<

[Truyện Voz 18] 6 người con gái

[Truyện Voz 18] 6 người con gái - Chap 5

Vãi bựa! Khi nằm anh thường kỳ ghét khan. Tức là lấy tay kỳ kỳ cổ, kỳ bụng, kỳ bẹn, kỳ đùi…được tí ghét nào anh vun lại, dơ lên xem, ném đi và…đưa tay lên mũi ngửi!

Có lần anh đá vào cái điếu cày làm đổ nước điếu ra nhà. Tôi khuyên anh lấy ít nước xà phòng dội đi cho bớt mùi. Anh bảo :

– Thằng này dốt. Muốn khử mùi nước điếu ấy, là phải dùng nước bọt.

Thế là từ sáng đến chiều anh tích cực khạc, nhổ vào đống nước điếu đó. Cả 1 góc nhà toàn nước điếu pha đờm + nước bọt!

Anh trơ mặt và không biết ngại là gì. Cách đó mấy nhà có 1 cô giáo dạy Văn. Bọn học sinh cấp 2 hay đến học thêm. Buổi sáng thói quen của anh ra khu vườn be bé trước nhà đái. Anh bảo :

– Anh đái thế này mới hòa mình với thiên nhiên!

Có lần anh mắt nhắm, mắt mở ra đái. Đái gần xong mở mắt ra thấy 1 đống các em nam, nữ lớp 8 hay 9 đang trố mắt nhìn. Đứa thẹn thùng quay đi. Anh điềm nhiền đái xong, vảy vảy mấy cái, cho chym vào quần lót, cười nham nhở và đi vào!

Nhưng anh có 1 điểm kéo lại là siêu hài, siêu siêu hài. Anh bựa quá nên những chuyện anh kể đều hài. Có lần tôi giới thiệu cho anh 1 cô bạn cùng lớp. Cô này đi uống nước với anh mà ngồi cười từ đầu đến cuối. Nó bảo :

– Nghe anh ấy kể chuyện còn hơn cả xem gặp nhau cuối tuần!

Còn anh Long nói :

– Mày giới thiệu cho anh con dở hay sao ấy. Từ đầu đến cuối nó cứ ngặt ra cười!

Tôi ví dụ thế này. Anh hay kể ngày bé anh đi ăn trộm hoa quả, chả bao giờ anh hái vài chùm rồi chạy đi chỗ khác dấm dúi ăn. Anh điềm nhiên trèo lên cây nào um tùm và ngồi ăn. Ăn no rồi anh về! Có lần ông Thành chủ tịch xã đến chơi. Lão ấy béo lắm. Anh khi đó học lớp 6, anh ngồi nhìn lão ấy chán rồi ra đập đập vào đầu và bảo :

– Này, ông Thành ơi, ông ăn cái địt gì mà béo thế?

Tôi cũng đến lạy anh! Anh học 4 năm trời trường cao đẳng giao thông mà chỉ có đúng 1 quyển vở ghi…các môn học! Có lần ngày mai anh thi, tôi thấy anh mở quyển sách ra nhìn nhìn rồi bảo :

– Thôi, ịt mẹ, éo học nữa, ngủ!

Cao thủ hơn, có hôm anh oánh đế chế đến 2h sáng. Hôm sau chuông đồng hồ 6h sáng báo thức để dậy còn đi thi. Anh tắt luôn chuông ngủ tiếp và…chờ thi lại!

Vì quá bẩn bựa nên cái sự tán gái với anh cũng gian nan. Có lần anh tán em Thu – DH nông nghiệp. Trước mặt em Thu thì tôi chịu chứ sau lưng – anh chửi em nó ko thiếu 1 câu gì. Anh bảo con đấy dạng ngu học nên mới học nông nghiệp. Anh bảo con đấy thuộc dạng…dâm loàn! Vì anh và mấy đứa bạn nhắn tin, ai nó cũng trả lời.

Có thế thôi mà anh đánh giá con người ta dâm loàn. Anh cho rằng, loại dâm đãng ấy mới dễ tán, dễ phịch nên anh lân la tán tỉnh. Ngày nào anh cũng nhắn tin – cố gắng để không nhắn bựa. Chị kia như biết ý anh này chỉ muốn phịch nên trả lời rất nhạt nhẽo. Mồng 8/3 anh phi xe sang DH nông nghiệp tặng hoa. Khi sang phòng trọ chị ấy đang giặt quần áo. Chị Thu bảo :

– Anh để hoa đấy đi, em giặt đồ xong đã.

Anh Long ỏng nghe thế đã nóng mắt rồi. Anh ngồi 1 lát thấy điện thoại chị để trên bàn nên mở ra xem. Anh em 9x, 10x đừng hỏi tôi câu hỏi hại não như : vì sao không có mật khẩu mà mở được điện thoại nhé. Vì ngày đó sinh viên toàn nokia đen trắng hay motorola màn hình xanh lét hoặc điện thoại tàu thì đào đâu ra chức năng đặt mật khẩu. Anh mở trộm tin nhắn của chị. Thấy chị Thu lưu số điện thoại của anh trong danh bạ với tên : t mat lin (thằng mặt lìn)!

