánh một giấc….

Còn nữa….

– – – – – – – – – – – –

———————————————————

NGOẠI TRUYỆN:

Review Trưa ngày 24/7/2015…

Đang nằm ngủ ngon lành thì.

– I miss you because I love you… Tiếng chuông điện thoại của tôi vang lên ở cuối góc giường.

Tôi lờ mờ nhíu mày tỉnh dậy. Lấy hai tay dụi dụi mắt rồi cầm ngay cái điện thoại.

– Alô…oài…hời hời.

– Anh rửa mặt đi rồi em qua giờ đó, xem kìa cái giọng ngái ngủ, hihi.

– Ok tiểu thư. Tôi vội tắt điện thoại và che cái miệng đang ngáp ngắn ngáp dài của mình. Rửa mặt cho tỉnh táo tôi bước ra chọn cho mình cái quần jean đen rách gối và áo thun ngắn màu trắng.

Bước xuống nhà thì thấy bé Sún đang măm bim bim.

– Ôi có con chuột nào đang gặm bim bim đấy nhỉ. Tôi nháy mắt với bé và chuẩn bị tinh thần để chạy maratong.

– Chuột…chuột đâu. Nghe tôi nói thì nhỏ Sún giật mình co hai chân lên ghế sofa và đảo mắt tìm kiếm xung quanh. Tôi phì cười trước điệu bộ của bé.

– Haha, con chuột đang ngồi trên ghế đó kìa. Tôi cười lớn.

– À á, chết anh rồi anh Jun ơi. Nhỏ nhảy khỏi ghế và phóng đuổi theo sau. Nhưng các bạn biết rồi đấy con gái làm sao đuổi kịp được con trai. Sau cuộc chiến không cân sức thì bé Sún đã hai tay chống gối và thở phì phò.

– Hờ hờ, anh được…được lắm đấy. Tí về em mách chị Linh. Nhỏ nói không ra hơi và trở lại ngồi tựa ở ghế mà thở.

– Bleu, thôi, anh đi nhé bé con. Tôi trêu rồi mỉm cười bước ra cửa. Vừa lúc đó ở bên ngoài cũng có tiếng xe máy tới, không phải ai khác chính là em. Người con gái tôi yêu nhất.

– Hì. Đi thôi chàng. Linh diện cho mình một bộ quần áo giản dị. Áo dài tay sọc carô trắng đỏ kết hợp với quần jean bó.

– Để anh chở. Tôi lấy mũ bảo hiểm để một bên mà đội vào.

– Ờ hi. Linh bước xuống và ra phía sau ngồi.

Trên đoạn đường tới đó vẫn như cũ, hai tháng trước tôi cũng vừa mới tới. Tôi và Linh mỗi người một tâm trạng. Chắc hẳn rằng em cũng như tôi khi đi gặp cô ấy.

Chiếc xe máy bon bon trên con đường thành phố. Đi gần phía cuối con đường tôi vội quẹo sang trái và trước mặt chúng tôi là cái nghĩa trang.

– Anh đi từ từ thôi. Linh giật áo phía bên hông của tôi.

– Ừ ừ.

Dừng xe, tôi mở cốp xe ra lấy hai bó hương và gói bánh được treo ở phía bên phải cổ xe và một bó hoa tươi.

– Đi thôi em. Tôi nói nhẹ.

– Dạ. Linh đáp rồi líu ríu theo sau tôi.

Hai chúng tôi song song từng bước trên con đường trong nghĩa trang rồi cũng đã đến lúc cần đến.

Tôi nhìn Uyên, cậu ấy vẫn xinh như ngày nào. Nếu mà không có vụ tai nạn ấy thì đã không thể cướp mất người con gái tôi yêu. Từng kỉ niệm lại ùa về trong trí óc tôi. Từ ngày tôi là một thằng nhà quê nghèo mới đặt chân lên thành phố và rồi được gặp những người bạn thân nhất.

