[Truyện Ma Voz] Ký sự chuyển mộ – Phần 3

Trên tàu sống chung mỗi người 1 tính cách, em thì vốn tính xởi lởi ai cũng chơi được đành ra mọi người ai cũng qúy lắm. Còn em ngoài cậu Hoan là thuyền trưởng ra thì 3 người mà em thực sự nể phục nhất là bác Tiến già, anh Tú và anh Nam. Bác Tiến tuy già nhưng cực kì thâm thúy và tràn đầy kinh nghiệm sông nước cũng như trong cuộc sống, anh Lam tuy ít nói những nói chuyện cực kì hay và tán gái cực giỏi, còn anh Tú chơi đẹp sẵn sàng mang tính mạng ra để đổi lại sự an toàn cho bạn bè, người thân. Có chuyện gì nhờ anh giúp đặc biệt là mấy chuyện xích mích, bị bắt nạt thì anh chả bao giờ hỏi nhiều 1 phát là làm ngay ko phải suy nghĩ. Đi chơi với anh Tú là vui nhất nhưng cũng đáng lo nhất, ông này chả bao giờ chịu nhún nhường hay nhịn nhục 1 điều gì cả. Ai mà ko may tính chuyện lạt nộ anh Tú hoặc o ép thì cứ xác định là sẽ thiếu 1 vài bộ phận trên cơ thể ngay vài phút sau đó. Nên đi với ông ấy cực kì an toàn nhưng cũng rất nguy hiểm.

À tí nữa thì quên cả con Mực già nữa chứ, con Mực già có vẻ cuộc đời và tính cách khá giống anh Tú. Bình thường thì vui vẻ, hiền lành nhưng khi người thân cần sự giúp đỡ thì hung hãn bất chấp đứng ra bảo vệ người thân. Và còn 1 điểm nữa là cả con Mực và anh Tú tuy già đời nhưng từ bé đến giờ vẫn chưa có nổi 1 mối tình vắt vai, cái mà các bác gọi là FA đấy.

Con Mực là giống đực, từ bé đến giờ lại sống trên tàu thành ra cũng ko có cơ hội kiếm bạn, thỉnh thoảng nó theo người lên bờ mà thấy con chó cái nào của nhà dân mà hiền lành dễ dãi nó cũng lại ve vãn hôn hít tí nhưng lại phải đi luôn, còn con chó cái nào mà khó tính qúa con Mực ko hôn hít liếm láp được tí nào là con chó cái đấy kiểu gì cũng ăn vài cái đợp vào đít nếu ko chạy nhanh. Con này đểu lắm.

Anh Tú thời xưa trên bờ còn chạy xe 1 thời tung hoành ngang dọc nhưng cũng chỉ là mấy trò đâm chém nhau, cờ bạc rượu chè thôi chứ tuyệt nhiên ko đụng chạm cưa cẩm gái gú con nhà lành bao giờ. Có chăng chỉ là với bọn bán hoa qua đường, bóc bánh trả tiền thôi. Dù sao vẫn khá hơn con Mực anh Tú cũng biết mùi đời rồi, biết cái đó nó tròn méo ra sao. Con Mực thì gần 20 năm vẫn còn trinh nguyên, cũng có 1 vài lần đỗ cạnh tàu bên có chó cái lâu lâu đấy nhưng cu cậu ko làm ăn gì được. Chó chứ có phải người đâu cơ chứ, người gặp đèn đỏ thì cuống cuồng dừng lại hoặc lùi ra xa còn chó thì ngược lại, thành ra đến hiện tại nó vẫn chưa gặp cái ngày huy hoàng đó đến với nó.

Anh Tú vốn nhát gái, gặp gái là cứ đơ cái miệng ra rồi im tịt người ta hỏi sao thì trả lời ko thì thôi. Còn a Lam thì ngược lại thơ văn, mồm mép tán gái cứ gọi là thôi rồi. Tàu mà đỗ lâu lâu ở cảng hoặc bến nào đó là kiểu gì anh cũng xơi được 1 vài em. Cho nên anh Tú ngưỡng mộ anh Lam lắm, 2 ông bằng tuổi nhau lại hợp tính nên chơi thân với nhau cực kì. 2 ông ngủ chung với nhau 1 giường luôn. Cứ lúc nào mà tàu đỗ hoặc là buổi tối là anh Lam hay gọi điện thoại để tán gái hoặc chêu chọc lắm, những lúc như vậy thì đến là buồn cười. Anh Tú nằm kế bên ôm anh Lam chân gác vào háng bắt anh Lam bật loa ngoài nên để nghe, ông ấy nghe chăm chú lắm thi thoảng lại cười sằng sặc cùng anh Lam rồi nói chen vào điện thoại chêu đứa đang nghe. 2 ông này cứ gọi lá cực kì dâm dê đê tiện luôn, chả hiểu sao mỗi lúc gọi điện thoại chêu gái mà em ra nằm cạnh cùng lấy tay sờ vào cái ấy của 2 ông đấy là cứ cứng ngắc cả lên. Đấy chỉ là nói chuyện bình thường thôi đấy chứ đâu có nói chuyện sex sủng gì đâu.

Cái cảnh trên tàu toàn đực rựa với nhau , lâu ngày thiếu thốn mà lại ít được lên bờ nó khổ lắm, có khi chạy miết cả tháng trời luôn ấy chứ. Nhiều khi đang chạy mà nhìn thấy gái trên bờ hoặc là gái của tàu kế bên là ông đang lái lại bấm còi inh ỏi lên, tất cả mấy ông trong tàu là lao hết ra ngoài ngó ngó vẫy tay rồi hò hét như bày vượn. Mấy bác già thì đỡ hơn chút, chỉ ngó đầu ra cửa nhìn bằng 1 ánh mắt khó hiểu rồi gật gù cười nham hiểm.

Hồi mới lên tàu em cực sốc luôn khi thấy cảnh nửa đêm anh Lam ngồi lên lan can để đại tiện, cái mà em sốc ko phải việc đại tiện ở đó mà là vì anh Lam phải kê thêm 2 hòn gạch ở 2 chân rồi mới ngồi. Mình thắc mắc thì ông ấy bảo nếu ko kê thì cái chân giữa của lão ấy dài qúa nó sẽ quệt đầu xuống nền. Phải nói là cái ấy của lão to và dài thật, bình thường chưa có cảm xúc mà đã như cổ tay rồi.