3 máu 6 cơn nổi lên. Anh phóng xe về và nuốt nghẹn. Khi về nhà anh chửi um! Tôi và anh Đạt, anh Minh bò ra cười! Anh chửi em Thu mấy tiếng liền :

– ịt mẹ nó chứ, con dâm loàn, loại dâm dật ấy. Em lần đầu đi tặng hoa cho con gái mà nó bảo để hoa đó đi. Mẹ nó, con ngu học, con dốt nát, nó lưu tên em là……ịt mẹ noóoooooo…..cháttt. Anh ném vỡ tan cái điện thoại Sony Ericssion!

Chúng tôi được 1 phen cười no bụng! Sau này anh Long ỏng chả hiểu sao tán được 1 chị rất tốt tên Tiên – như tôi nói ở trên. Chị con gái miền biển – hiền lành, chăm chỉ, chịu thương chịu khó. Chăm anh lắm. Yêu nhau được 1 tháng, cứ gặp nhau là anh đòi hôn. Sau đó anh đòi sờ tí, anh sờ tí bất cứ lúc nào. Rồi chuyển qua sờ bướm! Sau đó anh cũng có được chị. Chị còn trinh nguyên.

Trưa nào anh cũng sang chỗ chị ăn cơm rồi ịt. Anh yếu, 1p đã xuất thế mà đòi thử mọi tư thế. Không lâu sau chị có thai. Anh nghe lời bố mẹ, rũ bỏ chị. Chị đau khổ chết đi, sống lại. May mắn kịp bảo vệ và về quê sinh con 1 bề. Chị chịu không biết bao nhiêu đàm tiếu của thế gian. Về quê chửa to, không xin được việc.

Ngày nào chị cũng ra biển kéo cá cố gắng kiếm thêm chút thu nhập ít ỏi. Miệng lưỡi ác độc của dân làng dè bỉu, chê trách : có học mà ngu, chơi bời, dại đời…làm chị sinh con thiếu tháng. Cháu bé là con gái và bị thiếu máu. Chị điện thoại cầu xin anh về truyền máu cho con. Anh không nghe, anh cho rằng…không phải con anh.

Tôi sau này chat với chị rất nhiều. Tôi có pass nick yahoo của anh Long nên hay vào. Tôi đọc rất nhiều tin nhắn offline của chị Tiên. Chị không trách móc anh mà hay kể về những kỷ niệm ngày xưa anh đưa chị đi chơi ra sao, mua quà thế nào. Và nói như van lơn mong anh nghĩ lại. Tôi đọc mà muốn rớt nước mắt…

Giờ này chị đã lấy chồng. Lấy 1 người cùng cơ quan nhà nước thấu hiểu hoàn cảnh của chị. Tôi mừng cho chị lắm! Sau bao sóng gió chị cũng tìm được nơi chốn bình an. Anh Long ỏng thì vẫn long đong, lang thang đây đó mọi nơi theo các công trình. Lần nào điện hay nhắn tin cho tôi, anh luôn nói :

– Thằng ku em quen em nào không giới thiệu cho anh?!!

Hết chuyện anh Long ỏng!

Thế là tôi đã dành 3 chap cho những kỷ niệm ở phòng trọ cô Lan, giờ là lúc quay trở lại chủ đề chính. Hôm nay tôi tâm tình quý anh chị nghe người con gái thứ 3 của tôi – người để lại trong tôi nhiều ấn tượng nhất về mặt giao hoan.

Trước khi kể về cô ấy, tôi muốn hỏi : anh em thích làm tình với mẫu phụ nữ nào? Tôi cho là 9 người 10 ý. Có quý anh thích em cao ráo, trắng trẻo, ngực to, mông nở – doggy sướng. Có anh thích gái hiền lành, ngoan ngoãn, e thẹn, nữ tính, còn trinh. Cá nhân tôi thì tôi thích ai làm tình máu lửa. Nói đơn giản là tuýp phụ nữ có máu dâm trong người. Và cô thứ 3 của tôi là người như thế. Giá tôi là cô ấy, chắc tôi biên được 1000 chap truyện cho anh em. Vì cô ấy yêu và quan hệ với quá nhiều đàn ông!

Ngày đó sau khi chia tay Thanh, tôi quay trở lại nhịp sống thường ngày. Ngày ngày lên giảng đường, chiều ở thư viện, tối đi học tiếng anh hoặc đi dạy thêm. Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi đi. Thời đó mặt tôi mụn khiếp lắm nên cũng tự ti. Mà tính cũng ít chơi bời nên chả quen ai để tán. Tôi học về kỹ thuật nên lớp ít con gái.