– “Hứ. Tên kia đứng lại đó…”

– “Ộ ôi, nhìn cậu dễ thương quá đi Quân ơi…hihi”

– “Tớ biết tớ sai rồi mà nếu cậu là tớ. Cậu sẽ làm như tớ thôi.huhu…

Ngày 5 tháng 5 năm 2013. Một ngày tôi không muốn nhắc tới, ông trời và thằng lái xe khốn nạn kia đã cướp mất một người con gái tôi yêu. Sau ngày đó tôi giống như kẻ mất hồn, nhưng may mắn cho tôi là có những người bạn ở bên cạnh và đặc biệt là Linh, người quan trọng nhất ở bên tôi ở hiện tại.

– Cậu ấy vẫn đẹp, xinh xắn anh ha. Linh ngồi xuống rồi hấp háy môi nói.

– Hi. Tôi cố gượng cười rồi lấy tay chùi lên tấm ảnh người con gái đang mỉm cười trên bia. Chắc rằng ở một nơi nào đó không xa, Cậu ấy đang mỉm cười chúc phúc cho tôi.

Tôi mở bó hương ra và đốt. Xong xuôi, tôi đưa cho Linh một nửa.

– Uyên à, ngày kia tớ đi làm rồi. Hôm nay tớ tới đây để gặp cậu nè. Hi, cậu nhớ phù hộ cho tớ đấy nhé. Tôi lẩm nhẩm trong miệng rồi mỉm cười cắm nén nhang xuống. Quay sang Linh thì nhỏ cũng làm xong rồi.

Ngồi với Uyên một lúc thì tôi với Linh cũng ra về.

Chào Tạm Biệt Cô Bé Anh Yêu…

Gửi UYÊN. Ngày 24 tháng 7 năm 2015.

– – – – – – – – – – – – – – – – – –

———————————————————

Review 20/10/2015

Buổi sáng như mọi ngày tôi nheo mắt đón ánh nắng mặt trời lúc 8h. Tỉnh dậy rồi phải lò dò Vscn cho tỉnh táo.

– Anh giờ mấy dậy hả. Linh nheo mắt nhìn.

– Ờ hìhì. Tôi gãi đầu rồi nhìn cô người yêu bé nhỏ của mình. Linh diện cho mình một bộ váy hồng chấm bi. Ở phía dưới váy có một lớp nếp gấp làm tăng thêm nét đẹp cuả váy lẫn người.

– Anh nhìn gì đấy ? Thấy tôi nhìn chằm chằm nhỏ liền nhíu mày hỏi.

– À thì anh thấy cái váy đẹp… Hềhề ! Tôi cười nhăn nhở.

– Ái đau…anh xin…chừa. Xin chừa.

– Mới sáng ra muốn trêu nhau hả. Xuống ăn cơm đi. Linh nhéo tôi một cái thật đau vào hông.

– Vợ iuuu, nấu cho chồng đi. Tôi cầm tay Linh đưa đi đưa lại vẻ nũng nĩu như con nít đòi quà á.

– Ai là vợ ông ! Má nhỏ đỏ hồng rồi cũng vào bếp làm tôi cái trứng ốp la.

Tôi cũng rón rén đi phía sau rồi vòng tay ôm Linh từ sau lưng.

– Tránh ra để em làm mà !

– Không !

– Thế muốn ăn không đây ? Linh lườm nhìn đáng iu không tả nổi.

– Chụt. Tôi ôm một lúc rồi đặt lên má của thiên thần ấy một nụ hôn chào buổi sáng.

Tôi và Linh cũng yêu nhau 3 năm rồi. 3 năm trôi qua cùng với hạnh phúc , niềm vui đôi lúc cũng giận hờn tưởng chừng chia tay. Nhưng dù có thế nào đi nữa trong những lần ghen tuông, giận hờn đi nữa. Nếu không ai chịu nhận lỗi thì người đầu tiên nhận sai chính là tôi.

Nhiều người cũng phải Gato với tôi vì có cô người yêu vừa giỏi vừa đáng iu như vậy thì làm sao tôi lại để mất được chứ. Tôi và Linh chắc hẳn có 1 sợi dây liên kết nào đó mà ông trời muốn ban tặng cho tôi.