Tàu bọn em cũng thi thoảng hay chở hàng vào các bến ở sông. Chạy trong sông thích lắm, sông nhỏ quang cảnh vùng đồng bằng 2 bên bờ cứ gọi là cực đẹp luôn đi, bãi mía, bãi dâu, vườn chuối, bãi ngô rộng mênh mông nhìn từ dưới tàu lên chỉ muốn dừng lại bẻ chộm 1 ít mang lên tàu. Chạy trong sông cũng nhìn được nhiều người, nhiều gái hơn. Do sông có nhiều đoạn nông bãi cạn nên cũng hay được dừng lại nghỉ ngơi chờ nước lên. Nói chung là mỗi chuyến hàng mà được chạy vào sông là em thích lắm.

1 hôm cũng lâu lắm rồi phải tầm 5 đến 7 năm về trước ấy. Tàu có 1 chuyến chạy vào sông để đổ hàng, cái bến sông nho nhỏ mà em sắp kể đến phần sau cũng thi thoảng hay dừng lại ở đấy vài ngày để chờ con nước lên mới vượt được luồng cạn trước đó ko xa. Ông chủ bọn em quen biết với lão chủ bến nên vào đậu tàu nhờ vô tư, bến này là bến chuyên bán cát vàng với đá sỏi, mấy đống cát vàng nhìn từ dưới sông lên chất cao như núi vậy.

Tàu dừng mọi người ra buộc dây dợ chắc chắn lên bờ, khi ấy là mùa hè tầm tháng 4 tháng 5 ấy nóng lắm, ông nào cũng cởi trần trùng trục thôi à. Cơ mà nhìn body của anh Lam với anh Tú là đẹp nhất, anh Tú vẫn chất hơn anh Lam bởi vài cái hình xăm xanh nét trên người và 2 tay. Nhìn anh cao to và để qủa đầu trọc lóc giống y như Lỗ Chí Thâm đóng trong phim Tân Thủy Hử đợt lâu mới chiếu vậy. Anh mà cởi trần ra đứng mũi tàu mà mấy người của tàu nho nhỏ kế bên nhìn thấy là cứ phải lem lép lại cấm dám nhìn thẳng vào mặt anh. Nhìn hệt như du đãng ở đâu lạc lên tàu vậy nhưng chỉ 1 lúc là quen anh tỏ ra hiền lành thân thiện lắm chứ ko ngang ngược như người ta tưởng tượng.

Tầm 4h chiều sau khi ăn cơm chiều xong, em cùng anh Lam anh Tú với cậu Hoan đang nằm trên giường nói chuyện với nhau. Trong phòng này kê 2 chiếc giường 2 bên, anh Tú với anh Lam ngủ 1 bên, em với cậu Hoan ngủ 1 bên. Hôm đấy tàu em đỗ sát bờ sông luôn nhá. Mấy anh em đang nói chuyện thì bỗng dưng nghe văng vẳng ở đâu 1 giọng hát của đứa con gái, nó hát bài gì ấy em cũng ko biết tên nhưng nghe giọng và lời hát thì hay dã man luôn. Em với cậu Hoan chạy ra cửa xem còn anh Tú với anh Lam mở cửa sổ ngó ra được, giường anh Tú nằm bên bờ mà.

Eo ôi! 1 em gái mặc chiếc quần bó bằng vải xắn lên qúa đầu gối, chân trắng nõn luôn. Mặc chiếc áo dài xanh lao động, để tóc dài nhưng được buộc gọn gàng đang đứng sát mép bờ sông cúi xuống rửa chân tay. Cách chỗ tàu em đứng tấm 10m thôi, thấy mọi người trong tàu ra ngó chị ấy ngừng hát và ngẩng đầu lên nhìn với vẻ mặt e thẹn. Ngẩng lên mới nhìn rõ là chị ấy xinh thật, chắc tầm 22 23 tuổi thôi chạc tuổi mình. Anh Lam với cậu Hoan chêu chị ta ngượng qúa nhưng vẫn cười chúm chím 1 tí rồi cầm xẻng quay lại đi lên bờ.

Lát sau có 5 bà đang chèo lên tàu em, mấy bà này là dân xung quanh đây chuyên vét cát cho mấy tàu chở cát vàng bên cạnh. Công việc cũng nhàn, khi máy xúc xúc gần hết cát trong khoang thì mấy bà dùng xẻng gom sạch cát xung quanh và các góc để máy xúc lên cho dễ.

Mấy bà này cũng 1 2 lần đỗ cũng từng lên chơi rồi. Chắc lại leo lên buôn dưa lê với mấy bác già đằng sau, bác Tiến già tốt bụng sẽ mang hoa qủa ra nhiệt tình tiếp đón đây mà.

Dù sao cũng toàn đàn bà nên mọi người ai lấy đều nhốn nháo đi tìm áo để mặc vào. Anh Tú vớ được cái áo dài ngay đầu giường lên mặc xong trước tiên. Lúc sau ngồi hỏi chuyện buôn dưa lê, mấy người bọn em hỏi xem chị gái vừa giờ là ai thì hoá ra đó là con gái của 1 bác trong đó luôn. Bác bảo lúc trưa bác bận lên cho con gái ra làm thay giờ bác ra làm để cho nó về. Tên Phương năm nay 22 tuổi vừa học xong đang ở nhà chờ xin việc nhưng mãi chưa xin được. Cậu Hoan với anh Lam với anh Tú ngỏ ý tối vào nhà chơi thì bác ấy gật đầu luôn rất là vui vẻ. Gặp phải mấy ông tàu chắc tưởng lắm tiền lương cao muốn gả con gái đây mà.

1 lúc sau thì mấy bà phải đi làm, anh Lam dặn bà là tối sẽ vào nhà chơi nhớ kêu con gái ở nhà. Anh Tú từ lúc gặp chị kia với ngồi nói chuyện với phụ huynh em đó thì thấy hớn hở ra mặt.