Mà con gái học kỹ thuật thì nhan sắc cũng…chẹp chẹp! Thú tiêu khiển của tôi lúc đó là hay lên mạng chat chit. Tôi không nhớ bằng cách nào tôi có nick yahoo của em, chỉ biết dạo đó đột nhiên em online nhiều lắm. Thế là tôi nhảy vào làm quen và chém gió. Được 1 thời gian thì 2 đứa thân thân với nhau.

Em có 1 cái tên rất đẹp, cực kỳ đẹp – Nguyễn Tường Vy. Tôi nghe 1 lần là nhớ luôn. Tôi vốn ở quê. Quê tôi cây cối, hoa trái nhiều. Tôi nhớ ngày xưa còn khó khăn, ít nhà xây tường gạch bao quanh lắm. Thường là trồng cây bô rô, cây dâm bụt, giàn hoa giấy hoặc trồng hoa tường vy làm hàng rào. Ở sân nhà, quê tôi hay mắc giàn chanh leo, giàn thiên lý hoặc giàn bầu, giàn bí xanh tươi, mát mẻ.

Tôi rất thích cảm giác nhìn những ánh nắng nhẹ xiên chéo qua giàn hoa. Tôi có thể ngồi hàng giờ ngắm những chú ong chăm chỉ thụ phấn hay nhìn những quả chanh leo lúc lỉu, đong đưa theo gió mà không chán. Hoa tường vy có mùi thơm hay không thì tôi nhớ không nổi nhưng nó rất đẹp. Hoa khi phơn phớt hồng, khi lại đỏ rực rỡ. Ngày nhỏ tôi và mấy đứa bạn con gái hay đi sưu tập hoa tường vy, hoa lộc vừng, hoa giấy…về làm lều hoặc chơi đồ hàng. Tôi viết đến đây là ùa về 1 trời kỷ niệm đẹp đẽ thời bé thơ…

Lúc chat với tôi Vy đang học giữa năm lớp 12. Nhà em ở Quảng Ninh, gần khu cầu bãi cháy. Bố em đã mất từ lâu, chỉ còn mình mẹ nuôi nấng 2 chị em. Chị ruột em bằng tuổi tôi, đang học DH và ở trọ khu Long Biên. Em lúc đó đang ôn thi DH. Thời gian đầu, chúng tôi không có quá nhiều ấn tượng về nhau. Chỉ là lâu lâu thấy em lên mạng thì tôi hỏi thăm vài câu vô thưởng, vô phạt. Thỉnh thoảng tôi động viên, quan tâm, chia sẻ…chứ tôi hoàn toàn không nghĩ có ngày tôi sẽ yêu em.

Thời gian trôi đi rất nhanh, nhoàng 1 cái kỳ thi DH trôi qua. Có 1 tối tôi thấy Vy online. Vy nhảy vào buzz tôi và khoe thi đỗ cao đẳng du lịch. Em mừng lắm, tíu tít khoe. Tôi cũng vui lây! Tự nhiên không hiểu tôi nghĩ gì mà chat :

– Vy có nhớ 1 thời gian trước Vy nói khi đỗ DH sẽ làm gì ko?

– Vy nói gì nhỉ? Có khi nói nhiều quá nhớ không xuể, hihi!

– Vy nói…nếu đỗ DH, Vy sẽ làm bạn gái mình!

Đến giờ tôi vẫn nhớ những đoạn chat này. Thực sự Vy chưa hề nói thế. Tôi hoàn toàn bịa ra điều này để mong Vy đồng ý. Tôi không hiểu tại sao lúc đó mình nói dối như vậy. Chỉ là đã hơn nửa năm chia tay Thanh, tôi thấy có chút trống trải. Tôi mong muốn tìm lại cảm giác yêu thương nồng nàn ngày xưa. Lúc đó tôi hoàn toàn chưa hiểu nhiều về Vy. Mặt Vy tôi cũng không biết. Có lẽ tất cả là do số phận sắp đặt. Giống như mấy câu thơ của Nguyễn Du :

Ngẫm hay muôn sự tại trời.

Trời kia đã bắt làm người có thân.

Bắt phong trần phải phong trần,.

Cho thanh cao mới được phần thanh cao.

Rất bất ngờ, Vy đồng ý. Sau này tôi mới biết, thực ra Vy rất rất dễ trong chuyện tình cảm. Nếu Vy là rau, tôi tin cô ấy là rau 0 nốt! Tôi trêu tiếp :

– Uầy, Vy thấy Vy có may mắn không? Vừa đỗ đạt, lên HN học, vừa có bạn trai luôn nhé!

– uhm, Vy may thật đó! Thế giờ Vy gọi là anh nhé!

Từ đó chúng tôi trao đổi số điện thoại và đổi cách xưng hô. Những tin nhắn, cuộc điện thoại ngày 1 nhiều. Tôi và em hỏi thăm nhau như đôi tình nhân thực sự. Qua những tin nhắn, tôi cố gắng chuyển dần từ chuyện tình cảm sang những hành động thực tiễn hơn. Ví dụ :

 

Bình luận