Truyện tán gái cùng cơ quan – Chap 9

Loading...

Truyện tán gái cùng cơ quan – Chap 9

Mình đã bảo ngay từ đầu đây là chuyện rồi, các bạn cứ bận tâm thật giả làm gì ? đọc cho vui, cho khuây khỏa, thoải mái là được. Mình nói luôn là chém cho các thím đỡ thắc mắc nhé 
Tiếp câu chuyện năm cũ nhé các thím 

Cầm điện thoại trên tay, mà mình không muốn rep lại, phần vì vừa nói chuyện với em, tâm trạng không vui, phần vì buồn ngủ, cũng chẳng biết nhắn lại gì nữa, tự dưng đầu óc lại tậm tịt chán thế đúng là dính đến con gái, đàn ông thường ngu đi vài ba phần ..Cứ nằm đắn đo như vậy, và rồi chợt giật mình…

Trời đã sáng, gà chim chó cảnh kêu ầm ầm bên ngoài, nhức đầu thật Vậy là đêm qua mình đã ngủ quên, sờ đến điện thoại, thấy có thêm 1 tin nhắn từ em O.
– Anh ngủ rồi à ?
Haizzz, vậy là mình quên rep em ấy luôn. Boy lạnh lùng không phải phong cách của mình, hơn nữa mình lại là người chủ động xin số em, mà không rep lại em thì cũng hơi mất lịch sự. Mắt nhắm mắt mở sms lại cho em
– Xin lỗi, tối qua a ngủ quên, không biết có SMS của em. Em đã dậy chưa ?
Quẳng đt qua 1 bên, đi vệ sinh cá nhân, tranh thủ tắm lại cho tỉnh táo. Hôm nay xuống nhà ăn sáng, mình ngại ăn sáng ở nhà lắm, nó thành thói quen từ nhỏ rồi  1 phần nữa năm nay mama giục việc cưới xin nhiều quá, nói riết đau đầu ghê.
– Được tuổi rồi cưới vợ đi con.
– Mày định để mẹ chết già mới lấy vợ à ?
– Con ổn định sớm đi, mẹ còn khỏe vẫn bế được cháu, vài tuổi nữa tao già thì khổ đấy con.
– Bố mày suốt ngày bảo mẹ phải giục mày lấy vợ, tao nói mãi mà mày có nghe đâu.
– Mẹ có con bé xxx hay lắm, hôm nào mẹ con mình đến nhà nó chơi nhé.
– Già rồi có con vất vả lắm, đừng để cảnh cha già con cọc, biết chưa ?
Đấy các thím xem, từ nịnh nọt đến dọa nạt, cáu gắt đều có cả, mỗi lần mẹ nói chuyện cưới xin, mình chỉ im lặng cười trừ  có nói gì cũng thừa, không cẩn thận còn làm mama tăng xông thì mệt.
Ăn lẹ bát bún, bye bye mama mình xách xe đi làm, vẫn con đường cũ, khung cảnh như vậy, nơi đây mình từng đi với em, có với em biết bao kỉ niệm, vậy mà giờ đây mỗi đứa mỗi ngã, ngẫm cũng thấy buồn buồn  cuộc đời, tình duyên luôn là ẩn số. Nhưng cứ yêu và tận hưởng, cuộc sống ngắn ngủi lắm, đừng vì 1 vài điều buồn phiền mà đánh rơi những niềm vui trong đời. Biết đắng cay thì mới tận hưởng được ngọt bùi, đến bây giờ, mình chưa hối tiếc về những điều đã trải qua, mình vẫn là 1 người may mắn, vì sau bao nhiêu chuyện, vẫn còn những người yêu thương và gắn bó với mình. Thế nên các thím thất tình đừng buồn nhiều nhé, Ngoài tình yêu, còn rất nhiều thứ đáng sống khác nữa.
