Truyện tán gái cùng cơ quan – Chap 8

Loading...

Truyện tán gái cùng cơ quan – Chap 8

Sáng nay công việc cũng đã tạm ổn, tranh thủ review cho các thím 1 chút về khoảng thời gian gần 1 năm qua của mình. Cũng là ôn lại quá khứ, hướng về tương lai, và chuẩn bị chia tay 1 đời trai lai láng 

Cũng như bao người, tình yêu của mình cũng có thăng có trầm, giận hờn vu vơ, nhưng thật ra, giận hờn chỉ ở người con gái, chứ tính mình chuyện gì rõ ràng chuyện ấy, nói không nghe là mình mặc kệ ngay, còn bướng nữa thì 1 đi không trở lại luôn. Mình cần chứ không bao giờ có lụy, chăm sóc, yêu thương, thì cũng phải biết trân trọng điều ấy, sống phải biết điều thì mới có cái mà hưởng. Ở đời này, khôn cũng chết, dại cũng chết, biết thì sống.Khoảng giữa năm, mình và em Y chia tay, 1 phần cũng do công việc của mình, đi lại suốt ngày,về nhà mệt phờ râu, chỉ muốn lăn ra ngủ không có thời gian quan tâm chăm sóc đến em nhiều, em thi giận hờn, em vẫn còn trẻ, chưa thể hiểu và cảm thông được nhiều cho mình, ích kỉ vẫn là bản tính cố hữu của mọi cô gái 

1 hôm, mình nhớ hôm ấy trời mưa gió, em alo cho mình :
– Anh ra quán XXX đi, em đang ở đây.
– Mưa gió vậy ra quán làm gì hả em ?
– Anh cứ ra đi, em đợi. Nói chưa hết câu đã cúp máy, thôi thì đành lết xác ra với em vậy.
10 phút sau, đã ở quán, thấy khuôn mặt, ánh mắt buồn buồn của em, mình cũng thấy chạnh lòng, thôi thì cố gắng qua thời gian này sẽ chăm sóc, quan tâm đến em nhiều hơn vậy.
– Hôm nay đúng trời mưa to thật, công chúa có việc gì mà tìm tarzan vậy ?
– Chẳng có việc gì, em gọi anh ra không được sao ?
– Được, tại ông trời vô duyên thôi.
Khuấy đều ly cafe, em nhìn thẳng vào mắt mình
– Anh có người khác à ?
Câu hỏi này, em đã hỏi rất nhiều lần, mình thật sự mệt mỏi vì đã giải thích cho e không chỉ 1 mà là vài lần rồi. Thở dài, rít 1 hơi thuốc.
– Em còn câu hỏi nào khác không ?
– Anh trả lời em đi đã.
– Anh nói rồi, anh không có ai cả. Tại sao em luôn nghi ngờ anh như vậy ?
– Vậy tại sao thời gian này, em cảm thấy a không còn quan tâm đến em nữa. Em có gọi điện hay nhắn tin thì a toàn ậm ừ, lúc kêu bận, lúc kêu mệt, không phải là a đang muốn tránh em đấy chứ ? Em nói mà khuôn mặt ửng hồng lên vì những cảm xúc kìm nén trong thời gian quá, thương em nhưng cứ chiều em thế này thì hỏng mất
– Nếu như vậy, anh đã không đến đây gặp em.
– Chỉ vì trách nhiệm thôi.
– Trách nhiệm là 1 phần trong tình yêu, có những thứ ràng buộc anh, như công việc, gia đình, bạn bè. Anh cũng là 1 phần trong những thứ đó, anh không thể bên nặng bên nhẹ, em hiểu điều anh muốn nói chứ ?
– Ý anh là gì ? nói rõ đi.
– Em cũng chỉ là 1 phần trong những số đó. Anh yêu em, và luôn muốn quan tâm đến em, nhưng ngoài em ra, a còn cuộc sống, em có nghĩ rằng vứt hết sang 1 bên chỉ để đi chơi và quan tâm đến em, anh có còn là 1 thằng đàn ông hay chỉ là 1 thằng vứt đi. Em có thích yêu 1 người con trai quị lụy bạn gái, hàng ngày chỉ có việc đi cùng chăm chăm xem bạn gái thích gì, muốn gì không ? Mình nói hơi nặng, nhưng việc này theo mình nghĩ phải chấm dứt, mệt mỏi vì nó quá rồi 
– A đã làm được như vậy chưa ? hay lúc nào cũng chăm chăm công việc, anh có xem em là cái gì đâu. Nhắn tin không trả lời, gọi điện ậm ờ, anh xem em là con ngốc à ?
– A xem em là người yêu anh, và a cũng nói những lúc anh bận a không rep sms em được, anh sẽ trả lời sau. anh không đòi hỏi em nhiều, chỉ là 1 chút chia sẻ và cảm thông. em cũng đi làm rồi, lẽ ra những điều này em phải hiểu hơn ai hết chứ. Nói dài nói dai, mình cũng hơi cáu rồi, chưa to tiếng là may 
– A lúc nào chẳng công công việc việc, em cũng đi làm, em vẫn có thời gian, toàn lý sự, bao biện thôi. Khuôn mặt em lạnh tanh.
Ông là ông cáu thật rồi đấy, cái gì cũng vừa vừa thôi, thuận không thích, thích nghịch à. 
– Anh đã nói hết những điều cần nói, tin hay không do em. Và anh chẳng làm gì sai, có sai thì cũng chỉ là do công việc anh không quan tâm được em nhiều.
– Giữa công việc và em, anh chọn ai ? anh nói xem.
– Anh chẳng chọn ai cả, em nên suy nghĩ trước khi hỏi câu ấy.
– Em biết anh mà, em có là gì so với bạn bè, công việc của a đâu. Có khi thời gian rảnh a lại đi với con nào ấy chứ, em thấy mình đúng là con khờ khi yêu anh.