Tầm 5 giờ đã thấy anh Tú vác quần áo chuẩn bị đi tắm thì phải, quái lạ mọi hôm 7 8h lão mới tắm, có hôm nửa đêm mới đi mà hôm nay tắm sớm thế ko biết. Tắm xong lại thấy lão mang gương với lưỡi dao lam ngồi cạnh cửa cạo dâu nhổ mụn nghe chừng tỉ mỉ lắm. Nhìn mặt rất là hớn hở, kiểu này chắc tối định vào nhà chị Phương đây. Mà chưa chắc đã phải,tàu đỗ bao nhiêu lần rồi mà có thấy ông lên bờ đi tán gái đâu

Tầm gần 6 rưỡi anh Lam mới cậu Hoan và em bắt đầu đi tắm rửa. Đến gần 7h thì xong, 3 người em vừa vào phòng thì anh Tú hớn hở nói:

– Mấy ông mặc quần áo nhanh lên rồi đi lên nhà Phương chơi đi!

Cậu Hoan thì vừa chải đầu vừa tủm tỉm cười ko nói gì, anh Lam quay lại độp luôn:

– Lúc chiều tao chêu bà ấy tí thôi, hôm nay anh Hoan rủ lên bờ tẩm quất rồi. Mày thích thì đi 1 mình đi.

Anh Tú mặt nghệt ra năn nỉ anh Lam với cậu Hoan hoãn cái vụ tẩm quất lại nhưng 2 ông kia nhất quyết ko chịu, lâu ngày rồi mà cứ có cơ hội là mấy lão lại tưng tửng lên mò đi. Thường thì chỉ có em với cậu cùng anh Lam và anh Tú thôi, mấy bác già kia cho ở lại chông tàu. Anh Tú mọi hôm cũng máu me lắm đấy hôm nay tự nhiên gở chết hay sao mà đòi lên bờ tán gái.

Ko dụ được 2 ông kia lên ông ấy bắt đầu quay sang mình lài nỉ, em thì vốn hay động lòng nên đồng ý ở lại đi chơi với ông ý mặc dù thích đi tẩm quất hơn. Anh Tú đang định đi tìm quần áo mặc thì anh Lam nói:

Thằng hâm này mày định mặc quần dài với áo ba lỗ đi tán gái thật à, nó nhìn thấy người mày xăm trổ mới lại đầu trọc lóc thì nó cũng phát khiếp. Mày mặc cái áo dài tay với đội cái mũ vào.

Anh Tú nghe có vẻ hợp lí nên cũng làm theo. 1 lúc sau khi chọn mặc đồ ra thì nhìn ông í đến là buồn cười, đi giày thể thao đen, mặc quần bò, áo sơ mi dài tay đen với cái mũ lưỡi trai đen. Mặc bình thường như vậy thì cũng ko sao đâu, nhưng lúc trước chắc nghe anh Lam nói sợ bị chị Phương phát hiện xăm mình nên ông í cài hết cúc ngoài ở tay áo mới lại cúc cổ cũng chít chặt lên đến ngang hầu. Mà trời hôm nay lại nóng nữa chứ, ai nhìn vào chắc tưởng ông ấy có vấn đề.

Tầm 7 rưỡi thì anh Lam với cậu Hoan đi trước, lát sau anh Tú cũng giục em đi. Con Mực hôm nay ko ai cho nó đi cùng nên cu cậu có vẻ ức chế cứ đứng trên tàu cắn như biểu tình. Anh Tú hôm nay có vẻ vui thì phải, vừa bước chân lên bờ đã bắt đầu thổi sáo, Mực già trên tàu nghễng ngãng thế nào tưởng được anh Tú gọi đi nó phi 1 phát từ trên tàu xuống sông ngoi vào bờ theo, anh Tú định đuổi nó về nhưng ko được, cái cầu bác từ tàu vào bờ bé tẹo à, mà từ mặt tàu xuống nước cũng cao nên con Mực ko tự lên được. A Tú đành để nó theo đi, người nó ướt sũng đi 1 đoạn nó lại dừng lại xù lông vẫy thật mạnh cho khô nước.

Làng chị Phương đúng kiểu đặc chưng của làng quê miền bắc bấy giờ, làng cũng nghèo thôi sống chủ yếu bằng đồng ruộng bãi bờ, thanh niên thì chủ yếu đi làm ở thị xã nhỏ cách đó ko xa.

Chắc làm theo kiểu sáng đi tối về hay sao mà đi đường thấy lắm thanh niên choai choai dã man, vừa từ bến cát bước vào đầu làng đã gặp 1 tốp cỡ mười mấy thằng đủ loại tầm 15 16 đến 24 25 ấy. Đi chơi kiểu tán gái làng này thực sự em cũng sợ cơ, nhiều làng quê vào thời đó vẫn còn cái suy nghĩ: “Trai làng ta quyết giữ gái làng ta”.

Làng này theo em nghĩ đó là 1 điển hình thì phải, lúc bọn em đi qua chúng nó cứ chằm chằm nhìn vào mặt em với anh Tú, có mấy thằng còn tỏ cái mặt ngông ngông bố đời nữa cơ, vừa ngồi sau yên xe máy vừa lấy đoạn gậy chống chống xuống đất. Chắc thằng đấy nó tưởng tượng nó là Quan Công đang chống đao giống bức hình xăm ở sau lưng anh Tú hay sao ấy. Em với anh Tú cũng chả thèm để ý đến bọn đó làm gì chỉ có con Mực là hay lườm lườm bọn nó. Lúc đi ngang qua sát chúng nó chỉ tầm 3m cá biệt có 1 thằng ngu đang ngồi xổm đầu gật gật nhổm đít dậm chân chêu con Mực. Con Mực thấy vậy 1 phát quay người về phía nó lao lại định đợp vào mặt, cũng may em mới anh Tú kịp quát nó ko thì chỉ 1 tích tắc nữa là thằng đó mất tảng thịt trên mặt. Bọn kia cũng hoảng ko thằng nào dám có ý đồ chêu con Mực nữa nhưng mà có mấy thằng nhìn bặm chợn ngồi vắt vẻo trên yên xe máy vẫn đang lườm lườm nhìn anh Tú với em.

Hôm nay nhìn anh Tú mất hết cả cái chất giang hồ hung hãn như mọi hôm, sơ vin đóng thùng, sơ mi dài tay thắt cúc kín cổ, đầu đội mũ lưỡi trai. Chứ ko như mọi hôm toàn áo 3 lỗ hoặc có khi cởi cả trần trùng trục đi lên bờ ấy chứ. Hôm nay anh cũng có vẻ lành tính hơn, lúc mấy thằng kia lườm anh, anh chỉ nhếch mép cười khảy 1 cái rồi quay lưng đi tiếp.