Hôm nay, lên cơ quan, thấy mặt sếp cười cười, he he, đúng là 1 ngày may mắn, gì chứ sếp mà cười thế kia. Kiểu gì cũng có lộc rồi, mình cũng cười rồi chào sếp, và chào luôn cả mấy bà chị đang ngồi buôn dưa lê.
– Em chào các chị xinh tươi. Mình nhe răng cười.
– Mọi hôm mày có chào thế đâu, thế mọi hôm các chị xấu nên mày không chào vậy phải không ?
Ghê thât, đúng là sư tử cái, sáng ra đã tính vặn vẹo mình.
– Không phải,các chị thì hôm nào cũng xinh, em mặc định trong đầu là vậy rồi, nhưng hôm nay nhìn các chị xinh quá. Em không thể không khen thành lời.
– Á à, đúng là hot boy của phòng, hôm trước chị thấy mày đi với con bé nào ấy, lại thay người yêu à ? mày yêu ít thôi em ạ, lấy vợ đi.
Sao ai cũng kêu lấy vợ nhỉ, nản ghê.
– Hic, em nuôi đấy chị ơi. Yêu đâu mà yêu, chị nói thế mất quan điểm lắm.
– À à, em nuôi, không hiểu kiểu nuôi của em là gì nữa .
Mấy bà chị cứ cười tủm tỉm, mình thấy vậy nên chuồn về bàn làm việc, không cò cưa với mấy bà này được, thiệt thân thôi. Phận nam nhi yếu đuối đành chịu thiệt thòi 
Đang ngồi thì có tin nhắn đt, Em O
– Em mới dậy thôi, em tưởng anh không rep lại em chứ.
– Xe ôm cũng có quyền ấy hả em ?
– Hì, thế xe ôm đã đi làm chưa ?
– Rồi em, em kiếm gì ăn đi nhé. Anh làm việc đây
Bye bye em, mình định tập trung vào công việc thì chợt nhớ ra là troll em phát đã.
– À, em ơi, sáng a ăn có bát phở, đói quá, em lát đi ăn, cho anh gửi thêm bát nữa nhé. Tiền nong anh sẽ gửi sau, cảm ơn em trước 
– Mơ đi sói, đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn a nhé.
– Vậy a làm kẻ dại cũng được rồi  anh làm việc đây, bye em nhé.
Cặm cụi đến trưa, cũng xong, mờ hết cả mắt, ngồi cày nhiều phát oải, định rút đt ra gọi cho em O, nhưng chả hiểu mình nghĩ gì, lại quên mất. đầu óc dạo này chán thật, chả bù cho ngày xưa, con kiến đi đường nào 1 tháng sau mình vẫn nhớ 
Tan sở, đi về, mệt phết, nằm vật 1 lúc, nhấc đt gọi em O
– Em à.
– Vâng, a đi làm về chưa ?
– Ừ, anh về 1 lúc rồi, em đã cơm nước gì chưa ?
– Em chưa, đang ngồi làm mấy việc linh tinh.
– Vậy à, a cũng lười ăn cơm quá, muốn ra ngoài ăn chút đồ linh tinh với đi dạo phố cho thoáng, em đi cùng anh cho vui nhé ?
– Hì, Em sợ ra giờ này không ăn cơm không bảo bố mẹ trước bị mắng mất.
– Thôi nào, Hư 1 hôm vẫn được hạnh kiểm tốt mà. Có bị mắng a đến nhận lỗi với bố mẹ em cho.
– Anh nói được làm được đấy. Thế lát nữa a qua đón em nhé.
– Ok, 15′ nữa em nhé.
Tút tát lại vẻ đẹp trai, ta lại lên đường, Xuân đã về trên mọi nẻo đường, xuân về trong lòng ta….