Haizzz, mình rất thông cảm cho em, nhưng đến nước này rồi thì cho ngô ra khoai luôn, quãng thời gian này, mình rất mệt mỏi, công việc thì ngập đầu, gia đình có nhiều cái không suôn sẻ, cảm tưởng như mình già đi 10 tuổi vì suy nghĩ nhiều, lại thêm áp lực từ em, khiến mình như phát điên.

– Em thấy thiệt thòi khi yêu anh đúng không ? đúng, như em nói, a lúc nào cũng công việc, bạn bè. Anh ích kỉ, a nhận, nhưng a là 1 thằng đàn ông. A cần sự nghiệp, và anh không thể làm 1 bà nội trợ, 1 hoàng tử trong mơ của em đâu. A yêu em, luôn muốn quan tâm đến e nhiều, nhưng cuộc sống lại 1 lẽ khác, cơm áo gạo tiền là gì ? anh thấy e sống giống như trong tranh vẽ, em bất mãn vì những gì a không dành được cho em. Cái mà anh đang cố gắng, cũng là mục đích sống của anh. Em yêu anh, thì đừng cố gắng thay đổi điều đó, không ích gì đâu, sao e không thử chia sẻ, sống chung với nó đi ? Trách móc hàng ngày, có làm e vui hơn không. Và nó cũng làm cho mối quan hệ này nặng nề hơn, đời không hồng như em nghĩ đâu 

– Em không cần biết. Em gắt lên 
– Em cần phải biết, cần phải hiểu. Anh nói điều này với em hàng trăm lần rồi, đừng thử thách kiên nhẫn của anh.
– Nếu anh không làm được như em nói, thì mình chia tay đi.
Đụng chạm rồi, gì thì gì, mình dị ứng với 2 từ chia tay lắm, ai đã nói ra, xem như người ta không tôn trọng tình cảm 2 đứa, hoặc có chăng là muốn quẳng nó đi. 
– Kiếm thằng nào tốt hơn anh đi, anh không thành búp bê cho em được đâu.Mình cười khẩy, đứng dậy.
– Cảm ơn em vì ly cafe  Sống tốt nhé.
Em ở phía sau, khuôn mặt ngơ ngác không thành lời…..

Còn nữa…..

Thím nào bảo mình không đưa e về thì mình gạch nhé  em tự đến được thì tự về được.

Hello các thím, tuần vừa rồi các thím thế nào ? sắp tết rồi đó, các FA mau chóng đi kiếm gấu đi nhé.
Miền Bắc trở trời, hôm nay gió mùa tăng cường, se se lạnh, giờ mà ôm gấu ngủ thì ấm lắm  Mình vừa có 1 tuần hoành tráng với bia rượu, người bây giờ như đang trên mây  ước mơ giảm tải bia rượu có lẽ mãi chỉ là giấc mơ  Bụng mấy hôm lại sôi sùng sục, thôi 40 tuổi mình hứa sẽ làm thượng thọ. Lan man nhiều quá, xin tiếp tục câu chuyện mà mình đang dang dở nhé.

