[Truyện Người Lớn] Những Mối Tình Trong Trại Cai Nghiện – Chap 11

Loading...

[Truyện Người Lớn] Những Mối Tình Trong Trại Cai Nghiện – Chap 11

– Đi nhà hàng ăn mừng nha mấy đứa!Giọng ông Bảo phấn khởi như thể ổng vừa đoạt Oscar hay Grammy gì đó. Bà Mỹ cũng hùa theo:- Đúng rồi đó, đưa tụi nhỏ ra nhà hàng, hôm nay tôi đãi hết!Thiệt tình, tôi không hiểu ông bả vui cái gì. Vui vì nở mày nở mặt trước
đám trại khác hay vì lão béo ị đầu hói tới tận nơi bắt tay thăm hỏi.
Nhưng dù là lí do gì đi nữa, thì cái hành động biểu lộ sợ cảm kích của
ông bả là không thể chấp nhận được. Tôi bình thường khoái đi ăn nhà hàng
dữ lắm, nhưng sao lần này nghe lão kêu đi lại thấy ghét thậm tệ. Đang
tính từ chối nhưng không biết làm sao thì con nhỏ nhõng nhẽo:- Con ăn nhà hàng nhiều rồi nhưng chưa có được ăn cơm thầy làm khi nào hết. Hồi nãy thầy nói làm cơm đãi tụi con mà!Ông giáo vụ khôn một cây, hiểu ý nhà thơ liền. Nghe ổng “À” một tiếng rồi cười khì:- Ờ, nãy có lỡ hứa trổ tài nấu nướng đãi tụi nhỏ mà vui quá nên quên mất. Vậy tôi và chị Mỹ bữa nay vất vả rồi nha!Bà giáo vụ cũng xăng xái:- Cũng được, ăn ở nhà cho thân mật. Ý Long thế nào?Ông giáo vụ khỏi đợi tôi trả lời, tặc lưỡi:- Con nhỏ quyết rồi thì thằng này sức mấy dám cự lại, phải không Long?Thầy chỉ được cái hiểu em là không ai bằng! Tôi nở một nụ cười tươi như
hoa. Ngó sang bên nhỏ thấy con nhỏ mặt tỉnh bơ, coi bộ như thiệt tình
muốn ăn cơm ông thầy nấu vậy. Cái con nhỏ này, chỉ được cái tài lanh là
không ai bằng hết!Xe vừa dừng, con nhỏ đã lon ton chạy xuống. Nó có vẻ thích không khí
ngoại ô thiệt, cứ lon ton như con chim sẻ bên ngoài cổng. Cái nhà xây
rất khéo và xinh, phía ngoài ốp gạch thẻ nhìn dịu mắt, bên trong có cả
một cái giếng nhỏ, một giàn cây che phía trên, giống như mấy tấm nhà tôi
thấy ngoài Bắc. Ông thầy ngó thấy biểu hiện thích thú của 2 đứa tôi,
cái mặt ra chiều mãn nguyện. Căn nhà của ổng xây y chang theo lối căn
nhà cũ ngoài Bắc nơi ổng ở lúc nhỏ, bởi vậy đối với 2 đứa nhỏ lớn lên
trong Nam, nó vừa lạ lẫm vừa đẹp mắt. Ổng dắt mọi người vô nhà, xăng xái
chỉ trỏ giới thiệu một hồi y chang như hướng dẫn viên du lịch. Mà nhà
của ổng cũng độc thiệt. Nho nhỏ xinh xinh nhưng bài trí rất có gu, ngăn
nắp đâu ra đấy. Một bộ ghế gỗ lên nước bóng loáng để chính giữa nhà, kế
bên là một tấm phản lớn đen thui, bày một bộ đồ hút thuốc lào của ngoài
Bắc (điếu bát). Phía trên tường treo mấy bộ tranh sơn mài cũng ngả nước
thời gian. Thiệt tình, bước vô trỏng giống như lạc vào một thế giới khác