Hồi ức xưa…
– Nói nhanh, em có chuyện gì.
Em cúi mặt, nước mắt rưng rưng, từng lời cất lên nặng nhọc.
– Em xin lỗi, em đã sai rồi, mình làm lại đi anh.
Nhếch mép, nực cười.
– Tôi nghe chưa rõ, nói to lên..
– Em xin lỗi….
– To lên, mình gắt.
– Em xin lỗi…khóc thật.
– Chỉ thế thôi hả ? tôi về được chưa ?
– Anh đừng như vậy, tha thứ cho em đi..Khóc to hơn.
– Tôi không còn tình cảm với cô , đừng làm phiền cuộc sống của tôi nữa.
– Anh nói dối, anh vẫn còn yêu em, em biết điều đấy, anh chưa bao giờ hết tình cảm với em.
– Trước đã từng, giờ thì không. Chắc cô uống nhầm thuốc à ? Đừng quá tự tin, không gì là tôi không làm được.
Em cúi mặt, đôi bàn tay lả lơi tìm tới mình.
Gạt tay.
– Đừng chạm, bẩn tay tôi.
Em vẫn khóc, nước mắt giàn giụa.
– Hôm nay, tôi ra gặp cô, duy nhất chỉ có mục đích là kết thúc và chấm hết những gì đã có từ xa xưa giữa hai ta. Tôi mong cô sống tốt, đừng làm phiền vào cuộc sống của tôi, tôi không muốn có bất kì liên hệ nào với cô, cô hiểu chứ ?
Vẫn khóc…càng khóc càng to..
Con mẹ nó chứ…thầm chửi trong đầu…ngày xưa…vẫn ngày xưa…
Thằng đàn ông…khóc nghẹn trong cổ họng…gào khản cổ gọi tên em, vậy mà, em ra đi, không một lần nhìn lại.
– Anh thôi đi, đừng tìm tôi nữa. Anh không có tự trọng sao ?
– Anh ấy tốt hơn anh nhiều, anh có gì để tôi yêu ?
– Anh ấy…Anh ấy…Anh ấy….
Câu nào cũng như xát muối vào lòng mình…đến giờ, thù hận đã hết, nhưng chưa 1 ngày nào mình quên…Và chắc sẽ không bao giờ quên, đó là 1 bài học đầu đời…
Kéo ghế, đứng dậy.Những gì cần nói đã nói, về cho nhẹ đầu.Bất chợt, em nắm chặt tay mình.
– Đừng đi, em xin anh.
– Bỏ tay ra, tôi nói 1 lần thôi.
– Anh đừng đi mà..Vẫn khóc..Chỉ là sự thương hại xuât phát từ mình..
Xô mạnh, em loạng choạng, nhưng nắm được vào thành ghế nên không ngã.Chỉ tay, khẽ gằn từng tiếng
– Với tôi, Cô đã chết từ lâu. Và hôm nay, trong mắt tôi, cô không bằng 1 con đĩ…Đừng tìm tôi nữa…
Em dường như chết lặng trong từng câu nói của mình, tiếng khóc rấm rứt ai oán..
Mình lẳng lặng về, con đường ấy, có 1 thằng đàn ông nuốt nước mắt vào trong…3 lần yêu lại 1 người? liệu có thể không ?
Vẫn biết rằng, tình yêu là bất diệt, nhưng đi kèm dường như có những nỗi đau cũng vô tận…

