<

[Truyện Voz 18+] Bạn thân tôi làm gái

[Truyện Voz 18+] Bạn thân tôi làm gái - Chap 13

#Chap13 : Một Tia Nắng Trong Mắt Em ( Kí Ức )

Trở về lớp với lá thư còn dang dở chưa tới người nhận..tôi ủ rủ ngồi úp mặt u sầu lên bàn, trên tay vẫn cầm lá thư lòi ra.

Xoẹt !

Lá thư trên tay tôi bị giật phang đi, tôi phản xạ giật người lên nhìn coi đứa nào dám.

Con Thư. Nó mở lá thư ra và tranh thủ cô giáo chưa vào lớp nó đọc như đang đọc tuyên ngôn độc lập . rất dõng dạc và truyền đạt…

Ooooooo`

Cả lớp đồng thanh ồ lên..tôi hơi ngại, chỉ hơi ngại vì bày tỏ quan điểm trước đám đông bằng cách hơi đặc biệt thôi, chứ thật ra ai trong lớp cũng biết hết rồi..

– Tụi mình phải giúp nó, nó học ngu nhất lớp nên yêu cũng ngu, mà không giúp nó nó cứ như vậy khéo lại ở lại lớp rồi kêu người ta bằng chị đấy..

Nó hét lên như thế

Cả lớp vỗ bàn tỏ vẻ đồng tình…

Cô giáo vào lớp…

Mọi âm thanh trở lại im ắng như chưa có gì xảy ra..

Hết giờ của tiết cuối cùng, Thư lớp trưởng ra hiệu các bạn khoang hãy về, ở lại một chút..

– Theo mình thì thế này, mai bọn mình mang lá thư này sang cho cái Vy đi. Ai đồng ý đi với mình thì ở lại, ai không thích thì cứ về không sao.

Tất nhiên trong một lớp k thể đồng tình cả, sẽ có vài đứa thấy nhảm nhí mà phản đối..

Điều tôi không ngờ là tụi nó về gần hết mẹ cả lớp luôn, còn lại có vài đứa chơi cùng tôi với Thư thôi.

– Thôi, việc này cứ để tui xử lí cho

Tôi lên tiếng sau bao nhiêu lâu im lặng.

– Ông làm được thì tôi đã không phải vất

– Lần này làm được.

– Chắc không, không được thì sao

– Không được thì….

Thì cũng chưa biết sao, tôi vò đầu bứt tai chưa tìm ra câu trả lời

Thì…uh thì sao cũng được. Được chưa.

– Mấy người chứng kiến nha

Nó chỉ tay phía tôi mắt thì lom dom mấy đứa bạn. Sau đó chúng tôi ra về như bình thường…

Tôi đi lang thang vào nhà sách, tìm mua một quyển note cho ra hồn thay cái vở rách nát của căn tin trường.

Loanh quanh một lúc tôi thấy có một khu sặc sở sắc màu thì sang khu đấy xem, với cái đứa chưa bao giờ biết yêu là gì, tán tỉnh gái ra sao như tôi thì việc nhìn mấy cái tờ giấy đủ màu và mấy lọ thủy tinh chất đầy ngôi sao và mấy con hạc này có ý nghĩa gì.

Tôi bốc một lọ đem ra thu ngân hỏi, họ kêu cái này để tặng làm kỉ niệm. Nó như kỉ vật, chỉ để ngắm chứ k có tác dụng gì khác…

Tôi nghĩ thầm

” Ai sáng chế ra mấy cái kỉ vật này ngu học thế không biết ”

Tôi đem quay trở lại đặt về vị trí cũ rồi ra về.

Về nhà lấy hết mọi cảm giác tốt nhất tôi đặt bút ghi lại y chang lá thư chưa gởi kia vào quyển note mới, ghi xong nhìn lại mới biết, chữ mình xấu vl. Dù cố thế nào đi chăng nữa cũng chỉ tới đó. Hihi

Tôi lại nhờ con Thư sang, nhờ nó viết hộ một cái mới, của tôi viết xấu quá, không dám gởi.

– Ê, tôi thấy ở nhà sách nó bán mấy con hạc giấy với ngôi sao gì đấy, thấy cũng hay hay. Hay là tôi mua về tặng cái Vy nhé.

– Biết gấp không mà tặng?

– Tập tí là biết, 1000 con hạc giấy đi.

– Không phụ đâu nha, còn học nữa.

– Ơ, cái con này, mình tôi gấp làm sao kịp.

– Kệ cha ông

– Ờ mà kể ra nếu tôi được tặng 1k con hạc giấy đó tôi cũng thích, làm đi.

Ơ..tôi có cái cảm giác lạ lắm, với cái giác quan của thằng con trai và cặp mắt ẩn sau đôi kính của nó, lời đó tôi thấy không chỉ đơn giản là nói..mà còn mang chút tâm tình gởi vào…

Bất chợt tôi có một cái cảm rất kì lạ.

