[Truyện Ma Voz] Thầy phù thủy quê tôi – Phần 23

Chuyện thứ hai mươi ba : Bắt đầu luyện quân

Ngày thứ ba trên đất Campuchia, …
Sáng nay ba thằng dậy từ lúc 5h sáng, đánh răng rửa mặt xong qua gọi cửa Ngọc Anh thì con bé đã dậy từ bao giờ rồi, đang ngồi chơi điện thoại, đúng là con gái có khác, đi chợ dậy rõ sớm, chăm chỉ quá cũng hại thân. Ăn sáng qua loa dưới nhà khách với mấy người khách trọ khác rồi cả bốn đứa kéo nhau đi ra chợ. Mọi chuyện mua bán, mặc cả đều giao cho Ngọc Anh cả, ba thằng chỉ có nhiệm vụ đi theo bảo vệ và ngắm các chị đi chợ sớm.  Nói vậy chứ bọn em cũng có ích lắm, nhìn thấy một đứa con gái hiền hiền ăn nói nhỏ nhẹ mà đi chợ là mấy bà bán hàng chém ngay. Nhưng khi nhìn thấy đi cung là ba thằng, một thằng đột biến cao 1m87 nặng 95kg, cơ bắp cuồn cuộn, mặt nhìn chai đá, một thằng thì da trắng như người chết, lừ lừ đi theo, mắt vô hồn quét khắp lượt và một thằng nhìn hiền lành, thư sinh mà ánh mắt sắc lạnh, tay cứ chống hờ bên thắt lưng (bên trong dấu một sợi roi cửu tiết). Trông ba ông hộ pháp như thế thì có cho tiền các bà cũng chẳng dám nặng lời với con bé kia.

Lông bông khắp chợ đến tận 8h sáng, bọn em cũng mua được một con gà trống, gạo nếp đồ xôi, thịt lợn, hoa quả, bánh. Đem về mượn bếp bà chủ nhà nghỉ để làm con gà và đồ xôi thì bà còn cười vui vẻ, xắn tay vào làm giúp, có vẻ như thằng Việt đã giải thích trước với hai vợ chồng chủ nên họ mới thoải mái thế, chẳng gì thì cũng tự nhiên có người đến giải quyết mấy vụ hồn ma bóng quế, dân làng cũng yên ổn làm ăn.  Trong lúc bà chủ và Ngọc Anh làm trong bếp thì em và thằng D được ông chủ nhà giao công việc giã thịt để gói nem, ông bảo không cũng thì thôi chứ đã cúng thì phải đàng hoàng, tinh tươm mới tỏ lòng thành. Riêng thằng Việt thì là nhận vật chính nên ông bảo nó lên tầng nghỉ ngơi cho tĩnh tâm, thanh thản, vừa nghe xong thì nó chạy tót luôn lên phòng, khoái trá cười vọng lại :

– Hai vị ái khanh ở đó lo việc bếp núc đi nhé! Trẫm phải đi lo chuyện đại sự. Làm cho cẩn thận vào, tối cũng xong thì trẫm ban ân cho cùng ngồi Ngự Thiện.