Có đôi lúc tôi hỏi nhỏ rằng :

– Linh , tại sao có nhiều người con trai vừa đẹp trai vừa giàu em lại không chọn mà lại chọn thằng như anh

Hai đứa chúng tôi lên đến lớp thì bọn bạn ùa ra nói, hỏi đủ kiểu.

Đưa nhỏ Linh về chỗ ngồi thì tôi vọt xuống chỗ Ngọc luôn. Vì để xin lỗi vụ kẹo mt lúc nãy.

– Ngọc. Tôi ngồi xuống cãnh bên nhỏ.

– Gì? Ngọc đưa mắt quay sang nhìn tôi rồi lại dắt tai nhe vào nghe nhạc và xem như không có sự hiện diện của tôi lúc này.

– Tớ xin lỗi vì chuyện kẹo mút lúc nãy. Tôi quay qua nói.

– Vì sao phải xin lỗi tớ. Tớ cho cậu rồi mà , cậu có quyền cho người khác chứ. Ngọc sắc sảo hơn tôi nghĩ.

– Ơ, thì tớ mua cái khác đền cậu nhé. Tôi lúng túng đáp.

– Không cần nữa đâu.

– Thế cậu muốn sao? Tôi đành phải xuống nước nói.

– Hát cho tớ nghe đi. Ngọc nghe thế thì rút tai nghe một bên và qua hướng mắt chờ câu trả lời của tôi.

– Eo, cái khác được không? Tớ không biết hát. Tôi vội chối.

– Thế thôi, tớ không cần đâu. Xem như tớ chưa nói gì nhé. Ngọc lạnh lùng đáp.

– Thì…thì cũng được nhưng mà ở đâu mới được chứ. Hay tí cậu và tớ ra ngoài hành lang nha. Chỗ ít người ý. Ok.

– Ờ hi, cậu về chỗ đi. Mọi người nhìn kìa.

Tôi nhìn lên phía trên thì thấy Uyên đang nhìn xuống dưới phía chúng tôi với ánh mắt khó hiểu.

– Hi, cậu. Tôi cười tình với Uyên.

– Cười gì? Nói gì với người ta mà thân mật zữ ha.

– Có gì đâu chả là… À mà không có gì đâu.

– Ghê đấy. Hứ.

Thoát khỏi cô nàng tinh quái Uyên siêu quậy rồi cũng vừa vào học luôn.

Tiết tiếp theo là tiết Lý của cô Thủy.

– Nào , chào cả lớp. Trước khi bắt đầu bài mới cô mời một bạn lên làm bài cũ. Cô nói.

Nghe xong thì tụi trong lớp nhao nhao lên và cúi đầu đọc thuộc lại bài cũ.

– Cô mời em N.T.Khánh lên bảng.

Thánh chỉ ban ra cu Khánh ôm mặt ngu đi lên bảng miệng thì vẫn lẩm nhẩm để nhớ tí kiến thức.

– Em trả lời cho cô biết lý thuyết và công thức của bài hôm qua chúng ta đã học.

– Dạ em thưa cô. Hôm qua

nhà…nhà em có việc nên…nên em chưa học bài ạ.

– Thôi, em về chỗ ngồi đi. Cô Thủy nhẹ nhàng nói. Thằng Khánh thì mặt vênh đi xuống và cu cậu tưởng mình đã thoát nạn nhưng nào ngờ…

– Khánh 0 điểm , thôi, chúng ta bắt đầu vào bài học.

Thằng Khánh vừa bước xuống thì thằng Trung tranh thủ troll, tôi ngồi phía trên mà cũng bó tay hai thằng bạn chí cốt này.

– Sao mày ngu thế, câu đó dễ thế mà.

– Ngu cái đầu gối tao nè, mày ngon lên mà làm. Thằng Khánh làm mặt ngầu.

– Được, để tao giơ tay nói… Mà nhưng cô không gọi bài cũ nữa mà. Thằng Trung nói vẻ ngây thơ vô số tội

– Tao ngứa rồi nhaaaa. Khánh gằn giọng mắt nhìn vào cái nắm đấm.

– À thôi, em xin rút hềhề.