TẠM BIỆT EM- TÌNH ĐẦU CỦA TÔI.

hà, các thím đừng đào, tự nó sẽ nổi lên thôi 
Ra xuân mình hơi bận, cơ quan có nhiều chương trình quá, mấy bữa uống nhiều mà giờ khàn cả cổ họng rồi, bia rượu đủ cả, từ tây ta tàu cho đến cuốc lủi.
Lan man quá, tiếp câu chuyện nhé.
Hiện tại.
Bất chợt nhớ về những gì đã từng trong quá khứ, mình thấy man mác buồn, cứ bâng quơ như vậy, xe đã đến trước của nhà em từ lúc nào. Bốc máy gọi cho em O.
– Anh đến rồi, em ra đi nhé.
Đang ngồi đợi, thì thấy papa em ra.
– Chào chào chú ạ. Mình mở lời, cơ bản cũng vì bố em còn khá trẻ, và ít tuổi hơn các cụ nhà mình nhiều.
– Uh, chào cháu. Đến đón O đi chơi à.
– Dạ vâng, cháu đưa em đi ra ngoài 1 lát.
– Nhìn cháu cũng chững chạc rồi, đi làm rồi chứ ?
– Dạ cháu đi làm cũng lâu rồi ạ.
Bla…bla…nói chung đây là màn tra hỏi của bố em, chắc sợ giao con gái vào tay thằng ất ơ nào. Nói không phải tự tin, chứ mình nói chuyện với người lớn nhiều rồi, những việc này là trong tầm tay, ít nhiều cũng gây được chút thiện cảm cho người ta.
Lát sau, em xuống. Zyp màu đen, bó sát, chân đi giày cao gót, mình tí phọt máu  đôi chân trắng hồng, không tì vết. Đúng là tiểu thư, có thời gian chăm sóc sắc đẹp có khác, người đẹp vì lụa, các cụ nói chả bao giờ sai. Em nói với papa.
– Con đi đây bố ạ.
– Uh, lần sau đi đâu thì ăn cơm rồi đi. 2 đứa ra ngoài lại ăn linh tinh à ?
Mình xoa đầu, cười với papa của em.
– Dạ, chú yên tâm ạ. Giờ xin phép chú cho cháu đưa em đi.
– Ừ thôi 2 đứa đi đi.
Mình cười, nói với em
– Nhìn em dễ thương quá, nãy a cứ muốn nhìn mãi mà sợ papa hiểu nhầm, tí cho a ngắm bù nhé.
– Em lúc nào chả thế. Hehe, thế giờ mình ăn gì anh nhỉ ?
– A đơn giản lắm, em thích cơm, phở hay là đồ ăn nhanh ?
– Đi ăn cơm nhé anh.
– Ok, em biết đường chứ ?
– Tùy anh. A đi đâu em đi đấy. Em cười.
– Vậy ngồi ngoan nhé.
5 phút sau, đã có mặt ở quán cơm, quán này khá đông khách, và đồ ăn, theo đánh giá của mình là ổn, duy chỉ có điều là giá của nó thì không hề rẻ tí nào 
– Em ngồi đi. Mình kéo ghế cho em.
Loay hoay 1 hồi, mình cũng tư vấn được cho em món. Giờ mới có thời gian ngắm em, em O trang điểm nhẹ, kiểu tự nhiên, mình rất thích con gái như vậy. khuôn mặt trái xoan, sống mũi cao, đôi mắt to tròn như biết nói. Trời phú cho em nhiều quá, từ vóc dáng đến khuôn mặt. Nhưng em có nét gì đó hao hao giống ex cũ của mình, chắc tại bữa trước phê rượu nên mình không nhận ra. Thoáng có 1 chút khó chịu trên mặt mình, em khá tinh ý nên hỏi mình.
– Anh sao vậy, có gì không vui à ?
– Không, Ngồi với em làm anh bối rối. Mình cười, gì chứ đeo mặt nạ là nghề của mình rồi 
– Sao sao, lần đầu thấy người đẹp à ? em cũng cười trêu mình.
– Hình như có 1 sự hiểu lầm ở đây. Mình troll ẻm 
– Thế không phải à ? em lại xịu mặt ngay xuống, đúng là con gái, khoái nghe ịnh như nhau, nhất là với 1 cô gái vẫn còn teen như em.
– Phải, nhưng đấy không phải lí do.
– Vậy là gì ?
– Mẹ anh bảo. Đi với những cô gái đẹp phải cẩn thận.
– Mẹ anh mà cũng nói thế hả ? anh lại bốc phét.
– Thật đấy, mẹ anh còn nói. Mày nhìn gương bố mày kìa, ngày xưa là thế, lấy tao rồi đố dám ho he gì.
– Là sao, em không hiểu lắm.
– Mẹ anh, thuở xưa, cũng là 1 cô gái đẹp .
– Hehe, thế anh có sợ không ?
– Bần tăng đây, trời đất không sợ chi, chỉ sợ yêu quái thôi.
Mình với em cùng phá lên cười, có vài ánh mắt nhìn sang, em ngại ngùng, 2 tay xoa xoa.
– Hình như, mình vừa gây chú ý.
– Đúng rồi, Đẹp có quyền, phải không em ? mình ghé sát tai, nói đủ nghe cho ẻm, nói to, không cẩn thận bị ăn gạch thì chết 
– Hì, anh vui tính thế.
– Đi với em làm anh vui hơn đấy  mình cười, kiểu nửa đùa nửa thật.
– Khéo nịnh, hôm nay nhìn a cũng bảnh nhỉ.
– Cảm ơn em, nhưng a tự biết là mình bảnh rồi.
– Khiếp, tự tin vừa thôi nhé.
– Sự thật luôn khó nghe mà em.
Chuyện trò vui vẻ với em, lát sau thì cơm no rượu say, đang tính đưa em đi tiếp, thì em có điện thoại, nghe xong em quay ra nói với mình.
– Anh đưa em ra đây lát nhé.
– Ok, đợi anh nhắn tin cho mama a đã.
– Làm gì vậy anh ?
– Phong trường hợp con trai mất tích, mẹ còn biết tìm ai mà đòi lại.
– Anh đúng là, không ai hốt anh đâu mà lo. Em cười rồi đánh nhẹ vào người mình.
– Lên xe đi, tiểu cô nương….
Xe lăn bánh, và chỉ có trời mới biết được những gì sắp xảy ra ở phía trước ……

Mình xin up chap tiếp, cũng chẳng biết hay dở thế nào, tâm trạng không vui, có gì các thím thông cảm nhé 