Hai thằng tức cành hông mà không làm gì nó được, quay ra lấy hai cái cối đựng thịt rồi bắt đầu giã, em và ông chủ yếu người nên hai người giã một cối, thằng D thì kiêm nguyên cối kia. Nói yếu thế thôi chứ ông chủ già mà còn khỏe lắm, giã ngang sức với em mà không rỏ một giọt mồ hồi, hơi thở cứ đều đều. Hai người đang giã thì chợt ngưng lại bởi tiếng chày thình thịch dồn dập, cả hai quay sang chỗ thằng D nhìn thì cùng đứng hình, mắt chữ O mồm chữ A luôn. Bây giờ em mới thấy anh cốt đột đại triển thần uy giã nem của mình, thằng D hai tay cầm hai cái chày nặng ngót 10 cân, cứ thế giã đều đều không dứt xuống cối, cơ bắp người nổi lên cuồn cuộn, mấy chị trọ và mấy cô hàng xóm nhìn qua cứ ồ à, trầm trồ như thấy lần đầu.  Em tưởng tượng nó mà giã hai cái chày đó vào mình thì chắc đem xẻng mà dọn xác mất. Nhưng dụng tốc thì bất đạt, thằng D giã quá nhanh làm thịt không nhuyễn mà nát luôn, báo hại lúc ba người gói nem nó cứ bở bục ra, cả dãy phòng dưới theo dõi bọn em từ nãy tới giờ, thấy vậy thì cười ầm lên, anh D “sung mãn” ngượng quá chạy tót lên phòng với thằng Việt, nhưng ngay sau đó là một tràng cười xỉ nhục của thằng Việt vang lên, và tất nhiên tiếp theo là một loạt tiếng kêu cứu, gào thét từ chính nó . Gói xong nem thì em chạy lên gia nhập, vừa vào phong thì thầy thằng Việt đang nằm bẹp dưới đất, bị trùm cái chăn lên trên, thằng D thì ngồi lên trên cả cái chăn và thằng Việt cười man rợ :

– Giờ thì ai đang cười hả Bệ hạ?

Thằng Việt ở trong chăn cười sằng sặc, thò cái ổng thổi hương ra ngoài :
– Nếm thử Mê hồn hương của ta đây!

Thằng D vốn biết tiếng chế thuốc của thằng này nên nín thơ lại, chụp lấy cái ống rồi thổi ngược vào, thằng Việt ở trong chăn vừa cười vừa ho sặc sụa, hóa ra nó nhét thuốc linh tinh vào trong đó để dọa thằng D rồi thoát ra, nhưng lại không ngờ đến chuyện này. Thằng D hé chăn ra một lúc cho khói bay hết, sau nó hỏi thằng Việt thấy thoải mái dễ thở chưa, thằng Việt bảo :

– Đem tiến cống cho trẫm cái gì ăn thì trẫm ra ban thưởng cho khanh hậu hĩnh!

Vừa nghe xong thì thằng D cười lên một tràng cười đểu giả, nó hé cái chăn lên, chõ mông vào rồi …bủm một cái, xong lại trùm chăn lại, nói to:
– Đây là hương hoa Tây Vực ngàn năm mới có, kính thỉnh hoàng thượng ngự lãm!

Em kinh hoàng khi thấy trò độc ác của nó, vội lao vào cứu thằng Việt, nó liền lao ra ghì em xuống, nhân lúc đo thằng Việt vùng dậy trùm cái chăn trên giường úp lên thằng D, cả hai thằng lao vào đấm túi bụi, thằng D trơ trơ ra, cười bảo :

Đa tạ đã cho ta tấm lá chắn mới! Hai thằng ở ngoài cứ từ từ thưởng thức nhé!

Nghe nó nói xong thì em và thằng Việt chột dạ , hít hít xung quanh, một thứ mùi kinh tởm đang dần lan tỏa khắp phòng, em và nó lao luôn ra hành lang,lấy chai X-men của em đem vào xịt lấy xịt để. Nhưng cái mùi nó vẫn ám vào áo quần, ba thằng lại giành nhau cái nhà tắm .

