<

[Truyện Voz 18] 6 người con gái

[Truyện Voz 18] 6 người con gái - Chap 4

Và trời không chiều lòng người, xe đi được nửa đường thì hết xăng. Chúng tôi dắt bộ khá xa trong màn mưa. Mưa hắt từng vốc nước lớn vào đầu, vào vai. Mưa sầm trời, mưa làm mờ mắt, mưa che lối đi. Mưa nặng nề, xiên chéo mặt đường. Mưa lúc ầm ầm, ào ạt kèm tiếng sét như tiếng nấc hận của đời người. Mưa khi rào rào, tanh tách như muốn rửa trôi bao nỗi nhọc nhằn của những phận người sống chưa trọn kiếp. Chúng tôi đi rất lâu mới đến trạm xăng. Trên đường đi anh hỏi:

– Chú ăn gì chưa?

– Em chưa. Em nấu cơm từ trưa rồi. Lát về nhà hâm nóng lại rồi ăn.

Anh không nói gì mà lặng lẽ rẽ vào 1 quán phở. Anh gọi phở bò có đập trứng trần. Mặc cho tôi hết sức từ chối. Anh lặng lẽngồi nhìn tôi ăn và bảo :

– Anh ăn cơm tối rồi. Chú đang tuổi ăn, tuổi học, ăn nhiều vào. Rồi cố gắng học chứ đừng như bọn anh. Lao động chân tay khổ lắm.

Bát phở rất ngon. Không chỉ ngon bởi tài nấu ăn của cô chủ quán. Nó còn mang vị thơm ngọt của tình người. Ngoài trời vẫn mưa to, nhưng tấm lòng độ lượng của anh – nó nồng ấm, nó dịu dàng, xua tan màn mưa đêm lạnh giá. Tôi ăn với tiếng ngân sâu lắng trong lòng. Kỷ niệm đó, đến hết đời tôi cũng không quên…

Ở với chúng tôi 1 thời gian, để tiết kiệm chi phí, anh xin ra công trường ở với công nhân. Không mất tiền nhà, điện, nước. Tôi nhớ dù khi đi đôi giầy mòn dẹt, đi xe máy nổ như công nông anh vẫn rất tự tin :

– Mình có thế nào thì dùng thế ấy em ạ. Tự ti mà làm gì. Đời còn nhiều người khổ hơn mình nhiều.

Người ta nói có chí thì nên quả không sai. Giờ trong 3 anh, anh là người khá giả nhất, thành đạt nhất. Tôi nhớ mãi câu nói, nụ cười buồn và vẻ mặt khắc khổ của anh khi tâm sự về cuộc đời mình :

– Chú ạ, anh khổ…nó quen rồi…

Anh Minh : Anh Minh là người đẹp trai nhất trong 3 anh. Anh cao 1m74, gầy đét xì mo nang. Nhưng anh chải chuốt lắm! Ngày nào cũng tắm, gội, cạo râu. Ra đường luôn mặc áo trắng, quần tây, đi giầy đen bóng. Khác với anh Đạt. Anh Minh lười học, lười làm, lười cố gắng…từ bé. Anh học dốt nên học hết cấp 3 thi DH đâu được có 2,3 điểm.

Thế mà cũng có trường trung cấp xây dựng củ bựa nào mời anh học. Anh học thì ít, chơi thì nhiều. Chính tả anh thường xuyên viết sai bét. Học xong anh chạy chọt ra sao tôi chịu nhưng cũng được chuyên tu lên cao đẳng xây dựng. Tôi nhớ ngày đó, anh nợ đến…11 môn. Giờ anh ra trường chưa thì tôi chịu! Nhưng anh Minh có 1 điểm hơn người đó là : Chém gió!

Đời tôi gặp nhiều anh nổ. Nhưng nổ như anh Minh thì là thánh nổ. Thậm chí…tiên nổ. Tôi đồ rằng anh biết nổ từ khi trong bụng mẹ. Từ những người anh quen, thân đến mới quen hoặc chưa quen…anh đều nổ. Từ những việc hết sức bình thường đến việc hệ trong…anh nổ tuốt. Ví dụ buổi sáng thấy anh đi đâu về tôi hỏi anh thay lời chào :

– Ăn sáng chưa anh Minh?