Vòng vèo 1 hồi, xe dừng bánh trước cửa 1 quán Bar, mình ngạc nhiên quay ra hỏi ẻm :
– Đây hả em ?
– Vâng, bạn em ở trong này, anh vào cùng em nhé.
– Nghe nói trong này nhiều cái hay ho lắm phải không em 
– Vào đi rồi biết, nhiều ” hàng ” cho anh chọn lắm. Em cười tinh nghịch với mình.
– Bần tăng đây trời đất không sợ, chỉ sợ bị ăn thịt thôi 
Em vỗ nhẹ vào mình, khúc khích cười.
– Chả mong quá ấy chứ anh nhỉ ?
– Em đang nói em đó hả 
Với em O mình tương đối thoải mái, theo suy nghĩ của mình, em không phải là con gái kiểu hiền dịu, em có 1 chút sắc sảo, 1 chút phóng khoáng, và cả sự táo bạo trong lời ăn tiếng nói nữa. Kiểu con gái như vậy luôn kích thích sự tò mò của mình. Vì vậy, không hề có sự kiêng dè trong câu nói của mình.
– Vào đi anh, vào đó tha hồ có thịt rượu cho anh.
– Thôi, nhiều thế a không kham được, chỉ cần em đi cùng anh là đủ rồi 
Em tự nhiên nắm lấy tay mình, cũng ra dáng 1 đôi tình nhân phết. Mấy anh security với đôi mắt thèm thuồng nhìn em, cá chắc là Ấn Độ em luôn nếu ở nơi vắng vẻ quá. Mình chỉ khẽ mỉm cười. Đúng là gái đẹp, nhiều lợi thế thật.
Vốn mình không thích bar bủng, vừa phức tạp, lại tốn kém, nhạc to, rượu với thuốc quyện thành 1 mùi đặc quánh. Ngày xưa, khi còn đi học, mình cũng nghiện ngập cái không khí bar sàn này, hầu như tuần đi vài ba buổi là ít, nhưng giờ chắc già rồi, thấy hãi mỗi lần bước chân vào chốn đó. Dám cá, trừ HEROIN ra mình không thử và cũng không bao giờ thử, còn các thể loại doping khác, hầu như đã qua hết. Thế nên mình không còn cảm thấy hứng thú với nó nữa, bây giờ làm con ngoan trò giỏi, tháng tháng đi làm cầm lương đi nhậu nhẹt thôi các thím 
Vừa đi, mình vừa hỏi em :
– Hôm nay có dịp gì vui trong đây hả em ?
– Đứa bạn em sinh nhật.
– Sao không tổ chức ở nơi nào bớt ồn ào 1 chút, vào đây làm gì ?
– Anh đúng già rồi, vào đây mới đông vui.
Thở dài, mình chắc già thật hay là do em ham vui. Mà thôi kệ, mỗi người có 1 cuộc sống. Em ồn ào và sôi nổi quá, không nhẹ nhàng , dịu dàng như em Y.Nghĩ về Y, bỗng thấy nhớ em. Mấy bữa cũng không thấy em đi kiếm mình nữa, Có lẽ mình đã hơi phũ phàng phải không các thím 
Em kéo mình đến bàn, bạn em khá ăn chơi sành điệu, gái thì đủ màu tóc, trai thì nhìn khá bảnh, kiểu công tử con nhà giàu, đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Mình chào các bạn của em, mấy bé nhìn thấy mình, có vẻ hơi ngạc nhiên. Rồi cười ngay được, nói thật, nhìn có vẻ xinh, ngon đấy, nhưng mình không ấn tượng được kiểu mặt mũi 1 tạ son phấn kiểu này. Huống hồ tại nơi ánh đèn nhập nhoạng thế này, cá sấu cũng thành thiên nga được.
– Sao đến muộn thế mày ?
– Vướng anh trai này. Em nhìn mình cười tít mắt.
– Sao, anh này là thế nào ?
– Tao mới nhặt được đấy, được không ?
– Anh ơi, đừng theo con thị nở đấy, em nguyện nâng khăn sủa túi cho anh. Anh theo em nhé.
Mình bị hội đồng trêu, cũng chỉ biết cười trừ cho qua, đấu khẩu với lũ vịt này thì mình thua 
Cũng nhập tiệc, làm mấy ly rượu cho nóng người, mấy cậu con trai khá lịch sự, nhã nhặn, uống bao nhiêu thì tùy, không ép.
Em quay ra hỏi mình
– Anh vào đây bao giờ chưa
– Đây là lần đầu.
Em tròn mắt nhìn mình
– Đừng nói với em là anh chưa đi bar bao giờ nhé.
– Đừng nhìn anh như thế, a còn nhiều cái đầu tiên lắm. Mình ghé sát tai thì thầm với em.
– Quỉ này, em cấu 1 cái đau tái mặt mình. Rất ghét cái trò cấu véo của con gái 
Em uống khá nhiều với bạn, mình chỉ khi nào đồng khởi thì uống thôi. Gì chứ chivas này, mình nốc 1 chai còn chưa say được, hậu quả là giờ mình bị dạ dày  em càng uống, càng hăng máu, mình không thích con gái như vậy, dễ mất kiểm soát.
– Em uống ít 1 chút, say đó.
– Em không sao, vui mà anh. Nói vậy nhưng mình thấy em hơi lờ đờ rồi, chắc rượu cũng ngấm.
– Anh uống với em nhé.
– Không phải hôm nay, em uống nhiều rồi.
– Anh đang coi thường em đấy hả ?
Lắc đầu chán, lấy ly rượu ra, rót đầy 2 ly, mình ngửa cổ uống 1 hớp hết, vị rượu tây nông cay, sộc vào mũi, rượu ngon thì không sao, chứ bar sàn này 90% hàng lởm, uống lợm giọng lắm. Em cũng làm như vậy, nhưng mình ngăn lại.
– Anh uống hộ phần em nhé, coi như là em nợ anh 2 ly, nợ này không trả không được. Mình cười với em.
– Anh thích trả thế nào ?
– Ngoài tiền, em có gì để trả anh không ?
– A chê tiền đó à ?
– Anh không chê, nhưng thấy em còn đáng giá hơn tiền.
– Hihi. Em cười rồi ngả vào người mình, chắc em say thật, 2 tay ôm cổ, em nói như gào vào tai mình.
– Em thích anh đấy.
Lời nói của kẻ say, theo các thím có nên tin không ? Mình không trả lời, chỉ giữ cho em khỏi ngã. Các bạn của ẻm, thấy ẻm say nên bảo mình đưa em về trước. Cáo từ, thoát ra được cái không khí ngột ngạt này là mình thấy vui rồi.