Con bé đấy, ngoài cái học giỏi ra chẳng có gì thu hút tôi cả, học với nó từ bé rồi nên rõ tính nhau quá, nó chỉ ham học, ham đọc sách, cả tủ truyện ở nhà khiến đôi mắt nó phải gồng thêm cặp kính dày cui nữa. Nó chẳng có sở thích gì đặc biệt ngoài việc thích đọc sách và truyện. Lại là cái truyện tôi ghét nhất . Conan.

Chả bù trừ với tôi, tôi lười tất cả mọi thứ, lười học , lười đọc, lười ăn, lười đi chơi, lười lười và các thể loại lười, chỉ thích thể thao, cở nào giờ nào tôi cũng chơi được, bơi lội bóng đá cầu lông môn nào tô cũng giỏi.

Nó thì lại ham học lười vận động, chung quy lại nó và tôi là hai thế giới trái ngược nhau, vì vậy tôi luôn coi nó là bạn thân chứ chưa bao giờ có cảm tình gì với nó cả. Nó hả?

Ừ thì bề ngoài cũng được, so với Vy chắc có lẻ cũng 7/10. Vy 10 thì nó cũng được 7. Nó ăn Vy 1 chỗ là học giỏi hơn, ngực to hơn nữa. Hihi. Nhưng bị nghiệt ngã 1 cái là tóc ngắn , nó luôn để tóc ngắn, cả đời tôi chưa thấy nó để tóc dài bao giờ…đôi tay nó khá là đẹp, so với Vy chắc có lẻ chỉ thua 1 chút vì làn da của nó không trắng bằng, Vy trắng hồng, còn nó thì Trắng kiểu da Vàng. Ở Đà Lạt kiếm một người trắng hồng như Vy cũng khó lắm, nên điều đó không quá là lạ. Ờ mà nếu nó tóc dài chắc tâm tư tôi cũng có đôi khi để ý nó, chỉ tiếc là tôi không thích con gái tóc ngắn. Tôi lại ghét nó 1 điểm là trước mặt tôi lúc nào cũng học, học ,học. Mười lần như một, cứ gặp mặt là nó bảo tôi cố học đi, nó kèm tôi, nó chỉ tôi, nó chung quanh lại chỉ có từ học. Tôi chán ngấy , nhìn thấy mặt nó là tôi phát bệnh với tự HỌc rồi.

Lang man quá rồi….nó chả liên quan gì cả

Ừ thì từ khi viết lá thư prod by tui và made by Thư xong, tôi lục đục lên mạng học xếp hạc giấy, hihi, tôi lãng mạn mà. Trong thời gian gấp tôi thấy cũng khá thú vị, có điều một mình tôi gấp hơi cực, đau hết mấy đầu ngón tay , gấp gần 10 ngày mới hoàn thành.

10 ngày đó tôi đi học về là ra cf ngồi gấp, thời gian đó như thằng tự kỷ, con trai mang hạc giấy ra cf ngồi gấp thấy nhiều người để ý , tôi kệ, nghĩ là họ hâm mộ mình là xong, không cần phải ngại. Tôi chỉ ngại trước người tôi thích thôi, còn người bình thường tôi mặt Khá Dầy. À có đôi lúc Cái Thư nó cũng sang phụ tôi một chút rồi lại đọc truyện rồi lại phụ. Không nhiều nhưng tôi cũng đở buồn hơn.

Cuối cùng cũng xong 1000 con hạc giấy, tiếp theo là tôi phải làm sao để nó tới tay Thư ở một khoảng khắc đẹp nhất và khiến cô ấy cảm động nhất. À không, tới tay Vy, không phải Thư.

Tôi tính thế này, vào giờ ra chơi tôi cùng đồng bọn sẽ sang lớp Vy một lần nữa và tôi sẽ trao tận tay món quà ý nghĩa nhất cuộc đời tôi, chỉ một lần và mãi mãi về sau tôi không còn làm một lần nào nữa.

1000 con hạc giấy và 1 lá Thư .

Ngày hôm đó tôi hồi hộp từ đầu tiết cho đến hết tiết hai, thật sự tôi học không vô, cứ ngồi tưởng tượng cảnh sau đó, ừ thì tặng cho Vy xong tôi sẽ nói Vy hãy đọc nó rồi tôi quay lưng đi, tôi cứ ngồi tưởng tượng mình rất lạnh lùng coolboy ngầu cồi lắm. Cứ ngồi đăm chiêu như thế…

Cuối cùng tiết hai cũng hết, giờ ra chơi đã đến.

Chuông vừa reo là tim tôi cũng đập loạn nhịp , cảm giác khó tả cực kì , không có một lời văn nào có thể tả được cái cảm giác đó trừ khi một ai đã trải qua rồi họ sẽ cảm nhận được nó một cách chân thật nhất.

Lời tỏ tình đầu tiên..