Sau một lúc thì cũng xong tiết lí.

– Xuống căn teen thôi ! Ô zê. Thằng Hòa đề nghị.

– Quân xuống không? Hân vội cất mấy cuốn sách vở trên bàn rồi quay xuống hỏi tôi.

– Thôi, mọi người đi đi. À mà tí lên vứt tớ chai Sting dâu ha. Tôi mỉm cười nói.

– Chóc… Còn lâu nhé !!! Hứ. Ở đó mà… Uyên búng vào tai một phát rồi lườm tôi như đúng rồi.

Nhiều lúc tự mỉm cười chua chát và hỏi rằng: tại sao mỗi con người chúng ta lại có một phận đã định trước. Sao lại đem đi một thiên thần đang vui tươi, ngây thơ và nhí nhảnh ấy đi. Người đi thì không biết như thế nào? Nhưng người ở lại thì không thể diễn tả nỗi đau bằng lời đâu. Thế nên hãy trân trọng những gì đang có bên cạnh mình, đừng đánh mất những thứ quí giá đó mà sau này phải hối hận nhé!!!

– Đấm giờ đó nha. Tôi giơ tay phải đang bó bột lên vẻ muốn trêu cô nàng này.

– Cậu chưa chạm được vào tớ, tớ cho nằm viện một tháng giờ. Cứ liệu hồn đấy. Uyên nói câu sau có vẻ không hợp ý với câu đùa của tôi. Lúc đó tôi tự suy nghĩ trong đầu chỉ có 3 chữ “Là Sao Nhỉ”

– Ơ…Gì.i.i gh.ê.ê vậ…y. Tôi lắp bắp nói, đúng là mình ngốc thật. Đụng vào tổ kiến lửa làm gì?

– Thôi, hai anh chị tạm ngừng chuyện tình cảm sang một để còn xuống uống nước. Trang xí gái nói.

– Hihi, thế bọn tớ đi xuống đây. Linh cùng nhóm đi xuống, còn tôi một thằng thương binh ở lại trên này.

– “Biết thế lúc nãy xuống luôn” suy nghĩ trong đầu.

– Ehèm!!! Không được đi có vẻ không vui ta.

– Ơ… Hì. Đâu có. Tại trên này chán. Tôi quay sang nhìn Ngọc.

– Hì, hát nào? Nhỏ cười bẽn lẽn, ngón tay trỏ khẽ đặt lên má vẻ đăm chiêu.

– Ok.

Tôi và Ngọc đi ra phía hành lang chỗ khuất chỉ có hai đứa. Tôi suy nghĩ và chọn bài Mất Trí Nhớ của Chi Dân.

Một mùa xuân anh nghĩ về em…anh nhớ về em…anh yêu em rất nhiều… từng lời nhạc trong khi nghe bài này rất buồn mang một cảm giác cho người nghe về một chàng trai bị mất đi trí nhớ về một tình yêu đẹp. Và sau này khi tôi cũng hát lại bài này tôi muốn mình giống như nam chính trong bài hát nhưng tôi muốn mất đi trí nhớ về em về một người con gái tôi yêu rất yêu và mãi mãi yêu !!!

Sau một lúc thì bọn kia cũng đi lên và tôi thấy Hân trong tay đang cầm 1 chai Sting dâu.

– Hì, nước của tớ phải không? Tôi cười và tính lấy thì bất chợt…

– Không cho uống. Uyên giật chai nước trên tay Hân rồi bẽn lẽn nguýt dài nhìn tôi đang đứng phía bên Ngọc.

– Ơ, kì vậy. Trời đánh tránh bữa ăn à nha. Tôi cà khịa lại vì bị giật mất cái chai nước.

– Ngon lấy lại đi. Uyên đưa ánh mắt thách thức.

– Hì, Ngọc bạn nói chuyện gì với thằng bạn của tui mà thấy khuôn mặt tâm trạng thế ! thằng Khánh nói vẻ mặt gian gian.

– Không mình với Quân nói gì đâu. Chỉ là… Mà thôi, mình vào lớp trước đây. Hì Quân, tớ vào trước nhé. Ngọc mỉm cười nói với tôi rồi bước vào trong.