lạ lẫm hoàn toàn.- Thằng Long, thấy nhà thầy sao mày?Ổng thân ai mới xưng tao – mày, giống kiểu lão Ngọc vậy. Tôi gật gù:- Nhà thầy bài trí rất có gu, chắc thầy thuê thợ làm phải không?Ổng trợn mắt, làm bộ cáu:- Thuê cái đầu mày, tao tự làm hết đó!Tôi cười nhe, ngồi xuống cái phản gỗ bóng loáng. Miết tay vô thấy mát
lạnh, trơn nhẵn. Thứ gỗ cứng như đá, lên nước bóng loáng này bét ra tuổi
đời cũng cỡ vài chục năm. Tôi làm bộ trầm trồ:- Cái này chắc là đồ lâu năm ha thầy?Ổng được gãi đúng chỗ ngứa, lim dim mắt:- Cỡ bằng 3 lần tuổi mày đó Long. Ngồi cẩn thận coi chừng xước à nha!Thiệt tình, lão nghĩ mông tôi là dùi thép hay sao trời. Xoa xoa mặt phản
thêm một cái, nghĩ bụng: Ngồi thì bảo đảm không có xước, nhưng nằm thì
không chắc đâu nha. Nhất là khi nằm lại có thêm chút vận động mạnh nữa,
có hư thầy cũng ráng mà chịu đó! Tự dưng lòng lại nổi ý nghĩ xấu xa: lát
lôi con nhỏ lên tấm phản đồ cổ của lão, không biết cảm giác nó ra sao?2 thầy trò còn đang tán nhảm, bà giáo vụ già với con nhỏ đã lăng xăng vô
bếp nhặt rau, nấu nướng. Lão Bảo chạy ra ngoài mua một ít đồ tươi rồi
bắt tay vô làm. Lão hồi trẻ không rõ có đi học nấu bếp không mà nhìn cái
tay coi bộ nghề dữ. Băm băm chặt chặt xào nấu một hồi, đã nghe mùi thơm
điếc mũi. Tôi ngồi khểnh, mở tivi ra coi, mặc cho 3 người hì hục trong
góc bếp. Đang khoan khoái châm điếu thuốc làm mấy hơi, nghe trong bếp có
tiếng con nhỏ la thất thanh, kế sau đó là một chuỗi tiếng loảng xoảng
của chén đĩa rơi. Tôi chạy vô, thấy con nhỏ đang đứng sượng trân bên
đống miểng vỡ, cái mặt méo xẹo như sắp khóc nhè:- Sao nó trơn quá vậy cô ơi!Bà giáo vụ khóc không thành tiếng, không dè con nhỏ nhìn xinh xắn dễ
thương vậy mà hậu đậu thấy ghê. Không những vậy lại còn có cái tính đổ
thừa, tự mình làm rơi kêu chén đĩa trơn, thiệt tình khó tả. Bà xoay qua
con nhỏ, an ủi:- Tại con mới rửa tay chưa có khô mà. Thôi để đó cô dọn cho, Long đưa Mỹ Anh lên nhà đi con!Con nhỏ mặt mũi đỏ bừng bừng rón rén bước lên nhà. Tôi cũng ráng lắm mới
làm được cái mặt nghiêm trang cho nhỏ đỡ quê, nói lái qua chuyện khác:- Nhà của thầy đẹp ghê, em ha!Nhỏ ngó nghiêng một hồi, gật gật đầu. Tôi lại tiếp:- Hơn phòng kỷ luật là cái chắc, đúng không?Con nhỏ “A” lên một tiếng, cái tay lại tìm tới ngay chóc đùi tôi. Thiệt
tình nhỏ cũng lanh ghê, mới hỏi có vậy nó đã hiểu hết trơn. Tôi không
thèm né, nắm luôn lấy tay nhỏ, hạ giọng:- Lát mình làm trên cái phản kia nha!Mặt nhỏ đỏ tưng bừng, nhưng cái giọng cũng hạ xuống thấp xịt:- Liệu có được không anh?Tôi cũng thì thào:- Bữa nay mà không được, anh đưa em trốn trại luôn đó!
