<

[Truyện Voz 18+] Đừng Làm Đĩ Nữa

[Truyện Voz 18+] Đừng Làm Đĩ Nữa - Chương 13

#Chương13 : Chân Tướng Sự Thật

( reup + bonus )

—-

Nhạc nghe khi đọc truyện

Finger Crossed – Billie Eilish

https://soundcloud.com/billieeilish/fingers-crossed

—–

Những làn khói thuốc cứ tung bay lên không trung rồi dần biến mất để lại đặc quánh một mùi thuốc lá hôi hám xung quanh tôi…

Thả điếu thuốc rơi hững hờ tôi dập tắt vội , rồi đi sang bên đường gọi ly trà đá và không quên đeo tai phone để ngồi dựa vào lưng tường tận hưởng . Tận hưởng cái tiết trời đêm đang cựa quậy oi bức giành giật từng chút thời gian để chuyển mình sang Bình Minh như mọi ngày..

Đang lẩm bẩm một vài nốt nhạc trầm trong list nhạc thì có chuông điện thoại reo lên, vì điện thoại để trong túi quần, và vì đeo tai phone nên tôi cũng ngại rút ra xem ai gọi..

Bấm nút trả lời trên tai phone thì có một giọng nữ , như phản xạ tự thân tôi biết đó là ai

Tôi nghe máy

– Alo

– Anh đang ở đâu

– Có một câu em hỏi mãi không chán sao, BTX

– Hì, sao anh thú thế, chơi threesome cơ

– 10 anh cũng chơi được, 3 là cái gì

– Rõ vẻ xạo lol

– Có vấn đề gì không?

– Em sang anh

– Anh ngồi đối diện khách sạn.

Crup !

Vâng, rất dứt khoác, thái độ rất vội, một là có chuyện gì đó, hai là nó nhớ tôi. Ồ tôi lại không dám nghĩ vế thứ hai đâu.

Ngồi nhâm nhi ly trà đá của má già trong lúc đợi Vy qua mà sao thấy nó đắng ngắt, dạo gần đây tôi hút thuốc khá nhiều, nhiều lúc ngủ dậy thấy cổ họng khô khốc mà đau như bị dao lam cứa từng đợt vào, đi ị không còn ngon như trước nữa. Tâm hồn stress nó kéo theo nhiều hệ lụy ghê gớm. Mắt thâm quần, tóc tai bù xù, viền mắt nổi bọng, mặt bắt đầu lấm chấm vài cái đầu mụn nhô lên, nhất là da tôi, tôi tự hào nhất làn da của mình , nay nó trở nên khô và sần sùi thấy phát chán…

Tầm này nói yêu đương quả thật không dám nghĩ đến..

Ánh đèn xe oto soi sáng cả một khu vực..

Cửa oto mở ra..

Có một đôi chân trắng nõn nhẹ nhàng đặt xuống mặt đường khô khan..

Cửa mở ra hẳn

Một người phụ nữ vận cái váy màu đen ôm sát người, phần vai hở một bên trái để lộ xương quai và một phần tư bờ vai hờ hững ra ngoài , phần vai bên kia thìche cụp lại, lại như thế mà một phần ngực bên trái cũng hờ hững lộ ra..

Tôi lấy kính đeo vào, dẫu biết người trước mặt là ai nhưng khi đeo kính nhìn rõ hơn tôi nghĩ ” với em thật khó để mà không thích được em “..

– Đi đâu mà đĩ ngựa vậy

Vy quay người gởi tiền anh tài xế , nó cúi nhồm người qua ô của sổ oto làm phần mông nó dội thẳng vào mặt tôi, nhưng khi nghe tôi nói như thế nó vội rút người ra khỏi cửa sổ oto quay phắt lại lườm tôi :

– Em đã nói bao lần là không dùng từ đó

Cô nàng dứt lời thì bước lại chỗ tôi đặt mông xuống cái ghế đẩu bé con ngồi xuống. Tỏ rõ thái độ không hài lòng câu vừa rồi tôi nói, cô nàng lấy điếu Esse ra mồi rồi hút một hơi dài..sau đó quay sang má già nói

– Làm con ly trà đá đường đi má

Má già không nói gì, âm thầm lặng lẻ làm cho cô nàng.

