<

[Truyện Ma Voz] Tâm linh - dòng họ nhà em

Chap 14

Em và bé em gái được dọn ra một chỗ riêng trên gác. Ban đầu em rất thích vì có chỗ dành riêng cho mình, nhưng không lâu sau đó, căn gác đã trở thành nỗi sợ đối với em. Căn gác nhỏ có đủ chỗ kê bàn học và giá sách riêng cho em, và không biết vô tình hay hữu ý, cái bàn học của em được kê ngay cửa sổ, và cửa sổ thì mở thẳng về hướng trường học. Bắt đầu từ đó em được chứng kiến rất nhiều chuyện lạ xảy ra.
Năm đó em học cỡ lớp 6, lớp 7, thường xuyên phải thức khuya làm bài. Lúc đó thỉnh thoảng đang làm bài, ngửa mặt lên là nhìn thấy nguyên sân trường im lìm rộng mênh mông trong đêm, thỉnh thoảng kèm thêm tiếng cú kêu hay tiếng mèo khóc. Thú thực rất phê các bác ạ. Nhưng vẫn chưa có biến gì xảy ra. Chỉ có việc thỉnh thoảng đang học bài mà vô tình nhìn qua phía trường sẽ thấy có mấy đốm lửa lập lòe trên dãy phòng học rồi hết.
Đến khoảng giữa hè, các thầy cô trong trường quyết định mua vật liệu về xây lên một bức tường chắn bao quanh cái mộ để tránh trường hợp học sinh trốn học vào đó hút thuốc hoặc vứt rác vào đó. Nhưng rất kì lạ là vật liệu hôm trước chở sang tập kết trong sân trường, hôm sau là đã bị mất. Bác thầu xây dựng cho khuân vào phòng học khóa kỹ lại nhưng cũng không tránh khỏi trường hợp bị mất, cuối cùng đành cắt cử công nhân ở lại đó để giữ vật liệu. Nhưng cứ đến nửa đêm là các bác công nhân lại bị dựng dậy không cho ngủ, hoặc bị ma đè ú ớ rất sợ, ai cũng kháo nhau rằng khu trường rất nhiều ma nên không ai ngủ lại được. Tình cờ bác chủ thầu nghe được bèn tức giận, nghĩ là mọi người đang kiếm chuyện lười biếng nên không ở lại. Đêm đó bác tình nguyện ở lại canh vật liệu. Ba em cũng vốn có quen biết với bác thầu nên tầm khoảng 9 giờ tối, khi bác thầu chuẩn bị ngủ lại để giữ vật liệu, ba quyết định mang ít mồi và rượu sang nhắm sương sương với bác thầu cho qua đêm và con bé con gái rượu cũng được tháp tùng ông ba đi chơi đêm.
Đêm đó hai ông rượu vào lời ra, mãi đến tận 11 giờ nhưng cũng chưa chịu về nhà, ba quyết định ở lại ngủ trong khu trường với bác thầu xây dựng luôn.Bác thầu xây dựng lè nhè
“Tao *éo tin có ma, đờ mờ con ma nào tới đây ông bẻ cổ hết, do tụi nó ba xạo làm biếng thôi.”
Ba em can
“Thôi anh ạ, có tin có lành, thôi giờ cũng mệt rồi, tui với anh giăng mùng ngủ vậy.”
Ba bảo em tự đi về nhà vì từ trường về nhà chỉ cách một đoạn ngắn nhưng em vốn sợ hãi phải đi một mình trong trường nên cương quyết đòi ở lại với ba và bác thầu. Đêm đó đúng là một quyết định sai lầm của đời em vì em lại phải đối mặt với cái thứ kinh hãi mà em đã từng gặp lúc còn bé. Đêm đó ba em và em cùng với bác thầu xây dựng giăng một cái mùng rất to ở ngay hành lang lớp học gần chỗ cái mộ cổ. Bác thầu nằm ngoài cùng, ba em nằm giữa còn em nằm ở sát tường lớp học. Gió hiu hiu thổi nhè nhẹ, thỉnh thoảng có vài tiếng tắc kè kêu đêm, con bé nằm co rúm sát tường trường học, cái mền trùm khuất qua đầu, tay níu chặt cái chuỗi thánh giá mà mẹ đeo cho hồi trước. Tiếng ngáy khò khò của ba và bác thầu cứ vang đều đều như kéo bễ, em cũng chìm vào giấc ngủ lơ mơ. 