Chỉ một khoảng sân trường thôi mà cảm giác tôi đi thấy nhanh lắm, chỉ một tí xíu là tới bên khu B rồi, sau lưng tôi có Thư cùng 5 thằng bạn nữa là 7 đứa..bọn tôi cứ thế đi ngang qua sân trường..trên tay tôi cầm một lọ thủy tinh thật to, bên trong có cả ngàn con hạc giấy đủ màu sắc, phía trên những con hạc có một mảnh giấy nhỏ, đủ để viết những tâm tư trong đó. Lọ thủy tinh được đậy nắp gọn gàng , nhìn thật không thể không khen nó đẹp được.

Khu A, Khu B , Khu C …tất cả mọi người đều đứng ở lan can nhìn tôi và bàn tán, tôi luôn là vậy mà, tôi chỉ e ngại khi trước mặt Vy thôi, còn lại tôi không ngại ai cả, mà tôi cũng trùm gây sự chú ý ở trường rồi, nên cảm giác đó tôi cũng không lạ lùng lắm. Thậm chí thấy mình cứ oai oai kiểu gì , ai qua cái thời trẻ từng làm những thứ điên rồ chắc cảm nhận được.
Rồi cũng tới bên Khu B

Từng bước nặng nhọc lên cầu thang

…Tới cửa lớp rồi…

Cả khu ABC lúc này đang dồn hết nhân lực sang khu B để chứng tỏ là họ nhiều chuyện , đông lắm, đằng sau, đằng trước, xung quanh , ở đâu cũng có ánh mắt đang nhìn mình.

Tôi cứ như thế, một mạch đi vào thẳng lớp của Em..

Em ngồi đó cứ như chưa biết gì, vẫn đang chăm chú ghi ghi chép chép trên quyển vở mà không quan tâm đến xung quanh ..cứ như em chưa hề biết có chuyện gì…

Tôi đứng ở mép cửa, đã bước qua cánh cửa lớp rồi..

Em cứ ngồi đó, tôi cứ nhìn em, một góc nghiêng thần thánh tạo nên cái vẻ xinh xắn đáng yêu của em làm tôi như bị chôn vùi đôi chân dưới mặt đất, không một bước nào bước nổi nữa.

Tôi cứ đứng đó thất thần chìm đắm trong cái vẻ kiêu sa của em

Một cái đẩy vào lưng tôi khiến tôi lập bập xém một tí thì ngã và rơi cả lọ thủy tinh..

Tôi chợt tỉnh..

Tôi bước tới trước bàn em..

Tôi đặt lọ thủy tinh lên bàn của em..

Em ngước lên nhìn tôi…

Đôi mắt long lanh của em khiến tim tôi đập loạn nhịp..

Em vén mái tóc mình sang một bên kèm đôi mắt biếc đấy

Tôi …tôi không thể tả nổi cảm xúc đó nữa, ngay giây phút viết những dòng chữ này tim tôi vẫn còn đập , tay tôi vẫn còn run, tâm trí tôi vẫn còn bồi hồi. Thật không có lời nói hay dòng chữ nào có thể tả được cái cảm xúc lúc đó cả.

Khoảng khắc đó là vô giá…bồi hồi và rung động…với cái tình cảm tuổi mới lớn…

– Cám ơn Khải..à không Duy

Em chồm dậy thì thầm vào tai tôi…

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

Tôi như muốn vỡ òa, tôi như muốn bóp nát trái tim mình vì hạnh phúc và sung sướng tột độ, cái cảm giác lên đỉnh so với cái cảm giác này mà nói không có cửa.

Tôi bẻn lẻn mỉm cười rồi nháy mắt với Vy một cái rồi quay lưng đi..

Quay lưng để em thấy lưng tôi dài và rộng như thế nào, có thể che chở em ra sao…không phải là quay lưng bỏ mặc em…quay lưng để tránh những ánh mắt, tiếng xung quanh..quay lưng vì sợ em nói them câu từ chối..tôi cứ thế quay lưng đi.

Tiếng vỗ tay có, tiếng hân hoan có, tiếng trầm trồ có, đủ loại âm thanh đều có, chỉ duy nhất có một người đứng một góc cửa sổ im lặng…dõi theo.

….

Bọn tôi trở về lớp ..Thư nó vẫn cứ âm thầm không một tia cảm xúc nào trên khuôn mặt..cứ thế âm thầm đi đằng sau tôi..mặc cho tôi đang huênh hoang và vui sướng..nó vẫn cứ thế…im lặng..

Tôi thật sự vì niềm vui khi vừa làm một điều mình mong muốn bao lâu nay nên không để ý đến ai cả, chỉ hân hoan với chính bản thân mình, cảm giác đó mọi người hiểu mà…

Nhưng khi vừa về lớp..

Vừa ngồi xuống…

Tôi đủ sâu sắc để cảm nhận được…

Ánh mặt trời rọi qua khe cửa, che khuất tầm nhìn của tôi, thứ tôi nhìn thấy duy nhất là một ánh măt Buồn đang nhìn mình…

Một ánh mắt tỏ vẻ hài lòng mà cũng là không hài lòng..

Một tia nắng trong mắt Em…

….

 

Bình luận