Đi được tầm hơn 300m nữa vừa đi vừa hỏi cuối cùng cũng mò đến nhà chị Phương. Nhà chị Phương có mỗi 3 mẹ con sống ở nhà còn bố thì chắc đi làm ở đâu. Vào nhà thì thấy chị Phương với mẹ đang ngồi ghế xem TV, thằng em trai độ lớp 8 lớp 9 đang trong buồng học bài.

Bác ấy mời bọn em vào nhà, cũng may là nhà bác ấy ko nuôi chó nếu ko thì cũng đến khổ với con Mực. Con Mực ngoan ngoãn đi theo rồi nằm cạnh chân anh Tú thè lưỡi thở hổn hển.

Nhìn gần mới biết phải nói là chị Phương xinh thật, tuy ở quê nhưng vì đi học xa mới về cho nên cũng ko khác gì người thành phố là mấy. Trắng trẻo, chị mặc chiếc quần ngố bò màu xanh chấm đầu gối, áo phông hồng bó sát. Đặc biệt là chị Phương ko có tí bụng nào đâu nhá, chị ngồi xuống mà cái bụng của chị nó vẫn còn đường cong như lúc đứng vậy chứ ko có nhăn nheo chảy sệ. Nói chung là dáng chị rất chuẩn cả 3 vòng, là hình mẫu lí tưởng của thanh niên thời ấy và kể cả bây giờ. Thể nào mà anh Tú lại thích đến vậy.

Bác gái cũng vui tính và thoải mái nên ngồi nói chuyện khá vui, chị ấy có học hành nhiều nên rất biết nói chuyện và có vẻ nói chuyện khá hợp gu với anh Tú. Vì anh Tú ngày xưa trên bờ đã qúa từng trải nên trong cách nói chuyện anh tỏ ra là người cực kì hiểu biết. Thấy 2 người cười suốt, lát sau chị Phương kêu anh Tú bỏ mũ ra nhưng anh Tú ko chịu, chỉ cho tay nên đầu gãi rồi cười. Chắc chị ấy cũng biết anh Tú trọc rồi nên ko chêu nữa.

Tầm 9h hơn đang nói chuyện thì nghe thấy ngoài đường ồn ào lắm, lố nhố toàn giọng thanh niên thì phải chắc là trai làng rồi. Bác gái ra cổng đóng chặt cổng rồi vào nhà tỏ ra bực tức và lo lắng nói với bọn em:

– Bọn thanh niên ở làng đấy cháu ạ, chúng nó toàn tụ tập với nhau rồi đánh đấm nhau thôi. Lát 2 đứa về cẩn thận vào, ko thì lát bác đưa ra bến cho.

Anh Tú cười rồi từ chối kêu là ko cần, tự nhiên chị Phương nói:

-Ở sau vườn có lối ra sông, để lát em đưa 2 anh em về lối đó cũng được anh ạ.

Bác gái ko nó gì còn anh Tú có vẻ nồng nhiệt tán thành lắm. Ngồi chưa được lát thì anh Tú đứng dạy xin phép rồi chào bác gái cùng em trai chị Phương ra về.

Chị Phương với lấy cái đèn pin rồi dẫn em với anh Tú ra lối vườn sau. Ở đây nhà nào cũng vườn rộng chả kém gì quê mình, trong vườn trồng đủ các loại cây. Phải luồn lách qua 2 cái vườn và 1 cái ao của hàng xóm nữa thì mới ra được lối mòn nho nhỏ dẫn ra sông. Chị Phương cầm đèn đi trước soi, anh Tú đi sau đó cứ lấy tay víu vào tay của chị Phương còn em với con Mực mò mẫm theo sau.

Ra đến bờ sông gần chỗ bến rồi, em biết ý lên cùng con Mực về trước để lại anh Tú với chị Phương. Cơ hội tốt như vậy chả biết ông ấy có làm ăn được gì ko nữa.

Em về tàu thì đến tầm 10 rưỡi mới thấy ông ấy cởi trần khoác áo lên vai lững thững về vừa đi vừa huýt sáo, con Mực chắc nằm chờ sẵn ở mũi rồi hay sao mà thấy quấn lấy chân anh Tú. Vui vẻ kiểu này chắc chắn là có kết qủa rồi.

Anh Tú khoe là lúc em mới con Mực về thì ông ấy lại đưa chị Phương về, chị Phương kêu đi 1 mình sợ ma với rắn mà. 2 ông bà cứ thế đưa đi đưa lại nhau rồi lần cuối ngồi ở bờ sông nói chuyện 1 lát, anh Tú cũng ko có làm gì cả chỉ nói chuyện thôi. Anh Tú rủ bà ấy tối mai đi uống cà phê trên thị xã, ông ấy lại bắt em đi cùng nữa rồi lại như kịch bản hôm nay đây. Ông này khôn vãi, toàn lợi dụng mình cơ mà mình cũng muốn lên thị xã chơi xem thế nào. Lâu lắm chưa được đi chơi rồi, tối nay tưởng được đi thì lại phải đi với ông Tú.

Cả ngày hôm sau anh Tú cứ ngóng ra ngóng vào rồi chạy ra ngó xem có thấy chị Phương ra làm thay mẹ ko. Chờ đến gần 3h chiều thì mới thấy chị Phương ra làm thay, anh Tú bỏ cả bữa ra để xem chị Phương rồi đợi chị làm xong để nói chuyện. Mình ở trong tàu ngó lên tàu trước thấy 2 anh chị tình tứ phết cười suốt thôi à. Chắc chị Phương kết anh Tú thật rồi, yêu nhau nhanh thật, anh Tú giỏi phết lần đầu tập tẹ tán gái mà có tí thời gian đã cưa đổ được 1 em xinh và dễ thương như vậy. Đến mình cũng phải ghen tị cơ, cả ngày ông ấy vẫn mặc quần áo dài chắc sợ chị Phương biết ông ấy xăm hình. Đôi khi giang hồ cũng ko tốt đâu các bác ạ, cho nên đừng xăm vớ vẩn trên người làm gì.