Cơm ông thầy làm ngon thiệt là ngon, mà sao tôi với con nhỏ Mỹ Anh ăn
không có vô. Tôi gắp một miếng đưa lên miệng, lại ngó ổng một cái, ánh
mắt trông chờ và chân thành tới tột đỉnh. Ổng làm mặt tỉnh thấy ghét,
điềm nhiên ngồi ăn, lại còn khề khà rót rượu. Con nhỏ Mỹ Anh cũng ngậm
đồ ăn trong miệng, ánh mắt xa xăm, báo hại bà giáo vụ già cuống cuồng
tưởng nó ăn không hợp, còn tính ra ngoài mua thêm mấy thứ. Tôi trợn
ngược cả mắt. Bả mua thêm bả ráng ăn cho hết nha.Ông giáo vụ già cũng ác thiệt ác. Ổng để 2 đứa mặt mũi méo xẹo ngồi ăn
cơm tới nửa buổi, lo muốn khóc tại bàn luôn mới làm cái bộ dạng tỉnh bơ,
quay qua kêu bà Mỹ:- Chị Mỹ lát có thích đi coi mấy thứ cây cảnh không? Tôi biết cái chỗ
ngay cạnh đây là vựa cây cảnh lớn luôn, sẵn xe tôi chở luôn về cho chị.Bà giáo vụ không rõ có thích thú với mấy thứ cây cối bé xíu gì đó không,
nhưng chỉ thấy bả quay qua nhìn 2 đứa tụi tôi đầy ẩn ý rồi kêu:- Vậy tốt quá, có thầy Bảo đi cùng thì khỏi lo mua hố rồi! Lát cơm xong mình đi luôn nha thầy.Thiệt tình tôi muốn nhào vô ôm hai ông bả quá đi. Có điều, ông già lại đá nhãn về phía tôi, ánh mắt nham hiểm:- Lát Long đi luôn nha con!Nghẹn à nha. Đang nuốt dở miếng đồ ăn, ổng tính làm tôi chết mới chịu hay sao nè trời. Tôi gãi đầu gãi tai, làm mặt khổ:- Chắc … con ở nhà thôi. Con nhìn mấy cái thứ đó với củi khô đâu thấy khác gì nhau đâu!Ông này cho ở cùng với lão Ngọc chắc hợp nhau dữ lắm. Nghe tôi trả lời vậy, ổng làm bộ thở dài một cái, xoay qua con nhỏ Mỹ Anh:- Vậy để thằng Long ở nhà, Mỹ Anh đi với tụi thầy nha. Con nói con khoái mấy thứ cây cối lắm mà, phải không?Tới lượt con nhỏ mắc nghẹn nữa. Ông thầy ác quá trời ác, ác hơn cả con
tê giác luôn. Con nhỏ mồm miệng không trơn như tôi, cái mặt đỏ bừng
bừng, ra cái điều muốn từ chối mà không biết nói sao. Tôi nhìn con nhỏ
thấy thương quá đỗi, tính đập luôn chén cơm xuống quát: “Thầy ác vừa
thôi nha, coi chừng tôi trốn trại luôn đó” nhưng chưa kịp làm, con nhỏ
đã lí nhí:- Để con ở nhà với ảnh được không thầy!Tội nghiệp con nhỏ hết sức. Hết lý do từ chối, cuối cùng cũng phải thu
hết can đảm mà nói ra một câu khó nói như vậy. Lão Bảo cười ha hả, làm
cái bộ đắc ý lắm, còn bà Mỹ thì quay ra nguýt lão rát rạt. Chọc con nhỏ
cưng của bà tới nỗi nó mắc cỡ không biết giấu mặt vô đâu, người đâu mà
ác quá trời quá đất. Thấy lão tỉnh như không, gắp lia lịa vô bát tôi và
con nhỏ, la:- Vậy ráng mà ăn hết đi. Tánh tao ăn uống không có quen bỏ thừa đâu nha!Xém chút nữa tôi quơ hết nguyên đám đồ ăn bỏ vô bát lùa cho lẹ. Bên cạnh, giọng bà giáo vụ già lo lắng vang lên:- Mỹ Anh cẩn thận, coi chừng nghẹn đó con!