Trên đường đi, em ôm chặt lấy mình, may mà còn ôm được, không rơi giữa đường thì tội vạ ai chịu.
– Em không muốn về.
– Không về để baba em cho anh thành thái giám à 
– Anh mà cũng biết sợ à ?
– Mất cái đó thì anh hùng hào kiệt cũng sợ đấy.
– Em không muốn về, em say quá, cứ nói mãi câu đó.
Như đa phần các thím ở đây, là sẽ đi đâu, chắc sẽ có rất nhiều ý nghĩ không tốt Mình cũng vậy, là đàn ông, ai chả có tí xấu xa trong người. Huống hồ đi cùng mình lại là 1 cô gái đẹp 
Vậy đó, mình biết làm sao bây giờ ?
Làm gì thì hồi sau sẽ rõ nhé các thím 

Lâu quá rồi nhỉ các thím, chúng ta tiếp tục câu chuyện về gái gú nhé 

Không mất đên 1s suy nghĩ, mình đưa em O về nhà, mặc kệ em cứ lè nhè suốt dọc đường, lại còn đòi nhảy xuống mới sợ. Vất vả lắm cũng đến nhà em, em thì đã nằm gục trên vai mình. Đi đường 1 tay phải giữ em, 1 tay lái, đúng là khổ vì 

Nhiều thím trên này suy nghĩ, sao không đưa em nó vào NN, em nó cũng ưng thế còn j nữa. Nhớ về cái này, xưa có 1 em thích mình, em này thì ngon, cỡ 1m67-68 j đó, eo thon, v1 hơi bé, nhưng cặp giò của em thật sự là không thể chê được, h nghĩ lại mà vẫn thấy thèm , mình đánh giá em đấy là em có cặp giò đẹp nhất trong tất cả các em mình từng thấy và từng quen. Mấy anh em đi uống rượu, em nó say bét nhè, xong đòi mình đưa vào NN uống tiếp, lúc ấy thì mình cũng đang cô đơn, rượu nữa, tặc lưỡi nghĩ ” của thiên hạ, để không cũng phí “.

Lòng vòng 1 hồi, mua thêm chai vodka và ít đồ nhắm rồi phi vào NN với em, 2 a e uống rượu, nc 1 hồi thì em nó say quá, cứ lảm nhảm mấy chuyện tình cảm, cuộc sống, nghe nhức đầu. Nhưng mà vẫn đủ tỉnh táo để XYZ….Mình kể thế này thôi nhé, chi tiết mod ban nick mất. Kinh khủng là lúc sau ngủ, em ấy nôn vào người mình, không thiếu 1 thứ gì trên người luôn, lại mất thêm cả đêm chăm em, thay quần áo, đi mua sữa, dầu gió về cho em. Từ đó, mỗi lần nghĩ đến gái say, mình lại thấy khiếp, lỡ đâu thêm lần nữa chắc mình gay luôn quá.