Cô nàng vẫn lơ tôi, mắt nhìn xa xăm phía bên khách sạn tôi làm ở bên kia đường, điếu thuốc còn trên môi, cô nàng cầm điếu thuốc chỉ tay về hướng khách sạn quay qua hỏi tôi

– Anh làm ở đó một tháng bao nhiêu tiền

– 6 tịu 5

Tôi bực dọc vì thái độ của nàng mà trả lời ởm ờ

– Bèo nhỉ, Duy mà chịu làm thuê là lạ rồi, còn làm tầm đấy tiền nữa, hơi lạ

– Hmm, anh không có lựa chọn

– Sao lại không ?

– Hơ, quan tâm nhau thế à

– Được không ?

– Vừa rồi anh đã nói anh thua lỗ quán cf ở Hà Nội rồi mới về đây còn gì…À không về quê trước.

– Sao nữa

– Về tính ở nhà làm, mà sao lại không thích mấy, cứ kiểu gò bó anh làm không được, mẹ lại cứ nhắc mãi chuyện ngày trước nên anh khó ở, khó ở thì anh lại đi

– Chuyện 3 năm trước đó hả, giờ vẫn còn nhắc hả ?

– Tính bà em không biết à, chả rõ quá còn gì, mẹ muốn anh quen rồi cưới em, làm sao thế được, đâu phải cái gì mình muốn là được. Chuyện đó em biết rồi còn gì, mỗi lần về là lôi chuyện Thư ra nói, rồi em ra nói, rồi chuyện anh làm văng mấy tỷ ra nói. Mệt, phiền

– Chuyện của em với anh thì không nói, em nghĩ chuyện chính là ở anh kìa, chuyện vì Thư mà anh xa xút rồi hư hỏng mới làm cho mẹ anh bực. Em cũng nói, ai cũng nói, anh vẫn cứ xa xút bết bát như thế ai cũng nản, riết ai cũng chán chẳng buồn nói nữa.

– Bỏ đi, bây giờ nói chuyện của em hợp lí hơn là chuyện của anh

– Anh có tò mò của anh, em cũng có tò mò của riêng mình, em nghĩ mãi không ra vì sao anh làm lễ tân ở đó, em biết anh làm ở đó trước..

Dường như cô nàng có vẻ bị hớ nên dừng lại ngay chữ ” trước ” rồi quay mặt đi. Tôi không quên chụp ngay cơ hội này và giả vờ tỏ thái độ giận dữ để làm tới, thật ra chỉ là giả vờ tỏ thái độ thôi, chứ bản thân tôi cũng ngờ ngờ cô nàng biết trước tôi làm ở đó qua suy luận rồi ( chương 12 ).

Tôi lấy tay kéo nhẹ vai Vy quay lại nhìn thẳng vào mắt Vy hỏi

– Ý gì, biết gì, nói nhanh đi.

– Không có gì !

– Đừng để anh bực

– Thì sao

Vy tỏ vẻ bất cần, tôi lại nặng mùi tò mò hơn, cứ thế này chắc chắn tôi không moi móc được thông tin gì, dù sao cũng là giả vờ bực dọc nên tôi hãm bản thân lại một tí. Tôi nắm vai Vy quay người cô ấy lại nhìn trực diện vào mắt rồi nói

– Em này, anh biết tính em là không thích nói là sẽ không nói, nhưng em phải biết tính anh một khi đã muốn biết thì em không nói anh cũng tìm hiểu cho ra. Mình quen nhau gần chục năm rồi mà

Vy trầm tư nhìn mắt tôi một vài giây rồi lấy điếu thuốc ra vân vê ở đầu lọc và mồi điếu thuốc trông rất điệu nghệ và không kém phần sexy..Vy nhìn tôi nói

– Hmm, ok giờ anh nói trước đi, vì sao anh ra nông nổi này?

– Anh nói thì em nói chứ gì?

– Đúng vậy !

Lời khẳng định chắc nịch của nàng làm tôi thêm tự tin để trao đổi hơn.