Tối tầm 7h anh Tú đã sửa soạn xong rồi cùng em lên bờ mượn lão chủ bến cát được cái future khá là ngon. 2 anh em phóng qua đón chị Phương để đi cho sớm, từ đây lên thị xã cũng phải 15 cây số chứ có ít đâu. Ở đây muốn đi chơi thì phải phóng lên tận đó, chứ loanh quanh đây đâu có gì đâu. Hôm nay chị Phương nhìn ngon thật, body chị đâu kém gì mấy con như con Phương Trinh, Ngọc Trinh bây giờ. Chị ngồi giữa, mình ngồi sau ngửi thấy mùi dầu gội đầu với nước xả vải thơm phức. Ngồi sau toàn dí mũi vào tóc chị thôi à.

Anh Tú hôm nay vẫn mặc theo style hôm qua.Lên đến thị xã thì gặp 1 quán ốc luộc ven đường, chị ấy kêu xuống ăn. Mọi người ăn xong thì đi tìm quán cafe, chị Phương kêu biết 1 quán gần đây và chỉ đường cho anh Tú. Vào đến cổng thì đúng là quán to thật, xe để ngoài la liệt cỡ đến gần trăm cái phải đến 3 4 bảo vệ trông đấy.

Bên trong cũng rộng rãi ở giữa có 1 cái sàn với 1 thằng đánh đàn cho ai thích hát thì hát mà thích nhảy thì nhảy. Xung quanh là các bàn ghế để khách ngồi, không khí mờ ảo và rất sôi động. Kiếm mãi mới được 1 bàn trống ở đối diện với cái sàn, ngồi đây có vẻ điếc tai, em là em thích chỗ nào nó yên ắng và mở mấy bà Nhạc Trịnh nhẹ nhàng sâu lắng cơ. Nhưng có vẻ anh Tú và chị Phương thích như này thì phải.

1 em phục vụ ra chị Phương kêu uống sinh tố còn em với anh Tú gọi 6 chai bia ra uống cho mát. Lâu lắm chưa được uống bia lạnh hôm nay phải thoải mái uống cho đã thì thôi.

Ở cách đó mấy bàn em ngó thấy có 1 lũ cứ chỉ tay về bàn em nhìn quen lắm cơ, em kêu chị Phương nhìn thử xem biết ai ko thì chị Phương kêu là mấy thằng đó cùng làng, chị chắc cũng ghét thằng đấy hay sao ấy chỉ liếc qua rồi bơ luôn chúng nó.

Ngồi 1 lát thì anh Tú kêu chị lên hát, chị rụt rè 1 lúc rồi lên chỗ thằng đánh đàn đăng kí và đứng luôn ở đó chờ. 1 lát sau thì đến lượt chị, chị hát hay thật và rất tự nhiên nữa chắc là cũng hát ở đây nhiều rồi. Em cũng ko biết chị hát bài gì nữa cơ, hình như là 1 bài nhạc trẻ. Giọng chị hay nên dường như mọi người xung quanh đều hướng ánh mắt về phía chị và lắng tai nghe. Anh Tú cũng vậy ko lúc nào anh rời mắt khỏi chị, chị cũng toàn nhìn về phía anh Tú thôi à, bài này có lẽ là chị hát riêng để tặng anh Tú thì đúng hơn.

Lúc chị hát gần xong thì đột nhiên có 2 thằng thanh niên, bọn này đúng là bọn cùng làng ngồi ở bàn kia rồi. 1 thằng cầm hoa lên tặng với 1 thằng tay ko đi bên cạnh. Thằng cầm hoa đưa bông hoa cho chị Phương, chị nghe chừng ko thích lắm nhưng vẫn cố cầm. Chị vừa cầm xong thì thằng đi bên cạnh bất ngờ ghé miệng vào má thơm chị và quay luôn đi hớn hở cười khằng khặc. Bọn khách xung quanh cũng vỗ tay vỗ chân phấn khích hưởng ứng, còn anh Tú mặt hoằm hoằm lại nhì về phía bọn kia định đứng dạy ra phía nó nhưng em kéo tay gàn nên thôi, anh Tú chắc bức xúc lắm đấy. Còn chị Phương đỏ mặt nhưng vẫn cố hát nốt đoạn cuối rồi mới về.

Về đến nơi chị lại giải thích với anh Tú về 2 thằng đó và chuyện vừa rồi. Anh Tú nói ko sao rồi cười gượng, 1 lát thì chị Phương đứng lên kêu là vào nhà vệ sinh. Em với anh Tú ngồi uống bia tiếp và chợt nhận ra trên sân khấu có 5 thằng đang múa may nhảy nhót điên cuồng, nhạc mạnh lắm em ngồi dưới nghe còn phải rung đùi theo. Trong 5 thằng đang nhảy thì có 2 thằng vừa sàm sỡ chị P xong, 2 thằng khoảng 23 24t tóc cắt kiểu đầu cua 2 bên mai với gáy để dài nhìn như thằng bệnh ấy, chúng nó nhìn nhỏ con hơn em với anh Tú, nhưng mặt bặm chợn lắm.

Anh Tú với tay ra bàn cầm bao thuốc rút 1 điếu rồi châm lửa rít, anh nhìn em và bảo:

– Anh lộn ruột với mấy thằng chíp hôi này lắm rồi đấy, hôm nay mà ko có cái Phương ở đây thì anh cho nó vài chai bia vào đầu.

Vừa nói dứt lời em tưởng anh Tú ko làm gì ai ngờ anh Tú đứng dạy cầm cái vỏ chai bia vừa uống xong ném thẳng vào đám đang nhảy trên sân khấu, mấy bàn xung quanh trong đó có cả bàn của 2 thằng vừa sàm sỡ chị Phượng trợn tròn mắt lên nhìn. Còn bày khỉ đang nhắm mắt quay cuồng trên sân khấu vẫn nhảy điên cuồng, mặc dù cái chai bia vỡ tan ngay cạnh chúng nó nhưng chắc do nhạc đập qúa mạnh nên chúng nó vẫn ko biết thì phải. Anh Tú thấy vậy cầm tiếp 1 chai chưa bựt nắp nhằm thẳng giữa đám ném bộp phát, lần này chúng đầu 1 thằng rồi rơi xuống nền sàn vỡ tan.