Khuôn mặt ngơ ngác, không nói thành lời. Em bỗng thoảng thốt nói, chính xác là hét, cả quán nó nhìn, mình mặt dày vậy mà cũng thấy ngại hộ em.
– Anh đứng lại..
– Anh nghĩ là mình không còn gì để nói.

Bước thẳng đi, em vẫn ở phía sau, dường như nước mắt đã rơi, nhưng mình không thể mềm lòng, thà như vậy có lẽ là tốt hơn cho cả em và mình. Trên đường về, cũng cảm thấy hụt hẫng, nếu nói không buồn có lẽ là đang lừa dối cảm xúc, dù gì với em mình cũng có khá nhiều kỉ niệm. Tình yêu vốn dĩ luôn xa vời với mình  Thở dài, nằm vật trên giường, lại 1 ngày khó khăn trôi qua. Cố gắng để bản thân chìm trong giấc ngủ chập chờn, tiếng tin nhắn, từ em
– Em xin lỗi, em sai rồi, em đã đòi hỏi quá nhiều từ anh.

Hết rồi em, hoặc ít nhất thời gian này mình và em cũng nên có 1 khoảng lặng, để suy ngẫm về mối quan hệ này, em và mình, mỗi người cần chấp nhận những điều tốt xấu của nhau,yêu thương đã có, nhưng sự nhường nhịn là chưa đủ . Để có 1 kết thúc, thì người ta cần chuẩn bị cho sự bắt đầu. Ném điện thoại qua 1 bên, đầu óc cứ suy nghĩ lung tung, và mất gần nửa bao thuốc mới tỉnh táo được…Đừng buồn vì anh em nhé 
1 tuần sau đó, mình như người trời, chẳng có tâm trí làm gì ra hồn, mấy lần bị sếp mắng vì làm việc không cẩn thận  thỉnh thoảng lại rượu chè, bài bạc với mấy đứa em. Đúng là đen tình đỏ bạc, thắng liên tọi  Nếu cứ vậy mình xin nguyện thất tình cả đời mất.
Buổi tối, đang nằm phè phỡn xem tivi, gì đâu mà toàn gái hàn, trắng muốt, nhìn nuột thật, biết là toàn hàng cải biên, sửa chữa, nhưng vẫn sướng Tiếng điện thoại, thằng bạn
– Uh, tao nghe.
– Qua uống rượu với tao.
– Ở đâu? có gì hot không đã ?
– XXX, qua đi, tao có quà cho mày đấy.
Quà gì, chắc lại mấy em gái teen rồi, bạn mình quen rất nhiều gái teen, đại học có, thậm chí có cả phổ thông, chẳng bù cho mình, quen toàn máy bay với các bạn gái đến tuổi lấy chồng. Cũng lâu chưa gặp nó, ở nhà nhiều tù người mất, qua với nó vậy. Loáng 1 cái đã đến nơi. Úi dời, rõ đông, trai gái đủ 1 rổ, có mấy em gái nuột phết, còn đâu là bạn của mình hết. Ổn định vị trí, không hiểu sao, mình lại ngồi gần em gái teen nhất, trông em khá xinh, da trắng, khuôn mặt make up tự nhiên, mình dị ứng với kiểu mặt hoa da phấn, mắt mũi kẻ 1 tạ son 
– Hôm nay tao xuất giá hơi chậm, tạ lỗi, cho tao 1 chén. Đây là thủ tục của bọn mình.
– Cho nó đầy vào. Chén rượu to phải gấp đôi chén mắt trâu ấy, uống nước lọc còn khó đừng nói đến rượu, phen này không xong rồi. Nhắm mắt uống xong, cảm giác cay xè, nồng nồng xộc lên mũi, lâu rôi mới uống sốc như vậy, ngày xưa thời trẻ trâu mình uống có lần 2 bát rượu, may mà không báo đám  giờ thì hứng lắm, cũng chỉ nửa bát. Mà khi nào phải nóng, phải hứng lên mới vậy, uống kiểu đấy xong là nghỉ, ăn luôn, mất vui lắm.
– Mày đi đâu mà gọi mấy lần mới được ? thằng bạn hỏi mình.