– Hmm, cũng chưa biết bắt đầu từ đâu nữa, thôi thì từ lúc Thư mất vậy…

Nói đến đây tôi nghẹn lòng không nói tiếp được, có một vật gì đó chắn ở cổ họng không cho tôi nói hay là tôi không thể nói, vì chỉ cần nói thêm là tâm trí tôi có thể òa khóc như đứa trẻ con ngay…

Vy thấy vậy vỗ về lên vai tôi rồi nói

– Khó nói thì thôi không cần nói nữa

– Cái khó đã nói rồi, còn chuyện sau đó thôi..

– Sau đó thì sao

Dường như sự tò mò của Vy còn mãnh liệt hơn cả tôi nên cô nàng quên luon cảm xúc của tôi mà hỏi tiếp câu chuyện..

Tôi thì chưa dứt hẳn cơn nghẹn nên vội hớp một ngụm trà, rồi mồi một điếu thuốc làm một hơi thật dài để trấn an lại cảm xúc một chút..rồi nói

– Ừ thì ngày đó Thư mất, anh buồn rồi anh bê bết như nào em rõ mà, anh lại đi qua quá nhiều cô gái mà không gượng được, lại chia tay, lại chán nãn, rồi em biết đấy, anh lại bu vào cờ bạc bê tha thua mấy tỷ lúc nãy nói rồi, anh bán nhà, bán xe rồi anh quyết định trả hết nợ xong đi. Mà đi kiểu lén lút nên chỉ cầm có vài bộ đồ, giấy tờ cũng không mang theo ngoài cái chứng minh thư với cái bằng lái xe, anh vẫn sống tốt đến giờ đấy thôi, còn Hà Nội 2 năm lại là câu chuyện dài nữa, chung quy lại là anh không mang theo giấy tờ, cũng ẩn thân, không liên lạc ai ngoài em với Khoa .

Cô nàng nghe tôi nói dường như hiểu một phần vấn đề nên nàng dựa vào vai tôi, chỉ tay qua phía khách sạn rồi nói..

– Em chỉ sợ anh không còn chỗ làm..

– Anh hiểu, chuyện đó không quan trọng với anh lắm. Còn em?

– Hmm, thật sự là e cũng khó nói, không biết bắt đầu từ đâu..

– Bắt đầu những cái đơn giản nhất đi

Vy trầm ngâm, ngước lên trời, nhìn xuống đât, day day mũi giày vẫn chưa biết phải nói thế nào, tôi đở lời cho Vy

– Từ lúc gặp lại anh đi

– À, lúc đó em biết trước là anh làm ở đó rồi, ông Dương nói với em có thằng lễ tân mới vô làm, cùng quê với em, thấy xăm trổ trắng trẻo nhìn không giống đi làm thuê lắm nên em kêu cho xem , ổng đưa chứng minh thư của anh cho em xem xém tí ngất tại chổ rồi, nhưng có ổng ở đó nên em vẫn tỏ ra bình tỉnh và tìm cách tiếp cận với anh. Nhắn qua fb thì dài dòng nên anh thấy rồi đó, em dặn ổng có khách vip thì điều em sang, lại vô tình gặp đúng người mà em đang cần liên hệ để nhờ việc…vậy đấy

– Em tiếp cận a mục đích gì, nếu bạn bè em nhắn anh qua fb là được, đâu cần để anh shock như vậy..

Vy không trả lời, lấy hai tay dúi dúi mắt như buồn ngủ rồi thở dài một hơi

– Kể qua fb anh tin không?

Tôi ngơ ngác ngờ ngờ

– À, uhm…rồi giờ em tính thế nào..

– Em có tính toán hết từ trước khi anh xuất hiện rồi, anh xuất hiện vô tình lại làm khó cho em hơn. Để em xem đã

– Vậy mọi chuyện nằm trong toan tính của em

Chương 13 + thêm

Cuộc trò chuyện hòa với cái không khí mát nhè nhẹ của Sài Gòn khi đang chuyển mình qua buổi sớm mai khiến mọi thứ trở nên đìu hiu ảm đảm hơn bao giờ hết..

Đúng như tôi dự đoán , mọi chuyện đã được Vy sắp xếp trước, tôi chỉ là một ngọn lửa âm ỉ vô tình chen chân vào một nhóm lửa lớn đang cháy sẳn mà thôi..thời điểm này tôi có thể quyết định là rút lui để mọi chuyện không trở nên phức tạp, hoặc góp sức theo một kiểu là không phải nhân vật chính.