Bọn kia biết chuyện cả đám dừng lại nháo nhác nhìn xung quanh xem ai ném, nhưng tối vả lại đông người qúa nên chúng nó ko phát hiện ra, chúng nó chửi tùm lum cả lên. Thằng vừa bị ném chúng chai bia vào đầu đang lấy 2 tay ôm đầu được 1 thằng bạn dìu xuống dưới. Tội nghiệp thằng bé bị ném oan, 2 thằng anh Tú ghét thì nó ko rơi chúng lại chúng ngay thằng đó. Ngu thì cho chết ai kêu nhảy nhót cùng 2 thằng kia, cũng may là hôm nay anh Tú ko mang qủa típ dài hơn mét đầu gắn con dao bầu to như bàn tay ấy, con đấy mà lao vào giữa đám thì kiểu gì cũng có vài chú lòi ruột. Chúng nó vừa đi xuống vừa ngó xung quanh xem ai miệng chửi ko ngớt.

Anh Tú định đứng dạy thì đúng lúc đó chị Phương tới, anh vẫn ngồi im tỏ ra như ko có chuyện gì, chị Phương chắc cũng chưa biết chuyện vừa rồi thì phải, chị lại tiếp tục lấy hạt dưa cắn.

3 anh em đang ngồi nói chuyện được lát thì bộp 1 phát 1 chai bia vỡ tan trên đầu anh Tú, rồi từ đâu 4 thằng lao vào đấm đá túi bụi vào người anh Tú. Anh Tú chắc bị choáng ngã lăn ra đất mặc tụi kia đấm đá. Em thấy vậy đứng dạy cầm chiếc ghế sắt 3 chân đang ngồi dơ lên đập mạnh vào lưng được 1 thằng, thằng đó đau qúa cũng ngã lăn ra sàn. 3 thằng kia thấy em liền chuyển hướng ko đánh anh Tú nữa mà nhảy sang tấn công em. Em tay cầm ghế vừa lùi vừa thủ thế, chúng nó thấy vậy cũng kiếm ghế rồi dơ cao định đồng loạt phi vào 1 lúc.

Chả biết ông Tú tỉnh dạy từ lúc nào ấy, ông nhổm dạy cầm lấy chai bia trên bàn từ đằng sau tiến lại đập mạnh vào đầu thằng đứng giữa đang cầm ghế, thằng này té xuống nền luôn 2 tay ôm cái đầu đày máu cùng mảnh chai bia. Anh Tú cầm nửa chai bia vừa vỡ nham nhở nhọn hoắt trên tay đâm mạnh vào giữa lưng thằng bên cạnh luôn, nó đau qúa buông ghế 1 tay ngoái lại sau lưng tập tiễng định chạy. Còn xót 1 thằng thì thằng đó hoảng qúa đứng đơ ra đấy, em nhanh tay tiến lại cho cái ghế vào chán nhưng nó đỡ được. Anh Tú thấy vậy phi vào giằng tay nó lấy ghế, nó với anh Tú đang giằng co nhau thì em lựa lựa được nên đập được cái ghế vào sau đầu nó. Thằng đó đau qúa nên nhả tay ra khỏi ghế, anh Tú giằng được ghế của nó nhanh tay bồi thêm được phát vào ngang sườn nó. Nó ngã lăn ra 1 tay ôm đầu 1 tay ôm bụng.

Mấy bàn cạnh đó mới xung quanh bỏ bàn chạy hết ra 1 bên để xem, bọn nhân viên quán thấy chuyện nên bật đèn sáng chưng và ra hô bảo vệ. Chị Phương chứng kiến từ đầu chắc hoảng và sự việc diễn ra nhanh qúa nên chị cứ đứng đó đơ ra kinh sợ như người mất hồn. Còn anh Tú vừa bị nó đập chai bia vào đầu nên rớt luôn cái mũ ra rồi, anh mặc áo cúc bấm nữa nên bị bung gần hết cúc ra còn 1 2 cái cúc phía dưới thôi. Anh nóng qúa mới ức chế hay sao ấy lột phăng luôn cái áo ra ném phịch 1 phát xuống bàn.

Chắc ông quên là chị Phương đang ở cạnh hay sao ấy, thậm chí ông ấy cũng chả thèm nhìn chị Phương nữa cơ. Lúc này thì ông ấy lộ nguyên hình rồi, cái đầu trọc lóc người xăm chổ kín hết cả người mặt ông ấy hoằm hoằm lại nhìn 3 thằng đang nằm xung quanh. Còn cái thằng bị đâm vào lưng chạy thoát được rồi hay sao ấy, ko nhìn thấy nó đâu nữa.

Nghĩ bụng 3 thằng này còn nằm đây thì kiểu gì cũng sống dở chết dở với ông ấy, ông này mà đã đánh thì dã man lắm. Nhiều lần đi đánh nhau với ông ấy rồi nên em biết, ông ấy đánh theo kiểu muốn giết con nhà người ta luôn.

Dưới chân là 3 thằng đang quằn quại bên đống ghế liểng xiểng cùng mảnh chai bia, 2 thằng ăn ghế vào người nhìn còn đỡ chứ cái thằng bị anh Tú đập chai bia vào đầu nhìn chông tởm qúa, máu nó chảy xuống ướt hết 2 bên tai với cổ đang nằm thở phì phò như chờ chết.

Cậu Hoan cũng vừa đến, em leo lên xe cậu Hoan cho anh Tú với chị Phương đi 1 xe để cho 2 anh chị làm lành, có lẽ hôm nay chị ấy sock lắm đấy. Anh Tú kêu là phóng qua chỗ quán cà phê để đền bù thiệt hại cho bà ấy nên em với cậu Hoan phi về trước.

Hôm đó phải đến tầm 2h sáng mới thấy anh Tú về tàu, bọn em hỏi thì anh Tú bảo là ngồi với chị Phương ở bờ sông nói chuyện, chị Phương cũng ko trách móc gì anh Tú cả chỉ hơi bất ngờ vì cái hình xăm trên người và việc đánh đấm thôi.