Ông Bảo nổ máy xe, trái tim tôi cũng đập rầm rầm như động cơ xe hơi vậy. Thò cái cổ ra ngoài cửa kính, ổng la:- Đóng cửa vào coi chừng trộm nha mày. Về tao bấm chuông!Thiệt tình càng lúc càng thấy lão giống y chang lão Ngọc, từ cái tính
hay chọc quê người cho tới cái tật chu đáo thấy thương luôn, nếu có khác
chẳng qua chỉ là lão không có con đại ở ngực và dòng chữ vô địch khám
lớn sau lưng. Tôi dạ ran một hồi, hận mình không có sức mà đem lão cùng
cái xe hơi ném thằng ra ngoài cửa cho thiệt lẹ. Làm gì mà nổ máy xe rồi
đứng càm ràm hoài vậy trời!Cái cửa bằng sắt kêu kèn kẹt rồi khép lại. Tôi chốt cái cửa nghe “cạch”
một tiếng, nghe trong lòng mình trái tim cũng muốn nảy theo. Cái khung
cảnh giữa đồng quê đẹp thiệt đẹp, một ngôi nhà kiến trúc độc đáo và một
con ghệ xinh quá trời xinh nhưng chỉ được đụng vô duy nhất 1 lần …
cách đây cỡ chừng cả tháng. Ai có gạ đổi gì tôi cũng nhất quyết không
chịu à nha!Tôi bước nhè nhẹ vô trong nhà. Con nhỏ đang ngồi trên ghế, cái mặt coi
bộ cũng nôn nóng dữ, lấm tấm chút mồ hôi. Thiệt tình, cuộc đời tôi chưa
khi nào thấy ai có gương mặt mắc cỡ mà dễ thương như nhỏ hết. Tôi vòng
tới sau lưng nhỏ, bịt tay vô con mắt, kêu:- Đến rồi nè!Nhỏ cười re. Cái tay gỡ nhẹ bàn tay tôi ra khỏi mắt, đưa lên môi hôn thật dịu dàng. Giọng nhỏ nũng nịu:- Có sợ thầy cô cười mình không anh?Câu này khó à nha. Hỏi họ có thèm được như mình không thì còn dễ, hỏi câu này tôi cũng muốn chào thua luôn. Đành chơi kiểu cùn:- Kệ họ đi, anh đâu có quan tâm gì tới họ đâu!Con nhỏ lại chẩu môi:- Vậy chớ anh quan tâm tới cái gì?Tôi liếm môi, mắt liếc vô ngực nhỏ, trả lời:- Anh… chỉ có quan tâm tới em thôi!Nhỏ ngó thấy ánh mắt của tôi, nguýt dài:- Anh chỉ có quan tâm tới cái chuyện đó thì có!Tôi cho tay vào sườn nhỏ, la:- Chuyện đó là chuyện gì, em nói anh nghe coi.Nhỏ bị nhột, cười như nắc nẻ. Tôi vẫn khoái cái điệu cười chun mũi của
nhỏ, nhưng lúc này tôi thấy bản thân mình khoái cái khác hơn. Tôi ngồi
xuống, ôm nhỏ vào lòng, nghe người nhỏ nóng rực. Nhỏ cũng dang tay ôm
lại tôi, thì thầm:- Em nóng quá trời nóng luôn nè!Nóng thì đi tắm, chuyện đơn giản như đang giỡn vậy! Tôi hào hứng kêu nhỏ:- Anh cũng nóng quá nè, mình đi tắm nha!Mặt nhỏ đỏ ửng, làm bộ suy nghĩ chút rồi “Dạ” một tiếng nhỏ xíu. Tôi
nghe trong lòng lửa cháy quá xá, bồng nhỏ đi chầm chậm vô nhà tắm. Nhỏ
rúc đầu vô ngực tôi, trả giá:- Nhưng mà anh phải tắt đèn đi đó!Vô gần tới phòng tắm, tôi nghe cả tim tôi và tim con nhỏ đập quá trời.