Đang trầm ngâm suy nghĩ với điếu thuốc trên tay, tôi vẫn chưa quyết định được sẽ nên như thế nào, bỏ thì không đành lòng , vương vào thì chỉ vướn chân…

Càng ngày tôi thấy mình càng già cỗi đi sau nhiều chuyện, đôi tay tôi bắt đầu lạnh ngắt, mồ hôi chợt đổ ra ướt đẫm cả đầu lọc điếu thuốc vì tôi nghĩ đến một quyết định. Tôi sẽ bỏ hết tất cả, sẽ thôi không quan tâm nữa, vốn dĩ nếu không có tôi thì cuộc chơi này cũng vẫn được bắt đầu và sẽ có kết thúc, có tôi vào cuộc chơi này chỉ thêm phần phức tạp . Tại vì tôi là loại người không bao giờ chịu nhường bước hay thua cuộc, nếu tôi còn ở lại cuộc chơi này thì nhân vật chính phải là tôi, chứ không chấp nhận làm nhân vật phụ..

Đang rối trong cái màn nhện suy nghĩ thì Vy lên tiếng

– Em cần anh giúp một việc

– Việc gì em nói đi

– Đưa em về Đà Lạt một chuyến

Tôi tỏ vẻ không hài lòng cho lắm, vì hiện tại tôi vẫn còn công việc, tôi lại là loại người có trách nhiệm với những thứ mình đã nhận, ví như công việc, hoặc hứa hẹn làm một điều gì đó, tôi đều có trách nhiệm với nó..tôi làm bộ mặt khá không hài lòng rồi hỏi

– Lại nghĩ làm à, 1 tháng anh chỉ off được có một ngày thôi, chiều chuộng em anh đã phải nghĩ hai ngày rồi đấy

– Cái đó quan trọng hay em quan trọng

– Cái nào quan trọng không quan trọng, quan trọng là đối với em anh quan trọng đến mức nào thì anh cư xử theo mức đấy

– Vậy với anh em quan trọng đến mức nào?

– Đến mức nào thì em cũng từng thấy rồi, anh không phải kể lể, em cứ cảm nhận được mức nào thì nó là mức đấy

Vy biễu môi tỏ vẻ không ưng cách tôi trả lời, tôi biết nhưng không quan tâm lắm, vì với tôi mà nói, cái cách người ta soi xét mình là qua những gì mình đã làm, còn nói hay, ai nói cũng được. Nên để trả lời một câu hỏi định mức thì tôi luôn trả lời theo một hướng để người ta tự suy nghĩ thì hay hơn, họ nghĩ tới đâu thì tốt tới đó. Còn nếu như trả lời theo một cách đơn giản nhất như “ Hiện tại với anh em quan trọng nhất “ thì quá tầm thường mặc dù sự thật là như vậy, hiện tại Vy quan trọng với tôi nhất nhưng tôi không bao giờ nói thế cả.

Thấy Vy không nói gì, tôi nói tiếp

– Nhưng về Đà Lạt làm gì ?

– Thăm mẹ một chút, anh cũng nên thăm mẹ đi, anh đi cũng lâu lắm rồi.

– Anh vẫn gọi cho bà thường xuyên..

Tôi nói tiếp

– Khi nào đi

Vy trả lời

– Bây giờ

Tôi trố mắt nhìn Vy rồi nói

– Gì vậy mẹ, mẹ cứ vậy hoài không đi được nước ngoài đâu

– Em không muốn đi nước ngoài nữa, em muốn ở hoài bên anh..

Dứt câu nói Vy cười với giọng cười khả ố đặc quánh một mùi xảo trá, tôi cũng không hi vọng gì vào vài câu thính đó, đùa thôi. Chỉ là đùa thôi, tôi tự trấn an tâm hồn ngok ngek mình như thế…tôi nói

– Anh lại không muốn bên em mấy

– Ơ

Nghe tôi trả lời Vy có vẻ thất vọng, đúng vậy, cô nàng luôn muốn là người đặc biệt, là người quan trọng và là người luôn ở trong lòng người khác, còn cô nàng thì lại không như thế, hầu như là không quan tâm đến cảm xúc của người khác, đối phó với cô nàng chỉ có một cách. Phũ, càng phũ cô nàng lại càng cần..vậy đấy…đôi khi phũ thì cô nàng cũng phũ luôn là đường ai nấy đi…vậy đấy. Cuộc sống mà, phải chơi mới biết được kết quả .

