[Truyện Ma Voz] Chuyện sông nước – Chap 10

Loading...

Chap 10
Lát sau thì 2 thằng thuyền đó tới áp mạn vào chiếc thuyền của em. 2 ông đó chừng hơn 30 tuổi là anh em ruột của nhau. 2 thằng chào cậu em xong rồi chạy ra nhìn chằm chằm vào cái xác nghiêng ngó rất là kỹ. Cậu út hỏi:
– 2 thằng mày ko trở đò mà ra đây làm gì, hay ra tính cướp luồng của anh à.
Thằng anh nhanh nhảu:
– Anh cứ đùa em, em ra xem cái xác có phải là cái xác mà người ta dặn bọn em tìm mấy hôm nay không. Nó trôi đêm nên bọn em ko thấy, vừa nghe mấy người nói là nó bị quấn vào lưới nên chúng em xuống xem.

Vừa lúc đó thì ông kia cũng gỡ xong, ông thả cái xác ra, cái xác từ từ chìm dần xuống nước chỉ nhìn thấy mập mờ màu áo và quần. Lão lái đò vội vàng:
– Anh..Anh ơi! Tiện tay kéo vào mũi hộ em cái. Quần đen áo trắng đúng là nó rồi đấy.
Ông chú đánh lưới có vẻ khó chịu làu bàu:
– Tiền chúng mày cầm chứ tao được gì đâu mà tao phải làm. Đưa tao ít rồi tao dìu ra cho. Mà cái xác tao mà ko kéo vào đây thì chìm lâu rồi…

Sau 1 hồi 2 bên làu bàu qua lại với nhau mà ko được kết qủa gì hết. Ông đánh lưới thì ngỏ ý kiếm chút và ko muốn 2 thằng lái đò mang xác đi, 2 thằng lái đò thì có vẻ mạnh miệng dọa dẫm và lôi 1 mớ đạo lý ra, ý là chỉ làm phúc chứ ko lấy tiền công của người nhà cái xác. Rồi cậu Út đứng ra giàn hòa kêu 2 thằng kia đưa cho chú đánh lưới ít tiền rồi kéo đi. 2 thằng kia thấy cậu nói vậy cũng nghe theo và rút 100k ra đưa, 100k hồi đó cũng to rồi, gần bằng 2 ngày công đánh lưới của 2 vợ chồng nhà chài.

Sau khi cầm tiền thì ông chú thuyền chài lại nhảy xuống nước cúi xuống tóm lấy chân cái xác và kéo ra phía thuyền đò. 1 thằng thì ra hạ xích cho tấm ván lên xuống chúi xuống mé nước còn 1 thằng thì ra trải 1 tấm nilon rách xuống dưới nền thuyền và ném chiếc chiếu cũ bên cạnh.

Ông chú lôi cái xác ra mũi rồi quay ngang cái xác ra cúi xuống dùng 2 tay tính nhấc nó lên đẩy vào tấm sắt lên xuống nhưng ko được, cái xác vừa trồi lên được mặt nước hết sức lão lại nới tay ra. Thấy ko ăn được lão cầu cứu:
– 2 thằng đứng trên phụ tao kéo lên đi. Nặng lắm, như con trâu trương ấy.
2 thằng lái đò có vẻ ngần ngại sợ bẩn, 1 thằng vào trong lấy sợi dây thừng ra và ném xuống nước:
– Anh cứ buộc vào bụng nó cho em để em lôi lên chứ bẩn lắm.

Ông chú liền lấy 1 đầu và quấn quanh bụng buộc chết luôn sau đó quăng đầu dây còn lại lên cho 2 thằng. 2 thằng ở trên khom người và mím môi kéo cái xác lên. Chiếc dây thừng từ từ tượt vào nách và nằm chết ở đó, cái áo của cô gái chết trôi cũng bị tuột theo sợi dây vén lên tận cổ che kín nửa mặt hở ra cái bụng trắng hếu ủng eo. Gần đến nơi thì cái quần cũng bị dính vào tấm sắt và bị kéo lại như người tuột. Phần trên nhìn đã tởm phần dưới em chả dám nhìn mà cứ ngoảnh mặt đi, nhìn nó chả hiểu sao cứ tưởng tượng đến thân thể bé Liên đêm qua lúc nàng sắp chết đuối. Kinh bỏ mẹ đi được, mà có điều lạ là cô này ko có mặc đồ lót gì hết. Chả biết là có phải bị hiếp xong nó giết rồi mặc vội cho bộ quần áo ngoài rồi bồi thêm cái dao vào ngực ko nữa.