Ấn chuông, lát sau mẹ em mở cửa, thấy con gái gục đầu trên vai mình. Mẹ em hơi cau mày, hỏi mình :
– Nó bị sao đấy cháu ?
– Cháu xin lỗi, O đi sinh nhật bạn, cháu có cản nhưng em uống hơi quá chén nên say ạ.
– Uh, thôi không sao, về được nhà là tốt rồi.
Nói rồi, mình bế xốc em vào nhà, nhà em khá rộng, gọn gàng ngăn nắp, và đặc biệt có khá nhiều đồ cổ, chắc bố em thích chơi đồ cổ, thấy chú đang ngồi ở phòng khách, nói với theo.
– Cháu đưa nó vào phòng, em chỉ cho cháu nó phòng, rồi xuống pha cho con cốc nước gừng cho nó uống rã rượu.
Xong xuôi hết, xuống thấy bố em gọi mình.
– Cháu ngồi đây chú nói chuyện tí
Hic, căng rồi, lần đầu đi chơi đã đưa con gái nhà người ta uống rượu say, dù không phải là lỗi của mình, nhưng thấy sao vẫn cứ ngu ngu ấy, chuốc mệt vào người  Bố em tra hỏi đi đâu làm gì, sao mà O say thế, mình trả lời xong xuôi hết thì ông nói.
– May quá, có cháu đi cùng, con bé này tính nó ham chơi. Chú cũng nói nhiều rồi.
– Dạ thưa chú, có gì đâu ạ. Giờ muộn rồi, xin phép cô chú cháu về.
– Uh, thôi cháu về đi.
Về đến nhà, mở điện thoại ra thấy có mấy tin nhắn.
– Em Y. Em nhớ anh 🙁
– Thằng bạn. Đệt mợ mày, đi đâu cả tối tao gọi không nghe ?
– Đi chơi không anh ơi ?
Chán chẳng buồn rep lai, leo lên giường, quảng điện thoại qua 1 bên, tính làm 1 giấc đến sáng cho sướng. Đang chập chờn giấc ngủ, bỗng điện thoại rung bần bật, màn hình sáng trưng. Tính chửi đứa nào đêm hôm mà còn làm phiền giấc ngủ vàng ngọc

Em Y calling, phiền thật, nhưng gọi đêm hôm này thường là có việc, thôi thì lại làm chàng trai khổ vì  vậy.
– Có gì không em ơi, đêm rồi để a ngủ chứ.
– Anh ơi, a qua đưa Y về nhà, nó say quá, bọn em đưa nó về mà nó không chịu, cứ nhất định phải a đưa về, giờ bọn em đang phải ở đây trông nó.
Cái định mệnh, cáu thật, 1 đứa say đã đủ khổ tôi rồi, thêm đứa nữa 
Nói vậy nhưng mình hỏi địa chỉ của em, hóa ra cũng gần nhà mình, may thật. Đi từ nhà đên cỡ gần 10p thôi.
Đến nơi, em đã say rũ người ra rồi, nhưng khi thấy mình, em vẫn lảo đảo đến, rồi ôm chặt mình.
– Sao giờ a mới đến hả ? giọng thì lè nhè, không lẽ ông lại sút cho cái bây giờ 
– Đồ tồi, đồ đểu. Chắc còn thiếu mỗi cha mẹ, họ hàng em không dám chửi.
Bạn bè em thấy vậy cũng ái ngại, nói
– Nó nhắc đến a suốt, nó chưa bao h uống nhiều rượu, mà hôm nay cứ nằng nặc đòi uống, bọn em không nói được.
Mình trầm ngâm, thấy thương em, vì 1 thằng đàn ông như mình có đáng không ?
– Được rồi, các em về đi, Y cứ để a lo.
Cả bọn kéo nhau về, số tôi đúng là khổ vì gái, vừa chán vừa mệt, em thì cứ lảm nhảm…H này chả về NN thì về đâu được, thầm tự trách bản thân, trách cả em nữa, lớn rồi, mà cứ sống cảm tính vậy

Đưa em vào nhà nghỉ, người em đã mềm như bún rồi, Thằng lễ tân nó cứ săm soi mình, bầu trời tư cách đây mà phải lừa gái nhà lành à  Vào phòng, cởi giày, tất. Lấy khăn mặt, lau qua mặt mũi cho em. Xong xuôi, mình tranh thủ đi mua ít sữa với bánh, đề phòng đêm em dậy đói, mà khuya quá, hàng quán đóng cửa hết. Đành bảo thằng lễ tân pha tạm cốc chanh gừng. Mang lên cho em, cũng cố nựng em dậy, cho uống vài hớp rã rượu, khổ cái thân osin của tôi ghê
Ngồi suy nghĩ linh tinh, điện thoại rung, mother calling :
– Đêm hôm mày còn đi đâu đấy ?
– Bạn con ốm, con qua với nó. Mẹ ngủ đi, mai con về.
– Lại gái gú linh tinh chứ gì ? Đúng là chỉ mẹ hiểu con 
– Mẹ…Thôi con ngủ đây.
– Ờ, liệu mai mà về. Suốt ngày đêm hôm, lấy vợ đi.