– Đi cũng được, với điều kiện em phải nói hết cho anh biết những gì anh cần biết

Tôi lên tiếng khi cả hai chìm vào im lặng..

– Em sẽ kể trên đường đi, như cái cách mà anh thích khi trò chuyện trên những đoạn đường dài. OK?

– Got it..

Tôi chốt điều kiện một cách dứt khoát, rõ rang trao đổi là điều tiên quyết khi bạn muốn nhận một thứ gì đó không miễn phí. Không miễn phí thì không nợ nần.

Bây giờ là 5h sáng rồi , nói một câu rồi đi liền như thời trẻ là không thể, cần sắp xếp công việc, xin nghĩ việc, và quan trọng nhất là không để mọi người biết được tôi đi cùng Vy. Vy hoạt động dưới bí danh là Nhi, vậy phải nói là không được để mọi người biết tôi đi cùng Nhi mới phải. Tôi hơi khó khăn trong công đoạn xin nghĩ việc..tôi nói tiếp

– Đi được, nhưng không phải bây giờ, để giao ca xong đã, tiền bạc đủ thứ nữa em ạ

– 8h , giờ em về nghĩ một lát

– Nope, 8h anh không ngủ tí nào không đủ sức chạy xe đâu, chiều đi

Nghe tôi nói có vẻ hợp lí nên Vy suy nghĩ chốc lát rồi nói

– Vậy 1h đi, tầm đó về tới là trời tối là vừa..

– Done , em về đi, anh cũng qua nghĩ ngơi một tí

– Okay

Dứt câu tôi thanh toán tiền nước rồi cả hai đứng lên chuẩn bị về, Vy phải đợi xe tới đón (grap) nên cả hai ra trước mặt đường đứng nán lại một chút..

Cả hai đều không biết nói gì tiếp theo, tôi đứng day day mấy viên đá dưới chân, mắt hướng về mũi dép mà nhìn, còn Vy vẫn chăm chú nhìn vào điện thoại, sở thích của các nàng bây giờ là ôm khư khư điện thoại mỗi khi rảnh thì phải..thấy không khí im lặng tôi cũng không thích mấy nên lên tiếng

– Anh vẫn còn thắc mắc ở chổ là em sang gặp anh, rồi tiếp anh VP, cái đó là em cố tình qua gặp anh hay là qua gặp anh VP?

– Anh bị hâm à, em làm sao mà qua gặp anh VP được, chỉ là em đang có ý định nhờ ảnh một số việc qua một người bạn giới thiệu, còn em nói với ông Dương là bên khách sạn nếu có khách VIP thì điều em sang đi thử một chuyến để xem Khách sạn bên này như thế nào, vì ông Dương có tới 3 cái Khách Sạn, em lấy lí do thế thôi, qua bên này gặp anh là chính. Một phần là em sắp xếp một phần là trùng hợp, anh là em sắp xếp, anh VP là trùng hợp..số trời thôi.

– À, uhm a hiểu rồi.

Dứt câu xe cũng đáp vào lề để đón Vy, tôi mở cửa che đầu cô nàng không bị va phải trần xe rồi một tay đở nàng ngồi vào. Tôi đóng cửa lại và cũng trở về khách sạn ngay sau đó..

Tôi tranh thủ nghĩ một chút, chiều có sức đưa Vy về Đà Lạt..

Chuyến này tôi cần phải biết tất cả, tất cả sự thật..cũng lâu rồi tôi chưa về quê, nên cũng cần về để làm một số thứ…

Là một chuyến đi..

Chuyến đi của sự thật…

Từ chương 14 sẽ không up lên fb nữa mà được in full cho sách , các bạn vui lòng đợi sách ra mắt thì tác giả sẽ úp full lên fb ngay sau đó. Lịch dự kiến off ở SG là 20/4 và HN là 21/4 ( 2 ngày cuối tuần ).

Cám ơn các bạn theo dõi bộ BTTLG thời gian qua, sẽ gặp lại các bạn trong bộ Chạm Vào Thanh Xuân .

À nếu được 1-2k like gì đó thì mình up chương 14 nha. Hehe

Bình luận