Thiệt tình, cái lần đầu của tôi và con nhỏ đẹp và lãng mạn tới ngất
ngây, có điều … tôi không được nhìn con nhỏ trọn vẹn. Cái phòng kỷ
luật tối hù, tôi có căng mắt cũng chỉ nhận ra vài điểm tối màu trên
người nhỏ, ngoài ra chẳng có gì hết trơn hết trọi. Con nhỏ không biết có
nghĩ như tôi không mà nhìn cái mặt nó có vẻ kích động dữ, cánh tay bám
lấy cổ tôi run lên nhè nhẹ.Phòng tắm nhà ổng cũng khá rộng, có cả một chiếc bồn tắm tròn tròn. Tôi
ngó thấy mà trong lòng nở hoa quá xá. Nhỏ đặt chân xuống đất, cái mắt
nhìn tôi ướt rượt. Môi nhỏ ghé sát vô tai tôi, thì thầm:- Anh là người đầu tiên trong đời em tắm chung đó Long!Lại còn cả vụ đó nữa hả? Tôi tiêm thuốc đã đủ liều, mà nghe cái vụ này
coi bộ hơi bị shock thuốc à nha. Tôi ôm lấy nhỏ chặt hơn, khe khẽ nói:- Anh mong anh sẽ là người cuối cùng luôn, Mỹ Anh à!Cái câu cải lương cũ rích nhưng nếu đặt trong khung cảnh thích hợp, nó
cũng có tác dụng lớn lao chứ bộ. Thấy mắt nhỏ long lanh hơn, cái tay vít
cổ tôi xuống, hôn thật dịu dàng. Giọng nhỏ lại rủ rỉ bên tai:- Bữa nay em tắm cho chồng nha!Lại lên chức nữa. Thiệt tình muốn quỳ xuống xin con nhỏ đừng làm tôi
sướng quá trời sướng vậy chớ, nhưng tôi nói ra không có nổi. Con nhỏ đã
quỳ xuống, tháo dùm tôi cái dây lưng. Tôi tựa người vô tường, người đờ
đẫn như nghiện mới chích xong thuốc. Chỉ thấy dưới chân mát rượi, cái
quần jean đã kéo xuống tới tận gót chân. Con nhỏ ngẩng lên, hôn nhè nhẹ
lên cái quần lót đang căng phồng của tôi, nhỏ giọng:- Sao lúc nào anh cũng hư quá vậy nè Long?Vầy mà là hư thì tụi cháu ngoan bác Hồ là đám thiểu năng và bất lực hết
trơn! Tôi tính nói vậy, nhưng con nhỏ lại khiến tôi nói không có nổi.
