[Truyện Ma Voz] Thầy phù thủy quê tôi – Phần 21

Chuyện thứ hai mươi mốt: Đất khách

Sau khi em thoát khỏi cái đại hạn hình nhân thế mạng thì từ đó không còn gì quái lạ xảy ra mỗi khi em về quê nữa. Liên tiếp 3 năm liền về quê nghỉ hè, em đều chỉ chơi loăng quăng với hội bạn. Năm đó thì Ngọc Anh vừa thi đỗ đại học xong, thừa tới 1,5 điểm vào Sư Phạm. Mùa hè mà chỉ có loanh quanh lên núi, vào thung hoặc nhiều lắm là lên thị xã chơi cũng chán. Bất chợt thằng D nảy ra một cái ý định điên rồ : Du lịch chui sang bên Campuchia! Em nghe xong mà suýt chút nữa đã táng nguyên khay đá vào đầu nó vì cái tội phát biểu ngu . Thằng Việt thì rú ầm lên, gì chứ đi chơi xa thì ông tướng này mê nhất. Nhưng nghĩ lại thì em lại thấy nó đúng, mình gần 19 rồi chứ bé bỏng gì nữa, thôi thì đi một lần cho biết. Con bé Ngọc Anh nghe xong cũng đòi đi cùng vì ở nhà một mình thì buồn, thằng Việt suy nghĩ mãi mới quyết định cho nó đi. Sau khi bàn bạc chán chê bên két bia và đĩa mực, túm cái váy lại là 4 ngày sau sẽ đi xuống Tây Ninh rồi bắt xe ôm vòng theo đường mòn biên giới sang Cam.

Mấy hôm sau đó thì cả đám kéo bầu đoàn thê tửu lên thị xã mua đồ dùng, vật dụng cho chuyến thám hiểm của gia tộc trẩu tre máu liều. Ngày thứ 4, đến đúng giờ G, sau khi đã xin phép gia đình là vào Sài Gòn chơi một chuyến cho biết thì cả đám bắt xe khách Sài Gòn, dừng lại giữa đường bắt xe khách về Tây Ninh. Biết lần này đi xa nên chuẩn bị rất kĩ, em thì mang theo một cây côn dài 2m, tháo khúc ra bỏ gọn trong balo. Thằng Việt thì mang theo cả túi đồ nghề phù thủy, lại quấn thêm một sợi cửu tiết tiên quanh thắt lưng. Ông tướng D thì vốn có gia truyền về ám khí thì mang theo một bọc đủ các loại bi săt xe đạp, tanh xe vót nhọn, ống thổi tiêu,…. Ngọc Anh chịu trách nhiệm mang một balo toàn thuốc bắc, thuốc tây đủ loại. Lúc này nhìn cả nhóm như đội Dream Team vậy, mặt âm thì có pháp sư Thiên Đẳng Trịnh Thiết Việt, mặt dương thì có hai ông hộ pháp võ nghệ đầy mình là em và D, trị thương, ốm đau đã có ngay bác sĩ Ngọc Anh.

Đi được đến buổi chiều ngày thứ hai thì đến biên giới Việt Nam- Campuchia, nhìn xung quanh toàn rừng núi heo hút, ngút tầm mắt mới có vài nha dân mà rợn người. Lúc bon em đang đứng ở cửa khẩu bắt xe ôm thì có một đoàn toàn teen trạc tuổi mình đi xe tải qua, thấy bọn em thì cả đám ý ới gọi lên đi cùng. Em thì nghi có bắt cóc, quay sang đưa mắt nhìn thằng Việt ra hiệu,thằng Việt khẽ quét mắt qua cả đám rồi gật đầu bảo lên xe được. Xe đi ngoằn ngoèo qua bao đường đất đỏ, đến môt cái cột mộc thì thả tất cả xuống, bảo cứ men theo hướng cái tháp kia là đến, xe chỉ đưa được đến đây thôi. Nhưng đoàn kia hì muốn lên Phù Wát ăn chơi mua sắm rồi thẳng đường lên Phnôm Pênh, còn bọn em thì muốn đi vào những ngôi làng nhỏ để tìm hiểu văn hóa trước rồi mới lên Phù Wát, thế là hai đoàn tách nhau ra, hẹn gặp ở Phù Wát sau 1 tuần nữa, ai đến trước thì chờ ở casino lớn nhất. Sau khi tách đoàn, bọn em cứ mon men theo hướng cái la bàn của thằng Việt mà đi, đang đi thì gặp một đồng chí biên phòng Campuchia đang vác súng đứng canh, thấy bọn em đi qua, nó níu lại, hỏi toàn bằng tiếng Campuchia, nghe có chữ Passport, cả lũ còn đang lớ ngớ thì nó vung cái báng súng lên đinh tương vào đầu thằng Việt. Thấy có biến, em liền quét chân chó nó ngã ra , thằng D đấm bồi 2 phát nữa cho nó gục hẳn rồi cả đám chạy thẳng ra mô đất gần nhất nấp. Nhưng quả đúng là lính biên phòng có khác, ăn một quét hai thụi mà nó dậy ngay được, chửi ầm lên, bắn chỉ thiên 1 phát kêu dừng lại, cơ mà bọn em vẫn chạy tiếp thế là nó bắn liền bốn năm phát về phía bọn em, đúng lúc em vừa lăn người xuống mô đất thì 2 viên đạn bay chéo qua đầu. Em lầm bẩm rủa thầm : “Các đồng chí Campuchia hiếu khách gớm, thế này mà cứ suốt ngày hữu với cả nghị, tý nữa thì mình bị xuyên sọ rồi!” . Bỗng nhiên nó ngừng bắn, rút bộ đàm ra định gọi tiếp viện, em hoảng quả kêu thằng D: “Nó rút bộ đàm gọi người kìa mày ơi! Mày ném vài mũi ra dọa nó đi, nhưng à đừng có làm nó bị gì đấy nhớ! !”, thằng D mỉm cười, lấy trong bọc ra cái ống thổi tiêu, thổi liền ba phát, tiếng phi tiêu lao đi ” Vút! Vút ! Vút!” ý như trong phim chưởng, trong đo có hai mỗi găm xuyên luôn vào cái bộ đàm, thằng Cam kia khiếp quá vội vứt bộ đàm chạy luôn . Sau vụ này, cả đám đứa nào cũng khiếp, riêng Ngọc Anh thì sợ đến nhợt cả người. Đang định đi tiếp thì thằng Việt chạy lại chỗ cái bộ đàm, nhặt lên rút hai mũi tiêu ra rồi đập tan nát cái bộ đàm quẳng luôn sang bên biên giới Việt Nam, nó còn nhặt mũi tiêu đưa lại cho thằng D. Giờ thì em mới ngớ người ra, nếu lúc nãy mà cứ đi tiếp thì kiều gì lúc bọn kia quay lại cũng lấy cái phi tiêu xét nghiệm vân tay rồi gửi về cho chính quyền Việt Nam, lúc đó thì tương lai cả hôi chỉ có nước kết thúc sau song sắt. Quả đúng là những lúc nguy cấp thì thằng Việt vẫn là đứa bình tĩnh nhất, suy xét mọi việc chu toàn.

Sau kiếp nạn suýt chết, nhóm Dream Team lại tiếp tục hành trình, thẳng tiến đến ngôi làng phía trước. Nhưng điều không thể ngờ là cái làng nhỏ ở biên giới này nó cũng chẳng yên lành gì…

….Tobe Continued…..

[Truyện Ma Voz] Thầy phù thủy quê tôi – Phần 22

Rate this post

Related Posts

About The Author