– Thôi, vào trong đi. Giờ đứng ngoài hành lang suốt à ! Thằng Trung nói.

Mấy đứa bạn vào trong cả thì tôi vội quay lại gọi Linh Xinh Gái.

– Linh.

-… Linh không nói gì mà cũng bước lại đứng gần tôi.

– Khi nào tớ khoẻ tay thì hai đứa mình về quê tiếp nhé. Tôi chậm rãi nói rồi nhìn sang Linh.

– Ờ hi, nhất trí òy. Nhỏ hấp háy mắt cười.

– Ờ hè, ok nhé. Hứa đấy nha. Tôi giơ ngón tay út ra.

– Ôi, đau tay mà cứ cố. Tớ hứa được chưa ! Linh cười tươi như hoa.

Đôi lúc tôi nghĩ mình thật yếu đuối, đôi lúc tôi cũng cần một bàn tay và đôi lúc tôi cũng cần một người hiểu mình.

Ngay bây giờ đây, và chính lúc này đây. Tôi có cảm giác rất yên bình và thoải mái khi đứng bên Linh. Tôi không biết diễn đạt tâm trạng này như thế nào nhưng chắc chắn một điều rằng : “Tôi thấy Linh dễ xương nhất từ trước tới nay”

– Hôm nay cậu bị gì à? Linh cảm thấy tôi lạ nên nhỏ hỏi và tôi chỉ mỉm cười cho qua và cả hai cùng bước vào lớp.

Mấy tiết học trôi qua nhanh chóng, lúc ra về thì tôi cũng ngồi xe thằng Hòa. Lúc ở cổng trường gặp hai thằng Phương và Quang nên mấy thằng rủ nhau đi ăn kem vì thời tiết lúc này đang nắng và nóng. Tôi thì cũng Ok luôn vì lúc nãy đang ức bị Uyên lấy mất chai Sting.

Team 12 đứa cùng phóng tới quán kem ven đường.

Bước vào trong thì tôi thấy khách trong quán cũng khá nhiều, chủ yếu là tụi học sinh tuổi bằng tụi tôi. Tôi để ý phía bên trái cạnh góc bàn có một nhóm nữ sinh nhìn thì thấy có một đứa xinh là thôi.

Quán được trang trí cũng đẹp mang một không khí lãng mạn khi khách hàng đến. Đó là lúc tôi nghĩ quán về đêm chứ ban ngày thì bình thường như lên phường.

– Cô ơi ! Cho tụi cháu 2 kem xôi, 5 chè thập cẩm, kem vani , kem sữa. Lan Anh và Trang hí hoáy viết ở giấy.

– Trang , cậu không gọi chị Oanh tới ăn luôn à ! Tôi đề nghị.

– Ờ, tớ quên mất, để tớ gọi cho. Nhỏ lục trong túi rút điện thoại ra và gọi.

– Đúng đó, gọi thêm chị hằng nữa. Thằng Trung chớp cơ hội liền nói.

– Mày được thế là nhanh. Hoà càu nhàu.

Sau một lúc thì chị Hằng, Oanh và anh Long cũng tới thế là quán kem đông vui hẳn lên.

Nói chuyện một lúc thì kem cũng được đưa ra. Thế là sau 5 phút 14 cốc kem đã vơi hao đi phần nào còn tôi thì nhìn tụi nó ăn.

– Quân, mày không ăn hả. Thế thì đem đây .thằng Phương nói

– Tay tao thế này mày nghĩ tao ăn bằng niềm tin hả. Tôi quắc mắc nói.

– Hoà cậu sang bên kia ngồi đi. Hân nói.

– Hở, làm gì cơ. Nó hỏi lại vẻ mặt ngơ ngác.

– Qua ngồi chỗ mình nè. Hân nói rồi chạy qua chỗ cạnh tôi còn thằng Hòa lại ngồi chỗ Hân. Mọi người cũng hiểu và cũng không nói gì.

Thế là trong quán kem tôi là người được chăm sóc tận tình nhất…..

 

Bình luận