Sáng hôm sau anh Tú dạy sớm lắm, mặc quần áo xịt nước hoa thơm phức à, hôm nay anh Tú ko phải mặc áo dài tay với đội mũ nữa mà ăn mặc như mọi hôm là quần bò với áo phông. Nhìn anh Tú mặc vậy hợp thật chông men lì lắm cơ, mình mà là con gái thì cũng yêu luôn anh Tú ấy chứ. Lát sau thì thấy chị Phương cầm xẻng ra làm thay mẹ chắc đêm qua anh chị ấy hẹn nhau trước rồi thì phải, đúng là gái xinh có khác mặc bộ quần áo lao động cũng thấy xinh cơ. Anh Tú đang ăn cơm ngó qua thấy chị liền và và thật nhanh nốt bát cơm rồi ra xúc miệng soi gương rồi nhảy tót lên bờ ra tàu chỗ chị làm. Anh cứ đứng trên tàu còn chị thì gom cát dưới khoang, đợi chị xong việc 2 anh chị lại dắt nhau ra mũi tàu của người ta ngồi nói chuyện. Chông anh Tú lúc đó sao mà cảm thấy hiền lành thế ko biết, đúng là tình yêu như 1 phép màu có thể làm cho con người ta thay đổi nhanh chóng.

Ban ngày gặp nhau vẫn chưa đủ hay sao ấy, tối tầm 8h anh Tú lại lên bờ kêu lên nhà chị Phương chơi, hôm nay anh tự tin đi 1 mình chứ ko cần em phải đi cùng nữa, bọn trai làng đó chắc nghe vụ việc hôm qua cũng sợ phát khiếp rồi ấy chứ, nghe đâu chúng nó cũng bị nhẹ thôi có 2 thằng bị gãy mấy dẻ sương sườn, thằng bị đập chai bia đến tận bây giờ mới tỉnh.

Anh Tú kiểu này lại đến nhà chị Phương ngồi chơi 1 lát rồi chị Phương lại đưa anh Tú về, 2 người lại ngồi tâm sự với nhau ở bờ sông. Nghĩ đến cảnh đó thú vị phết mình cũng phải ghen tị cơ.

Ngày hôm sau cũng vẫn vậy, 2 hôm nay chị Phương đều ra làm thay mẹ, mục đích chắc chỉ là để gặp anh Tú, 2 người tranh thủ giờ giải lao nói chuyện được dăm ba câu, khi nào làm xong hẳn thì mới ngồi nói chuyện được lâu thôi.

Ngày thứ 5 như thường lệ nhưng buổi sáng hôm nay ko có con tàu nào vào bến bốc cát nên chị Phương ko ra làm, tầm trưa thì có 1 con ghé vào bốc, máy xúc tận đến 4h mới xong. Chị Phương cùng mọi người đứng trên bờ chờ sẵn chuẩn bị nhảy lên tàu tàu để làm.

Lúc này thì em đang ngồi ở mũi tàu chơi với con Mực, anh Tú đang đi cầu lên bờ để ra tàu chỗ chị Phương, mũi tàu em cách đít con tàu chị Phương khoảng hơn 100m. Thằng máy súc dơ gầu vào bờ để chị Phương cùng mọi người trèo lên gầu rồi đưa lên tàu cho nhanh, nó vừa đưa gàu vừa lắc lắc gầu rồi hạ gần xuống nước chêu mấy bà. Mấy bà sợ lắm tay bám chắc miệng chửi um lên, thằng máy xúc năm nay tầm 25t nghe mấy bà bảo nó cũng thích chị Phương lắm, lúc chưa có anh Tú nó chêu chị Phương suốt thôi à. Ngay cả 2 ngày hôm nay cứ lúc nào ko có mặt anh Tú là nó lại chọc ghẹo, anh Tú cũng biết nên cứ thấy chị Phương chuẩn bị lên tàu là ông ấy nhanh chóng mò sang ngay.

Thằng máy xúc chêu 1 lát rồi đưa gầu ghé vào mạn tàu cho mọi người xuống, anh Tú gần đến chỗ thằng máy xúc rồi chông thấy cảnh tượng ấy chắc lão ghét lắm ấy. À em giải thích chút ko mấy bác lại ném gạch, cái gàu máy xúc dùng để bốc tàu nó ko phải là gầu đào như máy hay làm đất đâu nhá, nó là gàu ngoạm nên to hơn nhiều tầm 5 7 người ngồi bám vô tư luôn.

Mọi người leo thang xuống khoang hết rồi còn duy nhất chị Phương đứng trên thành tàu làm xi nhan cho máy xúc xúc ở dưới khoang cho chuẩn vì ngồi trên máy xúc ko thể nhìn xuống khoang tàu được.

Chị Phương đang đứng trên tàu nhìn thấy anh Tú đi ra liền vẫy vẫy tay rồi cười, anh Tú cũng dơ tay vẫy lại. Thằng máy xúc thấy vậy tức lắm đấy, nó tít còi um lên rồi tự nhiên quay gầu lủng lẳng hướng về chỗ chị Phương chêu chị Phương. Chị Phương cũng biết nó chêu nên cứ đứng im đó bơ đi coi như ko nhìn thấy, chắc vì thằng này nó hay chêu như vậy mới lại mấy thằng lái máy chuyên xúc tàu này lái điệu nghệ lắm, nó căn chỉnh độ văng độ lắc của gàu chuẩn đến từng cm luôn. Chị Phương biết vậy nên mặc dù nhìn thấy cái gàu đang văng đến nhưng chị vẫn đứng im ko tránh.

Bộp 1 phát thằng đó chắc đưa tay trang qúa đà hay sao cái gầu đập vào trán chị Phương hất chị khỏi tàu, chị chỉ kịp kêu ..á..a. 1 tiếng rồi rơi xuống sông. A Tú đứng cách đó chừng hơn 20m thấy vậy vừa chạy tới vừa gào lên to:

-ĐM chúng mày lới dây tàu ra đừng có nổ máy, thằng kia lấy gàu đẩy tàu ra ngoài nhanh lên.

Vì tàu cách bờ chỉ tầm 2m nước lại sâu và chảy siết, chị Phương ngã xuống kiểu đó rất dễ bị cuốn ra ngoài và chui xuống gầm tàu. A Tú sợ chúng nó nổ máy chẳng may chân vịt nó đạp nước hút chị Phương vào thì tan xác luôn. 1 thằng trên tàu đứng ngay mũi tháo dây ra luôn, thằng máy xúc đẩy mạnh tàu cho trôi ra ngoài. Anh Tú phi 1 phát xuống nước nặn xuống để mò chị Phương. Em thấy vậy hô mọi người rồi phi thật nhanh lên bờ chạy ra chỗ anh Tú nhảy xuống sông nặn mò cùng anh Tú, thằng máy xúc với 2 người trên tàu của nó cũng lao xuống luôn. Chỗ này cực sâu luôn, em nặn nhưng buốt tai quá ko thể cố xuống đáy được, cố mở to mắt ra nhìn nhưng nước sông đục ngàu nên chả thấy gì cả chỉ quơ tay xem có thấy gì ko thôi. Cứ được tầm hơn 1 phút lại phải ngoi lên mặt nước lấy hơi, anh Tú cũng vậy nhưng anh nặn lâu hơn em anh ra hẳn phía bên ngoài.

