<

[Truyện Voz 18+] Cô Giáo Đào

[Truyện Voz 18+] Cô Giáo Đào - Chap 5

Cô Giáo Đào 5

Tôi và Đào tạm thời rơi vào trạng thái im lặng, cái sự im lặng diễn ra trong thoáng chốc khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt và nặng nề hết sức. Thấy vậy tôi ngỏ lời

” Hay là mình đi ra quán nào ngồi một chút cho đở ngột ngạt em nhỉ ? “

Đào trố mắt lên nhìn tôi có vẻ ngạc nhiên , Đào nói : ” Hả ? , ra ngoài ? , Em vẫn còn đang giờ làm. ”

Chậc !

Tôi quên mất là Đào vẫn đang trong giờ hoạt động của mình , tôi có cái tật là khi tiếp xúc với một ai đều không nghĩ người ta là người làm ngành nghề gì, với ai tôi cũng cư xử một mực thân thiện như nhau. Điều đó khiến sự gần gũi thân thiện của tôi và Đào làm tôi quên mất cô cũng chỉ đang làm nhiệm vụ của một con đĩ .

Tôi nói : ” Em đi khách một lần bao nhiêu , hoạt động ở web nào . ”

Đào : ” Em không làm ở web sợ gặp người quen tại em là dân thành phố. Em đi hai triệu. ”

” Hai triệu ? ” : Tôi hơi ngạc nhiên vì cái giá của Đào vừa nói ra, đáng lẻ Đào phải đi giá tốt hơn như thế, có thể bốn, có thể là năm.

” Vâng, hai triệu. ” : Đào trả lời ngắn gọn.

Tôi lúc này cần suy nghĩ một chút để nói điều gì ra cho hợp lí.

Sau một đoạn thời gian ngắn tầm một phút suy nghĩ. Tôi nói : ” Tôi đưa em ba triệu, em phục vụ cho tôi . ”

Đào có vẻ ngỡ ngàng trước đề nghị thẳng thừng của tôi , cô trố mắt lên và dường như không biết nói gì , sau một hồi ngập ngừng cô mới trả lời : ” Tại sao ? ”

” Không có sao trăng gì, chỉ đơn giản là muốn thì sẽ làm . ” : Tôi cũng trả lời thẳng vấn đề không ngại ngần vòng vo.

Đào ngập ngừng : ” Em ngại với anh. Em không muốn.”

Tôi hiểu vì sao cô ngại , tôi cũng nắm bắt được tâm lí của các cô Đào mà tôi quản đều không muốn ngủ với tôi, các cô đều muốn xem tôi như một người anh đúng nghĩa để chia sẽ và tâm sự.

Tôi chỉ đưa ra giá tiền và muốn Đào phục vụ cho tôi mục đích là thử xem giá trị Đào ở đâu, và khi cô từ chối thì giá trị của bản thân cô cũng được nâng cao hơn một chút. Và khi đối phương được nâng cao giá trị thì đi kèm với đó là sự tự tin.

Tôi nói : ” Okey, việc em ngại với anh là chuyện đương nhiên và anh cũng nắm bắt được việc đó, nếu em đồng ý thì anh thấy em cũng khá tầm thường, thật may mắn là em từ chối. ”

Đào nhìn tôi có vẻ hơi bất ngờ, cô nhướng chân mày lên rồi nói : ” Đúng như mọi người nói , nói chuyện với anh thật đáng sợ. ”

Tôi cười khoái chí : ” Ai nói mà mọi người. ”

” Tất cả những người em biết ở đây.” : Đào trả lời

Sau khi Đào vừa nói xong , tôi nắm lấy tay Đào kéo đi , cô hơi bất ngờ trước hành động của tôi nên có chút rụt rè rút tay lại , tôi nắm chặt tay cô không để cô rút ra, tôi kéo cô tới và chỉ cô nằm lên giường, cô ngoan ngoãn làm theo lời tôi. Tôi quay lưng đi về phía phòng tắm thay đồ và tắm rửa.

Xong xuôi tôi trở ra lại và leo lên giường nằm một cách rất tự nhiên, à tôi có quấn khăn và mặc quần chip ở trong chứ không lỏa lồ cứ thế mà tiến tới.

Đào vẫn chưa hiểu hành động của tôi nên cô có chút bất ngờ liền rút người ngồi dậy dựa vào thành giường, nhìn cô tôi cứ tưởng cô như một cô bé mới lớn đang hoảng sợ vì bị một gã biến thái nào đưa vào phòng khách sạn chứ không phải một con đĩ đơn thuần.