Đến tối thì mọi thứ đã chuẩn bị xong ở vườn sau, ông bà chủ nhà cũng ra cùng. Đúng 9h, bày biện xong tất cả thì thằng Việt mặc áo cánh hạc bước vào. Nó tay trái cầm cái trống bỏi lắc liên hồi, tay phải cầm kiếm chỉ đông chỉ tây rồi cắm xuống bát hương. Bất ngờ, gió mạnh lại nổi lên, bốn phía vang lên những tiếng ầm ầm, tiếng rào rào như mưa to. Cả mâm cỗ còn đang nghi ngút khói bỗng dưng nguội hết cả, duy hoa quả thì không thấy có động gì.  Thằng Việt đọc to một bài toàn tiếng lạ, sau là bằng một bài dài dằng dặc như thế nhưng lại bằng tiếng Việt, kết thúc bằng câu : ” Ăn của ta thì phải nghe ta! Quân kỉ nghiêm minh, tình bất vị nể! Tất cả theo lệnh ! “. Sau đó nó rút một cây cờ đen, phảy lên phảy xuống, chỉ trái chỉ phải, cứ kết thúc một hồi chỉ là lại có tiếng ào ào vang vọng. Hai thằng bọn em sợ run cầm cập, vậy mà nhìn sang vợ chồng chủ nhà vẫn thấy họ điềm nhiên như không. Sau rồi thằng Việt ra hỏi hai ông bà chủ nhà có việc gì nặng nhọc cần làm không, hai ông bà bảo là có ý định đào một cái ao con con ở đây để khách đến có chỗ chơi, nhà ngay bên cạnh suối mà không làm được vì hai ông bà yếu quá, thuê mướn thì chẳng có ai làm. Thằng Việt gật đầu rồi nó bảo ông chủ nhà dẫn nó đi lấy cái gầu tát nước, một cái xô vôi, một cái chổi quét. Một lúc sau hai người về, thằng Việt đốt một lá bùa rồi hòa vào vôi, đem ra quét một vòng tròn rộng đúng cỡ cái ao ông bà muốn, rồi nó cầm cờ phất một cái, nói một câu lệnh tiếng Cam, một câu tiếng Việt :

– Đêm nay đào cái ao rộng chừng này, sâu 2m, đào xong thì tát nước từ suối vào cho đầy, hẹn xong trước lúc gà gáy, làm xong đêm mai ta khao bánh oản với xôi thịt một mâm.

Xong xuôi tất cả, no và ông chủ nhà đi dặn hết khách trọ và hàng xóm xung quanh đêm nay không được bén mảng ra vườn sau. Thu dọn bàn cũng rồi đem vào nhà, nó cầm ba nén hương đốt lên rồi vung một vòng quanh mâm cỗ, bảo thế là ăn được rồi đấy. Em với thằng D không tin nên véo thử một nhúm xôi ăn, không hiểu sao giờ nó vẫn cứ ấm nóng thơm ngon như thường, chưa có vẻ gì là nguội cả, cũng chỉ hơi mất nhiệt ý như đồ thường để qua thời gian như vậy. Bọn em đem vào cho ông bà chủ thì ông bà chủ bảo mấy thằng đem lên phòng mà ăn, đêm nay mệt nhọc nhiều rồi. Thế là bọn em đem lên tầng, chia cho cả mấy phòng xung quanh, họ thấy có cỗ thì cũng chẳng hỏi nhiều, cảm ơn rối rít rồi đem vào. Đêm đó , bốn đứa ngồi ăn no căng bụng rồi mới đi ngủ.

Sáng ngày hôm sau, em với thằng D. 8h mới dậy, chạy thằng luôn xuống vườn sau. Đập vào mắt bọn em là một cái ao đã đào từ lúc nào, đầy ăm ắp nước, mấy nhà hàng xóm và khách trọ đang đứng đầy xung quanh bàn tán xì xào . Sau đó thì là ăn sáng và lại đi chợ mua đồ ăn thức uống, đồ cúng các thứ. Nhưng lúc bọn em đem về thì ông bà chủ lại kéo lại đưa cho 1tr Riel, bảo đây là tiền của mấy nhà xung quanh đem góp hết vào để cảm ơn nhóm bọn em giúp làng giải yêu giải ma. Còn đang dùng dằng không chịu thì thằng Việt bước ra cảm ơn và nhận tiền, bảo bọn em :

– Họ cho bao nhiêu mình cứ nhận tất để còn dùng cho lân sau, miễn mình không dùng tất cho bản thân là không vi phạm thệ, thế là được!

Bọn em nghe xong thì cũng không bảo sao nữa, nhưng nghe thằng Việt nói “lần sau” mà em thấy rờn rợn, chẳng lẽ cái đất Campuchia này lắm chuyện đến thế sao mà còn phải giải quyết nữa.

…..Tobe Continued…..

[Truyện Ma Voz] Thầy phù thủy quê tôi – Phần 24

Rate this post

Related Posts

About The Author