– Uh, dạo này tao bận. Sếp khó tính quá, tăng ca suốt.
– Bận gì mày, chắc đi ươm giống chứ gì ?
– Cái đó tao nghĩ phải hỏi mày. 2 thằng cười vang, em gái bên cạnh cũng cười theo, em cười xinh quá, mình luôn bị ấn tượng với những em gái đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên.
– À đây là mấy đứa em tao. O ( tên em gái ), thằng bạn anh mà a kể với em mấy lần rồi ấy đây.
– Dạ vâng ạ.
– Em là em thế nào vậy ? mình hỏi em gái.
– Dạ anh em quen biết nhau thôi ạ. Hóa ra là anh em xã hội, bố này chắc đi chơi đâu la liếm được.
– Uh, kia là thằng bạn thân của anh, kiểu thân ai người ấy lo. Mình cười, em cũng cười theo.
– Thôi uống mày.
– Em gái uống được không ? không thì nhấp môi với bọn anh cho vui. Mình nói.
– Dạ em uống được ít thôi ạ.
– Vậy chạm chúc mừng cái ít ấy của em nào.
Em O có uống, nhưng chỉ 1 chút thôi, rượu nặng, em uống tí mà khè khè ra như rồng phun lửa, nhìn ngộ lắm 
– Em quen bạn anh lâu chưa ?
– Dạ 1 thời gian rồi.
– Uh, nó sao thì a cũng vậy, em cứ thoải mái đi nhé.
– Vâng ạ.
– Anh tên XXX, lần đầu gặp em, chạm chén em nhé.
– Ok a.
Có tí rượu vào người, nhìn má em hồng hồng, lung linh phết , cũng lâu rồi mình không được gần hơi con gái, tà tâm trỗi dậy, không kiềm chế là mai dân trí đăng báo ” thanh niên cưỡng dâm bạn gái mới quen giữa quán rượu ” giống 2 bạn trẻ gì ở HN phệt nhau trong phòng vệ sinh ở quán bia hay sao ấy 
– Em đi làm hay đi học vậy ?
– Dạ em đi học thôi, còn anh ?
– À anh cũng giống em, vẫn Sinh viên thôi.
– Anh học gì vậy ?
– Đại học xây dựng, khoa xây dựng gia đình. A chưa tốt nghiệp.
– Hihi, a vui tính quá, thế a làm gì nào ?
– chạm chén với anh, a sẽ khai hết cho em. Mình cười với em.
Chén chè tứ tung, em O uống ít, mình nghĩ tửu lượng của em chắc cũng được kém , mấy thằng bạn mình thì khỏi nói, toàn voi uống rượu. 1 lúc sau thì mình đã phê phê rồi.
– Bạn bè em cũng hay tụ tập như vậy à ?
– Dạ cũng thỉnh thoảng thôi ạ.
– Thế lần sau đi đâu cho a làm chân xe ôm nhé. Mình trêu em.
– Sợ a không làm được thôi. Em cũng không vừa.
– Đến uống rượu với em, anh còn làm được, thì xe ôm cho em chỉ tương đương cái này thôi. Mình đưa ngón tay út lên, bấm vào móng tay. Em và mình cùng cười. Em cười xinh thật, hàm răng đều như bắp ngô, trắng muốt, không biết em có đi làm răng không ấy 
Ngồi thêm 1 lúc nữa cũng tàn tiệc, mấy đứa bạn rủ đi tăng 2, nhưng mình mệt quá, hẹn nó bữa khác vậy, em O cũng xin về. Mình nói với em O
– O này, cho a số điện thoại, bữa sau em có đi chơi nhớ gọi a nhé, a kiếm tí rau tí cháo. Mình cười với em.
Em vui vẻ đưa số điện thoại, rồi mình và em mỗi người 1 ngã, lúc sau ngó em mới biết em khá cao, cỡ 1m68, dáng múp đừng hỏi  khúc nào ra khúc ấy…Vui vẻ về nhà, rửa mặt mũi tay chân xong, đang chuẩn bị yên giấc nồng thì chuông tin nhắn vang lên.Của em Y
– A biết hôm nay em nhìn thấy gì không ?