Các cụ nhà mình giục lấy vợ suốt, cứ sợ mình hay đi chơi rồi có chuyện  Mẹ mình thì 1 đời lo cho chồng con. Đến mình ngần này tuổi rồi, vẫn để bà lo từng miếng ăn, giấc ngủ. Không phải mình không làm được, mà tính bà thế rồi, hi vọng nay mai vợ con mình được 1 phần tính thương chồng, thương con của bà mình cũng mãn nguyện 

Chán, hút điếu thuốc, quyết định lên giường đi ngủ. Em Y thì nằm hết hơn nửa giường rồi, mất công mình phải hì hục đẩy đẩy kéo kéo cho em nằm gọn mới có chỗ ngủ .

Sáng tỉnh dậy, không thấy em Y đâu, tưởng em về trước, hóa ra em đi tắm, đang lững thững đi. Trên người mặc mỗi chiếc khăn tắm  da trắng, dáng xinh, đôi môi chúm chím, hấp hé, thằng em biểu tình dữ dội, ngoan nào, anh cả có bao h để mày đói đâu. Em thấy mình nhìn chằm chằm, ngượng ngùng hỏi :
– Sao anh nhìn em ghê thế ?
– Em giỏi lắm.
– Em có làm gì đâu  nhìn mặt em tội tội, chắc sợ mình mắng ?
– Em lớn rồi, lúc nào cũng sống cảm tính thế à ?
– Em vậy đó, sao anh không mặc kệ em ? hay thật, h còn gân cổ cãi.
Mình cáu, đã sai còn bướng, gằn lên từng tiếng :
– Em…
– Em nhớ, đừng bh gọi anh nữa.
Xỏ giày, tính đi về, gần đến cửa, bỗng dưng em chạy lại, ôm chặt mình từ phía sau.
– Em xin lỗi, anh đừng đi. Đã khóc thút thít rồi.
Mình sợ con gái khóc lắm, nhức đầu, quay lại xoa đầu em.
– Thôi không khóc nữa, biết lỗi là được rồi. Nín đi.
– Em nhớ anh lắm.
Số mình đúng khổ vì gái các thím à .
– Thôi thay quần áo đi, anh đưa đi ăn sáng, lát a còn về có việc.
– Không, hôm nay e muốn gần anh. A đừng đi.
Đệt, sợ quá rồi  đúng là con gái, phức tạp quá.
– Em đừng như vậy 
– Mình quay lại anh nhé, xa anh, em không chịu được. Em hứa, em sẽ không làm gì để anh phải suy nghĩ, em sẽ sửa 
Em nói mà như mếu, sao phải như vậy hả em, tình cảm đúng là khiến con người ta yếu đuối  bảo sao có nhiều thanh niên chết vì yêu
– Anh sẽ suy nghĩ, nhưng a cần thời gian nữa. Lúc này, mình chẳng nghĩ được câu nào khác, cũng không biết làm gì thời điểm này luôn 
– Hì, anh nhớ nhé, em sẽ đợi. Mới khóc mà cười được, đúng là nước mắt cá sấu 
– Đi ăn, a đói rồi.
– Vâng chờ em lát.
Em vào wc thay quần áo, ghớm, còn ngại cái gì nữa, bao nhiêu nốt ruồi a còn nhớ nữa là 
Đi ăn, em Y vui lắm, cười nói như thuở mới yêu, trong mắt em, ngập tràn niềm vui và hạnh phúc. Mình buồn, anh không xứng đáng với tình cảm của em đâu, đừng hi vọng ở anh quá nhiều. Làm thằng đàn ông tốt cũng khổ, mà làm thằng đểu cũng không xong, cuộc sống thật không như là mơ.

Bỗng điẹn thoại rung bần bật, O calling.
– A nghe.
– A ăn sáng chưa ?
– Rồi em, em đi ăn chưa ? lười quá thì gọi mấy cái đuôi đưa em đi.
– Không, a qua thì em đi. Không thôi em xuống dưới nhà
– E ăn đi nhé, h a bận rồi.

Nói rồi, mình cúp máy, ngó qua, Em Y mặt buồn buồn.
– Cô bé hôm trước đấy hả anh ?
– uh
– Anh với nó đã có gì chưa ?
– chưa, sao em tò mò thế. mình cười cười .
– Thế a định thế nào ?
– A chưa tính toán gì cả, không phải em đang ghen đấy chứ ?
– Em không biết
– Thôi về đi, a phải về nhà nữa.

Quãng đường đưa em về xa quá, em ngồi sau ôm chặt lấy mình, ánh mắt buồn xa xăm, dường như em sợ, một ngày nào đó, mình sẽ lại rời xa em …Cũng như đã từng với nhiều cô gái khác 
Tình yêu với cá nhân mình, không nên nhiều quá, chỉ cần vừa đủ 

Chúc các thím VOZ 1 mùa noel vui vẻ, hạnh phúc và nhiều ý nghĩa nhé 

2.4 (48.57%) 7 votes

Related Posts

About The Author