Cái tay nhỏ thò vô trong quần lót của tôi, móc con cu ra, mân mê nhè
nhẹ. Cái tay kia của nhỏ lột nốt quần lót của tôi, cái mắt ngước lên tôi
chằm chặp. Thấy tôi ngó lại, nhỏ lè lưỡi làm bộ, chun chun cái mũi,
kêu:- Anh mặc áo rồi ở truồng, giống con nít ghê!Ở đâu ra vụ cởi truồng người ta ra rồi chọc quê hả trời? Có điều, tôi
chẳng thấy quê gì hết trơn hết trọi. Tôi làm bộ la lên một tiếng, xông
vô con nhỏ:- Vậy anh cũng cho em ở truồng luôn!Mặt nhỏ đỏ bừng, tính kiếm đường chạy nhưng không có kịp. Tôi kéo nhỏ
lại, đẩy nhỏ úp mặt vô tường, tay mân mê cặp mông, kêu nhỏ:- Em mới là hư đó, giờ anh đét đít em ráng chịu nha!Nhỏ ư lên một tiếng, mắc cỡ giấu cái mặt vô tường. Tôi nghe trong lòng
nực quá xá, cúi xuống khẽ vén váy nhỏ lên. Chỉ thấy dưới ánh sáng của
ngọn đèn điện, bờ mông nhỏ hiện ra trắng bóc, cái quần lót trắng mỏng
tang hiện lên một rãnh sâu ngay chính giữa. Tôi nghe họng khô khốc, nước
miếng đi đâu hết trơn hết trọi. Cái tay tính giơ lên đét mông nhỏ, ai
dè giờ xụi lơ. Tôi run run kéo cái quần lót của nhỏ xuống thật chậm. Chỉ
thấy người nhỏ cũng run lên theo từng cái chạm nhẹ của tôi. Cái quần
lót tụt xuống tới chân, nguyên bộ mông của nhỏ trắng phau, đầy đặn hiện
ra trước mắt tôi. Thằng nhỏ bị cảnh tượng mê hoặc làm căng thẳng tới té
xỉu luôn, nằm im một cục.Tôi cúi xuống, hôn chậm chạp lên bờ mông con nhỏ. Cái lưỡi rà rà chút
một lên từng đám da láng mịn, mỡ màng. Nhỏ khẽ oằn người, cái mông rung
nhè nhẹ, la lên nho nhỏ:- Em chưa có tắm mà!Tôi kệ nhỏ có tắm hay là chưa, tay vẫn vuốt ve dọc theo đùi nhỏ, cái
lưỡi chà dần vô hướng cái rãnh sâu. Nhỏ hơi luống cuống, cái tay tính
che lại nhưng tôi không chịu. Giọng nhỏ nhão nhoẹt lí nhí kêu:- Đừng liếm lên chỗ đó nha anh. Lát nữa đi!Tôi nghe cái giọng van vỉ của nhỏ, lại càng thấy hào hứng kì lạ. Tôi
chầm chậm đứng dậy, ôm nhỏ từ đằng sau, ghé vô tai thì thầm:- Chỗ đó là chỗ nào? Em nói ra anh mới biết chớ!Nhỏ sượng trân, cái chân dậm dậm nhè nhẹ, gắt:- Em không có nói được đâu!Tôi làm mặt lạnh, kêu:- Vậy anh làm tiếp!Rồi cúi xuống làm bộ như chuẩn bị xử tới nơi. Nhỏ quýnh quáng la:- Đừng mà, em nói, em nói!Tôi nở một nụ cười nham hiểm, đứng lên, ghé tai vô miệng nhỏ. Chỉ nghe thấy lí nhí như muỗi kêu bên tai:- Không liếm vô lỗ đít em!Nghe chính miệng con nhỏ nói ra cái điều đó, tôi nghe trong lòng như có
điện mới chạy qua. Thiệt tình, cái thứ cưỡng bức dạng nhẹ này làm người
ta khoan khoái hết chỗ nói. Con nhỏ mắc cỡ muốn khóc, hậm hực kêu:- Anh ăn hiếp em!Tôi nghe cái giọng bực bội dễ thương của nhỏ lại càng muốn chọc nhỏ tới
bến luôn. Tôi ôm lấy eo con nhỏ, cu áp sát vô bờ mông cong veo, thì
thào:- Hay anh hiếp em thật nha Mỹ Anh?Con cu tôi cà cà vô bờ mông con nhỏ như tăng thêm sức uy hiếp cho cậu
chủ. Nhỏ có vẻ sợ hãi thật à nha, cái thân hình cựa quậy mạnh hơn như
muốn đẩy tôi ra, giọng chuyển qua năn nỉ:- Em không thích vậy đâu mà. Anh đừng làm nha Long!Tôi không biết nhỏ có giả bộ vậy cho tôi vui không, nhưng thiệt tình
trong lòng tôi hoa nở nguyên rừng. Tôi cắn nhẹ lấy tai nhỏ, dọa dẫm:- Vậy phải nghe lời anh, chịu không?

Rate this post

Related Posts

About The Author