Cái xác bị kéo lên để lại ở tấm đan ít thịt bong ra rồi tóc, mỡ máu me lẫn lộn nhìn phát tởm. Nó bị lôi ra giữa tấm nilon rồi được phủ cái chiếu rách lên người thò 2 chiếc chân nham nhở xương lẫn thịt ra ngoài. Thấy chiếc quần bị tuột ra có cái gì đó cộm lên chỗ túi và thò ra ngoài 1 chút màu đỏ. Thằng đò liền nhặt lên và moi ra được cái ví vải màu đỏ. Mở ra thì thấy 1 chiếc chứng minh thư, 1 tấm ảnh và mấy đồng tiền lẻ với 1 tờ giấy gì đó đã bị nát bét. Mở chiếc chứng minh thư ra thì em tò mò nên cũng nhảy qua xem, tuy bị ngâm dưới nước lâu ngày nhưng vẫn có thể nhìn rõ được, công nghệ ép dẻo ngày xưa đúng là tốt thật. Tấm hình thì mờ qúa chỉ thấy tóc dài chấm vai, mặt tròn tròn thôi. Xem họ tên quê quán nào:
– Nguyễn Thị Hương Thảo
-15/06/1982
Phường X Quận Y Thành phố Z…
Ơ người thành phố cơ à. Thành phố vậy chắc gia đình khá giả lắm đây, cái xác này nghe chừng lại có giá trị để đem gia mặc cả với gia đình rồi. Xem xong
thì thấy lão lái đò có vẻ tươi tỉnh ra mặt lão quay sang thằng em lão gật gù:
– Đúng rồi đấy, kéo về bến đi, người nhà chắc cũng sắp tới nhận.
Nói dứt lời hắn ra sau nổ máy chuẩn bị quay đầu chạy thì thấy trên bờ có mấy bóng dáng áo xanh vẫy lại:
– Quay lại đây đi..Quay lại đây đi…
Mặc áo này chắc công an huyện chứ ko phải địa phương rồi, ngửi hơi nhanh thế, mọi lần đâu có quan tâm cơ chứ kiểu này chắc là liên quan đến án mạng và được gia đình lót tay cho ít để điều tra. 2 ông lái đò đành phải tiu nghỉu làm theo đâm mũi vào bờ phía mấy ông công an. Mấy ông có hỏi qua lại 1 lúc rồi kêu 2 ông lái đò bưng xác lên bờ. 2 ông lái đò không chịu kêu là đợi người nhà tới thì mới bàn giao cái xác nếu không được thì sẽ lái ra giữa dòng trả lại chỗ cũ.
Thường thì dân ở đây cứng lắm, mấy ông công an đành chịu và đành ngồi đợi gia đình tới rồi tính tiếp. 2 vợ chồng nhà chài thì nhanh tay vứt lại con dao lên đò rồi luổn đi đánh cá tiếp. Và như vậy, cái xác trước kia bị coi là thứ ghê rợn không bị hắt hủi thì nay bỗng dưng trở thành vật có giá trị để đem ra làm giá với nhau. Đảm bảo là gia đình này sau khi lo liệu ổn thỏa với 2 tay lái đò còn phải mất 1 khoản kha khá với Công An thì mới được đem xác đi về và đằng sau còn 1 đống chi phí phát sinh theo nữa.

Em và cậu đứng nán lại chút rồi 2 cậu cháu cũng nổ máy đi về đại bản doanh. Tầm tờ mờ tối thì cậu Ba bảo tối nay không phải nấu cơm, mấy cậu cháu lên bờ nhậu thịt chó ở nhà bác Cả. Thấy bảo bác Cả hôm nay đập được con chó ngoài bãi nên mang về nhà làm thịt. Em tắm rửa xong xuôi và lượn phượn chờ đến tối rồi đi nhậu. Hôm nay mấy em đào lượn sớm ghê, lần trước tối quá nhìn ko kỹ hôm nay lại gần xem có ngon không nào. Em đầu tiên thì nhìn từ đằng sau rất là chứa chan, nhìn đằng trước thì chán chưa. Em thứ 2 thì hơi vô duyên 1 chút, cứ tồng ngồng mặc váy và dạng 2 chân ra đạp mái chèo. Còn em thứ 3 thì đang đứng ở đít tàu tàm chuyện với mấy thằng tàu. Buổi tối ở đây khung cảnh rất là nhộn nhịp tựa như 1 cái chợ nổi vậy.

Rate this post

Related Posts

About The Author