– Uh, anh vừa làm nồi lẩu với thằng bạn. Hôm qua trúng lô nó khao.

Trong khi thật ra anh ngồi buồn như chó cắn ở quán trà đá đầu ngõ. Hoặc anh có cậu em đi xuất khẩu lao động đài loan. Gặp ai anh cũng khoe :

– Em anh nó đang làm ăn tại Đức. Nó mở cửa hàng buôn bán…trang sức!

Có lần anh mượn được cái điện thoại nhìn lạ lạ của ông bạn làm cùng. Thấy hay tôi hỏi :

– Ở đâu ra thế anh Minh?

– Ah, thằng em anh nó gửi từ bên Đức về. Loại này mới ra, ngon lắm!

Nói chung bất cứ việc gì từ nhỏ tới to anh đều phải nổ. Hình như không nổ anh không chịu nổi. Chúng tôi thì không bận lòng lắm vì biết tính anh rồi. Chính vì anh nổ mà nhiều em chết bởi tay anh. Tôi nhớ có lần tôi và anh Long ngồi nghe anh điện cho 1 em anh đang tán. Tròn 20p nói chuyện, anh nói không đúng 1 câu nào.

1 câu cũng không đúng! Có lẽ anh em sẽ bảo : cái kim trong bọc có ngày lòi ra. Sau này các cô ấy biết sự thật thì sao? Xin thưa : thì chả làm sao hết. Vì anh dí “rái” vào cái sự lâu dài! Anh chỉ cần trước mắt. Anh tán, anh phịch được các em. Thế là được! Anh Minh yêu nhiều nên kinh nghiệm rất dầy dạn.

Có lần anh tán 1 chị tên Trang. Xin nói thêm đây là 1 hot girl đích thực! Cao 1m65, ngực vun cao rất đẹp, mặt mũi thanh thú và học giỏi. Từ năm thứ 3 chị đã được trường DH kết nạp đảng cho. Anh Dũng khuyên tôi khi tán gái, hãy thật từ tốn, chậm rãi. Cố gắng động viên, quan tâm và vẽ ra 1 tương lai cho 2 đứa càng sáng sủa càng tốt.

Có lần chị Trang có chuyện buồn, anh huy động điện thoại của tôi, anh Long, anh Đạt để điện cho chị cả đêm để dỗ dành, lắng nghe, khuyên nhủ. Anh có rất nhiều mẹo vặt. Ban ngày anh hút thuốc và cho vào vỏ bao. Có lần buổi tối chị Trang đi sinh nhật. Anh phóng qua nhà chị nhắn tin là anh đang chờ em, sau đó đổ hết đầu lọc thuốc lá ra cửa nhà – để làm ra vẻ đã chờ chị rất lâu! Nụ hôn đầu tiên với chị anh thực hiện thế này :

– Anh mua 1 bông hoa, 1 gói quà đến nhà chị. Anh gọi chị ra 1 chỗ vắng, hơi tối 1 chút. Anh bảo chị nhắm mắt vào, anh đưa bó hoa ra. Khi chị mở mắt anh nói : chúc em sang tuổi mới sẽ có nhiều niềm vui và cười thật nhiều. Vì khi em cười…trái tim anh như ngừng đập (sến súa đến thế là cùng)! Anh bảo em nhắm mắt tiếp.

Khi chị ấy mở mắt ra, anh đưa hộp quà và nói : thêm tuổi mới anh mong sẽ được vinh dự cùng em đi hết con đường. Con thuyền lênh đênh là anh cần một bến đậu sau bao sóng gió. Anh rất vui khi tìm được bến tình như ý (mịa, vãi lúa). Anh bảo em nhắm mắt vào tiếp. Và lần này anh nhè nhẹ tiến tới đặt một nụ hôn phớt lên làn môi xinh đẹp của chị Trang!

Và tiếp theo là tip để anh phật được chị. Chị Trang trí thức nên thừa thông minh. Anh Minh cũng phải tán trong 4-5 tháng mới ăn được. Anh đúc rút kinh nhiệm thế này. Con người ta gợi cảm nhất là khi ướt. Hơi ướt thôi chứ đừng như chuột lột. Khi ướt quần áo thấm vào da thịt, làm nổi lên những múi cơ.