Đột nhiên em giật mình tỉnh dậy vì có hai bàn tay lạnh toát như nước đá nắm vào cổ chân em ra sức kéo thật mạnh, chỗ móng tay vừa dài vừa cứng cào vào cổ chân đau điếng. Em bị tụt hẳn ra khỏi cái gối. Vừa giãy dụa để thoát ra em vừa cố lay ba em dậy nhưng không hiểu sao ông ba vẫn ngủ khò khò. Đôi bàn tay đó cứ liên tục kéo thật mạnh, em thì quyết ôm chặt chân ba và giãy hết cỡ để thoát ra, nước mắt nước mũi tèm lem vì sợ hãi. trong đầu cứ liên tục lẩm bẩm đọc kinh để mong Chúa cứu con thoát ra. Đột nhiên ba em ngừng ngáy và ngồi bật dậy, lay lay em 

“Con ơi dậy dậy con ơi”, giọng ba rất gấp gáp và nhỏ, em ráng ngồi bật dậy nước mắt nước mũi giàn giụa chưa kịp kể lể thì ba em trùm cái mền qua đầu em, giở mùng nhanh chóng chui ra và ôm em chạy nhanh vào phòng học rúc vào góc tường phía sau cái cửa phòng đựng vật liệu xây dựng. 

Em chui trong mền, hé cái mí mền ra lén lút nhìn qua khe cửa thì thấy trong ánh sáng vàng vọt của mấy cái đèn cao áp, bác bảo vệ đang đứng dang hai tay hai chân ra ngay trong cái mùng, điều lạ là chân bác cứ nhón nhón không chạm đất mà người thì thẳng tưng ra, đầu ngoẹo sang một bên cứ như đang trôi dạt trong không khí vậy. Bác bảo vệ cứ giữ tư thế như cũ bắt đầu lượn tới lượn lui bên trong mùng như đang nhảy một vũ điệu kỳ lạ. Tư thế di chuyển của bác thầu xây dựng rất quen, cái dáng lê lết giống y hệt như cái anh mặc áo trắng mà em đã từng thấy hồi xưa. Hai ba con căng thẳng núp trong phòng học mà run rẩy, nhiệt độ không khí xung quanh từ từ hạ xuống. Tay em bất giác lần tới cổ tay thì phát hiện sợi chuỗi thánh giá mẹ đeo cho vẫn còn nằm yên vị ở đó nên em cũng đỡ sợ hơn trước. Sợi chuỗi đã được cha xứ trong nhà thờ, là người quen của ba mẹ làm phép, mẹ cho em đeo từ cái lần bị ma dọa lúc 6,7 tuổi ấy.

Cái hình người kì dị đó bắt đầu há miệng ra, phát ra những âm thanh kì lạ như tiếng gào khan nhưng nhỏ như tiếng muỗi kêu. Nó đang muốn thoát ra khỏi cái mùng nhưng không hiểu sau tay chân cứng đơ không vén mùng chui ra được. Cùng lúc đó một trận gió rất mạnh đột nhiên kéo tới, bốn góc mùng cố định bỗng dưng bị bục ra và quấn lấy cái hình người thẳng đơ kì dị. Nó lết tới, rồi lết lui vài bước nhưng bị cái mùng bao xung quanh nên không di chuyển được.

Hai ba con đang rất căng thẳng và không dám thở, thấy “nó” bị cái mùng quấn chặt, em đang định hỏi thì ba coi ba tính sao thì ba đã suỵt bảo em im đi, ba em thì thầm
“Con thấy không? trên ngọn cây có ba ông mặt đen mặc đồ lính thời xưa đang bay xuống đó”

Em ráng nghểnh cổ nhìn ra thì chẳng thấy gì, chỉ thấy có ba cục lửa chập chờn trên ngọn cây rồi thôi. Lúc đó bác thầu xây dựng đang thẳng đơ trong không khí đột nhiên ngừng lại, gập người xuống sát đất, bác bắt đầu khóc lóc ri rỉ, tiếng khóc nghe rất kì lạ, nửa như tiếng mèo kêu nửa như tiếng phấn rít trên bảng, cứ rin rít rất khó chịu. Bác lăn qua lộn lại nhưng không thoát khỏi cái mùng. Người bác cứ dán sát xuống đất, tay chân chỏi đủ kiểu để ngồi dậy nhưng không thể nào ngồi được. Các bác cứ tưởng tượng một con nhện bị dí đầu xuống sát đất, chân nó quơ quào thế nào thì bác thầu xây dựng cũng quơ quào đúng kiểu như vậy.