Tôi phì cười khi thấy hành động của cô nên không kìm được đành phải nói ra, tôi vừa cười vừa nói : ” Làm gì vậy cô giáo. ”

Đào nghe hai từ cô giáo hình như có vẻ không thích , nên cô phản kháng khá gay gắt : ” anh làm gì đấy, sao không mặc đồ, mà đừng gọi em là cô giáo, nghe không thích. ”

Giọng điều của Đào không khiến tôi chùn chân, vì mục đích của tôi cũng khiến Đào trở nên bối rối như vậy, khi phụ nữ bối rối thì tâm lí của họ cũng trở nên yếu đuối trong việc kháng cự hơn.

Tôi bông đùa : ” Tắm rửa tí thôi, sáng giờ ngoài đường hơi bẩn. ”

Đào vẫn gay gắt : ” Phòng anh không tắm, sao qua đây tắm. ”

Tôi vẫn đóng mặt chai lì : ” Sẳn đây sao không tắm mà phải về phòng tắm, ở đây phòng nào cũng như phòng anh. ”

Đào dường như không biết nói gì nữa nên cô im lặng, túm lấy cái chăn che cơ thể của cô, cô vẫn mặc y nguyên bộ đồ công sở khi đi dạy , nghĩa là cô chưa đi một người khách nào.

Tôi chú ý thấy điểm đó nên liền nói để đánh trống lãng sang chuyện khác : ” Em từ trưa giờ, vẫn chưa đi khách nào sao ? ”

Đào có vẻ nhẹ nhàng hơn trả lời : ” Em chưa. Chưa đi được ai đã bị ám. ”

” Có muốn đi đâu đó không , cà phê , xem phim ? ” : Tôi nằm lên giường rồi hỏi Đào.

Đào ngạc nhiên nhìn tôi nói : ” Tắm rửa, trần chuồng leo lên đây nằm rồi rủ đi xem phim, anh cũng lạ lùng. ”

” Chứ em nghĩ anh tính làm gì.?” : Tôi hỏi Đào giọng điệu mỉa mai.

” À thôi, không có gì. ” : Đào ngại ngùng.

Đào nói tiếp : ” Em lười lắm, SG giờ nắng nóng lắm.”

Tôi nằm nghiêng một bên, tiện tay tháo cái khăn tắm ra vứt xuống sàn cho thoải mái, một tay kê lên gối, đầu kê lên lòng bàn tay nhìn Đào vẫn đang ngồi tự vệ bởi cái chăn . Tôi kéo cái chăn đắp lên người che đi toàn bộ cơ thể, chỉ chừa lại từ cổ lên đầu.

Tôi nhìn Đào âu yếm nói : ” Em có thể đi thay bộ đồ được không , mặc đồ ôm như thế không thấy khó chịu à? ”

” Thay đồ để anh thịt em hay sao ? ” : Đảo mỉa mai tôi

” Anh là người lớn, không phải trẻ con, anh vẫn rủ em đi ra ngoài chơi mà, nếu em ngại thì có thể đi đâu đó em thấy an toàn. Hai đứa mình đều là người trong nhà, anh lại thẳng tính. Không cần quan ngại anh. Ờ nhưng mà nếu em mặc thế vẫn ok thì tùy em. Anh nhìn hơi chướng mắt một chút. ” : Tôi giải thích

Đào : ” hmm.”

Cô không trả lời mà thở dài một cái rồi đứng lên lấy đồ trong balo của cô để sẳn trong căn phòng này từ lúc nào. Phòng Đào tuyệt nhiên không có nhiều vật phẩm , chỉ có đúng cái balo và vài vật dụng của khách sạn, đồ cá nhân của cô không có nhiều. Không như bao cô đào khác , trong phòng luôn luôn ở trạng thái bừa bộn và khá bẩn , trừ khách sạn nào có phục vụ buồng phòng siêng thì còn hạn chế được.

Đào đi tắm và thay một cái váy đen bóng hai dây có ren hoa ở ngực. Cô không mặc áo ngực và điều đó khiến tâm trí tôi rơi vào trạng thái bất ổn. Tôi lúc này mới có thể nhìn ngắm toàn bộ cơ thể cô một cách chi tiết nhất trừ một vài phần trên cơ thể được che đậy bởi cái váy hoa kia…

Đào từ từ bước lại cạnh giường, ngay lúc này mùi thơm của cơ thể cô phát ra khiến tâm trí tôi cảm thấy hưng phấn mỗi lúc một tăng lên. Tôi không muốn ngủ với Đào và Đào cũng vậy.

Nhưng khi nhìn ngắm toàn bộ cơ thể của cô tôi thật sự không kiềm hãm cảm xúc của mình được…

Ánh mắt của tôi chìm trong cơ thể Đào ẩn sau cái váy hai dây đó một cách say đắm…

Bình luận