Nhưng giọt nước chảy trên tóc, những giọt nước lăn dài trên má sẽ tạo nên sự cuốn hút kỳ lạ. Thế là có hôm trời mưa anh phóng sang nhà chị. Khi còn khoảng 2km, anh cởi áo mưa cho ướt. Và hôm đó…anh có chị. Khi về anh nổ choang choảng! Điều này thì tôi tin vì sau này chị có thổ lộ với tôi về độ sâu tình cảm của anh chị.

Thật tiếc cho chị, anh Minh là 1 con ngựa bất kham hoang dã. Và chị – chị chỉ là 1 bông hoa trên con đường anh ấy đi qua. Khi đã chán dáng hoa, sắc ngọc của chị. Anh sẵn sàng rũ bỏ không mảy may thương tiếc. Để mặc những giọt nước mắt như suối nguồn của người con gái trót trao thân, gửi phận không đúng nơi, phải chốn. Anh Minh thích tán con gái nhà giàu, có nhà HN để được nhờ. Giờ đây anh ấy đã làm được điều đó. Còn anh có hạnh phúc hay không…điều đó tôi không dám chắc!

Chap tiếp theo tôi sẽ viết về anh cuối cùng : Thánh bựa Long ỏng. Người quá khác biệt so với phần còn lại của thế giới!

Tôi trở lại rồi đây! Vợ tôi sắp sinh các quý anh chị ạ. Nên tôi càng thêm bận. Đi mua sắm, đi học tiền sản cùng vợ, giặt bao nhiêu quần áo. Thread của tôi thì không drop được đâu, vì tôi thích viết lách lắm. Hàng ngày tôi đi xe từ nhà đến công ty, đầu lúc nào cũng hồi tưởng lại các kỷ niệm – để tranh thủ buổi trưa hay tối ngồi chấp bút viết phục vụ anh em. Chap này là chap cuối nói về những kỷ niệm ở phòng trọ cô Lan. Sau đó tôi sẽ kể tiếp người con gái thứ 4. Chuyện về anh Long ỏng như sau :

Anh Long cao 1m75, chân tay thì bình thường nhưng bụng khá to. Nên chúng tôi gọi anh là Long ỏng hay Long chửa. Anh không lấy gì làm phiền về biệt danh này! Anh Long có quá nhiều điểm kỳ lạ đến mức tôi chưa gặp 1 ai giống thế. Đầu tiên phải kể về sự dâm loàn của anh! Anh đi xe cực kỳ tổ lái.

Tôi nhớ có lần anh đèo tôi, đằng trước có 1 ông già đi xe đạp và 1 chiếc xe máy ngược chiều. Khoảng trống khá hẹp nhưng anh vẫn tăng ga vút lên. Xe lách qua làm ông già loạng choạng suýt ngã và chửi um! Thế nhưng dù có đang phóng với tốc độ 100km/h thì khi thấy con gái, anh cũng phải phanh kiíttt lại để nhìn mặt 1 cái. Nếu cô gái ấy xinh anh sẽ cười hết sức dâm đãng và đi tiếp. Còn thấy gái xấu anh nhăn mặt nói rõ to :

– ịt mẹ, xấu thế

Rồi tiếp tục phóng thật nhanh và lại phanh kít khi thấy gái! Luôn luôn là như vậy. Anh đi dream chiến, cái xe ấy rất khổ. Vì cả năm anh thay dầu xe có 1 lần. Anh bảo cứ khi nào khó vào số anh mới thay dầu. Còn nhìn đồng hồ công tơ mét để thay dầu ư? Anh éo quan tâm!

Khi đọc báo mạng hay báo giấy, anh luôn tìm tin…hiếp dâm để đọc! Và chỉ đọc duy nhất tin này. Tôi nhớ hồi Hoàng Thùy Linh lộ phim 18+. Cả nước rộ lên chửi. Tôi thì thấy rất bình thường. Trai chưa vợ, gái chưa chồng, họ phịch nhau chứ đâu làm hại ai? Chả có gì đáng để lên án. Anh Long nằng nặc đòi tôi download về. Nghe anh Minh kể :

– Nó ngồi xem từ trưa cho đến tối. Vừa xem vừa nói :

– Mẹ, dập gì như máy khâu thế này!!