Rồi đột nhiên ba em run rẩy cả người thì thào với em
“Con ơi, ba ông đó đang đánh bác thầu xây dựng kìa”
Em cứ nghểnh cổ nhìn ra nhưng chẳng thấy được gì, chỉ nghe tiếng bác thầu xây dựng đang há to mồm ra cứ như khóc lóc mà không phát ra được tiếng khóc như bình thường, chỉ có tiếng éo éo như tiếng mèo kêu thôi, người bác cứ vặn vẹo không ngừng, lúc thì bò ra, lúc thì đứng lên lắc lư hai tay dang ra như muốn chạy trốn nhưng không sao chạy được vì bị cái mùng quấn chặt, một lúc sau thì bác bò sát đất, người cứ lết tới trước được vài bước đột nhiên lại lui về phía sau. Sau một hồi cứ khóc lóc rên rỉ như vậy rồi đột nhiên bác thầu xây dựng thở hắt ra mấy hơi rồi nằm im.
Không biết từ đâu phía trên lầu đột nhiên vang lên rất nhiều tiếng chân “Cộp, cộp, cộp” như có cả một đội quân đang chạy trên đó, ba em càng quấn em chặt hơn và rúc sát vào trong góc tường. Một lát sau lại có tiếng chân “cộp cộp cộp” chạy xuống phía dưới lầu và chạy qua ngang trước cửa phòng chứa vật liệu nơi hai ba con đang trốn, không thấy có người nhưng giữa đêm khuya tiếng bước chân vẫn cứ vang vọng.

Đột nhiên có một tiếng hú dài, rồi chó ở phía khu tập thể nhà em đột nhiên sủa váng lên. Cùng lúc đó bác thầu xây dựng đột nhiên chui ra khỏi mùng, nhanh chóng quỳ mọp sát đất rồi từ từ lê gối về phía cái mộ cổ, bác dập đầu lạy như tế sao và bắt đầu khóc lóc

“Tôi sợ rồi, xin tha cho tôi, mai mốt tôi không dám báng bổ Ngài nữa, xin ngài tha cho tôi. Tôi sợ lắm rồi.”

Không biết bác moi ở đâu được thẻ nhang và cái hộp quẹt, tay bác run lập cập bật quẹt lên đốt số nhang đó và quỳ lạy trước cái mộ cổ như tế sao. Bó nhang trong tay bác cháy đỏ rực trong đêm, cứ di chuyển lên xuống lên xuống theo từng cú gập người quỳ lạy của bác. 

Hai ba con em sợ hãi cực độ nhưng cũng không dám nhúc nhích đành ngồi đó chịu trận đến khoảng 4 giờ sáng thì em mệt quá thiếp đi, sáng hôm sau nghe mẹ nói lại là ba em mặt mũi bơ phờ xanh mét vác con gái cuốn trong cái mền, lọ mọ gõ cửa nhà lúc 5 giờ. Mẹ hỏi thì ba không nói có chuyện gì, chỉ ngồi vuốt tóc em và hút thuốc cho đến sáng. Sáng hôm sau ba tức tốc về nhà thờ đốt nhang cho tổ tiên và bảo các cô ở nhà nấu mâm cơm cúng ông bà. Sau đêm đó, bác thầu xây dựng mang hết vật liệu về và từ chối xây bức tường xung quanh ngôi mô cổ.

Cũng từ sau đêm đó, em không còn gặp cái cảm giác bị hai bàn tay lạnh toát như nước đá nắm vào cổ chân mà kéo nữa. Vết tay hằn trên cổ chân và vết móng tay cào khoảng nửa tháng sau thì nhạt dần rồi mất hẳn. Cũng từ đó về sau không bao giờ em đi ngủ mà trên cổ tay thiếu vắng sợi dây chuỗi hạt thánh giá mà mẹ em đeo cho.

Bù lại 2 chap liên tiếp cho các bác sau thời gian bận rộn thiếu vắng rồi nhé.
, các bác ngủ ngon, em đi làm việc tiếp đây, khách em nó hối thiết kế quá trời rồi.

 

Bình luận