Chào các thím. Mình vừa trở về từ cõi chết đây mấy ngày nhậu nhẹt nhiều quá, đến sáng nay đi làm vẫn chưa tỉnh hẳn, uống rượu vs đi chơi thông 2 ngày, người như đang trên mây.
Mình không són gì đâu, nhưng còn công việc, bạn bè, mình rảnh lúc nào thì viết lúc ấy thôi. Già rồi, ý tưởng nó cũng kém đi nhiều, các thím thông cảm nhé 
Mình không phải nông dân đâu nhé, chưa bao giờ có ý định chăn dắt ai cả, cơ mà không biết cảm giác làm nông dân như thế nào nhỉ  Lan man quá, thôi tiếp tục câu chuyện đang kể nhé.

tin nhắn của em làm mình tỉnh luôn, em đã thấy gì, nội dung tin nhắn này có vẻ là em đã biết chút ít gì đó về buổi tối nay, nhưng kệ, mình vẫn rep lại em, để xem em muốn nói gì :

– Anh không biết, có gì không em ?
– Cuối cùng a cũng chịu trả lời em rồi à ?
– Việc đó có quan trọng như vậy không ?
– Sao anh lại đối xử với em như vậy ? em đã làm gì sai ?
– Em chẳng có gì sai, chúng ta chỉ là không hiểu và chia sẻ được cho nhau.

Chia tay là điều không ai muốn, nhưng níu kéo làm gì khi sự tôn trọng là không còn.

– Anh nói hay lắm, có vẻ như anh lúc nào cũng sẵn sàng chia tay em để đến với đứa khác nhỉ ?
– Nếu em muốn trách anh, thì em cứ trách. Mọi lỗi lầm là do anh, nếu như vậy làm em thoải mái hơn thì a chấp nhận. Dù sao, chuyện cũng đã là qua. Em ngủ sớm đi, a mệt rồi.
– Không, sao anh có thể dễ dàng làm quen với 1 đứa con gái khác như vậy, con người anh là như vậy sao? em với anh cũng chỉ 1 thời gian ngắn, a dễ quên, dễ yêu thế hả ?
Biết mà, mình cũng đoán được em nhìn thấy gì, không nghĩ em vẫn giận dỗi như vậy, thấy thương em quá, em đã dành cho mình rất nhiều tình cảm 

– Thời gian nói lên điều gì ? Mình đã chia tay, em nhớ chứ ? và chính em là người muốn như vậy .
– Anh đang trách em hả ?
– Nếu trách, anh đã không nói chuyện với em.
– Em xin lỗi về ngày hôm ấy, lúc đó em bực nên nói vậy, em không có ý như thế đâu.
– Anh và em cần thời gian, chúng mình đã lớn, có suy nghĩ. Không thể tình yêu như thuở ban đầu, vài ba bữa lại cãi nhau, lại giận hờn, bây giờ là người yêu, mai sau nếu là vợ chồng, thì em nghĩ sao ? liệu chung mình có thể sống chung với nó cả đời được không ? anh mong em suy nghĩ về mối quan hệ này, vốn dĩ nếu không thể, thì chia tay là cách tốt nhất cho cả hai, anh vẫn dành cho em nhiều tình cảm, nhưng chỉ tình cảm là không đủ cho một mối quan hệ. Nó còn cần cả sự nhường nhịn, hi sinh và chia sẻ ở cả hai.

– Em không biết nữa, đôi lúc em như vậy, nhưng em biết là em yêu anh rất nhiều…

Khổ  Em Y kiêu hãnh, ngang tàng đâu rồi, tình yêu đôi lúc làm con người ta mềm yếu đi nhiều quá. Mình cũng đã 1 thời như vậy, thời gian đã làm cho tâm hồn mình chai sạn đi quá nhiều.
– Thôi, em ngủ đi, anh mệt rồi.
– Mình vẫn còn cơ hội chứ anh ?
– Để thời gian trả lời. Em đừng suy nghĩ nhiều, việc gì đến sẽ đến. Giờ ngủ nhé.
– Vâng, anh ngủ ngon.
Chán nản, quẳng điện thoại qua 1 bên, em làm mình phải suy nghĩ nhiều quá, đôi lúc tình yêu của em với mình làm mình thấy sợ, sợ vì nó nhiều quá, sợ vì mình không dành được cho em nhiều như em muốn, sợ vì 1 ngày nào đó mình sẽ làm em buồn, và cuối cùng, tình yêu là thứ khiến nhiều người thèm khát, nhưng cũng là thứ mà người ta sẵn sàng vứt bỏ sọt rác khi không cần.

Bỗng dưng tiếng chuông tin nhắn vang lên, thầm chửi nhà mạng giờ này còn sms rác, với điện thoại, mình định tắt đi cho dễ ngủ. Màn hình hiển thị làm mình chú ý :
– Ngủ chưa anh xe ôm ?
Haizzzz, ách cũ chưa qua, ách mới sắp đến sao…..

Truyện tán gái cùng cơ quan – Chap 9

Rate this post

Related Posts

About The Author