Xem đến tối thì anh ko chịu được nữa, dắt xe đi tìm cave. Đặc biệt, anh ko bao giờ dùng bao. Anh Minh làm chứng vụ này. Chúng tôi ra sức khuyên can. Anh bảo :

– Sống chết có số, sợ éo gì!

Tôi nghĩ các chị cave ngày đó nên cảm ơn chị Linh. Nhờ phúc của chị, nhờ cờ líp của chị mà các chị cave có thêm 1 lượng khách lớn! Anh hút thuốc rất nhiều, cả lá lẫn lào. Răng xỉn đi vì thuốc. Khi thiếu thuốc, nhìn anh như nghiện. Mặt anh ngây thuỗn ra, mắt lờ đờ, tay xoa xoa ngực hoặc gãi gãi, miệng chép chép. Rất kinh dị! Xin nói thêm anh ho rất rất nhiều. Tôi chưa thấy ai ho nhiều như thế. Anh hay nói chuyện thế này :

– Mẹ…ự hụ…nói thật với chú, nhìn anh thế này thôi chứ…hụ hụ…nhanh nhẹn, thông minh, ít thằng bằng anh…hụ….khạccc….phì…!!

Khi tôi hỏi : sao anh ho ghê thế? Anh nói, anh ho chơi ấy mà! Ngày xưa còn anh Đạt thì đỡ. Vì anh ấy sạch sẽ. Anh ấy quét nhà, rửa ấm chén và thu dọn đồ đạc. Sau khi anh Đạt ra lán công nhân ở, phòng các anh y như chuồng chồ. Anh ho chỗ nào là nhổ nước bọt ra đó. Đờm anh khô đét lại xung quanh giường thành những vệt đốm. Nhà bẩn tầng lên. Bộ ấm chén vàng khè. Cái quạt màu xám xỉn. Tôi nhớ sau này chị Tiên bạn gái anh Long lau đi mà khi sang nhìn thấy tôi hỏi :

– Ơ, anh Long mua quạt mới à?

Trời mưa, cái chiếu anh nằm mốc meo lên. Duy ở giữa, chỗ anh lăn qua lăn lại là không mốc. Anh kệ nốt! Anh hay cười khề khà :

– Ôi, sạch mà làm gì em? Có ai chết vì bẩn đâu. Tắm nhiều nhạt thịt. Trâu bò còn không tắm…nói chi là mình!

Có lần anh mua bộ máy tính lởm giá 2tr cả màn lẫn case. Vừa mua về cắm vào cái màn hình nổ điện tanh tách. Anh quyết định…cắm thêm 30p nữa cho nó nổ hỏng mẹ nó đi rồi gửi bảo hành!! Chỗ tôi ở rất nhiều chuột. Bộ loa anh mua, anh ngủ dậy thấy 1 con chuột ló đầu ra khỏi loa rồi lại chui vào. Anh lấy 1 đống rẻ rách lấp cái loa đấy lại. Dễ chừng 1 tháng sau thấy mùi thum thủm thì anh mở loa và đổ xác chuột ra!

Anh không bao giờ mặc quần áo màu trắng. Thường là màu đen, ghi hoặc nâu. Nhưng cổ áo vẫn tầng tầng ghét. Giặt quần áo với anh là 1 cực hình. Anh thường ném quần áo vào 1 cái chậu. Vứt vào 1 nắm xà phòng. Để chậu đó 2,3 ngày sau lôi ra, dẵm dẵm vài cái bằng chân. Xả 1,2 chậu nước rồi ném luôn lên dây. Không cần vắt nước hay treo vào móc! Công bằng mà nói anh lười giặt cũng vì ít mặc quần áo. Khi ở nhà thường Long ỏng mặc mỗi underwear. Có khi hứng lên, anh khỏa thân sang phòng tôi chơi rồi lại đi về. Anh hay nằm nghịch chim và hỏi :

– Thằng em thấy tờ rim anh có thâm ko?

 

Bình luận