Tầm 4 5 phút trôi qua nhưng vẫn ko ai mò thấy chị, cậu Hoan anh Lam bác Tiến cũng để nguyên quần áo lao xuống mò cùng. Mọi người tản rộng ra phía ngoài và mò dịch chuyển về phía dưới xuôi theo dòng nước. Tầm 10 phút rồi cứ thế mò nhưng ko ai tìm thấy, đột nhiên thấy anh Tú ở phía ngoài cách bờ chừng hơn 10m nhô khỏi mặt nước 1 tay bơi, 1 tay túm lấy tóc chị Phương đang kéo vào, nước chảy siết lên anh Tú cú bị trôi đi chứ ko vào được. Em và mọi người bơi ra rìu anh Tú và xác chị Phương vào.

Vừa vào đến bờ mọi người khiêng chị lên bờ, lúc này mặt chị tái nhợt chỗ thái dương trên tai bị gàu va vào thâm tím và xuớc to như bàn tay, nó lõm vào như qủa chanh rồi. Đập mạnh kiểu đấy ko vỡ sọ mới lạ, ko thấy chị thở nữa kiểu này chết ngạt rồi. 4 5 phút thì còn cứu được chứ hơn 10 phút như vậy thì chỉ có chết.

Vừa đặt lên bờ thì anh Tú bế thốc chị vác lên vai cho chị rốc đầu xuống rồi chạy, anh vừa chạy vừa khóc, đây có lẽ là lần đầu tiên anh ấy khóc vì 1 ai đó thì phải. Chạy được 1 đoạn thì anh hạ chị xuống bành miệng chị ra rồi hô hấp nhân tạo cho chị, em chạy theo kịp nên phụ anh ấy lấy tay ép lồng ngực. 2 người làm cứ thế phải đến gần 10 phút chị vẫn cứ nằm bất động. Anh Tú khóc càng ngày càng to, chắc anh cũng hiểu là ko thể cứu chị được nữa rồi, anh cứ ôm lấy chị và khóc. Em chả biết từ lúc nào cũng khóc theo anh ấy luôn và ko biết các bác có tin ko, em đang vừa viết đoạn này em vừa khóc đấy. Thật sự nhìn cảnh đó chả ai cầm được nước mắt kể cả mấy người xung quanh. Anh Tú cứ ôm rồi miệng ko ngừng gào lên: Phương ơi! Phương ơi! Tỉnh lại đi em, anh xin em đấy….anh hẹn em sau chuyến này anh sẽ xin nghỉ rồi cùng em về quê anh mà….

Anh cứ thế ôm rồi khóc, chị Phương thì người cứ nhũn ra nằm bất động trên tay anh, 1 lúc sau thì từ xa mẹ với em trai chị vừa chạy vừa khóc tới chỗ chị Phương, bác ấy giành lấy xác chị Phương từ tay anh Tú rồi ôm khóc ngất. Anh Tú từ lúc bác gái ra có vẻ bình tĩnh hơn anh bắt đầu ngẩng lên nhìn mọi người.

Ánh mắt anh bỗng dừng ở phía thằng máy xúc đang đứng run lẩy bẩy ở gần đó, anh đứng lên lao như điên về phía thằng đó rồi quật nó ngã vật ra, anh cầm được hòn đá kế bên to cỡ nắm tay rồi đập liên tiếp vào đầu với vào mặt nó vừa đập anh vừa hét:

-Mày giết cái Phương thì tao giết mày….

Em và mọi người thấy vậy sợ anh Tú đánh chết nó nên nhảy vào ôm và giữ tay giữ chân anh Tú, thằng đó cũng gần như chết rồi, mặt mới đầu nó kín máu đỏ oẻn, đến nỗi mà nó thở phòi cả bong bóng máu từ mũi ra.

Mẹ chị Phương cứ ngất rồi lại tỉnh liên tiếp, 1 lát sau anh Tú bế chị Phương đi bộ và đưa vào nhà trong làng. Anh ko gào như lúc đầu nữa nhưng nước mắt thì ko ngừng chảy ra rơi lã tã từ cằm anh Tú chảy xuống người chị Phương.

Anh Tú xin gia đình họ hàng ở lại làm ma cho cho chị Phương, suốt cả ngày anh cứ qùy bên quan tài chị Phương, anh cũng ko khóc nữa chỉ qùy ở đó. Đám tang chị Phương xong cậu Hoan cho anh Tú về quê nghỉ 1 tháng để anh Tú thoải mái và bớt nghĩ ngợi.

Sau 1 tháng lên anh Tú người gày dộc đi, anh trở lên ít nói hẳn từ đó anh cũng ko gây gổ hay đánh đấm gì với ai nữa.

Nửa đêm kể cả tàu chạy hay đỗ anh thường ra mũi tàu ngồi 1 mình hút thuốc, thi thoảng thấy anh dụi dụi tay lên mắt để lau 1 thứ gì đó chắc đang rơi trên má anh làm anh khó chịu thì phải

Câu chuyện em kể xin các bác hãy tôn trọng đặc biệt là chị Phương, em ko thích ai ném đá hay bông đùa về chuyện chị ấy đâu. Còn về con Mực thì nó mất từ năm 2008, nó bị ốm liệt 2 chân trước và sau 2 tháng thì mất. Anh Tú hiện tại cũng ko đi cùng em nữa, anh đã lấy vợ và sinh được 1 đứa con gái và anh đặt tên là Phương…!

Cảm ơn các bác đã theo dõi và chia sẻ với em trong thời gian qua. Chuyện đến đây là kết thúc rồi ạ!

[Truyện Ma Voz] Ký sự chuyển mộ – Phần 4

Rate this post

Related Posts

About The Author